Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Trọng Sinh Trước Ngày Diệt Vong, Ta Chiến Đấu Vì Quốc Gia > Chương 34

Chương 34

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 34: Xóa ký ức

 

Sáng hôm đó Tạ Yên mới biết tin trung tâm thương mại sập, liền mượn lúc đi vệ sinh gọi hỏi Thẩm Sơ Nhiên có đến đó không?

 

Điện thoại không gọi được, cô liền nhắn tin thoại.

 

Thẩm Sơ Nhiên sợ cô lo, không dám nói mình bị thằng Cố sâu kéo đến: Không có, tôi ở trường, mấy cậu giải mã chương trình thế nào rồi?

 

Nửa tiếng sau, Tạ Yên mới rảnh trả lời: Có manh mối rồi.

 

Rồi lại lao vào công việc, không thấy động tĩnh gì nữa.

 

Ngoài Tạ Yên, còn có một số lạ gọi mấy cuộc liên tiếp.

 

Cuối cùng, có lời mời kết bạn WeChat.

 

Không cần nói cũng biết, thằng sâu chạy không thoát.

 

Thẩm Sơ Nhiên nghĩ một lát, bấm đồng ý.

 

Ngồi yên hít thở sâu, mới dám mở tin tức.

 

Công tác cứu hộ vẫn đang tiếp diễn, số người chết đã lên 103, theo thông cáo mới nhất đã cứu được 986 người.

 

Trên mạng ai nói gì cũng có, người thì đoán do tàu điện ngầm bên trên, rung động lâu ngày khiến móng nứt lún, nhưng công ty quản lý trung tâm thương mại vì lợi nhuận mà chọn cách che giấu, dẫn đến thảm kịch.

 

Kẻ thì mù quáng đoán nhà cung cấp dùng vật liệu kém chất lượng, nhân viên liên quan nhận hối lộ, khi nghiệm thu công trình không kiểm tra kỹ.

 

Lại có người nói do nhà hàng ở tầng hầm B2-B3 rò rỉ gas gây nổ.

 

Khủng bố, phần tử cực đoan từ nước lưu manh cố tình gây chuyện.

 

Có UP chủ lên tiếng phân tích, đống đổ nát không phải nổ tung ra ngoài, mà là toàn bộ sụp thẳng xuống dưới, cơ bản có thể loại trừ khả năng khủng bố gây nổ.

 

Thay vì tìm nguyên nhân bên ngoài, nhiều cư dân mạng tin hơn vào việc đó là công trình rác rưởi của chủ đầu tư, vài cơ quan nào đó ăn tiền bẩn.

 

Tiếng nói này ngày càng lớn.

 

Chẳng mấy chốc, ông chủ đứng sau trung tâm thương mại bị moi ra – tập đoàn Châu Thị.

 

Thế là không chạy được rồi, nhà đó trốn thuế, sản phẩm không đạt chuẩn, già thì nuôi tình nhân con riêng bên ngoài, trẻ thì bắt nạt học đường giết chết mấy mạng người.

 

Là hắn, chính xác là bọn hắn, cứ tra đi là đúng.

 

Tra đến chết!

 

Nhà họ Châu đang trên đầu sóng ngọn gió, lại bị moi móc, moi đến không còn mảnh vải.

 

Qua màn hình, Thẩm Sơ Nhiên cũng ngửi thấy mùi thương trường hôi tanh.

 

Dĩ nhiên, đít nhà họ Châu tuyệt đối không sạch.

 

Sự biến đổi của không gian cho cô biết chuyện này có liên quan đến dị chủng.

 

Nhưng chỉ liên quan đến dị chủng thôi sao?

 

Trước khi sập, nhất định có điềm báo.

 

Tại sao không phát hiện ra?

 

Thẩm Sơ Nhiên nhíu mày, không khỏi chìm vào trầm tư.

 

Cô chợt nhớ, lúc ăn ở nhà hàng tự nhiên thấy chóng mặt.

