Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Toàn Dân Xuyên Tận Thế: Ta Từ Ba Căn Cứ An Toàn Trở Thành Bá Chủ - Tô Hiểu > Chương 91

Chương 91

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 91: Thổi bay

 

Tô Hiểu mở Thần Tuyển Chi Nhãn.

 

Trong mắt cô hiện ra một cái kén khổng lồ được bọc bởi những sợi tơ đen, bên tai vang lên tiếng xương gãy răng rắc, máu tươi từ trong kén đen rỉ ra, 'tí tách' rơi xuống đất.

 

Không cần nghĩ cũng biết cảnh tượng sẽ khủng khiếp thế nào nếu không có Thần Tuyển Chi Nhãn.

 

Đột nhiên, Tô Hiểu thấy vô số sợi tơ từ trong cơ thể xác sống đội nón lá trào ra, quấn lấy cái kén đen như muốn biến nó thành một bù nhìn rơm mới.

 

Đồng tử Tô Hiểu co rút, lập tức quay đầu hét lớn về phía người đàn ông trung niên.

 

“Gần cây thập tự có tơ! Cắt nhanh lên! Bà ấy vẫn còn cứu được!”

 

Chỉ cần còn một hơi thở, Thuốc chữa trị có thể chữa khỏi!

 

Người đàn ông trung niên ánh mắt tập trung, nhìn Tô Hiểu đang nhảy lên nhảy xuống, gắng gượng dùng năng lượng cuối cùng trong cơ thể, hai tay hóa thành chiếc kéo bạc, cắt về phía xung quanh bù nhìn rơm.

 

Một nửa số tơ đen bị đứt, co lại trên người xác sống đội nón lá. Lớp màng bảo vệ trên bề mặt cơ thể hắn lập tức xuất hiện lỗ hổng, hắn nổi trận lôi đình.

 

Tô Hiểu nhân cơ hội đó, dùng cái dùi nhọn nhắm vào lỗ hổng, đập mạnh một nhát.

 

Tựa như tấm kính cường lực bị bắn trúng điểm neo, màng đen xuất hiện vết nứt.

 

Tô Hiểu nhanh chóng giáng nhát thứ hai.

 

“Rắc——”

 

Màng đen vỡ tan hoàn toàn.

 

Xác sống đội nón lá xoay người tấn công Tô Hiểu, nhưng nhanh chóng bị cô né tránh một cách nhanh nhẹn, khẩu súng lục chĩa vào cụm khí đen tụ lại trước ngực hắn.

 

“Đoàng——”

 

Tiếng súng vang lên, vạn vật im lặng.

 

Máu bắn lên mặt Tô Hiểu, xác sống ngã ngửa ra sau, đập xuống đất phát ra tiếng động nặng nề.

 

Suốt quá trình, Tô Hiểu đều nín thở, không dám chậm trễ chút nào.

 

Không còn màn năng lượng đen bao phủ, mọi thứ xung quanh trở lại bình thường.

 

Tô Hiểu nhặt đạo cụ rơi dưới đất, rồi móc viên đạn của mình từ lồng ngực xác sống.

 

Quay lại, cả người cô vẫn còn cứng đờ một lúc lâu.

 

Người đàn ông trung niên quỳ dưới đất, ôm một thân thể nhũn nhão, lấy Thuốc chữa trị run rẩy nhét vào khuôn mặt mờ mịt, “Mẹ, chúng ta có thuốc, mẹ mau uống đi.”

 

Nhưng đã không kịp nữa rồi.

 

Đối với người già, dù chỉ một va chạm nhỏ cũng có thể gây chết người, huống chi là sức ép khủng khiếp mà con người không thể chống lại.

 

Người đàn ông thử mấy lần không được, liền vùi mặt vào thân thể đầy máu me, khóc lớn.

 

Anh ta không còn người thân nào nữa, một người cũng không.

 

Trời đang mưa, nước mưa như muốn cuốn trôi hết máu.

 

Cảm xúc của người trưởng thành giải tỏa rất nhanh, chưa đầy nửa tiếng tiếng khóc đã ngừng.

 

Anh ta ôm thân thể mềm nhũn của mẹ đứng dậy, đi về phía đồi.

 

Cái sân nhỏ trước ngày tận thế, vốn là sân của quê nhà, là nơi mẹ đã nuôi anh ta lớn.

 

Thấy người đàn ông lên đồi rồi lấy cuốc ra đào đất, Tô Hiểu suy nghĩ một lát rồi vẫn đi qua giúp.

 

Người đàn ông trung niên ngước mắt lên.

 

Anh ta không phải lần đầu nhìn thấy cô gái nhỏ này, lần trước mưa axit cô ấy cũng rất kiên cường.

 

Ngược lại là mình.

 

Lớn thế rồi, còn khóc như một đứa trẻ trước mặt một đứa trẻ, chắc là rất mất mặt nhỉ.

 

Im lặng dễ khiến người ta chìm vào đau buồn, huống chi bên cạnh còn có người, anh ta không mất mặt thêm lần thứ hai được.

 

Bèn chuyển sự chú ý, kể cho Tô Hiểu nghe một câu chuyện, “Mẹ tôi bị Alzheimer năm năm rồi, bác sĩ nói môi trường quen thuộc có lợi cho bệnh của bà, tôi đưa bà về quê, thuê người chăm sóc. Trước đây nhà tôi ở đây, bố tôi cũng mất sớm…”

 

Ánh mắt rơi xuống chân Tô Hiểu, tùy tiện nói: “Chỗ cháu đang đứng dưới chân chính là chỗ bố tôi.”

 

Câu nói bất ngờ làm Tô Hiểu giật mình, vội vàng né tránh nhảy sang một bên, trong lòng vội vàng sám hối.

 

Vô ý quấy rầy, xin đừng trách tội.

 

“Không sao, bão đến, bia mộ thổi bay hết, quan tài cũng thổi bay luôn rồi.”

 

Người đàn ông trung niên nói thêm một câu.

 

Tô Hiểu: …

 

Vậy cũng bất lịch sự lắm.

 

“Bố tôi mất rồi, mẹ một mình nuôi tôi lớn, cho tôi ăn học đại học. Tốt nghiệp đại học, tôi tìm được công ty livestream làm vận hành, may mắn làm nổi vài tài khoản, lên chức quản lý, làm trong ngành này bảy năm, tích góp được kha khá tiền, rồi cùng đồng nghiệp nghỉ việc ra ngoài làm riêng.”

 

Người đàn ông dùng sức giẫm lên xẻng đào hố, “Kết quả bị đồng nghiệp chơi xấu, tài khoản vất vả làm ra thành áo cưới cho người khác, kiện tụng cũng không lấy lại được. Tôi không phục, tự mở công ty làm lại, gặp lúc nền tảng thay đổi quy tắc, chưa đầy một năm đã lỗ gần hết!”

 

“Lúc đó tôi rất chán nản, nghĩ mình là đồ bỏ đi, ba mươi mấy tuổi còn kéo gia đình xuống, chẳng làm nên trò trống gì. Mẹ tôi bán căn nhà tôi mua cho bà, cả trang sức, gửi hết tiền tiết kiệm cho tôi, bảo tôi làm lại từ đầu. Tôi mới có niềm tin đầu tư vào công ty mới, hai năm đầu đều tăng trưởng âm, không có hiệu quả, nợ nần chồng chất.”

 

“Khoảng thời gian đó tinh thần suýp suy sụp, là mẹ tôi luôn ủng hộ tôi, bà nói ngoài kia không kiếm được thì về quê trồng trọt với bà, quê mình còn có nhà. May mà năm nay tài khoản có khởi sắc, một cơ hội tăng hơn ba trăm vạn fan, tôi nhân cơ hội livestream bán hàng, chưa đầy hai năm đã đưa công ty lên sàn, giá trị thị trường một trăm triệu.”

 

“Sự nghiệp có kết quả, tuổi tác cũng không còn trẻ, muốn lập gia đình. Những cô gái từng thích trước đây đã kết hôn cả rồi, tôi ra nước ngoài giải sầu, gặp được bạn gái hiện tại, dịu dàng trẻ trung xinh đẹp hiểu chuyện, ngoại trừ tiếng Trung không tốt thì chỗ nào cũng tốt.”

 

“Nửa tháng trước cô ấy có thai, bảo tôi về Ireland đăng ký kết hôn, tôi sắp xếp thời gian, đặt vé máy bay, mẹ nó, bão đến cũng thổi bay mất!”

 

Người đàn ông chửi thề, cố nhịn mấy câu chửi tục lại, kìm nén cơn giận tiếp tục nói.

 

“Tòa nhà văn phòng của tôi chỉ còn lại mỗi phòng làm việc của tôi, tối qua tôi đúng lúc tăng ca ở công ty, phòng làm việc biến thành nhà an toàn, nhưng nhân viên còn chưa kịp đến công ty đã bị thổi bay. Tôi tìm được một phương tiện có thể dùng được đến xem, phát hiện mẹ tôi vẫn còn sống, tâm trạng tôi mới khá hơn một chút, nhưng hôm nay đến thì thấy cái thứ quỷ quái đó canh ở cửa nhà mẹ tôi.”

 

“Tôi định giải quyết nó để mẹ tôi tỉnh dậy không gặp phải chuyện gì, nhưng… sao bà ấy lại đúng hôm nay nhớ ra mang trứng cho tôi chứ!”

 

Giọng người đàn ông nghẹn lại, đạp mạnh một cái vào xẻng, túm tóc mình mắng một cách hung hăng, “Mẹ kiếp! Cái thế giới tận thế chết tiệt này!”

 

Rõ ràng anh ta đã có tất cả, nhưng một cơn gió lớn đã cuốn đi hết.

 

Sau khi xả hết cảm xúc, dường như mới nhớ ra bên cạnh còn có người, “Xin lỗi… chú có hơi thất thố…”

 

Tô Hiểu thấy hố đào cũng gần xong thì dừng tay, cô không biết an ủi thế nào, chỉ nói được một câu: “Bà mong chú sống tốt.”

 

Người đàn ông nghe vậy, ngửa mặt lên trời cười khẩy.

 

“Tôi Lưu Kiến Sinh cả đời này sóng to gió lớn gì chưa từng thấy! Chỉ là một cái tận thế, ông đây liều với mày!”

 

Nước mưa tí tách rơi trên mặt anh ta, như đang phản đòn, còn anh ta thì khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt lên trời rồi mới tiếp tục việc của mình.

 

Tô Hiểu đợi anh ta đặt bà cụ vào hố và lấp đất xong, mới lấy ra đạo cụ vừa rơi.

 

“Đánh boss tôi ra sức khá quan trọng, nhưng rơi được 3 món đồ, chú lớn tuổi hơn, có thể chọn một món.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích