Chương 36: Tối nay có tiệc, Nhiễm Nhiễm làm bạn gái của anh
Lâm Nhiễm chỉ tay vào mình, không chắc chắn hỏi: “Cháu?”
Tạ Bội Tẫn gật đầu.
Lâm Nhiễm cắn môi từ chối: “Nhưng cháu không muốn ra ngoài, cháu sợ xác sống.”
Tiệc tùng, nghe là biết chỗ dễ xảy ra chuyện, cô không muốn hóng hớt.
Tạ Bội Tẫn: “Trong căn cứ không có xác sống.”
Lâm Nhiễm: … Đó là cái cớ, anh không nghe ra à?
Bất ngờ thay, Tạ Kế Lan lại đổi thái độ ủng hộ.
Bà nở nụ cười ôn hòa, nhẹ nhàng khuyên: “Nhiễm Nhiễm, cứ đi với cậu út đi, con không phải vẫn thích náo nhiệt sao?”
Thực ra Tạ Kế Lan cũng không muốn để Lâm Nhiễm thân cận với em trai mình.
Chủ yếu là sợ Lâm Nhiễm không biết nặng nhẹ, đắc tội với cậu em Diêm Vương sống này.
Nhưng qua hai ngày quan sát, bà thấy hai người ở cạnh nhau lại bất ngờ hòa hợp.
Lâm Nhiễm không còn lỗ mãng như trước, em trai bà dường như cũng bớt hung tàn.
Quan trọng hơn, Lâm Nhiễm sớm muộn cũng gả cho Chu Vọng Dã, trở thành Chu phu nhân chính danh.
Là chủ tương lai của hai nhà Chu Tạ, đúng là nên ra mắt xã giao đúng lúc.
Để Tạ Bội Tẫn dẫn đi, ngược lại là lựa chọn tốt.
Giờ là mạt thế, ở căn cứ Kinh thị, danh tiếng của Tạ Bội Tẫn còn vang xa hơn Chu Vọng Dã.
Anh ta đích thân dẫn Lâm Nhiễm dự tiệc, vừa có thể chống lưng cho cô, vừa để các thế lực thấy rõ mối quan hệ này – đúng là lựa chọn thích hợp nhất lúc này.
Lâm Nhiễm: … Cháu thích náo nhiệt, nhưng càng quý mạng hơn.
Nhưng đối diện với ánh mắt lạnh nhạt của Tạ Bội Tẫn, Lâm Nhiễm hèn nhát đổi giọng: “Vâng ạ.”
Tạ Bội Tẫn hài lòng gật đầu: “Sáu giờ chiều, anh đến đón cháu.”
Ăn trưa xong, Tạ Bội Tẫn lại rời đi.
Lâm Nhiễm đứng bên cửa sổ phòng mình, nhìn chiếc xe quân dụng rời khỏi biệt thự.
“Cậu út bận thế, sao nhất định phải về ăn trưa?”
“Thôi, tôi công nhận đầu bếp nhà họ Tạ nấu ngon thật.”
“Nhưng đại lão, chẳng phải không coi trọng ăn uống sao?”
Lâm Nhiễm nhát gan, đến cả lén lúc phàn nàn việc Tạ Bội Tẫn ép cô ra ngoài cũng không dám, chỉ dám lẩm bẩm mấy chuyện vớ vẩn.
Xe quân dụng lăn bánh êm ru trên đường căn cứ.
Tạ Ngọc lái xe, vô tình liếc qua gương chiếu hậu, thoáng thấy hàng ghế sau – khóe môi Tạ Bội Tẫn hơi nhếch lên một đường cong.
Anh ta suýt không tin vào mắt mình – tiên sinh, cười ư?
Tạ Ngọc trên danh nghĩa là tài xế, thực chất là vệ sĩ thân cận của Tạ Bội Tẫn, đã theo anh ta ba năm.
Từ khi Tạ tiên sinh rời quân đội, anh ta đã đi theo.
Những năm qua.
Anh ta thấy Tạ tiên sinh cười lạnh lùng lau lưỡi dao sau khi giải quyết kẻ địch.
Cũng thấy ánh khinh miệt lướt qua mắt anh ta khi dọn dẹp xác sống.
Nhưng chưa từng thấy, một nụ cười gần như dịu dàng, không hề mỉa mai như thế.
Nụ cười rất nhẹ, nhưng khiến người ta ngỡ ngàng.
Dịu dàng?
Ý nghĩ vừa lóe lên, Tạ Ngọc đã thấy mình chắc phát điên mất.
Anh ta lại thấy dịu dàng trong mắt vị tiên sinh sát nhân như ngóe?
“Lái xe cẩn thận.”
Giọng Tạ Bội Tẫn đột nhiên vang lên, vẫn lạnh lùng như thường.
Tạ Ngọc giật mình tỉnh lại, vội vàng thu hồi tầm mắt, nắm chặt vô lăng, không dám nhìn thêm, nhưng lưng đã toát một lớp mồ hôi mỏng.
Xe rời khỏi biệt thự nhà họ Tạ, khoảng cách vượt quá hai trăm mét, tấm gương vô hình do Tạ Bội Tẫn ngưng tụ bằng tinh thần lực cuối cùng cũng tan biến, không còn thấy động tĩnh trong phòng Lâm Nhiễm.
Tuy anh không nghe rõ cô nói gì, nhưng vẫn cảm nhận rõ ràng ánh mắt oán thầm đuổi theo xe.
Cục cưng nhỏ này, trước mặt anh không dám phản kháng, một câu từ chối cũng không nói nên lời, chỉ dám lén lút than thở sau lưng.
Nghĩ đến đây, khóe môi Tạ Bội Tẫn bất giác nhếch lên một đường cong cực nhạt.
Thật là… đáng yêu.
Thực ra, anh hoàn toàn có thể tách một tia tinh thần lực, lặng lẽ bám lên người cô.
Nhờ dị năng hệ Khống chế mạnh mẽ của mình, không chỉ nắm được tung tích cô bất cứ lúc nào, mà còn cảm nhận rõ từng dao động cảm xúc.
Anh thậm chí có thể làm tuyệt hơn – trực tiếp khống chế hỉ nộ của cô, khiến cô tự nhiên gần gũi anh hơn, lấy lòng anh hơn.
Nhưng nếu thực sự như vậy, thì đó không còn là cô thật nữa.
Anh liền thu lại ý cười.
Thứ anh muốn, chưa bao giờ là một con rối.
Chính vì thế, anh chưa từng thực sự dùng năng lực này với cô.
Tuy nhiên, anh có đủ kiên nhẫn.
-
Lâm Nhiễm tâm trạng xuống dốc.
Liền nằm ườn ra ghế sofa, chẳng còn hứng tập luyện.
Tay trái lướt vô định trên màn hình iPad, xem mấy cuốn tiểu thuyết đã tải từ trước – giờ mạng chưa phục hồi, mấy tài nguyên này là bản sao cô copy từ dì Lan.
Toàn là mấy câu chuyện tổng tài cẩu huyết, nhưng cô thích đọc.
Tay phải thỉnh thoảng thò vào mấy túi đồ ăn vặt bày trên bàn trà, bỏ vào miệng.
Một lát sau, tâm trạng cô lại tốt lên.
Cô vốn là người cảm xúc đến nhanh, đi cũng nhanh.
Đang lúc đắm chìm trong tiểu thuyết Mary Sue cẩu huyết, tiếng gõ cửa gấp gáp phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng.
Tạ Kế Lan đứng ngoài cửa, mặt đầy ý cười.
Điều khiến Lâm Nhiễm càng ngạc nhiên hơn, là sau lưng dì Lan có đến tám chín người, nối đuôi nhau bước vào, lập tức lấp đầy phòng khách nhỏ.
Hai người giúp việc đi đầu, bưng khay nhung đen nặng trịch.
Trên đó bày trang sức, dưới ánh sáng tự nhiên phản chiếu ánh sáng chói lóa.
Kim cương và đá quý đủ màu đan xen, suýt làm lóa mắt cô.
Trợ lý theo sau kéo hai giá treo di động.
Trên đó, treo dày đặc không dưới mười bộ váy cao cấp.
Từ váy dài thướt tha thanh lịch đến váy ngắn xinh xắn, mỗi bộ đều tinh xảo, vải vóc sang trọng.
Cuối cùng là đội trang điểm bước vào, thế trận càng kinh người.
Ba người xách những hộp trang điểm chuyên nghiệp, to không tưởng.
Thậm chí còn lớn hơn cả chiếc túi LV mà Lâm Nhiễm từng đựng đồ ăn vặt cho Tạ Bội Tẫn.
Tạ Kế Lan mặt đầy tươi cười bước tới, thân mật nắm tay Lâm Nhiễm: “Nhanh lên, Nhiễm Nhiễm, tối nay là lần đầu con xuất hiện trong dịp quan trọng, nhất định phải làm đẹp.”
Bà phàn nàn: “Trước đây mắt con chỉ có Vọng Dã, thằng bé lại không thích tham gia mấy buổi tiệc này, khiến con cũng không muốn đi cùng dì. Lần này khác rồi, chúng ta phải cho mọi người thấy, Nhiễm Nhiễm của chúng ta đẹp thế nào.”
Cô gái nào có thể từ chối cám dỗ làm đẹp?
Lâm Nhiễm vui vẻ đứng dậy, bắt đầu thử váy.
Đã nhận lời làm bạn gái của Tạ Bội Tẫn, chi bằng xuất hiện với dáng vẻ đẹp nhất.
Ít nhất không để người ta coi thường.
Dù trên tiệc có kẻ không biết điều đến khiêu khích, cô cũng phải làm một “chiến sĩ” xinh đẹp, ung dung.
