Chương 77: Máy bay rơi trên cao (2)
Không phải là họ keo kiệt, mà thực sự họ chẳng có bao nhiêu. Hơn nữa, bay đến Mỹ mất hơn chục tiếng đồng hồ, ai biết bên đó thế nào, lỡ không cho hạ cánh thì sao?
Thấy không ai chủ động nhường đồ ăn, mấy người kia không đòi hỏi nữa, mà đi về phía khoang tiếp viên bàn bạc gì đó.
Có vài người tính khí không tốt, vừa đi vừa càu nhàu, nói có người thật vô ơn, máy bay là của hãng hàng không, họ liều mạng đưa người lên, lại dẫn đi trốn sang Mỹ, kết quả thì sao?
Hừ, người ta có một miếng ăn cũng không nỡ cho.
Đúng là vô ơn!
Tụ tập trong khoang tiếp viên bàn bạc xong, cử đại diện vào buồng lái.
Hơn mười phút sau, giọng Kawato vang lên trên loa.
Sơn Dã vừa nghe vừa dịch cho Thẩm Sơ Nhiên, đại khái Kawato nói rằng bây giờ mọi người đều trên cùng một máy bay, nên có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, hy vọng những ai có đồ ăn thức uống có thể đóng góp chút đỉnh.
Nếu không, đói đến hoa mắt chóng mặt, tay run không lái nổi máy bay, lỡ bay sai đường hoặc vô tình quay đầu lại thì phiền to.
Tuy nói với giọng đùa, nhưng nghe ra anh ta khá bực mình.
Thẩm Sơ Nhiên chẳng nói chẳng rằng, từ trong ba lô leo núi móc ra ba gói bánh quy và hai chai nước.
Đều là hàng hiệu Nhật, cô cũng chẳng định ăn.
Thẩm Sơ Nhiên kéo khóa ba lô rất rộng, bên dưới chỉ còn quần áo, thật sự không giấu thêm đồ ăn gì nữa...
Thấy Thẩm Sơ Nhiên đã lấy, những người khác không lấy cũng không được, đành rứt ruột góp chút ít, nhưng thực sự chẳng đáng bao nhiêu.
Tiếp viên xuống thu đồ, thấy thằng Hàn chỉ lấy một gói bánh quy, mà còn là gói đã mở, mặt mày khó coi dữ dội.
Giữa đám đông, thằng Hàn đành phải từ trong túi lôi ra một hộp sô-cô-la.
Hành khách nhặt rác mới lên có hơn chục người, vơ vét cũng chẳng được bao nhiêu, chỉ có thể tạm chống chế, nghĩ rằng cố gắng đến ngày mai là ổn.
Thấy Thẩm Sơ Nhiên cho thoải mái, con chó dữ trong lòng vô cùng khó chịu.
Con đàn bà chết tiệt, chỉ biết bóp nó đến chết đúng không, với người khác thì hào phóng thế.
Không thấy nó còn đói bụng à?
Mắt vô dụng thì đem hiến đi!
Lót dạ một chút, nhiều người mơ màng mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Thẩm Sơ Nhiên nửa tỉnh nửa mê, thỉnh thoảng lại mở mắt cảnh giác nhìn quanh.
Sơn Dã buồn thảm không thể tả, lại lấy điện thoại ra nhìn chằm chằm ảnh bạn gái.
Mina, nhất định phải đợi anh, anh nhất định sẽ tìm cách đến gặp em.
Riêng Guter vẫn luôn giữ bình tĩnh, anh chàng đẹp trai trung niên đã nhắm mắt ngủ.
Anh ta có hai quốc tịch, một trong số đó là Mỹ.
Đi Mỹ, khác gì về nhà, anh ta cũng có nhà bên đó, chẳng có gì phải lo.
Càng về khuya, cơn buồn ngủ càng nặng, nhiều người còn ngáy.
Không ai để ý, một bóng người lặng lẽ đi về phía buồng lái.
Máy bay chuyển sang chế độ lái tự động, cơ phó đã đi ngủ, chỉ còn Kawato ở lại cố gắng chống đỡ.
Hơn 20 năm kinh nghiệm lái, và anh ta đã bay nhiều chuyến đến Mỹ, nên khá tự tin.
Nhưng chưa xin phép vùng trời, đây thực sự là bay đen, vẫn phải cẩn thận ứng phó.
Anh ta không yên tâm để cơ phó bay đêm, chỉ đành tự mình gắng gượng, đợi ngày mai thay ca nghỉ.
Nghe tiếng gõ cửa, biết người ngoài là ai, anh ta mở khóa cho vào.
Người đến là đồng nghiệp cũ, thỉnh thoảng vẫn bay cùng, là cơ phó giàu kinh nghiệm.
Chỉ là không giỏi giao tiếp, lại không biết nịnh nọt cấp trên, hễ xảy ra chuyện là thích ôm hết vào mình, nên bao năm vẫn chưa được chuyển chính thức.
Nhưng con người rất tốt.
"Kawato-kun, anh chưa ăn gì đúng không?"
Người đến đóng cửa lại, đưa bánh mì và nước cho anh ta, "Chuyến này vất vả cho anh rồi."
"Chỉ được hai cái bánh quy, nhét kẽ răng cũng không đủ."
Kawato đói thật, vừa càu nhàu vừa nhận lấy bánh mì cắn một miếng, "Arigatou."
Đồng nghiệp đứng sau lưng anh ta, vừa nhìn anh ta ăn vừa nói chuyện, "Hôm nay thực sự làm phiền anh, nếu không chúng ta còn mắc kẹt ở sân bay."
"Ai nói không phải, tiếc là đi luôn thế này, không biết vợ tôi..."
Lời chưa dứt, đầu và cổ đột nhiên bị người ta ấn xuống.
Kawato chưa kịp phản ứng, cổ đã kêu rắc một tiếng.
Chai nước khoáng rơi xuống đổ ra sàn, bánh mì còn ngậm trong miệng.
Đồng nghiệp mặt không đổi sắc tháo dây an toàn, kéo xác Kawato lên ném sang bên cạnh.
Anh ta ngồi vào ghế, thao tác thuần thục sửa số liệu trên thiết bị.
Trong bóng tối, máy bay lặng lẽ đổi hướng, bay về một phương trời khác.
Người bên ngoài vẫn đang ngủ say, nghĩ rằng sáng mai tỉnh dậy có lẽ đã đến Mỹ.
Thẩm Sơ Nhiên mở mắt lần nữa, bên ngoài trời đã hửng sáng.
Mờ mờ ảo ảo, phóng tầm mắt ra toàn là mây.
Máy bay lặng lẽ bay trên đỉnh mây.
Cô nhìn đồng hồ, khoảng năm giờ sáng.
Xa xa, một đường chỉ vàng ở chân trời, thấy nó ngày càng lớn dần, như một quả cầu đang phồng lên, không ngừng chiếu sáng những đám mây xung quanh.
Dần dần, từ màu vàng chuyển thành ráng đỏ, như đốt cháy thảo nguyên khô cằn, ngọn lửa đỏ bùng cháy ngày càng nhanh, nó nhuộm đỏ nửa bầu trời.
Biển mây dày đặc ùa tới, như khói như sương như lạc vào chốn tiên cảnh, khiến lòng người say đắm.
Thì ra, đây là bình minh trên mây.
Đẹp đến nỗi không thể dùng lời nào tả xiết, Thẩm Sơ Nhiên không nhịn được lấy điện thoại chụp ảnh, nhưng phát hiện ảnh không bằng một phần mười vẻ đẹp mắt thấy.
Chỉ sống thôi đã dùng hết sức lực, đâu có rảnh mà thưởng thức bình minh, huống hồ tương lai sẽ bị thế giới dị chủng phá hoại tan tành.
Chẳng có bình minh nào cả, khắp nơi đều xám xịt.
Con chó dữ cũng thức rồi.
Nó nằm bò trên cửa sổ, bị cảnh đẹp xa xa làm choáng ngợp đến mức không nói nên lời.
Thì ra, đây là bình minh trên mây.
Đẹp quá.
Choáng váng quá.
Không giống thế giới nó tồn tại, không sương độc thì mưa axit, hoặc cực hạn lạnh giá, hoặc xám xịt oi bức, và cả những trận mưa như trút nước kéo dài mấy năm.
Bình minh đẹp thế, nhìn thật ấm áp.
Biển mây trắng xóa, nhẹ bẫng, như bông gòn lại như kẹo bông.
Con chó dữ ngây người nằm bò trên cửa sổ, mắt cũng không dám chớp.
Thẩm Sơ Nhiên trầm ngâm, giơ tay chụp ảnh nó.
Theo bình minh, biển mây dần tan, bên dưới là biển cả mênh mông.
Xanh thẳm, tựa như ngọc bích, trong suốt không tì vết.
Ai cũng nói biển cả là mẹ, ngày xưa nó nuôi dưỡng vô số sinh mệnh, nuôi sống vô số con người.
Giờ đây lại là chất độc màu xanh.
Nhìn quyến rũ vô cùng, nhưng thực tế lại nguy hiểm tột độ.
Ngày đêm nó chịu đựng nỗi đau vô tận, nhưng vẫn nuôi dưỡng vô số sinh mệnh, nhưng không thể nuôi sống con người nữa.
Những sinh mệnh ấy trở nên dị dạng hung tàn, mang theo phóng xạ đe dọa cực lớn đến sinh mạng con người.
Biển cả đau đớn, sinh vật biển đau đớn, vậy ai không đau đớn?
Con người có vui vẻ không? Hoàn toàn không!
Trớ trêu thay, chính con người lại giết gà lấy trứng, chà đạp bừa bãi, phản bội sau lưng.
Ngủ vài tiếng, nhìn thấy biển xanh thẳm, nắng vàng rực rỡ, tâm trạng u ám của mọi người cũng phấn chấn theo.
Con chó dữ kêu ọc ọc, nhưng vẫn cố chấp nằm bò ở cửa sổ ngắm cảnh.
Cơ phó ngủ gần đủ, vội đứng dậy vận động tay chân, định đổi Kawato đi nghỉ ngơi.
Anh ta gõ cửa, chắc Kawato ngủ quên, một lúc lâu mới mở.
Cơ phó lách vào trong, ngạc nhiên: "Tanaka-kun, sao anh lại ở đây?"