 

Lúc đó tưởng là do mệt mỏi căng thẳng mấy ngày nay.

 

Nhưng khi đi ngang bàn ăn, có một cô gái cũng nói bị chóng mặt.

 

Có lẽ đây không phải trùng hợp.

 

Còn thang máy kẹt, tín hiệu mất.

 

Đều là điềm báo, nhưng cô không kịp nhận ra.

 

Nhà họ Châu quản lý có vấn đề là chắc chắn, nhưng sụp đổ ầm ầm không phải một sớm một chiều mà làm được, nếu tường xuất hiện vết nứt lớn, dù nhà họ Châu có giấu kín đến đâu, không thể không có chút gió nào, biết đâu đối thủ cạnh tranh của họ đâu phải hạng lương thiện.

 

Nghĩ mãi không ra, Thẩm Sơ Nhiên cảm thấy mấu chốt vẫn nằm ở chữ 'chóng mặt'.

 

Đối với con người, dị chủng là văn minh cao cấp.

 

Khác biệt giữa hai bên, như hai chiều và ba chiều.

 

Có những kỹ thuật, dùng tư duy hai chiều không thể hiểu và diễn đạt được.

 

Cô chợt nảy ra ý, dị chủng có thể nắm giữ loại rung động sóng âm nào đó, tần số rung động này có thể phá hủy kết cấu phân tử của bê tông cốt thép, gây ra sự phá hủy chí mạng cho tường.

 

Còn con người cảm nhận tần số sóng âm này rất thấp.

 

Người nhạy cảm có thể thấy khó chịu, còn người bình thường không có phản ứng gì.

 

Dĩ nhiên, đây chỉ là suy đoán cá nhân.

 

Đáng tiếc, kiếp trước cô chỉ là người sống sót dưới đáy, bị nhốt trong trại tập trung không thể tiếp xúc với thế giới bên ngoài, hiểu biết về dị chủng rất ít.

 

Dù có trọng sinh, vẫn bó tay.

 

Tuy nhiên, cô không biết, nhưng có dị chủng biết.

 

Con chó sát nhân đáng chết kia!

 

Thẩm Sơ Nhiên bật tivi, lôi David ra khỏi không gian.

 

David nhanh chóng tỉnh lại, ngơ ngác nhìn quanh.

 

Ba lần rồi, dù có ngốc nó cũng nhận ra, con đàn bà này… có vấn đề rất lớn!

 

Mắt chó láo liên, nhưng nó không nói.

 

Tivi chiếu tin tức trung tâm thương mại sập, người dẫn chương trình mời chuyên gia các ngành, mỗi người một ý về nguyên nhân sập.

 

Người đàn bà ngồi trên sofa, ôm thùng gà rán, cầm cánh gà cay từ từ gặm.

 

Nó ngồi xổm trước sofa, nhìn chằm chằm tivi, mắt thỉnh thoảng liếc về thùng gà.

 

Thơm, thơm vãi đái!

 

Các giả thuyết của chuyên gia khiến David không khỏi nhếch mép khinh thường.

 

Thẩm Sơ Nhiên lạnh lùng: "Thấy đồng loại hại chết nhiều người thế, mày hài lòng rồi chứ?"

 

Hả? Lại biết là dị chủng làm à?

 

Đừng có đổ hết tội lên đầu bọn nó!

 

David rất tức.

 

"Giả vờ, tiếp tục giả vờ đi."

 

Thẩm Sơ Nhiên hận không thể xẻo thịt nó: "Miệng cười đến tận mang tai rồi kìa."

 

Ờ thì, nhất thời không quen cơ thể chó này, không kiểm soát được biểu cảm.

 

Thẩm Sơ Nhiên ném thùng gà đến trước mặt nó: "Nói cho tôi biết trung tâm thương mại sập thế nào, gà rán này là của mày."

 

Xì, nó sẽ vì miếng thịt mà bán đồng loại sao? Mơ đi!

 

Nó rất có khí tiết.

 

Nhưng gà rán ở ngay trước mắt, nước dãi chảy ồng ộc.

 

Ơ, sao con đàn bà chết tiệt này không khuyên thêm nữa?

 

Khuyên thêm vài lần, động tình động lý, biết đâu nó đồng ý thì sao?

 

Ha ha, không thể nào, nó tuyệt đối không bán đồng loại, không cúi đầu thỏa hiệp với loài người!

 

Nó chờ mãi, chờ Thẩm Sơ Nhiên quỳ xuống khóc lóc cầu xin, để nó có thể sỉ nhục rồi từ chối.

 

Không phải chứ, cô ta thật sự không mở miệng à?

 

Bực!

 

Thẩm Sơ Nhiên thật sự không mở miệng, mặc cho gà rán tỏa hương thơm dụ dỗ.

 

Nó… nó nuốt nước miếng không ngừng, cuối cùng vẫn không nhịn được, từ từ tiến lại gần thùng gà.

 

Nó nghĩ, dù gì cô ta cũng đã biết sự tồn tại của dị chủng, dù không phải dị chủng làm, con đàn bà thiên vị này cũng không tin.

 

Dù gì cũng không thiếu một tội, có thịt mà không ăn là ngu.

 

Cô ta nói là dị chủng làm thì là dị chủng làm, nhiều nợ không ngại thêm.

 

"Gâu gâu gâu…"

 

Muốn tòa nhà sập thì có gì khó, David mở miệng là xong, rồi… kẹt cứng.

 

Sao thế?

 

Gà rán đã ngậm trong miệng rồi, mà đầu óc trống rỗng.

 

David kinh ngạch, suýt nghẹn.

 

Thấy nó muốn bắt cá hai tay, Thẩm Sơ Nhiên đe dọa: "Nếu dám lừa tôi, tối nay chặt một chân chó của mày!"

 

David im lặng hồi lâu, thần sắc phức tạp: "Tôi có thể… bị mất trí nhớ rồi."

 

Trực giác mách bảo nó, đây là chuyện rất đơn giản, nhưng nguyên lý cụ thể lại không nhớ ra.

 

Không chỉ chuyện này, hình như nó còn quên nhiều chuyện khác.

 

Thẩm Sơ Nhiên dịch mấy lần, mới xác định nó bị mất trí nhớ.

 

Chó mất trí nhớ, giữ lại làm gì?

 

Không nói hai lời, vào bếp cầm dao.

 

Đừng, có gì từ từ nói.

 

David vội vàng giơ chân ngăn lại.

 

Không phải mất trí nhớ, là xóa ký ức.

 

Xóa ký ức? Thẩm Sơ Nhiên cười lạnh, tưởng đang diễn bậc thầy ký ức chắc.

 

Cô không nói hai lời, lôi nó lên thớt, giơ dao chém.

 

Chết nhiều người thế, cô chém một con dị chủng trả thù cũng bình thường nhỉ?

 

Trời ơi, con đàn bà điên này!

 

Cô ta chém thật đấy, tay giơ dao mắt không chớp.

 

Đầy mình sát khí, như ác quỷ từ địa ngục bò ra.

 

David lăn lộn bò trốn, khoan khoan khoan, nói còn không được sao?

 

Ở thế giới của nó, xóa ký ức là chuyện đơn giản nhất, bác sĩ thần kinh có bằng là làm được.

 

David rà soát lại toàn bộ quá trình trưởng thành của mình, phát hiện nhiều thứ mơ hồ, nhớ được rất hạn chế.

 

Sao lại thế?

 

Cụ thể xóa gì, nó thật sự không rõ, nhưng không nên như thế này.

 

Tại sao cấp trên lại xóa ký ức của nó?

 

Thẩm Sơ Nhiên hít sâu: "Ký ức đã có thể xóa, vậy có thể cấy ghép không?"

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn