Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Xuyên Thành Thiên Kim Pháo Hôi, Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta Và Điên Cuồng Đổi Mệnh! - Khương Miên > Chương 24

Chương 24

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 24 có bản audio.

Chương 24: Kho lương C, không mua cũng phải khống chế

 

Năm giờ sáng.

 

Đèn thi công ở khu an toàn Bắc Giao vẫn chưa tắt.

 

Phần móng bê tông bên ngoài Sơn trang đã đổ xong đoạn đầu tiên, khung kết cấu thép đang được cẩu lắp.

 

Đèn của kho lương A và kho lương B phía xa đã sáng suốt cả đêm.

 

Từng xe gạo, bột mì, dầu ăn, đồ hộp, thiết bị lọc nước lần lượt được đưa vào kho, rồi hệ thống của Khương Nghiên đánh số lại, phân khu, đăng ký.

 

Khương Miên chỉ ngủ chưa đầy hai tiếng.

 

Việc đầu tiên sau khi tỉnh dậy là xem bảng tiến độ vật tư.

 

Dự trữ lương thực chính: hoàn thành 19% mục tiêu đủ cho ba nghìn người dùng trong ba tháng.

 

Dự trữ nước uống: hoàn thành 14%.

 

Thiết bị lọc nước: đã nhập 27%.

 

Thuốc men: hoàn thành 18%.

 

Dự trữ dầu diesel: hoàn thành 11%.

 

Tường bao giai đoạn một: hoàn thành 22%.

 

Nhà máy nước cũ: chưa thông nước.

 

Đường hầm ngầm: bị phong tỏa, chưa dọn dẹp.

 

Khương Miên nhìn chằm chằm vào dòng chữ “Nhà máy nước cũ”, hơi cau mày.

 

Lương thì có thể mua.

 

Thuốc thì có thể mua.

 

Dầu diesel cũng có thể mua.

 

Nhưng nước thì khác.

 

Nếu chỉ dựa vào nước đóng bình và nước đóng chai, sớm muộn cũng sẽ dùng hết.

 

Sau mạt thế, thứ thực sự quyết định giới hạn của một khu an toàn không phải là trong kho chất bao nhiêu thùng nước khoáng, mà là có năng lực sản xuất nước liên tục hay không.

 

【Thời kỳ đầu mạt thế, những khu an toàn chết nhanh nhất thường không phải vì không có lương.】

 

【Mà vì không có nước.】

 

【Có kẻ chất đầy kho lương, thế mà nguồn nước bị ô nhiễm, ba ngày sau là nội loạn.】

 

【Rồi kho lương biến thành nghĩa địa.】

 

Khương Tự vừa đẩy cửa bước vào, bước chân khựng lại.

 

Trên tay anh còn bưng bữa sáng.

 

Nghe được tiếng lòng này, sắc mặt anh rõ ràng trầm xuống.

 

Anh đặt bữa sáng lên bàn.

 

“Bà cô ơi, ăn cơm đã.”

 

Khương Miên liếc nhìn cái đĩa.

 

Trứng.

 

Sữa.

 

Sandwich.

 

Còn có một bát cháo trắng nhỏ.

 

Cô cầm thìa húp một ngụm cháo, tiếp tục nhìn màn hình.

 

Khương Tự ngồi xuống đối diện.

 

“Em cứ thế này không được.”

 

“Thế nào?”

 

“Miệng thì bảo tích trữ, mà trông em như nạn dân vậy.”

 

Khương Miên: “...”

 

Khương Tự đẩy quả trứng qua.

 

“Ăn xong hẵng xem.”

 

Khương Miên ngước lên nhìn anh.

 

Khương Tự lập tức bổ sung:

 

“Anh không cản em xem đâu, nhưng em vừa ăn vừa xem đi.”

 

Khương Miên im lặng hai giây, cầm quả trứng.

 

【Anh hai rốt cuộc cũng học được cách không đối đầu trực diện.】

 

Khương Tự: “...”

 

Anh coi đó là lời khen.

 

Khương Miên ăn xong nửa quả trứng, hỏi:

 

“Kho lương C thế nào rồi?”

 

Nhắc đến chuyện chính, sắc mặt Khương Tự lập tức thay đổi.

 

“Rắc rối.”

 

“Chủ danh nghĩa của kho lương C tên là Triệu Khánh Phong, nhưng phía sau còn có hai cổ đông ngầm.”

 

“Một trong số đó có quan hệ tài chính với Bệnh viện Khang Lai.”

 

Ngón tay Khương Miên khựng lại.

 

“Khang Lai.”

 

Khương Tự gật đầu.

 

“Ừ.”

 

“Đường dây của K.”

 

Vậy là khớp rồi.

 

Ba kho lương ở Bắc Giao, A và B nhanh chóng lấy được, chỉ có C là nhất quyết không bán cũng không cho thuê.

 

Không phải vì tiền không đủ.

 

Mà vì nó vốn là một cây đinh người ta cắm sẵn ở Bắc Giao.

 

Khương Miên đặt thìa xuống, mở bản đồ Bắc Giao.

 

Vị trí kho lương C nằm ở góc tây bắc khu an toàn.

 

Không phải vị trí trọng yếu.

 

Nhưng nó nằm ngay bên một tuyến đường vận chuyển hàng cũ.

 

Con đường đó về phía nam nối với khu logistics, về phía đông tới nhà máy nước cũ, còn về phía bắc thông ra bên ngoài núi.

 

Một khi mạt thế bùng nổ, nếu kho lương C rơi vào tay K, nó có thể phát huy ba tác dụng.

 

Thứ nhất, giám sát việc vận chuyển vật tư bên ngoài của nhà họ Khương.

 

Thứ hai, làm điểm trung chuyển cho người của K ra vào Bắc Giao.

 

Thứ ba, vào thời điểm mấu chốt, cắt đứt kết nối giữa khu logistics và nhà máy nước cũ.

 

Khương Miên dùng bút đỏ khoanh một vòng quanh kho lương C.

 

“Không thể để yên.”

 

“Mua thẳng à?”

 

“Mua không được.”

 

“Bọn họ sẽ không bán.”

 

“Vậy làm sao?”

 

Khương Miên thản nhiên nói:

 

“Không mua kho, mua đường.”

 

Khương Tự sững người.

 

Khương Miên gõ lên bản đồ.

 

“Kho lương C muốn vận hành được, dựa vào ba thứ.”

 

“Xe tải, đội bốc xếp, quyền ra vào trên đường.”

 

“Quyền sở hữu kho nằm trong tay ai không quan trọng.”

 

“Nếu nó không vào được hàng, không ra được hàng, không có người bốc xếp, điện bị hạn chế, nước cấp chập chờn, thì nó chỉ là cái vỏ rỗng.”

 

Mắt Khương Tự sáng lên.

 

“Anh hiểu rồi.”

 

“Khống chế đường sá và logistics xung quanh.”

 

“Đừng cướp trắng trợn.”

 

“Bây giờ còn chưa tới mạt thế, trật tự vẫn còn.”

 

“Chúng ta làm càng giống hành vi thương mại bình thường, K càng khó bắt thóp.”

 

Cô đánh dấu bốn công ty trên bản đồ.

 

“Công ty vận tải Bắc Giao này, mua lại.”

 

“Đội bốc xếp này, ký hợp đồng lao động độc quyền.”

 

“Quyền sửa chữa con đường vận chuyển cũ này, để ba lấy với danh nghĩa bảo trì đường phụ trợ của dự án chăm sóc sức khỏe.”

 

“Mảnh đất trống cạnh kho lương C, thuê lại, dựng bãi chứa vật liệu xây dựng tạm thời.”

 

Khương Tự càng nghe càng hiểu.

 

“Vậy là kho lương C bị chúng ta bọc kín rồi.”

 

Khương Miên gật đầu.

 

“Ừ.”

 

“Hắn không bán, chúng ta không cướp.”

 

“Chúng ta chỉ sửa đường, chất vật liệu, điều xe tải, quản bốc xếp bên cạnh thôi.”

 

“Hắn muốn dùng kho lương, thì phải đi qua hệ thống của chúng ta.”

 

“Hắn không dùng, thì phế.”

 

Khương Tự bật cười.

 

“Miên Miên, cách đánh này của em còn ác hơn cướp thẳng nhiều.”

 

Khương Miên vẻ mặt không cảm xúc.

 

“Trước mạt thế, đã có quy tắc, thì khóa chết hắn ngay trong quy tắc.”

 

“Sau mạt thế, không còn quy tắc, thì tính cách khác.”

 

Khương Tự giơ ngón cái.

 

“Học được rồi.”

 

Khương Miên nhìn anh một cái.

 

“Hôm nay trọng điểm của anh không phải kho lương C.”

 

“Vậy anh làm gì?”

 

Khương Miên đẩy một danh sách khác tới trước mặt anh.

 

“Vòng hai sàng lọc đội bảo an.”

 

Sắc mặt Khương Tự lập tức trầm xuống.

 

Trong danh sách có bảy người.

 

Trong đó có hai người là vệ sĩ đã lộ dị thường từ đêm qua.

 

Năm người còn lại là những đối tượng rủi ro cao mà Khương Nghiên lọc ra từ liên lạc, chuyển khoản, hồ sơ bệnh án của người nhà và quan hệ nợ nần.

 

Khương Miên nói:

 

“Đừng bắt trực tiếp.”

 

“Điều bọn họ đến kho giả vòng ngoài.”

 

Khương Tự khựng lại.

 

“Kho mồi à?”

 

“Ừ.”

 

Khương Miên mở bản đồ phân cấp vật tư.

 

“Kho giả vòng ngoài bắt đầu bố trí từ hôm nay.”

 

“Bên trong để một ít vật tư giá trị thấp, bên ngoài trông như kho trọng yếu.”

 

“Nếu có kẻ truyền tin, đánh dấu, thăm dò phòng ngự, thì bắt được kẻ đứng sau.”

 

Khương Tự xoa cằm.

 

“Câu cá.”

 

“Câu chuột.”

 

Khương Tự: “...”

 

Cách em gái anh xếp loại đám K rất nhất quán.

 

---

 

Tám giờ sáng.

 

Nhóm sáp nhập của Khương Hoài Viễn bắt đầu hành động.

 

Ông chủ công ty vận tải Bắc Giao vốn định nâng giá.

 

Kết quả là ba mảng kinh doanh siêu thị, vật liệu xây dựng và y tế của Khương thị đồng loạt đưa ra hợp đồng vận chuyển dài hạn.

 

Giá trị hợp đồng lớn đến mức đối phương không thể từ chối.

 

Một giờ sau, công ty vận tải Bắc Giao ký thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần.

 

Chín giờ rưỡi sáng.

 

Đội bốc xếp thường dùng của kho lương C nhận được hợp đồng lao động giá cao từ khu logistics của Khương thị.

 

Bao ăn ở.

 

Đóng bảo hiểm.

 

Trả lương theo ngày.

 

Còn có trợ cấp công trình khép kín.

 

Đội trưởng chỉ do dự ba phút, rồi dẫn người sang đầu quân cho Khương thị.

 

Mười giờ sáng.

 

Giấy phép sửa chữa tuyến đường vận chuyển cũ ở Bắc Giao được phê duyệt.

 

Danh nghĩa là: hạng mục bảo trì đường dân sinh đi kèm khu thí điểm chăm sóc sức khỏe Bắc Giao.

 

Đội thi công lập tức vào trận.

 

Rào chắn, lán chặn, trạm gác tạm được dựng lên.

 

Nhìn từ bên ngoài, chỉ là thi công đường sá bình thường.

 

Nhưng trên thực tế, hai cửa ra vào chính của kho lương C đều bị hệ thống quản lý thi công của nhà họ Khương bao phủ.

 

Ông chủ kho lương C là Triệu Khánh Phong cuống lên.

 

Ông ta gọi điện cho Khương Hoài Viễn, giọng điệu rất tệ:

 

“Chủ tịch Khương, ông có ý gì đây?”

 

Khương Hoài Viễn ngồi trong phòng làm việc, giọng ôn hòa:

 

“Tổng giám đốc Triệu nói đùa rồi.”

 

“Dự án Bắc Giao vừa mới khởi động, đường sá xuống cấp đã lâu, chúng tôi bỏ tiền sửa đường, cũng là vì sự phát triển của khu vực xung quanh.”

 

Triệu Khánh Phong nghiến răng:

 

“Ông sửa đường mà chặn mất kho lương của tôi!”

 

Khương Hoài Viễn thản nhiên nói:

 

“Không hề chặn.”

 

“Trong thời gian thi công, xe cộ có thể xin giấy thông hành.”

 

“Chỉ cần đáp ứng quy định an toàn, chúng tôi nhất định cho qua.”

 

Triệu Khánh Phong: “...”

 

Giấy thông hành.

 

Quy định an toàn.

 

Đăng ký xe.

 

Khai báo bốc xếp.

 

Chẳng phải thế là đưa toàn bộ xe tải, hàng hóa, nhân viên của ông ta vào ngay dưới mắt nhà họ Khương sao?

 

Triệu Khánh Phong hạ giọng:

 

“Chủ tịch Khương, làm người phải chừa một đường sống.”

 

Khương Hoài Viễn cười nhạt.

 

“Tổng giám đốc Triệu.”

 

“Từ nay Bắc Giao là dự án trọng điểm của Khương thị.”

 

“Tôi cũng mong các doanh nghiệp quanh khu vực phối hợp.”

 

Lời nói thì khách sáo.

 

Nhưng ý tứ rất rõ ràng.

 

Cái bàn Bắc Giao này, giờ nhà họ Khương muốn ngồi vị trí chủ.

 

Ông hoặc là phối hợp.

 

Hoặc là rời cuộc chơi.

 

Sau khi cúp máy, nụ cười trên mặt Khương Hoài Viễn nhạt dần.

 

Ông nhìn trợ lý bên cạnh.

 

“Theo dõi Triệu Khánh Phong.”

 

“Ông ta sẽ liên lạc với người đứng sau.”

 

Trợ lý lập tức nói:

 

“Rõ.”

 

---

 

Cùng lúc đó.

 

Khu y tế Sơn trang Bắc Giao.

 

S-00D ngồi bên mép giường trong phòng theo dõi.

 

Cô ấy đã tỉnh được mười hai tiếng.

 

Các chỉ số cơ thể vẫn yếu, nhưng ý thức đang dần tỉnh táo.

 

Hứa Thanh Hòa bưng một bát cháo ấm bước vào.

 

Bà mặc đồ bảo hộ, giọng nói rất khẽ:

 

“Cháu có thể uống một chút trước.”

 

Cô bé ngẩng đầu nhìn bà.

 

Đôi mắt cô bé rất đen.

 

Tĩnh lặng đến lạ thường.

 

“Cô không sợ cháu sao?”

 

Hứa Thanh Hòa khựng lại.

 

Cô bé cụp mắt xuống.

 

“Họ nói, cháu là người được chuẩn bị cho Khương Miên.”

 

“Sau khi tỉnh lại, cháu có thể sẽ chết thay cô ấy.”

 

“Cũng có thể sẽ giết cô ấy.”

 

Tay Hứa Thanh Hòa bưng bát siết chặt.

 

Tất nhiên là bà sợ.

 

Bất kỳ người mẹ nào nghe câu “có thể giết con gái mình” cũng không thể không dao động.

 

Nhưng nhìn gương mặt tái nhợt của cô bé, bà chợt nhớ lời Khương Miên đêm qua.

 

Người sống thì phải ăn, phải uống nước, phải chữa bệnh, phải sống tiếp.

 

Hứa Thanh Hòa đặt bát cháo lên bàn.

 

“Hiện tại cháu chưa giết cô ấy.”

 

Hàng mi cô bé khẽ run.

 

Hứa Thanh Hòa nghiêm túc nói:

 

“Cháu bây giờ chỉ là một đứa trẻ vừa tỉnh dậy, rất đói, rất yếu ớt.”

 

“Nên ăn trước đã.”

 

Cô bé sững sờ nhìn bà.

 

“Cô không hỏi cháu là ai sao?”

 

Hứa Thanh Hòa lắc đầu.

 

“Đợi đến khi cháu muốn nói rồi hẵng nói.”

 

“Nếu cháu không nhớ ra, cũng không sao.”

 

Cô bé khẽ hỏi:

 

“Vậy cháu tên gì?”

 

Hứa Thanh Hòa im lặng một lát.

 

Bà không tự đặt tên cho cô bé.

 

Bà chỉ nói:

 

“Miên Miên nói, tên cháu không phải S-00D.”

 

“Cháu cứ từ từ nghĩ.”

 

“Trước khi nghĩ ra, chúng ta cứ gọi cháu là Tiểu Chiêu, được không?”

 

Cô bé ngẩng đầu.

 

“Tiểu Chiêu?”

 

“Chiêu, nghĩa là sáng sủa.”

 

Giọng Hứa Thanh Hòa rất dịu dàng:

 

“Không phải mã số.”

 

“Là một cái tên có thể dùng tạm.”

 

Dưới đáy mắt cô bé lần đầu xuất hiện một gợn sóng rất nhỏ.

 

Cô bé đưa tay nhận bát cháo.

 

Ngón tay vẫn còn run.

 

Hứa Thanh Hòa không thúc giục.

 

Bên ngoài phòng theo dõi, Khương Miên nhìn vào qua tấm kính.

 

【Tiểu Chiêu?】

 

【Mẹ ruột đặt tên cũng tạm được.】

 

Sống mũi Hứa Thanh Hòa cay xè, suýt nữa lại khóc.

