Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Xuyên Thành Thiên Kim Pháo Hôi, Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta Và Điên Cuồng Đổi Mệnh! - Khương Miên > Chương 18

Chương 18

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 18 có bản audio.

Chương 18: Đếm ngược chín ngày

 

Khương Miên bỗng mở bừng mắt.

 

Căn phòng tối om.

 

Ánh sáng ban mai lọt qua khe rèm, chỉ le lói một chút.

 

Cô nhìn chằm chằm trần nhà, hơi thở gấp gáp.

 

Vài giây sau, cô từ từ ngồi dậy.

 

Thiết bị báo động đầu giường vẫn lặng lẽ sáng đèn xanh.

 

Điện thoại không có tin nhắn mới.

 

Ngoài cửa vọng vào giọng nói rất khẽ của Hứa Thanh Hòa:

 

“Miên Miên?”

 

Khương Miên khẽ nhắm mắt.

 

“Tôi không sao.”

 

Ngoài cửa lập tức im bặt.

 

Nhưng Hứa Thanh Hòa vẫn chưa đi.

 

Khương Miên nhìn ánh sáng dưới khe cửa, im lặng một lát, rồi xuống giường bước tới, kéo cửa mở.

 

Hứa Thanh Hòa đứng đó trong bộ đồ ngủ, mắt sưng đỏ, tay còn bưng một cốc nước ấm.

 

Xem ra bà gần như không ngủ được chút nào.

 

Hai người nhìn nhau qua khung cửa.

 

Hứa Thanh Hòa dè dặt hỏi:

 

“Bị ác mộng à?”

 

Khương Miên không đáp.

 

Cô đón lấy cốc nước, uống một ngụm.

 

Ấm.

 

Ngọt rất nhẹ.

 

Bên trong có mật ong.

 

[Mẹ ruột đúng là biết dỗ trẻ con.]

 

[Tiếc là tôi không phải trẻ con.]

 

Hứa Thanh Hòa nghe mà mềm lòng, lại không dám nói toạc ra.

 

Khương Miên trả lại cốc cho bà.

 

“Cảm ơn.”

 

Hứa Thanh Hòa lắc đầu:

 

“Không cần cảm ơn.”

 

Khương Miên nhìn bà một cái.

 

Đáy mắt Hứa Thanh Hòa đầy tơ máu, sắc mặt cũng không tốt, nhưng bà vẫn cố nở nụ cười với Khương Miên.

 

Khương Miên im lặng hai giây, nói:

 

“Đi ngủ đi.”

 

Hứa Thanh Hòa sững người.

 

Khương Miên nói thêm:

 

“Mẹ thức đêm, mai sẽ đau đầu.”

 

Nước mắt Hứa Thanh Hòa suýt nữa lại rơi.

 

“Vâng.”

 

Bà vội gật đầu.

 

“Mẹ đi ngủ ngay đây.”

 

Khương Miên khẽ “ừ” một tiếng, rồi đóng cửa lại.

 

Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, cô nghe thấy tiếng cười rất khẽ của Hứa Thanh Hòa ở ngoài.

 

Như thể cuối cùng cũng có được chút an tâm.

 

Khương Miên dựa vào cánh cửa, cụp mắt xuống.

 

[Phiền phức.]

 

[Người nhà thật phiền phức.]

 

[Nhưng cũng không phải không chịu được.]

 

Cô quay lại bên giường, cầm điện thoại lên lần nữa.

 

Lần này, khi màn hình sáng lên, một tin nhắn mới hiện ra.

 

Không phải tin nhắn thường.

 

Là một email mã hóa từ một hộp thư lạ.

 

Người gửi chỉ có một chữ cái.

 

K.

 

Tiêu đề email là:

 

— Chào buổi sáng, S-00.

 

Ánh mắt Khương Miên lập tức trở nên lạnh lẽo.

 

Cô mở email ra.

 

Bên trong không có chữ nào.

 

Chỉ có một tấm ảnh.

 

Bức ảnh có vẻ được chụp trong một phòng thí nghiệm ngầm nào đó.

 

Ánh sáng mờ tối.

 

Các khoang nhiệt độ thấp trong suốt xếp thành một hàng.

 

Trên một trong các khoang, dán mã số rõ ràng:

 

— S-00D.

 

Bên trong khoang nằm một thiếu nữ.

 

Cô ấy nhắm mắt, đường nét khuôn mặt giống Khương Miên đến lạ.

 

Góc dưới bên phải bức ảnh có một dòng đếm ngược màu đỏ.

 

19:59:58.

 

19:59:57.

 

19:59:56.

 

Khương Miên nhìn chằm chằm dòng đếm ngược đó.

 

Điện thoại lại rung một cái.

 

K gửi đến email thứ hai.

 

— Hai mươi giờ nữa, cô ấy sẽ tỉnh.

 

— Đoán xem, sau khi tỉnh dậy, người đầu tiên cô ấy muốn gặp là ai?

 

Khương Miên mặt không biểu cảm nhìn màn hình.

 

Hồi lâu, cô mở khung trả lời, gõ chữ.

 

— Điều mười ba.

 

— Mười ba triệu.

 

— Mà này, chào buổi sáng cái con khỉ.

 

Gửi đi.

 

Cô úp điện thoại xuống giường, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Trời sắp sáng.

 

Màn đêm vẫn chưa hoàn toàn qua đi.

 

Đường nét thành phố phía xa chìm trong ánh bình minh xám xanh, tựa một con thú khổng lồ sắp thức giấc.

 

Khương Miên biết, đêm đã kết thúc.

 

Nhưng rắc rối thực sự, mới chỉ bắt đầu.

 

---

 

Sáng hôm sau, vừa nghe Khương Miên nói “Tôi thấy S-00D rồi”, cốc nước trên tay Hứa Thanh Hòa suýt rơi.

 

Vành cốc khẽ chạm vào khay, phát ra tiếng kêu khe khẽ.

 

Sắc mặt bà trắng bệch.

 

“Miên Miên, con nói... thấy ai rồi?”

 

Khương Miên đưa điện thoại tới.

 

Trên màn hình, tấm ảnh phòng thí nghiệm mờ tối vẫn còn đó.

 

Khoang nhiệt độ thấp trong suốt.

 

Gương mặt tái nhợt yên tĩnh của thiếu nữ.

 

Mã số lạnh lẽo trên khoang.

 

S-00D.

 

Và dòng đếm ngược màu đỏ đang nhảy liên tục ở góc dưới bên phải.

 

19:48:22.

 

19:48:21.

 

19:48:20.

 

Đồng tử Hứa Thanh Hòa co lại, đầu ngón tay lạnh toát trong khoảnh khắc.

 

Bà đã từng thấy S-00A.

 

Cũng đã biết trên đời còn có B, C, D.

 

Nhưng khi một cô gái khác có nét mặt giống Khương Miên thực sự xuất hiện trước mắt, cảm giác lạnh lẽo vẫn theo sống lưng trào lên.

 

Đó không phải tư liệu.

 

Không phải mã số.

 

Không phải một hạng mục thí nghiệm trừu tượng nào đó.

 

Đó là một con người bằng xương bằng thịt.

 

Một đứa trẻ không biết đã bị giam cầm bao lâu.

 

Hứa Thanh Hòa nghẹn ngào:

 

“Con bé... con bé bây giờ đang ở đâu?”

 

“Vẫn chưa biết.”

 

Khương Miên thu điện thoại lại, giọng bình tĩnh.

 

“Nhưng K đã gửi ảnh, nghĩa là hắn muốn tôi đi tìm.”

 

Hứa Thanh Hòa lập tức ngẩng đầu:

 

“Không được đi.”

 

Bà nói quá gấp, giọng run lên.

 

“Miên Miên, không được đi.”

 

“Hắn đã dám gửi cho con, chắc chắn đã giăng sẵn bẫy.”

 

“Con không thể đi một mình.”

 

Khương Miên nhìn bà một cái.

 

[Mẹ ruột lần này phản ứng nhanh đấy.]

 

[Không tệ, có tiến bộ.]

 

Hứa Thanh Hòa lặng im.

 

Nếu không phải tình huống đang quá căng thẳng, bà gần như đã rơi nước mắt vì câu “có tiến bộ”.

 

Khương Miên cúi đầu nhìn dòng đếm ngược.

 

“Tôi có nói đi ngay đâu.”

 

Hứa Thanh Hòa sững sờ.

 

Ngoài hành lang, ánh sáng ban ngày đã từ cửa sổ lọt vào.

 

Nhà họ Khương sau một đêm không ngủ yên tĩnh đến kỳ quặc.

 

Nhưng sự yên tĩnh này sẽ sớm bị phá vỡ.

 

Khương Miên nói:

 

“Gọi ba và anh cả.”

 

“Cả anh hai nữa.”

 

“Họp.”

 

Hứa Thanh Hòa lập tức gật đầu:

 

“Vâng.”

 

Bà quay người định đi, lại nhớ ra điều gì, quay đầu nhìn Khương Miên:

 

“Con rửa mặt trước đi, mẹ bảo người ta chuẩn bị bữa sáng.”

 

Khương Miên: “Không cần phiền phức đâu.”

 

Hứa Thanh Hòa dịu dàng: “Không phiền phức đâu.”

 

Bà nhìn Khương Miên, ánh mắt dịu dàng, nhưng lại kiên định hơn nhiều so với đêm qua.

 

“Con từng nói, khóc xong vẫn phải làm việc.”

 

“Nhưng trước khi làm việc, cũng phải ăn cơm.”

 

Khương Miên im lặng hai giây.

 

[Thôi được.]

 

[Kinh nghiệm mạt thế điều đầu tiên: Ăn được cứ ăn.]

 

[Ai biết bữa sau ở đâu.]

 

Hứa Thanh Hòa thấy cay cay sống mũi, nhưng cố nhịn không khóc, chỉ khẽ cười một cái.

 

“Mẹ bảo nhà bếp làm ngay.”

 

Khương Miên không từ chối nữa.

 

Cô quay vào phòng tắm, dùng nước lạnh rửa mặt.

 

Cô gái trong gương sắc mặt hơi tái nhợt, đáy mắt mang vẻ mệt mỏi vì một đêm không ngủ ngon.

 

Nhưng ánh mắt rất tỉnh táo.

 

Một lát sau, cô giơ tay viết lên lớp hơi nước trên gương vài chữ.

 

23 tháng 5.

 

Ngày mạt thế bùng nổ.

 

Hôm nay là 14 tháng 5.

 

Còn chín ngày.

 

Chín ngày.

 

Kiếp trước, nhiều người dùng chín ngày để yêu đương, du lịch, thức đêm, cày phim, lãng phí cuộc sống.

 

Còn bây giờ, cô phải dùng chín ngày để kéo nhà họ Khương ra khỏi kết cục diệt môn trong cốt truyện gốc.

 

Khương Miên nhìn những chữ đó, khẽ nhếch khóe miệng.

 

[Chín ngày.]

 

[Đủ rồi.]

 

[Chỉ cần tiền đủ, người đủ, năng lực chấp hành đủ.]

 

[Chín ngày cũng có thể dựng ra nửa cái kho mạt thế.]

 

Cô lau đi những chữ trên gương, đẩy cửa đi ra.

 

---

 

Nửa giờ sau.

 

Phòng ăn nhà họ Khương lần đầu tiên biến thành phòng họp thời chiến.

 

Trên bàn dài không bày hoa, cũng không có những món trang trí tinh xảo nhưng chẳng có giá trị thực dụng như trước.

 

Thay vào đó là vài chiếc máy tính, thiết bị chiếu, tài liệu in, bản đồ, cùng một tấm bảng trắng di động vừa khiêng tới.

 

Bữa sáng bày ở một bên.

 

Cháo, trứng, bánh sandwich, sữa, cùng món hoành thánh nhỏ mà Hứa Thanh Hòa cố ý bảo nhà bếp làm.

 

Khi Khương Miên xuống lầu, Khương Hoài Viễn, Khương Nghiên, Khương Tự đều đã có mặt.

 

Khương Hoài Viễn vẫn mặc chiếc áo sơ mi của tối qua, cổ áo hơi mở, giữa hàng lông mày đầy vẻ mệt mỏi, nhưng khí chất vẫn trầm ổn.

 

Khương Nghiên ngồi trước máy tính, trước mặt bày ba màn hình.

 

Khương Tự thì vừa từ ngoài về, chiếc áo khoác gió màu đen vương chút hơi lạnh buổi sớm, cổ tay áo còn dính chút bụi.

 

Thấy Khương Miên, câu đầu tiên của anh là:

 

“Em ngủ được mấy tiếng?”

 

Khương Miên kéo ghế ngồi xuống.

 

“Đủ dùng.”

 

Khương Tự nhíu mày: “Đủ dùng là mấy tiếng?”

 

Khương Miên cầm thìa, cúi đầu ăn cháo.

 

“Trong mạt thế, nhắm mắt được hai mươi phút cũng coi là ngủ bù.”

 

Cả bàn ăn lặng đi trong giây lát.

 

Tay bưng hoành thánh của Hứa Thanh Hòa khựng lại.

 

Ánh mắt Khương Hoài Viễn trầm xuống.

 

Động tác gõ bàn phím của Khương Nghiên cũng chậm lại một nhịp.

 

Khương Tự thì trực tiếp ngậm miệng.

 

Họ đều hiểu.

 

Khương Miên không phải đang nói lời phóng đại.

 

Cô thật sự đã trải qua những ngày tháng như vậy.

 

Ngủ không yên, ăn không no, chết bất cứ lúc nào.

 

Khương Hoài Viễn đẩy một cốc sữa ấm đến bên tay cô, giọng cố giữ bình tĩnh:

 

“Ăn trước đã.”

 

“Ăn xong rồi nói.”

 

Khương Miên nhìn cốc sữa ấy một cái.

 

[Sữa trước mạt thế.]

 

[Tài nguyên quý hiếm.]

 

[Không thể lãng phí.]

 

Cô cầm lên uống một ngụm.

 

Hứa Thanh Hòa lặng lẽ cúi đầu, vành mắt lại hơi đỏ.

 

Khương Miên uống xong nửa cốc sữa, đặt thìa xuống, đứng dậy đi đến trước tấm bảng trắng.

 

Cô cầm bút lông, viết lên trên cùng một dòng chữ.

 

— Cách ngày mạt thế bùng nổ: 9 ngày.

 

Khoảnh khắc nét chữ màu đen rơi xuống, biểu cảm của tất cả mọi người trong phòng ăn đều thay đổi.

 

Dù họ đã biết mạt thế sẽ đến.

 

Nhưng khi dòng đếm ngược này được viết ra một cách rành rành, cảm giác áp bách lập tức đè nặng lên vai mỗi người.

 

Khương Miên quay người, nhìn họ.

 

“Nói kết luận trước.”

 

“Điều tra K, điều tra S-00, điều tra Khang Lai và nhà máy nước phía Đông thành phố, là để biết mạt thế đến từ đâu.”

 

“Tích trữ hàng hóa, cải tạo, huấn luyện, thanh lý nội gián, là để đảm bảo sau khi mạt thế đến, chúng ta vẫn có thể sống.”

 

Cô dừng lại một chút.

 

“Hai việc này đều phải làm.”

 

“Nhưng ưu tiên mãi mãi là — sống sót.”

 

Khương Hoài Viễn nhìn Khương Miên, chậm rãi gật đầu.

 

“Con nói đi.”

 

Khương Miên vẽ trên bảng trắng hai đường thẳng.

 

Bên trái viết: Tuyến chuẩn bị.

 

Bên phải viết: Tuyến điều tra.

 

Sau đó cô dùng bút khoanh tròn thật đậm bên trái.

 

“Từ bây giờ, toàn bộ tài nguyên nhà họ Khương, ưu tiên đầu tư vào chuẩn bị.”

 

“Tuyến điều tra không được dừng, nhưng không thể bị K dắt mũi.”

 

Khương Tự lập tức nói:

 

“Vậy còn S-00D? Ảnh đã gửi tới rồi, đồng hồ đếm ngược cũng đang nhảy.”

 

Khương Miên nhìn anh.

 

“Vậy anh nghĩ, tại sao K lại gửi cái này?”

 

Khương Tự nhíu mày.

 

“Ép em đi cứu người?”

 

Khương Miên gật đầu.

 

“Đúng.”

 

“Hắn biết tôi sẽ để tâm.”

 

“Hắn cũng biết nhà họ Khương vừa trải qua mấy chuyện của Khương Nhuyễn Nhuyễn, Khang Lai, Thịnh Thiên, nội bộ không ổn định, bên ngoài bị nhìn chằm chằm.”

 

“Lúc này, nếu tôi vì S-00D mà xông ra ngay, thì đó chính là lúc dễ bị dọn sạch nhất.”

 

Khương Nghiên tiếp lời: “Hắn muốn phá nhịp của chúng ta.”

 

Khương Miên: “Ừ.”

 

Cô quay đầu nhìn Khương Nghiên.

 

“Đồng hồ đếm ngược là thật, tấm ảnh cũng rất có thể là thật.”

 

“Nhưng lựa chọn hắn đưa ra là giả.”

 

“Hắn muốn tôi tưởng rằng chỉ có hai mươi giờ.”

 

“Thực ra, điều chúng ta cần làm là trong hai mươi giờ tìm ra vị trí, đồng thời hoàn thành đợt bố trí chuẩn bị đầu tiên.”

 

Khương Tự liếm hàm răng, cười có phần lạnh.

 

“Hiểu rồi.”

 

“Không nộp mạng, nhưng cũng không bỏ mặc.”

 

Khương Miên: “Đúng.”

 

Cô viết lên bảng trắng mục đầu tiên.

 

Một, vật tư.

 

“Giai đoạn đầu mạt thế, quan trọng nhất là sáu loại.”

 

“Nước, thức ăn, thuốc men, năng lượng, phòng hộ, vũ khí.”

 

Khương Hoài Viễn trực tiếp cầm sổ tay lên.

 

“Cần bao nhiêu?”

 

Khương Miên quay đầu lại, giọng bình tĩnh:

 

“Tính theo năm mươi người trong tầng hạt nhân nhà họ Khương, ba trăm nhân viên bảo an và kỹ thuật bên ngoài.”

 

“Ít nhất chuẩn bị ba năm.”

 

Khương Tự giật mí mắt.

 

“Ba năm?”

 

Khương Miên nhìn anh.

 

“Con số thấp nhất.”

 

Phòng ăn lại yên lặng.

 

Khương Tự nuốt nước bọt.

 

“Kiếp trước của em... mạt thế kéo dài bao lâu?”

 

Khương Miên không trả lời ngay.

 

Vài giây sau, cô nói:

 

“Khi tôi chết, vẫn chưa kết thúc.”

 

Câu nói này rơi xuống, như một tảng đá ném vào lòng tất cả mọi người.

 

Hứa Thanh Hòa sắc mặt trắng bệnh, gần như theo bản năng muốn bước tới ôm con.

 

Nhưng bà nhịn lại.

 

Bây giờ không phải lúc Miên Miên cần bà khóc.

 

Khương Hoài Viễn trầm giọng hỏi:

 

“Khi con chết, là năm thứ mấy của mạt thế?”

 

Khương Miên cụp mắt, tiếp tục viết lên bảng trắng.

 

“Năm thứ năm.”

 

Đầu bút lướt qua bảng trắng, phát ra tiếng chói tai khe khẽ.

 

“Cho nên ba năm chỉ là mức tối thiểu.”

 

Khương Hoài Viễn không hỏi nữa.

 

Ông mở máy tính, trực tiếp điều ra toàn bộ vốn và tài nguyên doanh nghiệp có thể huy động dưới trướng Khương thị.

 

“Lương thực và nước để tôi lo.”

 

“Khương thị có hai doanh nghiệp chế biến thực phẩm, ba công ty kho bãi logistics, và vài kênh mậu dịch hải ngoại.”

 

“Dùng danh nghĩa thương mại bình thường để mua sắm, không được đặt hàng với số lượng lớn bất thường một lần.”

 

“Mua phân tán, nhập kho theo từng đợt.”

 

Khương Miên gật đầu.

 

“Đừng chỉ trữ gạo trắng, bột mì trắng.”

 

“Cần trữ bánh quy nén, đồ hộp, rau đông khô, thịt khử nước, muối, đường, dầu, mật ong, sô cô la năng lượng cao, viên vitamin.”

 

“Còn có hạt giống.”

 

Khương Hoài Viễn ghi lại: “Hạt giống?”

 

Khương Miên: “Sau năm thứ hai mạt thế, thứ nhiều khu an toàn thiếu nhất không phải lương thực, mà là hạt giống có thể gieo trồng.”

 

“Phải mua loại không biến đổi gen, có thể giữ giống.”

 

“Rau, khoai tây, khoai lang, ngô, đậu nành, lúa mì.”

 

“Còn phải mua túi nấm giống.”

 

Khương Tự ngẩn ra: “Túi nấm giống?”

 

Khương Miên liếc anh.

 

“Môi trường dưới lòng đất không có ánh nắng, nấm vẫn sống được.”

 

Khương Tự giơ ngón cái.

 

“Chuyên nghiệp.”

 

Khương Miên không thèm để ý, tiếp tục viết.

 

“Nước.”

 

“Nước đóng chai phải trữ, nhưng không phải trọng điểm.”

 

“Trọng điểm là bể chứa nước ngầm, thiết bị lọc nước, lõi lọc, viên khử trùng, máy lọc nước cầm tay, hệ thống thu gom nước mưa.”

 

“Nhà máy nước phía Đông đã phát hiện thiết bị gây ô nhiễm, chứng tỏ nguồn nước sau mạt thế rất có thể sẽ thành mục tiêu tấn công trọng điểm.”

 

Khương Nghiên lập tức điều ra một bản vẽ kết cấu trang viên.

 

“Dưới dinh thự chính nhà họ Khương vốn có một hầm rượu và hai tầng kho chứa.”

 

“Có thể cải tạo thành kho nhiệt độ ổn định và khu xử lý nước.”

 

“Phía đông có bể bơi cũ, có thể bịt kín cải tạo thành bể chứa nước ngầm.”

 

Khương Miên nhìn bản vẽ một cái.

 

“Bể bơi cũ không đủ.”

 

Khương Hoài Viễn ngẩng đầu: “Đào.”

 

Khương Miên: “Sẽ gây chú ý.”

 

Khương Hoài Viễn: “Lấy danh nghĩa cải tạo hồ cảnh quan và hệ thống trữ nước phòng cháy.”

 

Khương Miên khựng lại một lát.

 

[Nhà giàu sướng thật.]

 

[Dị năng mạnh nhất trước mạt thế: năng lực tiền bạc.]

 

Mấy người trong phòng ăn đồng loạt im lặng.

 

Khương Hoài Viễn mặt không đổi sắc.

 

“Tiếp tục.”

 

Khương Miên viết lên bảng trắng mục thứ hai.

 

Hai, nhà an toàn.

 

“Biệt thự nhà họ Khương không thể làm căn cứ duy nhất.”

 

“Quá nổi bật.”

 

“Hơn nữa Khương Nhuyễn Nhuyễn biết nơi này, Lục Thừa Tự cũng biết, K rất có thể cũng biết.”

 

Khương Hoài Viễn gật đầu.

 

“Tôi có ba điểm dự phòng.”

 

Ông mở bản đồ.

 

“Thứ nhất, sơn trang Bắc Giao, địa thế cao, có nguồn nước độc lập, vòng ngoài kiểm soát được.”

 

“Thứ hai, viện điều dưỡng Tây Lĩnh, Khương thị khống cổ, dưới lòng đất có cơ sở y tế.”

 

“Thứ ba, kho lạnh Nam Cảng, gần tuyến logistics, thích hợp trữ vật tư, nhưng sau mạt thế rủi ro khá cao.”

 

Khương Miên bước tới, liếc qua một lượt.

 

“Sơn trang Bắc Giao làm căn cứ chính.”

 

“Viện điều dưỡng Tây Lĩnh làm điểm dự phòng y tế.”

 

“Kho lạnh Nam Cảng không được làm điểm an toàn.”

 

Khương Tự hỏi: “Vì sao?”

 

Khương Miên nói: “Sau mạt thế, kho lạnh là nơi tất cả mọi người đều nhắm tới.”

 

“Giai đoạn đầu còn giữ được, giai đoạn sau sẽ thành bia ngắm.”

 

“Có thể làm kho giả.”

 

Khương Tự mắt sáng lên.

 

“Câu cá?”

 

Khương Miên: “Ừ.”

 

“Để người ngoài tưởng vật tư chính của nhà họ Khương nằm ở Nam Cảng.”

 

“Vật tư thật chia làm ba đợt.”

 

“Kho chính Bắc Giao, kho dự phòng Tây Lĩnh, kho bí mật chọn nơi khác.”

 

Khương Nghiên ngẩng đầu: “Kho bí mật để tôi tìm.”

 

Khương Miên: “Đừng dùng tài sản dưới tên Khương thị.”

 

Khương Nghiên gật đầu.

 

“Rõ.”

 

Khương Miên tiếp tục:

 

“Trọng điểm cải tạo nhà an toàn.”

 

“Một, phòng thủ vòng ngoài.”

 

“Hai, năng lượng độc lập.”

 

“Ba, tuần hoàn nước.”

 

“Bốn, cách ly y tế.”

 

“Năm, thông tin liên lạc.”

 

“Sáu, khu trú ẩn dưới lòng đất.”

 

Khương Tự trực tiếp xắn tay áo lên.

 

“Phòng thủ và xe cộ để tôi lo.”

 

“Xe bọc thép không kiếm được loại quá khủng, nhưng xe chống bạo loạn, xe địa hình, xe tải độ có thể làm được.”

 

“Lốp, cản chống va, màng chống đạn, bảo vệ bình xăng, đài bộ đàm trên xe, thùng xe kéo.”

 

Khương Miên bổ sung: “Đừng quên xe đạp và xe điện.”

 

Khương Tự: “Hả?”

 

Khương Miên: “Giai đoạn sau mạt thế, xăng đắt đến mức có thể đổi bằng mạng.”

 

“Có khi ô tô không bằng xe đạp.”

 

Khương Tự im lặng hai giây.

 

“Được, tôi trữ.”

 

Khương Miên: “Còn có thuyền cao su, ca nô xung kích, đồ lặn.”

 

Khương Tự lại sững người: “Không phải chúng ta định sống trên núi sao?”

 

Khương Miên nhìn anh.

 

“Tháng thứ ba của mạt thế, mưa lớn ở phương Nam kéo dài hai mươi bảy ngày.”

 

“Rất nhiều thành phố biến thành thành phố nước.”

 

“Anh thấy thuyền có dùng không?”

 

Khương Tự sắc mặt nghiêm lại.

 

“Có. Anh sắp xếp ngay.”

 

Hứa Thanh Hòa ngồi một bên, yên lặng lắng nghe.

 

Cho đến khi Khương Miên viết mục thứ ba.

 

Ba, y tế.

 

Hứa Thanh Hòa lập tức lên tiếng:

 

“Mục này để tôi lo.”

 

Giọng bà vẫn còn hơi khàn, nhưng rất kiên định.

 

“Thuốc men, thiết bị y tế, vật tư khử trùng, vật tư phòng hộ, tôi đều có thể liên hệ.”

 

“Nhà họ Khương có nguồn lực bệnh viện, tôi cũng quen vài người trong các doanh nghiệp dược phẩm.”

 

Khương Miên nhìn bà.

 

“Không thể chỉ trữ thuốc thông thường.”

 

Hứa Thanh Hòa nghiêm túc gật đầu.

 

“Con nói.”

 

Khương Miên bắt đầu liệt kê:

 

“Kháng sinh, thuốc hạ sốt, thuốc giảm đau, thuốc cầm máu, thuốc chống dị ứng, thuốc đường tiêu hóa, bộ dụng cụ khâu vết thương, dung dịch i-ốt, cồn, gạc, băng, băng dính y tế.”

 

“Insulin, thuốc hạ áp, thuốc tim, thuốc hen suyễn, những loại thuốc bệnh mãn tính này cũng phải trữ.”

 

“Còn có khẩu trang, đồ bảo hộ, kính bảo hộ, găng tay, bình xịt khử trùng, đèn cực tím.”

 

“Nếu kiếm được, chuẩn bị thiết bị phòng phẫu thuật nhỏ.”

 

Hứa Thanh Hòa ghi lại từng mục.

 

“Tôi sẽ sắp xếp.”

 

Khương Miên nhìn bà, dừng lại một chút.

 

“Còn có thuốc an thần.”

 

Hứa Thanh Hòa sững sờ.

 

Giọng Khương Miên nhàn nhạt:

 

“Trong mạt thế, chết nhiều nhất không chỉ vì nhiễm bệnh và đói khát.”

 

“Còn vì suy sụp.”

 

Bàn tay Hứa Thanh Hòa đang cầm bút siết chặt dần.

 

“Vâng.”

 

Bà khẽ nói.

 

“Mẹ nhớ rồi.”

 

Khương Miên dời ánh mắt đi.

 

[Bà ấy tiếp nhận tốt hơn tôi tưởng.]

 

[Ít nhất không còn chỉ biết khóc.]

 

Hứa Thanh Hòa vành mắt hơi nóng, cúi đầu tiếp tục ghi chép.

 

Bà không thể khóc.

 

Không thể kéo chân Miên Miên.

 

Trước đây bà đã sai quá nhiều, bây giờ làm được chút nào hay chút đó.

 

Khương Miên viết mục thứ tư.

 

Bốn, nhân sự.

 

Khi mục này rơi xuống, tất cả đều ngẩng đầu.

 

Khương Miên quay người.

 

“Trong mạt thế, vật tư quan trọng.”

 

“Nhưng con người còn nguy hiểm hơn cả vật tư.”

 

Cô nhìn Khương Hoài Viễn.

 

“Vấn đề lớn nhất của nhà họ Khương hiện tại không phải trữ không đủ.”

 

“Mà là quá nhiều người biết.”

 

Khương Hoài Viễn vẻ mặt ngưng trọng.

 

“Tôi sẽ sàng lọc người.”

 

Khương Miên lắc đầu.

 

“Không chỉ sàng lọc.”

 

“Phải phân tầng.”

 

“Tầng hạt nhân, biết rõ.”

 

“Tầng chấp hành, biết một nửa.”

 

“Tầng bên ngoài, chỉ chấp hành nhiệm vụ, không biết toàn cảnh.”

 

“Mua sắm, vận chuyển, kho bãi, hệ thống an ninh, tất cả tách rời.”

 

“Bất kỳ một khâu nào cũng không thể biết tuyến đường hoàn chỉnh.”

 

Khương Nghiên gật đầu: “Tôi có thể làm hệ thống phân quyền.”

 

Khương Miên: “Còn phải làm sổ sách giả, kho giả, tuyến vận chuyển giả.”

 

Khương Hoài Viễn nhìn cô: “Con lo có nội gián?”

 

Khương Miên: “Không phải lo.”

 

Giọng cô bình tĩnh.

 

“Mà là chắc chắn có.”

 

Không khí trong phòng ăn hơi lạnh.

 

Khương Miên tiếp tục:

 

“Triệu Khải Minh chỉ là một kẻ.”

 

“Khương Nhuyễn Nhuyễn ở nhà họ Khương bao nhiêu năm, cô ta có thể tiếp xúc với quá nhiều người.”

 

“Lục Thừa Tự cũng không phải không biết gì.”

 

“K có thể gửi email vào điện thoại của tôi, chứng tỏ hắn ít nhất có thể nắm được một phần chuỗi thông tin của nhà họ Khương.”

 

Ánh mắt Khương Nghiên lạnh xuống.

 

“Tôi sẽ cài lại toàn bộ hệ thống.”

 

“Thay toàn bộ thiết bị, đặt lại toàn bộ quyền hạn.”

 

“Thiết bị liên lạc của mỗi người trong nhà đều phải cách ly.”

 

Khương Miên gật đầu.

 

“Còn một điểm nữa.”

 

Cô nhìn Khương Tự.

 

“Huấn luyện.”

 

Khương Tự lập tức ngồi thẳng.

 

“Cái này để tôi lo.”

 

Khương Miên: “Không phải huấn luyện chiến đấu thông thường.”

 

“Mà là huấn luyện sinh tồn mạt thế.”

 

“Toàn bộ nhân sự hạt nhân phải học bắn súng cơ bản, vũ khí lạnh, xử lý chống nhiễm trùng, lấy nước ngoài hoang dã, nhóm lửa, băng bó cầm máu, rút lui ban đêm.”

 

“Nhân viên bảo an sàng lọc lại.”

 

“Người có người nhà bị đe dọa, có nợ cờ bạc, có bệnh án bất thường, có tài khoản nước ngoài, toàn bộ loại khỏi tầng hạt nhân.”

 

Khương Tự nghiêm túc: “Rõ.”

 

Khương Miên suy nghĩ một chút, lại bổ sung:

 

“Đầu bếp cũng phải sàng lọc.”

 

Khương Tự: “Đầu bếp?”

 

Khương Miên liếc anh một cái.

 

“Bỏ thuốc vào cơm, khó lắm sao?”

 

Khương Tự:

 

Anh ngậm miệng, ghi lại.

 

Khương Hoài Viễn nhìn những dòng chữ chi chít trên bảng trắng, bỗng có một cảm giác hoang đường cùng cực.

 

Hơn mười ngày trước, rắc rối lớn nhất của nhà họ Khương vẫn là vết nứt gia đình do chuyện tiểu thư thật – giả mang lại.

 

Còn bây giờ, họ đang thảo luận về mạt thế, nguồn ô nhiễm, thể sao chép, nội gián, tích trữ hàng hóa và nhà an toàn.

 

Nhưng dưới sự hoang đường đó, lại có một sự tỉnh táo gần như lạnh lẽo.

 

Họ không có thời gian hoài nghi.

 

Cũng không có tư cách do dự.

 

Khương Hoài Viễn gập máy tính lại, giọng trầm ổn có lực:

 

“Từ bây giờ, nhà họ Khương bước vào trạng thái chiến bị cấp một.”

 

“Toàn bộ điều độ vốn, tôi phụ trách.”

 

“Toàn bộ quyền hạn nhân sự, Khương Nghiên phụ trách.”

 

“Toàn bộ phòng thủ an ninh và trang bị xe cộ, Khương Tự phụ trách.”

 

“Phân loại y tế và vật tư, Thanh Hòa phụ trách.”

 

Nói xong, ông nhìn Khương Miên.

 

“Con phụ trách tổng chỉ huy.”

 

Hứa Thanh Hòa lập tức gật đầu: “Tôi đồng ý.”

 

Khương Nghiên: “Đồng ý.”

 

Khương Tự cười một tiếng: “Phải rồi, nhà mình bây giờ ai hiểu mạt thế bằng Miên Miên?”

 

Tay cầm bút lông của Khương Miên khựng lại.

 

“Tôi không quản công ty.”

 

Khương Hoài Viễn: “Không cần con quản công ty.”

 

“Con chỉ cần nói cho chúng ta biết, việc gì nên làm, việc gì không được làm.”

 

Khương Nghiên bổ sung: “Chấp hành giao cho chúng tôi.”

 

Khương Tự: “Em phụ trách ra lệnh, bọn anh phụ trách chạy gãy chân.”

 

Hứa Thanh Hòa dịu dàng: “Con cũng phải phụ trách ăn cơm và ngủ nữa.”

 

Khương Miên:

 

[Câu cuối cùng thì khỏi cần.]

 

Hứa Thanh Hòa giả vờ không nghe thấy.

 

Khương Hoài Viễn nhìn Khương Miên, trang trọng nói:

 

“Nhà họ Khương từ hôm nay, nghe theo con.”

 

Khương Miên im lặng một lát.

 

Cô cúi đầu nhìn dòng chữ “Cách ngày mạt thế bùng nổ: 9 ngày” trên bảng trắng.

 

Hồi lâu, cô nói:

 

“Được.”

 

---

 

Sau khi cuộc họp kết thúc, nhà họ Khương như một cỗ máy khổng lồ bị cưỡng chế khởi động, nhanh chóng vận hành.

 

8 giờ 30 sáng.

 

Trụ sở tập đoàn Khương thị lâm thời triệu tập cuộc họp cấp cao.

 

Chủ đề cuộc họp là:

 

Phương án đối phó biến động chuỗi cung ứng toàn cầu và kế hoạch dự trữ khẩn cấp của doanh nghiệp.

 

Lý do này đủ chính đáng.

 

Gần đây tình hình quốc tế bất ổn, giá lương thực biến động, giá năng lượng tăng cao, các tập đoàn lớn làm dự trữ khẩn cấp từ sớm, cũng không có gì lạ.

 

Khương Hoài Viễn ngồi ở vị trí chủ tọa, chỉ dùng hai mươi phút đã chốt hơn mười phương án mua sắm.

 

Lương thực và dầu ăn.

 

Thực phẩm đông lạnh.

 

Nước uống.

 

Vật tư y tế tiêu hao.

 

Máy phát điện chạy dầu diesel.

 

Thiết bị năng lượng mặt trời.

 

Container kho bãi.

 

Vật liệu cách nhiệt.

 

Thiết bị an ninh.

 

Lãnh đạo các phòng ban dù ngạc nhiên, nhưng không ai dám chất vấn quyết định của Khương Hoài Viễn.

 

Huống hồ, mỗi khoản mua sắm đều được khoác lên lớp áo hợp lý.

 

Có cái là chuẩn bị hàng cho chuỗi siêu thị của Khương thị.

 

Có cái là chuẩn bị cho dự án hải ngoại.

 

Có cái là bảo đảm khẩn cấp cho nhân viên.

 

Có cái là dự trữ cho quyên góp từ thiện.

 

Vốn được tách thành hàng chục luồng chảy ra.

 

Hợp đồng ký rải rác.

 

Kho bãi đưa vào sử dụng theo từng đợt.

 

Tuyến vận chuyển toàn bộ bị xáo trộn sắp xếp lại.

 

Còn ở biệt thự nhà họ Khương, Khương Miên ngồi trong phòng ăn, trước mặt bày một máy tính và ba bản đồ.

 

Khương Nghiên ngồi đối diện cô, đang xây dựng hệ thống quản lý vật tư cho cô.

 

“Mỗi lô hàng sau khi nhập kho sẽ tự động sinh mã số.”

 

“Thực phẩm, thuốc men, nhiên liệu, nguồn nước, vũ khí trang bị đăng ký theo khu vực.”

 

“Hạn sử dụng, mức tiêu hao, vị trí tồn kho đều tra được.”

 

Khương Miên nhìn một cái.

 

“Mất internet có dùng được không?”

 

Khương Nghiên: “Mạng nội bộ vẫn dùng được.”

 

Khương Miên: “Mất điện thì sao?”

 

Khương Nghiên: “Máy chủ dự phòng cộng nguồn điện độc lập.”

 

Khương Miên: “Sao lưu bản giấy.”

 

Khương Nghiên ngẩng đầu.

 

Khương Miên nói:

 

“Sau mạt thế, thiết bị điện tử có thể hỏng bất cứ lúc nào.”

 

“Kho quan trọng nhất định phải có bản sao lưu giấy.”

 

Khương Nghiên gật đầu.

 

“Tôi sắp xếp.”

 

Anh dừng lại một chút, lại nói:

 

“Tấm ảnh trong email S-00D, tôi đã phân tích ngược.”

 

Khương Miên ngẩng mắt.

 

Khương Nghiên phóng to bức ảnh.

 

“Trong ảnh có ba manh mối có giá trị.”

 

“Một, model khoang nhiệt độ thấp khác với khoang chứa S-00A, có lẽ là bản mới hơn.”

 

“Hai, phản chiếu trên mặt đất có một đoạn dây cảnh báo màu vàng, trên đó có nửa chữ cái, trông giống như 'N'.”

 

“Ba, góc trên bên phải bức ảnh có một tấm bảng kim loại rất mờ.”

 

Sau khi anh phục hồi tấm bảng đó, trên màn hình lờ mờ hiện ra một chuỗi ký tự.

 

N-17.

 

Khương Miên nhíu mày.

 

“N-17?”

 

Khương Nghiên gật đầu.

 

“Có thể là mã khu vực, cũng có thể là mã kho.”

 

“Tôi đang đối chiếu toàn bộ tài liệu liên quan đến Khang Lai, Thịnh Thiên, công trình ngầm khu Đông, kho lạnh.”

 

Khương Miên nhìn chằm chằm chuỗi ký tự đó.

 

[N-17.]

 

[Kiếp trước tôi nghe qua chưa?]

 

[Hình như... chưa.]

 

[Không đúng.]

 

Cô chợt ngẩng đầu.

 

Khương Nghiên lập tức nhận ra sự thay đổi trên nét mặt cô.

 

“Nghĩ ra gì rồi?”

 

Khương Miên không trả lời ngay.

 

Cô đưa tay lấy bản đồ, lật đến phía Bắc thành phố.

 

“N chưa chắc là chữ cái.”

 

“Cũng có thể là Bắc.”

 

Ánh mắt Khương Nghiên khẽ động.

 

“Khu Bắc số mười bảy?”

 

Khương Miên chỉ vào một chỗ trên bản đồ.

 

“Gần sơn trang Bắc Giao, có công trình số mười bảy nào không?”

 

Khương Nghiên nhanh chóng tra cứu.

 

Vài giây sau, trên màn hình hiện ra tài liệu.

 

Đường hầm kỹ thuật tổng hợp Bắc Giao, hạng mục thứ mười bảy.

 

Trạng thái dự án: Dừng thi công.

 

Lý do dừng thi công: Vấn đề địa chất.

 

Đơn vị thi công: Công ty xây dựng Thịnh Thiên.

 

Không khí yên lặng trong một khoảnh khắc.

 

Khương Nghiên và Khương Miên nhìn nhau.

 

Thịnh Thiên.

 

Lại là Thịnh Thiên.

 

Mà sơn trang Bắc Giao, lại chính là căn cứ chính họ vừa mới quyết định.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi