Chương 14: Chẳng lẽ, tại mình gà quá?
Mọi người trong xe đều đau đớn ôm đầu, mặt mày nhăn nhó.
Nặng nhất là tài xế Mạnh Nham.
Là người thường duy nhất trên xe không có dị năng, mắt anh ta đã đỏ ngầu, môi tím tái, như thể sắp thất khiếu chảy máu đến nơi.
Lâm Nhiễm vừa định đánh anh ta ngất, thì thấy Chu Vọng Dã đã ra tay trước.
Lúc này cô mới để ý, hình như cả xe chỉ có mỗi Chu Vọng Dã là không bị ảnh hưởng bởi con tang thi tinh thần hệ.
Chẳng lẽ vì anh ta là dị năng giả Lôi hệ cấp ba, nên mới miễn nhiễm được kiểu tấn công này?
Nhưng cô và Cố Hướng Vãn cũng cấp ba đấy thôi, giờ lại đau đầu như muốn nứt ra, không thẳng lưng nổi.
Lại còn, mình cũng là dị năng giả Lôi hệ cấp ba như nam chính.
Chẳng lẽ, tại mình gà quá?
Bây giờ không phải lúc để nghĩ sâu xa chuyện này.
Lâm Nhiễm nhanh chóng lấy bông gòn từ không gian nhét vào tai, nhưng chẳng có tác dụng gì.
Cơn đau đầu vẫn ập đến như thủy triều.
Xem ra, con tang thi này không tấn công qua âm thanh, mà tác động trực tiếp lên tầng tinh thần của bọn họ.
Biết thế hồi đọc tiểu thuyết đã chịu khó đọc kỹ, không nên bỏ chương, chỉ lo ngắm nam nữ chính tình tình ái ái.
Giờ cô hoàn toàn không biết, con tang thi tinh thần hệ bên ngoài này có nhược điểm gì.
Cả đám bọn họ, sẽ không chết ở đây chứ?
Đúng lúc cô đang thất thần.
Bên ngoài xe, lôi quang nổ tung, Chu Vọng Dã đã quần nhau với con tang thi khoác áo choàng kia.
Tia chớp cuốn theo bụi đất bắn ra tứ phía, trong màn sương mù mịt mờ gần như không thấy rõ tình hình chiến đấu.
Nhưng Lâm Nhiễm có thể cảm nhận rõ ràng — khi con tang thi áo choàng bị Chu Vọng Dã ghìm lại, cơn đau xé não đang giảm dần.
Không chỉ cô, những người khác trên xe cũng có vẻ dễ chịu hơn.
“Chúng ta phải đi giúp tổng giám đốc Chu!” Cố Hướng Vãn là người đầu tiên đứng dậy.
Mọi người đều hưởng ứng, không ai muốn ngồi nhìn Chu Vọng Dã một mình chống lại cường địch.
Lâm Nhiễm vừa định đi theo, thì bị Hạ Thanh ấn ngồi lại ghế: “Đại tiểu thư, xin cô ở lại trong xe.”
Lâm Nhiễm thấy hơi bất lực.
“Sếp anh không có ở đây, phải biết linh hoạt chứ...”
Lời chưa dứt, cô chợt nhận ra thần sắc Hạ Thanh khác thường — cơ thể anh hơi run, như đang giành quyền khống chế với một luồng sức mạnh xâm nhập vào cơ thể.
Còn bên ngoài xe đã loạn thành một đoàn.
Thư ký Vương lại quất dây leo về phía Cố Hướng Vãn, Cố Hướng Vãn buộc phải liên tục ném đá từ không gian ra để phản kích.
Cả xe thương mại cũng bị đá tấn công mấy lần, lõm cả vào.
Cứ vài giây, Cố Hướng Vãn lại chợt tỉnh, vừa né vừa hét: “Thư ký Vương! Là em, Tiểu Cố đây!”
Nhưng thư ký Vương bị khống chế hoàn toàn chẳng nghe thấy gì, tấn công không ngừng nghỉ.
“Tang thi tinh thần hệ cấp ba, lại có thể đồng thời khống chế một đám dị năng giả...”
Lâm Nhiễm kinh hãi.
Đây không còn là đòn tấn công tinh thần đơn giản nữa.
Không trách sau này, con tang thi áo choàng này trở thành tang thi vương, liên tiếp hạ mấy căn cứ, suýt tiêu diệt cả Tung Của.
Hạ Thanh đột nhiên bóp mạnh vào hổ khẩu của mình, đến khi rớm máu.
Mượn cơn đau dữ dội để giữ tỉnh táo, anh nhanh chóng khóa chặt cửa xe, quay sang Lâm Nhiễm nói: “Đại tiểu thư, tôi sẽ bảo vệ cô.”
Lâm Nhiễm nhịn đau đầu, vội nói: “Anh đi giúp Chu Vọng Dã quan trọng hơn!”
Hạ Thanh không đáp, anh chỉ nghe lệnh một mình tổng giám đốc Chu.
Mà tổng giám đốc Chu trước khi ra khỏi cửa hôm nay đã ra lệnh: bất kể tình huống nào, ưu tiên bảo vệ an toàn cho đại tiểu thư, nhất định phải đưa đại tiểu thư về biệt thự an toàn.
Anh nhìn chằm chằm khuôn mặt tái nhợt của Lâm Nhiễm, hơi lo — nếu đại tiểu thư cũng biến dị thành tang thi bị khống chế, dùng không gian tấn công, lấy đá ném anh, thì anh phải làm sao?
Có thể động tay vào cô không?
Nhìn cái cổ thon thả của đại tiểu thư, có nên đánh ngất không?
Ý nghĩ này lập tức bị bác bỏ.
Với tính khí của đại tiểu thư, tỉnh dậy nhất định sẽ thù dai.
“Đắc tội rồi.” Anh đột nhiên nắm lấy tay Lâm Nhiễm, nhắm ngay hổ khẩu bóp mạnh.
“A——!!!”
Tiếng kêu thảm thiết xé toạc khoang xe.
Lâm Nhiễm đau đến nỗi suýt trào nước mắt: “Anh Hạ, mau buông tay! Tôi không bị khống chế! Chắc do là dị năng giả cấp ba, chỉ đau đầu thôi... đừng bóp nữa mà!”
Lâm Nhiễm la lên, cô thực sự rất sợ đau.
Cô quả thực không bị tang thi khống chế, không phải vì cô là dị năng giả không gian cấp ba, mà vì cô đã lén uống nước suối linh khí.
Cô cũng muốn cho mọi người uống nước suối linh khí, nhưng không có lý do.
Dù sao cũng không thể vào lúc này, hô một câu: “Lại đây nào, mọi người tạm ngừng đánh nhau, qua đây uống một ngụm nước đi.”
Vậy thì quá lộ liễu.
Với sự nhạy bén của Chu Vọng Dã và Cố Hướng Vãn, lập tức sẽ phát hiện ra bất thường.
Cô thực sự không tìm được lời giải thích hợp lý.
Bên ngoài xe, thư ký Vương và Cố Hướng Vãn đã không còn đánh nhau nữa, mà chuyển sang tấn công Chu Vọng Dã.
Cố Hướng Vãn vẫn lúc tỉnh lúc bị con tang thi áo choàng khống chế.
Cô ấy rất đau khổ, cô ấy đang làm tổn thương người mình yêu nhất.
Lúc tỉnh táo, cô ấy hận thù nhìn chằm chằm Lâm Nhiễm đang trốn trong xe, nếu không phải cô ta đòi viên tinh hạch tang thi này, cô ấy đã không làm ra chuyện như vậy.
Nhưng cô ấy lại nghĩ, tổng giám đốc Chu nhất định có cô ấy trong lòng.
Mấy giây bị tang thi khống chế ngắn ngủi, cô ấy đã làm tổn thương tổng giám đốc Chu, nhưng tổng giám đốc Chu chỉ tự vệ chứ không phản kích, chắc chắn là sợ làm cô ấy bị thương.
Khóe miệng khô héo của con tang thi áo choàng hơi co giật, như đang cười gằn không tiếng động.
Đồng tử đỏ ngầu của nó lóe lên một tia đắc ý.
Những con người ngu ngốc này, đang dưới sự khống chế của nó mà tàn sát lẫn nhau.
Thuộc hạ của tên dị năng giả Lôi hệ kia, đã trở thành con rối của nó.
Chỉ cần thêm chút sức, thắng lợi đang ở ngay trước mắt.
Nó tham lam quét mắt nhìn từng dị năng giả trên chiến trường.
Những viên tinh hạch tươi sống này sắp trở thành chất dinh dưỡng cho nó, đặc biệt là tinh hạch của tên dị năng giả Lôi hệ cấp ba kia, chứa đựng năng lượng thuần khiết như vậy.
Còn trong khoang xe, cũng có một món ngon vô song, nó đã ngửi thấy mùi hương bên trong từ lâu.
Chỉ cần nuốt chửng những tinh hạch này, nó nhất định có thể đột phá bình cảnh, trở thành tang thi cấp bốn khiến người ta nghe tên đã khiếp sợ.
Đến lúc đó, cả thành phố sẽ quỳ rạp dưới chân nó.
Đang lúc nó đắm chìm trong sự tiến hóa sắp đến, một luồng lạnh lẽo đột nhiên chạy dọc sống lưng.
Không đúng!
Tên dị năng giả Lôi hệ đó, rõ ràng có cơ hội ngăn thuộc hạ bị khống chế, nhưng lại chưa từng ra tay toàn lực.
Hắn nhàn nhã di chuyển trên chiến trường, nhìn thì như đang bảo vệ đồng đội, kỳ thực...
Hắn đang tiêu hao tinh thần lực của nó!
Nhận thức này khiến con tang thi áo choàng run lên một cái.
Nó điên cuồng thúc đẩy tinh thần lực, muốn tăng tốc quá trình khống chế, nhưng lại phát hiện mình như đang sa vào một vũng lầy vô hình.
Những xúc tu tinh thần vốn như cánh tay sai khiến giờ trở nên chậm chạp khó khăn, ngay cả tên thư ký nam bị khống chế sớm nhất, trong mắt cũng bắt đầu xuất hiện những tia tỉnh táo ngắn ngủi.
Nó mắc bẫy rồi!
Tên đàn ông này ngay từ đầu đã diễn kịch, cố tình để nó phân tán tinh thần lực để khống chế thêm nhiều người.
Mà bây giờ, tinh thần lực của nó đang tiêu hao với tốc độ khủng khiếp, sắp không chịu nổi nữa rồi.
Không được, nó phải chạy!
Nó tốn bao công sức mới trở thành tang thi biến dị, mới thăng cấp lên cấp ba, không thể chết uổng ở đây được.
Lúc này, nó chỉ có thể ghim chặt gương mặt Chu Vọng Dã.
Khắc sâu đường nét lạnh lùng ấy vào tận sâu ý thức — con người này, nó nhất định phải để hắn trả giá.
Ghi nhớ khuôn mặt này xong, nó phất áo choàng, quay người định rời đi.