 

Nhưng bà nhịn lại.

 

Tiểu Chiêu cúi đầu ăn cháo.

 

Một miếng.

 

Hai miếng.

 

Rất chậm.

 

Nhưng rất nghiêm túc.

 

Đây cũng là một phần của việc xây dựng khu an toàn.

 

Không chỉ có tường, lương thực, nước, điện mới gọi là xây dựng.

 

Kéo một con người ra khỏi mã số, để cô ấy chịu ăn miếng cơm đầu tiên, cũng là xây dựng.

 

---

 

Một giờ chiều.

 

Kho giả vòng ngoài đã bố trí xong.

 

Vị trí ở phía tây khu logistics bỏ hoang.

 

Bề ngoài trông rất giống kho trọng yếu tạm thời.

 

Cổng có chốt gác.

 

Camera rất lộ liễu.

 

Xe cộ ra vào cũng được cố tình sắp xếp dày đặc.

 

Nhưng bên trong thực chất chỉ để một ít đồ hộp sắp hết hạn, thùng nước rỗng, bao cát và thùng carton vật liệu xây dựng.

 

Khương Tự điều bảy nhân viên bảo an rủi ro cao đến đây.

 

Lý do rất hợp lý: kho ngoài cần người.

 

Một trong số đó là vệ sĩ tên Lý Thành.

 

Khi nghe điều chuyển, anh ta không biểu lộ gì.

 

Nhưng sau khi rời đi, liền vào nhà vệ sinh.

 

Ba phút sau, hệ thống giám sát của Khương Nghiên bắt được một tin nhắn bất thường.

 

Nội dung rất ngắn:

 

“Kho mới phía tây, nghi là kho chính.”

 

Đối tượng nhận được mã hóa.

 

Khương Nghiên lần theo tín hiệu, phát hiện vị trí trạm trung chuyển chỉ về gần kho lạnh số 2 Bắc Giao.

 

Khương Miên nhìn màn hình, ánh mắt lạnh đi.

 

“Quả nhiên.”

 

Kho lạnh số 2 chính là điểm nút.

 

Khương Tự hỏi:

 

“Thu lưới à?”

 

Khương Miên lắc đầu.

 

“Chưa thu vội.”

 

“Để tin lọt ra ngoài.”

 

Khương Tự nhíu mày:

 

“Để bọn họ tới cướp?”

 

“Không phải cướp.”

 

“K bây giờ sẽ không cướp trắng.”

 

“Hắn sẽ thăm dò trước.”

 

“Chúng ta đang cần biết hắn còn bao nhiêu người ở Bắc Giao.”

 

Cô nhìn về phía kho giả phía tây khu logistics.

 

“Tối nay diễn thêm một màn.”

 

“Diễn thế nào?”

 

“Cho ba chiếc xe tải rỗng chạy vào kho giả.”

 

“Bên ngoài phủ bạt.”

 

“Để bọn họ tưởng bên trong là thuốc men hoặc dầu diesel.”

 

Khương Tự lập tức hiểu.

 

“Câu con to.”

 

“Ừ.”

 

“Nhưng nhớ, xung quanh kho giả đừng để vật tư trọng yếu thật.”

 

“Người cũng đừng tụ tập.”

 

“Chúng ta đi câu cá, chứ không phải làm mồi.”

 

Khương Tự gật đầu.

 

“Yên tâm.”

 

【Anh hai dạo này rốt cuộc cũng không còn như một con husky chỉ biết xông thẳng.】

 

Khóe miệng Khương Tự giật giật.

 

Anh muốn phản bác.

 

Nhưng nhịn.

 

Anh hai trưởng thành không chấp em gái.

 

---

 

Sáu giờ chiều.

 

Nhà máy nước cũ truyền đến tin xấu.

 

Tổ thợ sửa chữa đầu tiên vào bên trong thì phát hiện đường ống của bể lắng chính bị bịt kín do con người cố tình làm.

 

Không phải hư hỏng tự nhiên.

 

Là có kẻ từ trước đã dùng bê tông và lưới thép bịt kín đường nước mấu chốt.

 

Tổ trưởng tổ sửa chữa sắc mặt rất khó coi:

 

“Cô Khương, cái này không phải một hai ngày là sửa xong.”

 

“Nếu làm theo quy trình công trình thông thường, ít nhất phải mười ngày.”

 

Mười ngày.

 

Ánh mắt Khương Miên trầm xuống.

 

Bọn họ không có mười ngày.

 

Cách mạt thế chỉ còn hơn năm ngày.

 

Khương Hoài Viễn trầm giọng hỏi:

 

“Thêm người thì sao?”

 

Tổ trưởng lắc đầu:

 

“Không gian chật hẹp, thêm quá nhiều người cũng vô ích.”

 

“Hơn nữa trong ống cũ có thể có khí độc, không thể liều mạng vào.”

 

Khương Miên bước đến trước bản vẽ mặt bằng nhà máy nước cũ.

 

Bể lắng.

 

Bể lọc.

 

Phòng bơm.

 

Đường ống ngầm.

 

Cô nhìn một lúc rồi hỏi:

 

“Có thể vòng qua bể lắng chính không?”

 

Tổ trưởng khựng lại.

 

“Về lý thuyết thì được.”

 

“Nhưng chất lượng nước sẽ kém hơn nhiều, cần năng lực xử lý phía sau mạnh hơn.”

 

“Vậy thì vòng qua.”

 

Tổ trưởng do dự:

 

“Cô Khương, làm vậy không đúng quy trình tiêu chuẩn.”

 

Khương Miên nhìn ông ấy.

 

“Thứ chúng ta cần bây giờ không phải một nhà máy nước hoàn hảo.”

 

“Mà là hệ thống lọc nước tạm thời có thể cho nước ra trong năm ngày.”

 

“Quy trình chuẩn thì sau này hẵng sửa.”

 

Cô cầm bút, vẽ một đường vòng tạm thời trên bản vẽ.

 

“Bơm nước từ hồ cảnh quan.”

 

“Đưa qua bể lọc thô.”

 

“Vòng qua bể lắng chính bị bịt, nối với xe lọc nước di động.”

 

“Sau đó vào khâu khử trùng bằng tia UV và bồn chứa nước.”

 

Tổ trưởng nhíu mày suy nghĩ.

 

“Cũng được.”

 

“Nhưng cần thiết bị lọc nước di động, ống mềm, bơm tăng áp, bồn chứa nước cỡ lớn.”

 

Khương Miên quay sang nhìn Khương Hoài Viễn.

 

Khương Hoài Viễn đã cầm điện thoại lên.

 

“Để tôi điều.”

 

Khương Miên bổ sung:

 

“Điều ba bộ.”

 

“Một bộ cho nhà máy nước cũ.”

 

“Một bộ dự phòng cho sơn trang.”

 

“Một bộ dự phòng cho khu logistics.”

 

Tổ trưởng ngạc nhiên:

 

“Ba bộ?”

 

“Thiết bị sẽ hỏng.”

 

“Đường ống sẽ đóng băng.”

 

“Con người sẽ sai sót.”

 

“Mọi hệ thống trọng yếu trong khu an toàn đều phải có dự phòng.”

 

【Kiếp trước, những khu an toàn sụp đổ thảm nhất, cơ bản đều chết vì “chỉ có một hệ thống”.】

 

【Một cái bơm hỏng, cả khu không có nước.】

 

【Một máy phát điện nổ, khu y tế mất điện.】

 

【Một kho cháy, toàn bộ lương thực tiêu đời.】

 

【Ngu rất ổn định.】

 

Khương Hoài Viễn nghe được tiếng lòng, tay cầm điện thoại siết chặt.

 

Ông nói với đầu dây bên kia:

 

“Thiết bị lọc nước di động, cần ba bộ.”

 

“Không phải một bộ.”

 

“Tối nay không kịp thì dùng trực thăng điều.”

 

Bên trợ lý rõ ràng ngẩn ra một lúc.

 

Nhưng vẫn lập tức nhận lệnh.

 

---

 

Chín giờ tối.

 

Kế hoạch “hệ thống dự phòng” đợt đầu của khu an toàn Bắc Giao được đưa ra.

 

Khương Miên viết lên bảng trắng bốn chữ:

 

Sinh tồn song tuyến.

 

Một, nguồn nước hai đường.

 

Tuyến sửa chữa nhà máy nước cũ.

 

Tuyến lọc nước hồ cảnh quan sơn trang.

 

Tuyến dự trữ nước đóng bình mua bên ngoài làm phương án dự phòng thứ ba.

 

Hai, điện lực hai đường.

 

Điện lưới thành phố đấu nối bình thường.

 

Tổ máy phát diesel dự phòng.

 

Điện mặt trời và ắc quy làm nguồn bổ sung lâu dài.

 

Ba, kho bãi hai đường.

 

Vật tư trọng yếu chia nhỏ nhập kho.

 

Kho giả vòng ngoài để nhử địch.

 

Kho trung chuyển tầng giữa phục vụ tiêu hao hằng ngày.

 

Bốn, liên lạc hai đường.

 

Mạng di động dùng bình thường.

 

Bộ đàm phủ khu an toàn.

 

Điện thoại vệ tinh và đài vô tuyến dự phòng.

 

Năm, phòng ngự hai đường.

 

An ninh khu chăm sóc sức khỏe trên mặt nổi.

 

Tiểu tổ phòng ngự khẩn cấp ngầm.

 

Điểm quan sát bên ngoài tường bao bố trí từ trước.

 

Khương Tự nhìn tấm bảng trắng, bỗng nói:

 

“Miên Miên.”

 

“Hử?”

 

“Đây mới là khu an toàn thực thụ.”

 

Khương Miên nhìn ra cửa sổ, nơi đèn tìm kiếm trên tường bao đang sáng lên.

 

“Còn sớm.”

 

“Bây giờ nhiều nhất cũng chỉ là phôi thai của một khu an toàn.”

 

“Phải trụ qua bảy ngày trước mạt thế, mới tính là thành công giai đoạn đầu.”

 

“Bảy ngày trước mạt thế là nguy hiểm nhất?”

 

Khương Miên im lặng một lát.

 

“Ừ.”

 

“Trật tự chưa sụp đổ hoàn toàn, nhưng đã bắt đầu mất kiểm soát.”

 

“Kẻ thì cướp siêu thị.”

 

“Kẻ thì cướp bệnh viện.”

 

“Kẻ bỏ trốn ra khỏi thành phố.”

 

“Kẻ chiếm đường dựng chốt.”

 

“Còn có kẻ nhân lúc hỗn loạn trả thù, cướp vật tư, bắt cóc.”

 

“Lúc đó là hỗn loạn nhất.”

 

“Chờ đến khi thật sự ổn định, ngược lại sẽ hình thành quy tắc mới.”

 

Trong phòng im lặng mấy giây.

 

Khương Hoài Viễn khẽ hỏi:

 

“Vậy nên chúng ta phải dựng vành đai quanh Bắc Giao trước lúc đó.”

 

Khương Miên gật đầu.

 

“Đúng.”

 

“Không phải đóng cửa mặc kệ bên ngoài.”

 

“Mà là đảm bảo trước rằng chúng ta có năng lực để quản.”

 

“Không có lương thực, nước, điện, tường bao, thì cái gọi là cứu người chỉ là lời nói suông.”

 

Hứa Thanh Hòa từ khu y tế vội đến, vừa đúng lúc nghe được câu này.

 

Bà khẽ nói:

 

“Tôi hiểu.”

 

Trước đây bà nghĩ, chỉ cần có lòng tốt là giúp được người.

 

Giờ bà biết, như vậy không đủ.

 

Lòng tốt cần được chống đỡ bằng lương thực.

 

Cần được chống đỡ bằng thuốc men.

 

Cần được chống đỡ bằng trật tự.

 

Nếu không, cứu một người, có thể hại chết cả một nhóm người.

 

Bà đặt một danh mục y tế mới lên bàn.

 

“Khu trẻ em cần thực phẩm dinh dưỡng dài hạn.”

 

“Còn cần nhân viên can thiệp tâm lý.”

 

“Ngoài ra, cơ thể của Tiểu Chiêu rất đặc biệt, kiểm tra thông thường không đủ.”

 

“Tôi đề nghị thành lập một nhóm quan sát độc lập.”

 

Khương Miên liếc nhìn danh mục.

 

“Được.”

 

“Nhưng tất cả nhân sự phải được sàng lọc.”

 

Hứa Thanh Hòa gật đầu.

 

“Tôi biết.”

 

Bà không còn là bà Khương ngày trước chỉ biết mềm lòng.

 

Bà biết xót.

 

Nhưng cũng biết phòng bị.

 

---

 

Mười một giờ rưỡi đêm.

 

Bên kho giả cuối cùng cũng có động tĩnh.

 

Trong khung hình giám sát, một chiếc xe van không biển số đỗ bên ngoài khu logistics.

 

Từ trên xe xuống ba người.

 

Bọn họ không lại gần cổng chính mà vòng đến hàng rào phía tây.

 

Một kẻ lấy máy quét hồng ngoại, quét một vòng về phía kho giả.

 

Khương Tự đứng trong phòng giám sát tạm thời, ánh mắt lạnh băng.

 

“Quả nhiên tới rồi.”

 

Khương Miên nhìn màn hình, giọng bình tĩnh:

 

“Đừng động.”

 

“Bọn họ sắp vào rồi.”

 

“Để bọn họ vào.”

 

Ba người cắt lưới thép vòng ngoài, lẻn vào khu vực kho giả.

 

Động tác rất thuần thục.

 

Không phải kẻ trộm vặt.

 

Giống nhân viên trinh sát được huấn luyện hơn.

 

Bọn họ né những camera lộ liễu, nhưng không phát hiện ra đầu dò nhiệt cỡ nhỏ mà Khương Nghiên giấu trên cao.

 

Một kẻ tiến lại gần chiếc xe tải bọc bạt, khẽ nói gì đó.

 

Khương Nghiên khuếch đại âm thanh.

 

“... nghi là dầu diesel.”

 

“Báo cho điểm số 2.”

 

Điểm số 2.

 

Kho lạnh số 2.

 

Ánh mắt Khương Miên lạnh đi.

 

“Bắt một, thả hai.”

 

Khương Tự lập tức hiểu.

 

“Để lại đuôi à?”

 

“Ừ.”

 

“Bắt thằng chạy chậm nhất.”

 

“Hai thằng kia để chúng tưởng mình may mắn thoát được.”

 

Khương Tự nhấn nút liên lạc.

 

“Tổ ba vòng ngoài, chuẩn bị.”

 

Ba phút sau, đèn kho giả bừng sáng.

 

Còi báo động vang lên.

 

Ba kẻ xâm nhập lập tức tản ra bỏ chạy.

 

Đội bảo an nhà họ Khương bao vây từ hai bên.

 

Một kẻ bị vật ngã ngay tại chỗ.

 

Hai kẻ còn lại trèo qua hàng rào, chui tọt vào xe van, hoảng loạn lái đi.

 

Hệ thống theo dõi của Khương Nghiên đã bám chặt biển số, quỹ đạo nhiệt và tín hiệu liên lạc.

 

Khương Miên nhìn chiếc xe van khuất dần, thản nhiên nói:

 

“Bám theo.”

 

“Đừng đánh động rắn.”

 

Khương Tự quay người đi thẩm vấn kẻ bị bắt.

 

Khương Miên không đi theo.

 

Cô mở bản đồ Bắc Giao, vẽ thêm một vòng tròn đỏ bên cạnh kho lạnh số 2.

 

Giờ cơ bản có thể xác định.

 

Kho lạnh số 2 là điểm nút công khai của K ở Bắc Giao.

 

Kho lương C là điểm tài nguyên bán khống chế.

 

Đường hầm ngầm là thông đạo ẩn.

 

Trung tâm chăm sóc sức khỏe Thanh Hòa là một trong những cửa ngõ thí nghiệm.

 

Bọn họ đang từng chút một moi ra mạng lưới của K.

 

Nhưng Khương Miên biết rõ hơn, bây giờ không phải lúc toàn diện khai chiến.

 

Khu an toàn vẫn chưa xây xong.

 

Lương thực vẫn chưa đủ.

 

Nước vẫn chưa thông.

 

Tường bao vẫn chưa thành hình.

 

Điều quan trọng nhất lúc này không phải là bắt K ra.

 

Mà là trước khi K ra tay lần nữa, biến nhà họ Khương thành một khúc xương cứng không thể gặm.

 

Cô viết lên bảng trắng trọng điểm của ngày mai.

 

Một, nhà máy nước cũ thông nước tạm thời.

 

Hai, triệt để khống chế đường sá của kho lương C.

 

Ba, tiếp tục giám sát kho lạnh số 2.

 

Bốn, phong tỏa vòng ngoài đường hầm ngầm.

 

Năm, hoàn thành 40% việc phân tán kho bãi trọng yếu.

 

Sáu, bước đầu xây dựng chế độ nhân sự cho khu an toàn.

 

Viết xong, cô đặt bút xuống.

 

Ngoài cửa sổ, đèn thi công ở Bắc Giao vẫn sáng.

 

Thép cây, xe chở lương, bồn nước, máy phát điện, chốt gác — từng chút một biến khu sơn trang này từ nơi nghỉ dưỡng hào môn thành pháo đài mạt thế.

 

Khương Miên nhìn những ánh đèn ấy, giọng rất khẽ:

 

“Tiếp tục tích trữ.”

 

“Tiếp tục xây dựng.”

 

“Trước khi trời sáng, không được dừng.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi