Chương 71: Chúc ngủ ngon
Đồ chơi của Chủ thần xuất hiện trong rương, rõ ràng là để cho người sống sót mở.
Thế mà nó lại giận dữ gọi người sống sót nhận được Đồ chơi của Chủ thần là kẻ trộm, nếu là nó làm, vậy thì chính là kẻ trộm la làng bắt kẻ trộm.
Nếu không phải nó làm, vậy sao nó biết những món Đồ chơi của Chủ thần nào đã biến mất?
Bây giờ Tô Hiểu đã kích hoạt thân phận ứng cử viên Chủ thần, cho thấy Chủ thần rất có thể căn bản không tồn tại.
Còn con quái vật phát ra âm thanh kia, nhân cơ hội gây chuyện, là vì nó không muốn ứng cử viên Chủ thần xuất hiện.
Bốn Chín biết cách kích hoạt ứng cử viên Chủ thần, thu thập đồ chơi là để không cho người khác trở thành ứng cử viên Chủ thần, hay là, mỗi món đồ chơi có thứ khác nhau?
Tô Hiểu mở miệng hỏi: "Lão Mạt, trở thành Chủ thần có thể kết thúc ngày tận thế không?"
Lão Mạt thành thật đáp: "Tôi không biết."
Có kết thúc ngày tận thế hay không là do lựa chọn của Chủ thần, còn Chủ thần chọn thế nào, là do ai sẽ trở thành Chủ thần mới.
Tô Hiểu không ra ngoài, cô không thể xác định liệu bây giờ ra ngoài có bị thứ quái dị trên trời tấn công không, để an toàn, tốt nhất là đừng ra cửa.
Quy Tiên không thấy tin nhắn của Tô Hiểu, liền gửi lời hỏi thăm nhiệt tình: "Bà chủ, sao bà không nói gì thế?"
Tô Hiểu đáp: "Đã không hợp tác được thì thôi, ngày mai xác sống sẽ xuất hiện hàng loạt, vẫn nên thu thập thêm tài nguyên đi."
Chuyện sau khi phân giải xúc xắc nhận được Chủ thần chi lực, trở thành ứng cử viên Chủ thần, Tô Hiểu không nói.
Vì cô không thể xác định, liệu những ứng cử viên Chủ thần có một ngày trở thành kẻ thù của nhau không.
Quy Tiên: "Bà chủ, bà có ba trứng phục sinh, chắc cũng hợp tác với người của Tinh minh rồi nhỉ?"
Tô Hiểu: "Ừm, anh tìm thấy họ ở đâu thế?"
Quy Tiên: "Không phải, tôi gặp họ ở sa mạc, vốn dĩ không quen biết, nói chuyện tôi cũng không hiểu, nhưng họ thấy tôi có phiên dịch, rồi hợp tác với tôi. Trung tâm giao lưu thật kỳ diệu, tất cả mọi người đối diện với trung tâm giao lưu, đều là ngôn ngữ mình có thể đọc hiểu."
Bản thân nó đã vượt ra ngoài phạm vi hiện thực, không gì là không thể làm được.
Sắp mười giờ rồi, hơi đói.
Nhìn đống thức ăn có đếm ngược thời gian trong góc, Tô Hiểu lấy ra một đống đồ ăn vặt, vừa gặm chân gà, chùn chụt chùn chụt ~
"Lão Mạt, ăn đồ ăn vặt không?" Tô Hiểu hỏi.
Lão Mạt suy nghĩ một lát: "Vị gì thế?"
Tô Hiểu cho Lão Mạt một gói chân gà ngâm ớt, không thêm năng lượng.
Lão Mạt: "Thêm nhiều hóa chất, không tốt cho cơ thể con người."
Tô Hiểu mút một miếng, "Lão Mạt, anh còn biết hóa chất cơ à!"
Lão Mạt suy nghĩ kỹ một lát, "Mẹ nó nói, con còn nhỏ, không thể cho con ăn đồ ăn vặt, phụ gia nhiều quá."
Tô Hiểu nghĩ một lúc rồi hỏi: "Lão Mạt, trước đây anh làm gì?"
Lão Mạt: "Không biết, trong ký ức không có."
Tô Hiểu ngập ngừng: "Trong ký ức của anh, chỉ có về đứa trẻ thôi à?"
Lão Mạt: "Phải."
Tô Hiểu không nhịn được hỏi, "Thế anh đi như thế nào?"
Lão Mạt nghiêm túc nói: "Không nhớ, ký ức chưa hồi phục đến chỗ đó."
Ký ức hồi phục đối với nó giống như những mảnh ghép rời rạc, và một vài cảm xúc đáng suy ngẫm, nó có thể cảm nhận được 'bản thân' tràn đầy sức sống trong ký ức, còn có cái gọi là tình cảm của con người.
Nó rất thích.
Ồ, cũng có nghĩa là, Lão Mạt không chết vào lúc con gái nó ba tuổi.
Tô Hiểu hiện tại trong tay còn hơn ba nghìn sáu trăm cái Rương vàng, hôm nay thu được một ít rương đen cộng với đổi được cũng bảy tám chục cái, rương trắng cũng có hơn một trăm cái.
Nhiều bản vẽ vì thiếu nguyên liệu then chốt nên vẫn chưa chế tạo được.
Tạm thời không có ý định dùng rương để nạp năng lượng tổng hợp, rương đen là vật tư nguyên liệu, không có gì bất ngờ thì sau ngày mai chắc có thể nhận được nhiều rương nguyên liệu, nên cô định đợi rương nguyên liệu dư thừa rồi mới dùng rương nguyên liệu để tổng hợp.
Ngược lại, trong tay cô tổng hợp quá nhiều Thuốc chữa trị và Thuốc miễn dịch thành được hơn chục lọ Dược Tề Tận Thế.
Nghĩ đến phải đổ đầy một bụng nước, Tô Hiểu lại xé một gói bim bim cay, "Lão Mạt, còn muốn chút không?"
Lão Mạt: "Không tốt cho sức khỏe, ăn ít thôi."
Tô Hiểu thấy từ khi Lão Mạt hồi phục chút ký ức, nó có một mùi vị cha mẹ.
"Đều tận thế rồi, có bệnh gì mà thuốc không chữa được, hơn nữa anh là ý thức thông minh, không có cơ thể."
Lão Mạt: "Thế... cho tôi chút?"
Tô Hiểu lại cho thêm một gói bim bim cay qua, "Mà này Lão Mạt, anh không có cơ thể, ý thức thông minh sao có thể nếm được vị?"
Lão Mạt: "Cũng không hẳn là ăn, có lẽ trong ký ức từng tồn tại sẽ kích hoạt ý thức hồi phục, cũng coi như nếm được mùi vị." Giống như ký ức bị chôn vùi từ lâu đột nhiên bung nở như pháo hoa.
Thêm một mảng màu sắc cho ý thức khô khan vô vị không có cảm giác của nó.
Bim bim cay cực cay vào bụng, Tô Hiểu thở hổn hển, mở thuốc ra ùng ục ùng ục đổ vào bụng.
Vị cay giảm xuống, bụng cũng căng lên.
Tô Hiểu hỏi Lão Mạt, "Lão Mạt, còn bao lâu nữa đến địa điểm mục tiêu?"
Cô đặt vị trí mục tiêu ở Nam Đảo, tuy tiếp giáp với đất liền, nhưng trước khi ngày tận thế đến không thuộc trong nước.
Bất quá nếu đi đường thủy, chắc cũng không xa lắm, chỉ là bộ đẩy có giới hạn tốc độ, không nhanh hơn được bao nhiêu.
Vì trong tay cô còn một căn nhà an toàn, ngày mốt phiên bản sẽ cập nhật, nếu ngày mai đến Nam Đảo, không tìm được Giang Thất Thất, cô sẽ đổi nhà an toàn.
Nhìn một cái, điện năng của bộ đẩy còn 88%, trong trường hợp liên tục di chuyển, một cục pin có thể dùng được ba năm ngày.
Lão Mạt nói: "Không có gì bất ngờ, sáng mai là đến."
24 tiếng, cũng tạm.
Tô Hiểu vào phòng tắm rửa mặt đánh răng gội đầu một hồi lộn xộn ra, thời gian vừa đúng 12 giờ.
[Hề hề hề... Hôm nay tạm tha cho mấy tên trộm vặt các ngươi, nhưng đừng tưởng có thể trốn thoát. Từ ngày mai, hãy đón nhận địa ngục của các ngươi đi!]
Tô Hiểu ra tàu cá xem thử.
Liếc mắt nhìn tưởng con mắt biến mất, nhưng thông qua Thần Tuyển Chi Nhãn có thể thấy trên bầu trời có một đường khe màu xám đen mảnh.
Vậy nên tên chó này không phải biến mất, nó chỉ nhắm mắt lại thôi, màn sương mù không lành tràn ngập trong màn đêm vẫn nồng đậm.
Đồ chó đang câu cá đây!
Cô mới không mắc bẫy!
Quay lại hầm, Tô Hiểu lên giường, tiện tay ôm lấy gối ôm, "Lão Mạt, chúc ngủ ngon."
"Cần kể chuyện trước khi ngủ không?"
Tô Hiểu ngạc nhiên: "Anh biết kể chuyện trước khi ngủ à?"
"Cần thiết để dỗ trẻ con đi ngủ."
"Thế kể đi." Cô không nhớ hồi nhỏ mình có được nghe chuyện trước khi ngủ không.
Lão Mạt dùng giọng máy móc bắt đầu câu chuyện trước khi ngủ lạnh lùng: "Ngày xưa có một cô bé, tên là Cô bé quàng khăn đỏ, cô bé muốn đi đưa đồ ăn cho bà ngoại nên một mình ra cửa, rồi cô bé bị lạc, và không bao giờ tìm được bố mẹ nữa."
Tô Hiểu: ?
"Lão Mạt, chuyện dỗ ngủ của anh có chút khác với tôi biết."
Lão Mạt: "Ồ... mẹ nó dạy đấy, nói là như thế trẻ con sẽ không một mình chạy lung tung."
Tô Hiểu dùng chăn trùm đầu, "Ngủ đây."
Con gái của Lão Mạt hồi nhỏ chắc chắn không được ngủ ngon!
"Được rồi, Hiểu Hiểu, chúc ngủ ngon."
Tiếng mưa lộp bộp càng lúc càng lớn, đống gạch vụn ẩm ướt bắt đầu rung chuyển, từng bàn tay sưng phù thối rữa giãy giụa, cố gắng bò ra từ khe hở của đống đổ nát.
