Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Xuyên Thành Thiên Kim Pháo Hôi, Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta Và Điên Cuồng Đổi Mệnh! - Khương Miên > Chương 28

Chương 28

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 28 có bản audio.

Chương 28: Để cô ta cướp lấy cái vỏ rỗng

 

5 giờ chiều.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn quả nhiên bắt đầu đợt chặn hàng thứ hai.

 

Một lô lưới thép sân vườn thông thường, bị cô ta mua với giá cao.

 

Một lô máy phát điện diesel đã qua sử dụng, bị cô ta giành mất.

 

Một lô bộ dụng cụ y tế thông thường, bị cô ta mua sạch.

 

Còn vài trăm thùng nước dự trữ tạm thời, cô ta cũng mua hết.

 

Cô ta thậm chí cho người tung tin lên mạng.

 

“Một thiên kim thật của hào môn tích trữ lượng lớn hàng hóa, chiếm dụng tài nguyên dân sinh.”

 

“Nghe nói Sơn trang Bắc Giao đang lén sửa tường rào, không biết định làm gì.”

 

“Nhà họ Khương gần đây mua sắm rất khác thường, có phải muốn độc quyền không?”

 

Tin vừa xuất hiện, Khương Nghiên đã lập tức bắt được các tài khoản bơm bình luận.

 

Phòng truyền thông của Khương Hoài Viễn lập tức vào cuộc.

 

Tập đoàn Khương thị chính thức công bố tiến độ Khu thí điểm chăm sóc sức khỏe Bắc Giao:

 

Dự án bao gồm trung tâm đào tạo cứu hộ khẩn cấp, trung tâm y tế – an dưỡng, điểm thí điểm dự trữ bảo đảm cộng đồng, hạng mục sửa chữa Nhà máy nước cũ.

 

Toàn bộ hoạt động thu mua đều phục vụ xây dựng dự án, đảm bảo đời sống công nhân thi công, vận hành khu y tế và hoạt động cứu trợ trẻ em vì cộng đồng.

 

Trong các bức ảnh đính kèm, họ cố ý đưa vào hiện trường sửa chữa Nhà máy nước cũ, bóng lưng mờ của khu y tế trẻ em, nhà ăn đội thi công, thông báo bảo trì đường sá.

 

Không nhắc mạt thế.

 

Không nhắc Khu an toàn.

 

Nhưng từng hạng mục đều có lời giải thích hợp lý.

 

Đồng thời, quỹ từ thiện trực thuộc Khương thị ra thông báo:

 

Khu y tế Bắc Giao đã tiếp nhận một nhóm trẻ em được cứu trợ đặc biệt, việc điều trị đang được tiến hành.

 

Vui lòng không lan truyền thông tin chưa được xác minh, tránh ảnh hưởng đến việc điều trị cho các em.

 

Động thái này trực tiếp dập tắt không ít suy đoán ác ý.

 

Chiều hướng dư luận nhanh chóng thay đổi.

 

“Không phải Khương thị đang làm dự án chăm sóc sức khỏe sao? Sửa tường rào là chuyện bình thường mà.”

 

“Sửa chữa nhà máy nước cũ là chuyện tốt mà.”

 

“Cứu trợ trẻ em? Vậy thì đừng quay bậy nữa.”

 

“Có ai đó cố tình dắt mũi dư luận đúng không?”

 

“Ai bảo họ đầu cơ tích trữ thì lấy bằng chứng ra đây!”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn thấy dư luận không đi theo hướng mình muốn, tức giận ném điện thoại xuống sofa.

 

“Khương Miên sao lần nào cũng tránh được?”

 

Người đàn ông áo đen đứng trong bóng tối, giọng khàn khàn:

 

“Cô ta không phải đang tránh.”

 

“Cô ta chuẩn bị trước rồi.”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn mặt mày khó coi.

 

“Vậy phải làm sao?”

 

Người đàn ông áo đen trầm mặc một lát.

 

“Cô phải khiến cô ta buộc phải sao nhãng.”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn ngẩng đầu.

 

“Ý anh là gì?”

 

Người đàn ông áo đen nói:

 

“Hiện giờ cô ta coi trọng nhất là Bắc Giao.”

 

“Vậy thì làm Bắc Giao rối loạn.”

 

Mắt Khương Nhuyễn Nhuyễn dần sáng lên.

 

“Gây rối thế nào?”

 

Người đàn ông áo đen khẽ nói vài câu.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn thoáng do dự, rồi biến thành hưng phấn.

 

“Được.”

 

“Cứ làm vậy.”

 

“Cô ta chẳng phải muốn xây Khu an toàn sao?”

 

“Vậy tôi sẽ cho người đến trước cổng nhà cô ta cướp.”

 

—

 

7 giờ rưỡi tối.

 

Bên ngoài Khu an toàn Bắc Giao.

 

Một chiếc xe tải nhỏ đỗ gần con đường vận tải cũ.

 

Hơn mười người từ trên xe bước xuống.

 

Bọn họ ăn mặc rách rưới, tay cầm điện thoại, vừa đi vừa quay.

 

Người phụ nữ trung niên đi đầu bế một đứa bé, quỳ ngay bên ngoài dự án Bắc Giao.

 

“Nhà họ Khương có lương thực!”

 

“Nhà họ Khương có thuốc!”

 

“Nhà họ Khương tích trữ nhiều thứ như vậy, dựa vào đâu không chia cho chúng tôi?”

 

“Con chúng tôi bệnh rồi, xin nhà họ Khương mở kho cứu mạng!”

 

Rất nhanh, mấy tài khoản livestream đồng loạt bật sóng.

 

Tiêu đề vô cùng kích động.

 

“Hào môn tích trữ hàng xây tường cao, con nhà nghèo bệnh không thuốc chữa!”

 

“Kho Bắc Giao của Khương thị rốt cuộc giấu bao nhiêu vật tư?”

 

“Thiên kim thật tích trữ hàng, từ chối cứu trẻ bệnh?”

 

Số người xem trong phòng livestream tăng vọt.

 

Khương Tự nhận được tin, mặt lập tức tối sầm.

 

“Khương Nhuyễn Nhuyễn làm đấy à?”

 

Khương Nghiên khóa tín hiệu livestream.

 

“Các tài khoản đẩy view phía sau có liên quan đến Thịnh Duyệt Mậu Dịch.”

 

Khương Hoài Viễn ánh mắt lạnh băng:

 

“Nó muốn ép chúng ta mở kho.”

 

Hứa Thanh Hòa mặt tái đi.

 

“Đứa bé đó thật sự bị bệnh sao?”

 

Khương Nghiên phóng to hình ảnh.

 

“Có dấu hiệu sốt.”

 

Khương Miên nhìn màn hình, ánh mắt bình tĩnh.

 

Chiêu này của Khương Nhuyễn Nhuyễn còn đê tiện hơn cả chặn hàng.

 

Cô ta đẩy một đứa trẻ bệnh ra trước ống kính.

 

Dùng dư luận ép nhà họ Khương phải lựa chọn.

 

Không mở cửa, thì là nhà giàu máu lạnh.

 

Mở cửa, thì lộ vật tư và năng lực y tế ở Bắc Giao.

 

Một khi hôm nay mở ra cái miệng này, ngày mai sẽ có thêm nhiều người bị kích động kéo đến.

 

Có người thật đến cầu cứu.

 

Cũng có kẻ giả vờ gây rối.

 

Còn có người của K trà trộn trong đó.

 

Khu an toàn còn chưa xây xong, cổng chính mà loạn lên thì hậu quả rất nghiêm trọng.

 

Khương Tự nghiến răng:

 

“Anh dẫn người cắt sóng đám livestream này.”

 

Khương Miên lập tức nói:

 

“Không được.”

 

“Càng cắt càng giống chột dạ.”

 

Khương Tự:

 

“Vậy làm sao? Để mặc bọn họ làm loạn bên ngoài à?”

 

Khương Miên nhìn người phụ nữ đang khóc gào trên màn hình.

 

“Lập điểm cứu trợ y tế tạm thời.”

 

Tất cả đều khựng lại.

 

Khương Hoài Viễn nhíu mày:

 

“Ở bên ngoài?”

 

Khương Miên gật đầu.

 

“Không cho họ vào Khu an toàn.”

 

“Đặt điểm sàng lọc y tế tạm thời bên ngoài chốt vòng ngoài số một.”

 

“Bác sĩ mặc đồ bảo hộ ra ngoài.”

 

“Chỉ cứu người, không mở kho.”

 

“Quay toàn bộ quá trình.”

 

Hứa Thanh Hòa hiểu ngay:

 

“Để mẹ đi sắp xếp.”

 

Khương Miên nhìn mẹ:

 

“Mẹ, mẹ không thể tự mình ra ngoài được.”

 

Hứa Thanh Hòa vừa định mở lời, Khương Miên nói tiếp:

 

“Mẹ là phu nhân nhà họ Khương.”

 

“Mẹ vừa lộ diện, đối phương sẽ tiếp tục kể khổ bám lấy mẹ.”

 

“Đội y tế ra ngoài, xử lý theo quy trình.”

 

“Trẻ bệnh thì chữa.”

 

“Người lớn gây rối thì cách ly.”

 

“Livestream có thể quay, nhưng chỉ quay quy trình cứu trợ bên ngoài, không được lại gần cổng vào.”

 

Hứa Thanh Hòa kìm nén cảm xúc, gật đầu.

 

“Được.”

 

Khương Miên lại nói với Khương Tự:

 

“Bảo vệ không được ra tay.”

 

“Kéo dây cảnh giới.”

 

“Giữ trật tự.”

 

“Ai vượt dây thì cảnh cáo trước.”

 

“Rồi để cảnh sát phối hợp xử lý.”

 

Khương Tự gật đầu.

 

“Rõ.”

 

Khương Hoài Viễn lập tức liên hệ cảnh sát địa phương và cơ quan ứng phó khẩn cấp của phường.

 

Nội dung trao đổi rất rõ ràng:

 

Bên ngoài dự án chăm sóc sức khỏe Bắc Giao xuất hiện người tụ tập; Khương thị lập điểm cứu trợ y tế tạm thời để phòng ngừa xung đột và giẫm đạp; đề nghị hỗ trợ giữ gìn trật tự.

 

Một cú này khiến kịch bản “tích trữ không cứu người” mà Khương Nhuyễn Nhuyễn muốn gán cho nhà họ Khương bị phá sập một nửa.

 

Bởi vì nhà họ Khương cứu.

 

Nhưng cứu theo quy trình.

 

Không cho xông cổng.

 

Không cho vào kho.

 

Không cho kéo sụp trật tự Khu an toàn.

 

—

 

8 giờ tối.

 

Điểm cứu trợ y tế tạm thời bên ngoài Bắc Giao được dựng lên.

 

Hai lều trắng.

 

Một dây cảnh giới.

 

Ba bác sĩ.

 

Hai y tá.

 

Một xe cứu thương.

 

Toàn bộ quá trình có camera cố định ghi lại.

 

Bác sĩ đón đứa bé sốt qua kiểm tra.

 

Đứa bé đúng là sốt, nhưng không phải ca nguy kịch.

 

Bước đầu chẩn đoán là nhiễm trùng thông thường.

 

Y tá hạ sốt cho bé, làm xét nghiệm nhanh, kê thuốc hợp quy.

 

Người phụ nữ trung niên vẫn còn muốn khóc lóc kêu gào:

 

“Nhà họ Khương giàu có như vậy, tại sao không cho chúng tôi vào?”

 

Bác sĩ bình tĩnh trả lời:

 

“Cháu đã được điều trị ban đầu. Nếu cần kiểm tra thêm, có thể chuyển đến bệnh viện chỉ định.”

 

“Khu dự án Bắc Giao không phải bệnh viện công, không thể tùy tiện vào.”

 

Ống kính livestream bên cạnh vẫn quay.

 

Nhưng dòng bình luận bắt đầu đổi chiều.

 

“Chẳng phải đã cứu rồi sao?”

 

“Bác sĩ đã ra rồi, còn muốn gì nữa?”

 

“Sao cứ nhất định đòi vào khu dự án của người ta?”

 

“Người đàn bà này cứ đòi vào kho mãi, hơi kỳ lạ.”

 

“Trẻ bệnh thì đưa bệnh viện, chạy đến cổng sơn trang làm gì?”

 

Người phụ nữ trung niên cuống lên, xông về phía dây cảnh giới.

 

“Các người chắc chắn giấu cả đống thuốc!”

 

“Lấy thuốc ra đây!”

 

Khương Tự đứng sau dây cảnh giới, mặt lạnh đến đáng sợ.

 

Nhưng anh nhớ lời Khương Miên.

 

Không được ra tay.

 

Anh giơ tay ra hiệu bảo vệ lùi nửa bước, để cảnh sát tiến lên hỗ trợ.

 

“Đề nghị không xông vào khu vực quản lý thi công.”

 

“Đứa trẻ đã được tiếp nhận cứu chữa.”

 

“Nếu tiếp tục gây rối trật tự, sẽ xử lý theo pháp luật.”

 

Câu này do cảnh sát hiện trường nói ra, hiệu quả hoàn toàn khác.

 

Trong phòng livestream vẫn có kẻ dắt dư luận, nhưng phần lớn khán giả bình thường không còn tin.

 

Khương Nghiên đồng thời tung ra video hoàn chỉnh từ camera cố định của Khương thị.

 

Từ đám đông tụ tập, đến khi nhà họ Khương dựng điểm y tế, rồi đứa trẻ được điều trị, toàn bộ rõ ràng.

 

Các tài khoản cắt ghép chưa kịp bịa đặt đã bị video hoàn chỉnh đè xuống.

 

Trong phòng chỉ huy, Khương Hoài Viễn nhìn đường cong dư luận, trầm giọng:

 

“Ổn định rồi.”

 

Hứa Thanh Hòa thở phào.

 

Khương Tự cười lạnh:

 

“Chiêu của Khương Nhuyễn Nhuyễn không thành.”

 

Khương Miên lại không hề buông lỏng.

 

Cô nhìn chằm chằm màn hình giám sát.

 

“Không.”

 

“Đây mới chỉ là tầng thứ nhất.”

 

Khương Tự khựng lại.

 

“Còn nữa?”

 

Khương Miên phóng to mép đám đông.

 

Ở đó có một người đàn ông chưa từng tham gia khóc lóc.

 

Gã đội mũ lưỡi trai, đeo ba lô đen, lúc nào cũng quan sát vị trí cổng chính và các chốt gác.

 

Khương Nghiên lập tức khóa mục tiêu:

 

“Đường đi của gã không bình thường.”

 

“Từ lúc xuống xe, gã vẫn ghi nhận vị trí camera.”

 

Ánh mắt Khương Miên lạnh đi:

 

“Khương Nhuyễn Nhuyễn phụ trách gây loạn.”

 

“Người của K phụ trách do thám.”

 

Bầu không khí trong phòng lập tức chùng xuống.

 

Khương Tự hạ giọng:

 

“Bắt à?”

 

Khương Miên:

 

“Không thể bắt trước ống kính.”

 

“Để gã đi.”

 

“Bám theo.”

 

Khương Nghiên lập tức tiếp quản toàn bộ camera xung quanh.

 

Gã đàn ông đội mũ lưỡi trai lúc đám đông hỗn loạn đã lặng lẽ lùi ra, vòng vào lùm cây bên con đường vận tải cũ.

 

Một chiếc xe máy đỗ sẵn đó.

 

Gã vừa lên xe, Tổ hai vòng ngoài do Khương Tự bố trí đã bám theo từ xa.

 

Khương Miên nhìn màn hình, giọng bình tĩnh:

 

“Đừng kinh động.”

 

“Xem gã về đâu.”

 

Ba mươi phút sau, kết quả theo dõi được gửi về.

 

Gã không quay về Trung tâm hội nghị triển lãm phía Nam.

 

Cũng không về Kho lạnh số 2.

 

Gã đến một trạm máy nông nghiệp bỏ hoang nằm sâu hơn trong Bắc Giao.

 

Khương Nghiên mở bản đồ:

 

“Trạm máy nông nghiệp cách một lỗ thông gió bỏ hoang của đường hầm ngầm rất gần.”

 

Khương Miên nhìn vào điểm đó, đáy mắt càng thêm lạnh:

 

“K thực sự muốn xem không phải cổng chính.”

 

“Mà là tốc độ phản ứng vòng ngoài của chúng ta.”

 

“Cùng tiến độ bịt kín đường hầm ngầm.”

 

Khương Hoài Viễn trầm giọng hỏi:

 

“Khương Nhuyễn Nhuyễn có biết không?”

 

Khương Miên nhìn ánh đèn rực rỡ của Trung tâm hội nghị triển lãm phía Nam trên màn hình.

 

“Không quan trọng.”

 

“Dù cô ta có biết hay không, cô ta cũng đang giúp K làm việc.”

 

—

 

10 giờ đêm.

 

Đám đông tụ tập ở Bắc Giao được khuyên giải rời đi.

 

Đứa bé sốt được chuyển đến bệnh viện chỉ định.

 

Khương thị chịu toàn bộ chi phí y tế.

 

Toàn bộ ghi chép được lưu hồ sơ.

 

Cơn sóng dư luận tạm thời lắng xuống.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn ở phía Nam thành phố thấy màn livestream thất bại, tức đến mức mặt trắng bệnh.

 

“Đồ phế vật!”

 

“Đến một cái cổng của Khương Miên mà cũng không xông nổi!”

 

Trưởng phòng thu mua khẽ nói:

 

“Khương tiểu thư, bên Bắc Giao giờ an ninh rất nghiêm.”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn nghiến răng:

 

“Nghiêm thì sao?”

 

“Càng nghiêm càng chứng tỏ bên trong có nhiều thứ.”

 

Người đàn ông áo đen đứng bên cạnh, khẽ nói:

 

“Hôm nay cô làm rất tốt.”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn sững người.

 

“Nhưng đâu có thành công.”

 

Người đàn ông áo đen nói:

 

“Thành công rồi.”

 

“Ít nhất chúng ta biết Khương Miên sẽ không dễ dàng mở cửa vì dư luận.”

 

“Cũng biết phản ứng y tế vòng ngoài của cô ta rất nhanh.”

 

“Biết đội an ninh của cô ta không hành động bốc đồng.”

 

“Biết cổng chính hai lớp cửa của cô ta sắp xây xong.”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn càng nghe càng khó chịu.

 

Cô ta chợt nhận ra:

 

“Anh đang lợi dụng tôi để thăm dò Khương Miên?”

 

Người đàn ông áo đen không trả lời.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn biến sắc:

 

“Rốt cuộc anh là người của phe nào?”

 

Người đàn ông áo đen ngẩng đầu.

 

Dưới vành mũ là một khuôn mặt xa lạ và lạnh lùng.

 

“Khương tiểu thư.”

 

“Cô muốn thắng Khương Miên.”

 

“Chúng tôi muốn hủy hoại cô ta.”

 

“Mục đích tạm thời giống nhau.”

 

“Điều đó không quan trọng sao?”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn cắn chặt môi.

 

Trong lòng cô ta thoáng qua một tia sợ hãi.

 

Nhưng ngay sau đó, tia sợ hãi ấy bị lòng ghen ghét đè bẹp.

 

Đúng.

 

Không quan trọng.

 

Chỉ cần khiến Khương Miên thua, cô ta có thể hợp tác với bất kỳ ai.

 

Cô ta lạnh giọng:

 

“Vậy bước tiếp theo?”

 

Người đàn ông áo đen chậm rãi nói:

 

“Tiếp tục cướp.”

 

“Cướp vật tư của cô ta.”

 

“Cướp người của cô ta.”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn nhíu mày:

 

“Người?”

 

Người đàn ông áo đen đặt một danh sách lên bàn:

 

“Đội thi công Bắc Giao, đội vận chuyển, nhân viên y tế, công nhân kho.”

 

“Giờ cô ta thiếu nhất là người làm được việc.”

 

“Vật tư cốt lõi không cướp được thì cướp người.”

 

Mắt Khương Nhuyễn Nhuyễn sáng lên.

 

Đúng vậy.

 

Khương Miên xây được Khu an toàn là vì có người thay cô ta làm việc.

 

Nếu đám người này đều chạy sang chỗ mình thì sao?

 

Mình có tiền.

 

Mình có thể trả lương cao hơn.

 

Mình có thể nói với họ rằng Trung tâm hội nghị triển lãm phía Nam mới là nơi tránh nạn lớn nhất trong tương lai.

 

Đến lúc đó, dự án Bắc Giao của Khương Miên sẽ ngừng trệ.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn cầm danh sách lên, cười:

 

“Được.”

 

“Vậy thì cướp người.”

 

—

 

Cùng lúc đó.

 

Phòng chỉ huy Bắc Giao.

 

Khương Nghiên cũng chặn được tin tuyển dụng từ Trung tâm hội nghị triển lãm phía Nam.

 

“Thịnh Duyệt Mậu Dịch đăng tuyển mức lương cao.”

 

“Vị trí gồm tài xế, nhân viên kho, bảo vệ, y tá, thợ sửa chữa, thợ điện.”

 

“Mức lương gấp ba lần chúng ta.”

 

Khương Tự sầm mặt:

 

“Cô ta bắt đầu đào người rồi.”

 

Khương Hoài Viễn nhíu mày:

 

“Đội thi công có thể sẽ lung lay.”

 

Dù sao bây giờ vẫn chưa đến mạt thế.

 

Hầu hết mọi người không biết nguy cơ sắp ập đến.

 

Mức lương gấp ba, đúng là rất hấp dẫn.

 

Khương Miên lại không hề bất ngờ.

 

“Cuối cùng cũng đến bước này.”

 

Cô cầm bút viết lên bảng trắng:

 

Cướp xong vật tư, ắt sẽ cướp người.

 

“Tài nguyên thực sự của Khu an toàn không chỉ là lương thực.”

 

“Còn có con người.”

 

“Người sửa được máy bơm nước.”

 

“Người lái được xe tải.”

 

“Người nấu được cơm.”

 

“Người xử lý được vết thương.”

 

“Người canh đêm.”

 

“Người quản lý kho.”

 

“Sau mạt thế, một thợ điện đáng tin cậy đáng giá hơn một rương trang sức.”

 

Khương Hoài Viễn gật đầu:

 

“Bố tăng chế độ đãi ngộ lên chứ?”

 

Khương Miên lắc đầu:

 

“Không thể chỉ đọ tiền.”

 

“Khương Nhuyễn Nhuyễn bây giờ có người chống lưng, cô ta dám đẩy giá lên vô hạn.”

 

“Chúng ta không thể để cô ta dắt mũi.”

 

Khương Tự hỏi:

 

“Vậy làm sao?”

 

Khương Miên nói:

 

“Sàng lọc người.”

 

“Ai sẵn sàng nhảy việc ngay vì mức lương gấp ba thì cứ để họ đi.”

 

Mọi người đều sững lại.

 

Khương Miên nói tiếp:

 

“Bây giờ đi còn hơn lúc mạt thế quay lại đâm sau lưng.”

 

“Nhưng vị trí mấu chốt không thể để mất ngay.”

 

“Nên xử lý theo ba lớp.”

 

“Một, kỹ thuật viên nòng cốt: ký hợp đồng dài hạn có điều khoản bảo mật và dự án khép kín, người nhà được ưu tiên sắp xếp.”

 

“Hai, công nhân thường: tăng trợ cấp, nhưng không mù quáng đua theo Khương Nhuyễn Nhuyễn.”

 

“Ba, người lưỡng lự: đưa ra vị trí vòng ngoài để quan sát.”

 

Mắt Khương Hoài Viễn sáng lên:

 

“Nhân cơ hội làm sạch đội ngũ.”

 

Khương Miên gật đầu:

 

“Đúng.”

 

“Khương Nhuyễn Nhuyễn tưởng đang đào góc tường của chúng ta.”

 

“Thật ra cô ta đang giúp chúng ta sàng cát.”

 

Khương Tự bật cười:

 

“Cô ta tốn tiền giúp chúng ta sàng người à?”

 

Khương Miên:

 

“Ừ.”

 

[Thiên kim giả – công cụ kiểm định nguồn nhân lực tốt nhất trước mạt thế.]

 

Khương Nghiên không nhịn được, khẽ bật cười.

 

Khương Tự cũng cười.

 

Ngay cả Hứa Thanh Hòa cũng thoáng cong môi.

 

Căn phòng chỉ huy căng thẳng suốt cả ngày cuối cùng cũng thở phào.

 

Nhưng Khương Miên nhanh chóng kéo mọi người trở lại việc chính.

 

“Tối nay công bố phương án giữ chân nhân sự.”

 

“Vị trí nòng cốt mở đăng ký bố trí nơi ở cho gia đình.”

 

“Kỹ thuật viên có thể đưa người thân trực hệ vào khu sinh hoạt Bắc Giao, nhưng phải qua sàng lọc.”

 

“Công nhân thường nếu muốn ở lại thì ký hợp đồng dự án khép kín.”

 

“Ai không muốn ở lại thì thanh toán hết lương, cho đi.”

 

Khương Hoài Viễn lập tức sắp xếp phòng nhân sự thực hiện.

 

Khương Miên nói thêm:

 

“Đừng đe dọa.”

 

“Đừng hứa suông.”

 

“Nói rõ quy tắc.”

 

“Người ở lại, Khu an toàn sẽ lo ăn ở cơ bản, đảm bảo y tế và đăng ký thân nhân.”

 

“Người đi, thanh toán bình thường, không làm khó.”

 

“Nhưng đã đi rồi muốn quay lại thì phải sàng lọc lại.”

 

Khương Tự gật đầu:

 

“Rõ.”

 

Khương Miên nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Bên Trung tâm hội nghị triển lãm phía Nam, Khương Nhuyễn Nhuyễn vẫn đang điên cuồng cướp vật tư, cướp người, tạo thanh thế.

 

Nhưng cô ta không biết rằng, một Khu an toàn thực sự không thể dựng lên chỉ bằng cách cướp vài nhà cung cấp, thuê một hội trường lớn, chất một đống thùng hàng.

 

Khu an toàn cần có nước.

 

Có lương thực.

 

Có điện.

 

Có tường.

 

Có chế độ.

 

Có sàng lọc.

 

Có phương án dự phòng.

 

Có người đủ sức chống đỡ hỗn loạn.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn cướp được chỉ là sự náo nhiệt bề nổi.

 

Nhà họ Khương muốn xây dựng là một trật tự có thể sống sót.

 

Khương Miên lật bảng tiến độ hôm nay đến trang cuối, thêm một dòng bên dưới nhiệm vụ ngày mai.

 

Nhiệm vụ mới: mượn đợt đào người của Khương Nhuyễn Nhuyễn, hoàn thành vòng sàng lọc lòng trung thành nhân sự đầu tiên.

 

Rồi cô gập tài liệu lại:

 

“Cô ta muốn cướp thì cứ để cô ta cướp.”

 

“Chúng ta tiếp tục xây dựng.”

 

“Mạt thế sẽ không vì cô ta ngu ngốc mà lùi ngày đến.”

 

Ngoài cửa sổ, đoạn khung thép thứ hai của bức tường Bắc Giao từ từ dựng lên.

 

Trong màn đêm, tuyến phòng thủ chưa hoàn thành kia đã bắt đầu mang bóng dáng một tòa thành lũy.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi