Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Xuyên Thành Thiên Kim Pháo Hôi, Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta Và Điên Cuồng Đổi Mệnh! - Khương Miên > Chương 7

Chương 7

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 7 có bản audio.

Chương 7: Trả tiền chưa? Chưa trả thì đừng có mà tranh.

 

Người phụ trách trung tâm kho vận dược phẩm họ La.

 

Vừa nhận được tin nhà họ Khương sẽ đến, Giám đốc La đã chạy bộ từ văn phòng ra tận cổng chính.

 

Ông vốn tưởng chỉ là một vụ mua sắm bình thường.

 

Cho đến khi thấy sau lưng Khương Miên còn có Hứa Thanh Hòa, Khương Tự, cùng hai chiếc xe bảo vệ tuy kín đáo nhưng rõ ràng không hề tầm thường.

 

Mồ hôi trên trán Giám đốc La lập tức túa ra.

 

"Khương phu nhân, Khương tiểu thư, Khương nhị thiếu."

 

"Mời mấy vị vào trong."

 

Khương Miên không vội vào.

 

Cô đứng ở cổng, ngẩng đầu nhìn tấm biển của trung tâm.

 

Trung tâm kho vận dược phẩm Khang Ninh, thành phố Kinh.

 

Trong cốt truyện gốc, ba ngày trước khi mạt thế bùng nổ, nơi này từng xảy ra một vụ "hỏa hoạn bất ngờ".

 

Thông báo chính thức nói rằng do hệ thống điện xuống cấp, khiến kho hàng bốc cháy, một lượng lớn thuốc men bị phá hủy.

 

Nhưng sau này trong mạt thế, có người nhắc lại, đêm trước khi xảy ra hỏa hoạn, vài chục chiếc xe tải lạnh đã rời khỏi đây.

 

Biển số xe đều bị che kín.

 

Những loại thuốc đó thực ra không hề bị thiêu hủy.

 

Mà đã bị phòng thí nghiệm đứng sau tập đoàn Thịnh Thiên chuyển đi từ trước.

 

Đặc biệt là kháng sinh, thuốc cầm máu, hạ sốt, chống viêm, insulin, epinephrine, thuốc gây mê, cùng một số vật tư tiêu hao y tế.

 

Sau mạt thế, những thứ này còn đắt hơn vàng.

 

Khương Miên cụp mắt xuống.

 

[K hành động nhanh thật.]

 

[Vạn Hội phía Nam chỉ là bước đầu.]

 

[Thuốc men mới là mục tiêu cốt lõi của hắn.]

 

[Nếu thuốc bị hắn độc quyền, rất nhiều người sống sót trong giai đoạn đầu mạt thế sẽ bị buộc phải dựa dẫm vào Thịnh Thiên và phòng thí nghiệm.]

 

[Đến lúc đó, bọn họ muốn người, muốn mẫu máu, muốn người có dị năng, căn bản không ai dám chống lại.]

 

Hứa Thanh Hòa nghe mà lạnh cả sống lưng.

 

Khương Tự sắc mặt cũng trầm xuống.

 

Trước đây anh chưa từng nghĩ, thứ thuốc men này có một ngày lại trở thành con bài để khống chế con người.

 

Nhưng nếu mạt thế thật sự đến.

 

Một lọ thuốc hạ sốt có thể cứu sống một đứa trẻ.

 

Một ống insulin có thể giúp một bệnh nhân tiểu đường trụ được thêm một ngày.

 

Một cuộn băng gạc, một lọ dung dịch i-ốt, một hộp kháng sinh, tất cả đều có thể là một mạng người.

 

Khương Tự nhìn về phía Khương Miên.

 

Cô đứng dưới ánh nắng, vẻ mặt rất bình tĩnh.

 

Nhưng những gì cô đang nghĩ trong đầu, xa xôi và tàn khốc hơn nhiều so với những gì họ nhìn thấy.

 

Giám đốc La thấy họ không nói gì, dè dặt lên tiếng: "Khương tiểu thư?"

 

Khương Miên hoàn hồn.

 

"Hiện giờ trong kho của ông có bao nhiêu thuốc?"

 

Giám đốc La sững người: "Phạm vi này hơi rộng, Khương tiểu thư muốn mua loại nào?"

 

Khương Miên: "Thuốc thông thường, thuốc cấp cứu, thuốc điều trị bệnh mãn tính, thuốc kháng nhiễm, thuốc ngoại thương, vật phẩm khử trùng, vật tư tiêu hao y tế."

 

Giám đốc La: "..."

 

Đây gọi là loại nào?

 

Đây là tất cả các loại.

 

Ông chần chừ nói: "Khương tiểu thư, việc mua thuốc không giống thực phẩm thông thường, cần có tư cách và đăng ký quản lý lưu thông."

 

Khương Miên gật đầu: "Tư cách thì nhà họ Khương có."

 

Khương Tự lập tức tiếp lời: "Tập đoàn Khương thị có công ty đầu tư y tế, cũng có bệnh viện hợp tác. Tư cách mua sắm đầy đủ."

 

Ánh mắt Giám đốc La thay đổi.

 

Nhà họ Khương quả thực có ngành y tế.

 

Chuyện này ông biết.

 

Nhưng trước đây nhà họ Khương mua thuốc đều thông qua đầu bệnh viện và đầu dự án, hôm nay sao lại đột nhiên đến trung tâm kho vận?

 

Mà lại mua gấp gáp thế này?

 

Khương Miên liếc ông một cái.

 

"Chúng tôi muốn xây dựng một kho dự trữ y tế khẩn cấp quy mô lớn."

 

Giám đốc La khựng lại.

 

Khương Miên thản nhiên: "Gần đây tình hình quốc tế bất ổn, nguy cơ dịch bệnh cũng có xu hướng gia tăng, nhà họ Khương định chuẩn bị trước một kho dự trữ y tế vì cộng đồng."

 

Khương Tự: "..."

 

Hứa Thanh Hòa: "..."

 

Giám đốc La bỗng nhiên kính nể.

 

"Hóa ra là vậy."

 

Khương Miên: "..."

 

[Mình thuận miệng bịa một câu, vậy mà ông ta tin thật.]

 

[Quả nhiên, danh nghĩa càng to thì càng dễ lừa người.]

 

Khương Tự suýt thì không nhịn được cười.

 

Giám đốc La vội nói: "Mấy vị vào phòng họp trước đi, tôi lập tức cho người điều danh sách tồn kho ra."

 

Nhưng Khương Miên không động đậy.

 

"Không cần."

 

Giám đốc La: "Hả?"

 

Khương Miên: "Chúng tôi trực tiếp vào kho xem."

 

Giám đốc La hơi khó xử: "Việc quản lý kho khá nghiêm ngặt..."

 

Hứa Thanh Hòa dịu dàng lên tiếng: "Giám đốc La, nhà họ Khương có thể tạm ứng một khoản tiền đặt cọc mua hàng trước."

 

Giám đốc La lập tức nói: "Mời đi lối này."

 

Khương Miên: "..."

 

[Mẹ ruột thấm nhuần sức mạnh của đồng tiền.]

 

[Còn thuần thục hơn cả mình.]

 

Lối vào kho cần quẹt thẻ, đăng ký, khử trùng.

 

Khương Miên mặc bộ đồ bảo hộ dùng một lần, đeo khẩu trang và mũ.

 

Khương Tự nhìn cô một cái, khẽ hỏi: "Có nóng không?"

 

Khương Miên: "Cũng được."

 

[Sau mạt thế, đồ bảo hộ mới là thứ khó chịu.]

 

[Bí, nóng, không thoáng khí, còn dễ bị tang thi cào rách.]

 

[Nhưng không có đồ bảo hộ, xử lý thi thể người bị nhiễm còn nguy hiểm hơn.]

 

[Đồ bảo hộ cũng phải tích trữ.]

 

Khương Tự lập tức rút điện thoại ra.

 

Khương Miên đột nhiên nhìn chằm chằm anh.

 

Động tác của Khương Tự chợt cứng đờ.

 

Khương Miên nheo mắt: "Anh lại ghi cấu hình xe à?"

 

Khương Tự: "..."

 

Anh khó khăn gật đầu: "Ừm."

 

Khương Miên: "Đồ bảo hộ cũng tính là cấu hình xe?"

 

Khương Tự: "Cấu hình... cấp cứu trên xe."

 

Khương Miên: "Ồ."

 

[Miệng anh hai ngày càng cứng.]

 

[Bất quá anh ấy lại nghĩ đến đồ bảo hộ, xem ra cũng không quá ngốc.]

 

Khương Tự: "..."

 

Cảm ơn.

 

Anh thật sự cảm ơn cô.

 

Sau khi vào khu vực kho, trước mắt hiện ra những dãy kệ hàng.

 

Khu vực chuỗi lạnh nhiệt độ rất thấp.

 

Khu nhiệt độ thường chất đầy những thùng thuốc kín.

 

Nước khử trùng, cồn, dung dịch i-ốt, gạc, băng, tăm bông y tế, găng tay dùng một lần, khẩu trang, đồ bảo hộ, ống tiêm...

 

Khương Miên quét mắt qua, đầu óc nhanh chóng phân loại.

 

[Thuốc hạ sốt phải thật nhiều.]

 

[Giai đoạn đầu mạt thế, nhiễm virus và sốt thông thường rất khó phân biệt, thuốc hạ sốt sẽ tiêu hao cực nhanh.]

 

[Kháng sinh cũng cần nhiều, nhưng không thể dùng bừa bãi, phải có bác sĩ đi kèm.]

 

[Dây ga-rô, kim khâu, gạc, băng, dung dịch i-ốt, cồn, càng nhiều càng tốt.]

 

[Insulin cần bảo quản lạnh, phải trang bị máy phát điện và kho lạnh dự phòng.]

 

[Còn có thuốc hạ huyết áp, thuốc tim, bình xịt hen suyễn, thuốc chống dị ứng.]

 

[Thuốc điều trị thần kinh cũng không được quên.]

 

[Sau mạt thế, rất nhiều người không phải thân thể sụp đổ trước, mà là tinh thần.]

 

Hứa Thanh Hòa nghe càng lúc càng khó chịu.

 

Bà nhìn bóng lưng Khương Miên, đột nhiên nhận ra một chuyện.

 

Miên Miên nói những điều này quá thành thục.

 

Thành thục như thể từng tận mắt thấy rất nhiều người chết vì thiếu thuốc.

 

Nhưng rõ ràng con bé chỉ là xuyên vào sách.

 

Rốt cuộc trong cái "cốt truyện" đó, con bé đã thấy bao nhiêu thứ thảm khốc?

 

Khương Miên không biết Hứa Thanh Hòa đang nghĩ gì.

 

Cô chỉ vào một dãy kệ: "Những cái này, tôi lấy hết."

 

Chiếc máy tính bảng trong tay Giám đốc La suýt rơi xuống.

 

"Tất cả?"

 

Khương Miên gật đầu.

 

"Thuốc hạ sốt, kháng viêm, giảm đau, cầm máu, kháng sinh, toàn bộ tồn kho."

 

Giám đốc La hít một hơi khí lạnh.

 

"Khương tiểu thư, số lượng này quá lớn, hơn nữa có một số loại thuốc không thể xuất một lần nhiều như vậy."

 

Khương Tự nhíu mày: "Không thể xuất?"

 

Giám đốc La vội giải thích: "Không phải không thể bán, mà là quy trình phức tạp. Đặc biệt là một số thuốc kê đơn, thuốc bảo quản lạnh và thuốc kiểm soát đặc biệt, cần thủ tục hợp quy."

 

Khương Miên không làm khó ông.

 

"Những gì có thể mua hợp pháp, hôm nay khóa hàng trước."

 

Cô dừng một chút: "Những gì không thể mua trực tiếp, thì đi theo kênh hợp tác với cơ sở y tế."

 

Hứa Thanh Hòa lập tức nhìn trợ lý đi cùng.

 

Trợ lý gật đầu: "Tôi lập tức liên hệ bộ phận pháp chế y tế của Khương thị và người phụ trách bệnh viện trực thuộc."

 

Khương Miên nói thêm: "Thuốc bảo quản lạnh liệt kê riêng."

 

Giám đốc La vội vàng gật đầu.

 

"Vâng, vâng."

 

Khương Miên đi đến khu vật tư tiêu hao y tế.

 

"Đồ bảo hộ, khẩu trang, kính bảo hộ, găng tay dùng một lần, dung dịch khử trùng, cồn, dung dịch i-ốt, gạc, băng, nẹp, cáng, túi sơ cứu."

 

"Tất cả đều lấy."

 

Giám đốc La đã bắt đầu tê liệt.

 

"Khương tiểu thư, những cái này cũng tất cả?"

 

Khương Miên: "Ừm."

 

[Những thứ này không sợ nhiều.]

 

[Sau mạt thế, đừng nói đồ bảo hộ, ngay cả gạc sạch cũng có thể đổi được nửa bao gạo.]

 

[Đặc biệt là cồn và dung dịch i-ốt, dùng hết là mất.]

 

[Đến lúc đó vết thương nhiễm trùng, nhẹ thì cắt cụt, nặng thì chờ chết.]

 

Khương Tự nghe mà sắc mặt càng ngày càng trầm.

 

Trước đây anh bị thương khi đua xe, đội ngũ y tế vài phút là đến.

 

Anh chưa từng nghĩ, có một ngày một vết thương nhỏ lại có thể gây chết người.

 

Khương Miên lại nhìn về phía sâu trong kệ thuốc.

 

"Có dụng cụ ngoại khoa cơ bản không?"

 

Giám đốc La gật đầu: "Có một phần."

 

"Dẫn tôi đi."

 

Trong kho dụng cụ ngoại khoa, bày các loại túi dụng cụ niêm phong.

 

Dao mổ, kẹp cầm máu, nhíp, kim chỉ khâu, bộ ngoại khoa đơn giản, kéo cấp cứu, giá treo dịch truyền, cáng di động.

 

Khương Miên quét một vòng.

 

"Lấy."

 

Giám đốc La: "..."

 

Giờ ông đã không hỏi "lấy bao nhiêu" nữa.

 

Dù sao câu trả lời gần như chắc chắn là "lấy hết".

 

Hứa Thanh Hòa đột nhiên khẽ hỏi: "Miên Miên, có cần mua thêm một số thiết bị y tế không?"

 

Khương Miên suy nghĩ một chút.

 

"Cần."

 

[Máy siêu âm xách tay, máy theo dõi điện tim, máy tạo oxy, máy thở, máy khử rung, máy đo đường huyết, máy đo huyết áp.]

 

[Còn có thiết bị phòng mổ vô trùng nữa, tuy căn cứ chưa chắc dùng ngay, nhưng có còn hơn không.]

 

[À, thiết bị nha khoa cũng phải mua.]

 

[Đau răng trong mạt thế có thể đau chết người.]

 

Khương Tự: "..."

 

Cô ấy ngay cả đau răng cũng tính đến.

 

Giám đốc La nghe cô từng khoản báo ra, cuối cùng không nhịn được hỏi: "Khương tiểu thư, cô có phải học y chuyên nghiệp không?"

 

Khương Miên: "Không phải."

 

Giám đốc La: "Vậy sao cô hiểu biết thế?"

 

Khương Miên mặt không đổi sắc: "Quý mạng."

 

Giám đốc La: "..."

 

Thật có lý.

 

Không thể phản bác.

 

Đúng lúc này, từ lối vào kho truyền đến tiếng bước chân gấp gáp.

 

Một nhân viên chạy tới, sắc mặt khó coi.

 

"Giám đốc La, người của Thịnh Thiên đến rồi."

 

Sắc mặt Giám đốc La thay đổi.

 

Khương Miên nhướng mày.

 

[Đến nhanh hơn mình tưởng.]

 

[Xem ra K thật sự sốt ruột rồi.]

 

Khương Tự cười lạnh một tiếng: "Đúng là hồn ma không tan."

 

Giám đốc La dè dặt nhìn Khương Miên một cái: "Khương tiểu thư, trước đây Thịnh Thiên đúng là có nói chuyện mua một lô thuốc với chúng tôi..."

 

Khương Miên: "Ký hợp đồng chưa?"

 

Giám đốc La: "Vẫn chưa chính thức ký."

 

Khương Miên: "Đã thanh toán chưa?"

 

Giám đốc La: "Cũng chưa."

 

Khương Miên gật đầu: "Vậy thì dễ rồi."

 

Cô đưa tấm thẻ đen cho Hứa Thanh Hòa.

 

Hứa Thanh Hòa nhận lấy, dịu dàng nhìn Giám đốc La.

 

"Thanh toán trước đi."

 

Giám đốc La: "..."

 

Ông lần đầu thấy có người mua thuốc như đang tranh đấu giá.

 

Vài phút sau.

 

Phòng họp.

 

Người của Thịnh Thiên đến không phải gã đàn ông vest ở siêu thị lúc nãy.

 

Mà là một người phụ nữ ngoài ba mươi.

 

Mặc bộ vest công sở màu xám, tóc ngắn, ánh mắt sắc bén, khí trường rõ ràng mạnh hơn gã đàn ông vest lúc nãy nhiều.

 

Khi cô ta bước vào phòng họp, ánh mắt đầu tiên rơi vào người Khương Miên.

 

"Khương tiểu thư."

 

Người phụ nữ khẽ mỉm cười.

 

"Đã nghe danh đã lâu."

 

Khương Miên nhìn cô ta.

 

[Tần Vãn.]

 

[Người phụ trách bộ phận đầu tư chiến lược của tập đoàn Thịnh Thiên.]

 

[Trong cốt truyện gốc, cô ta là một trong những người đắc lực nhất dưới trướng K.]

 

[Bề ngoài phụ trách đầu tư và mua bán sáp nhập, thực chất phụ trách sàng lọc tài sản mục tiêu cho phòng thí nghiệm.]

 

[Sau mạt thế, cô ta trở thành người phụ trách ngoại cần của phòng thí nghiệm, chuyên săn lùng người có dị năng và huyết mạch đặc biệt.]

 

[Nhà họ Khương sau này bị đưa vào phòng thí nghiệm, cô ta ít nhất đã góp ba phần công sức.]

 

Sắc mặt Hứa Thanh Hòa lập tức trắng bệch.

 

Trong đáy mắt Khương Tự, sát khí cuộn trào.

 

Tần Vãn vẫn đang cười.

 

Cô ta hoàn toàn không biết, ngay khoảnh khắc bước vào cửa, nhà họ Khương đã chuyển cô ta từ "đối thủ thương mại" vào danh sách "tử địch".

 

Khương Miên thản nhiên nói: "Cô nghe danh tôi điều gì?"

 

Tần Vãn nụ cười không đổi: "Khương tiểu thư gần đây rất nổi tiếng trong giới thượng lưu Kinh."

 

Khương Miên: "Vì tôi ăn khỏe?"

 

Tần Vãn: "..."

 

Khương Tự nghiêng đầu ho khan một tiếng.

 

Hứa Thanh Hòa cũng suýt không nhịn được.

 

Trong đáy mắt Tần Vãn lóe lên một tia lạnh lẽo, nhưng rất nhanh đè xuống.

 

"Khương tiểu thư nói đùa rồi."

 

Cô ta ngồi xuống, nhìn về phía Giám đốc La.

 

"Giám đốc La, hôm qua Thịnh Thiên chúng tôi đã bàn xong ý định mua hàng với trung tâm của ông, hôm nay đến để ký hợp đồng."

 

Mồ hôi trên trán Giám đốc La túa ra.

 

"Tần tổng, cái này..."

 

Khương Miên mở lời: "Ý định không phải hợp đồng."

 

Tần Vãn nhìn cô: "Khương tiểu thư, hợp tác thương mại coi trọng trước đến sau."

 

Khương Miên gật đầu: "Thanh toán cũng coi trọng trước đến sau."

 

Cô chỉ tấm thẻ đen trong tay Hứa Thanh Hòa.

 

"Chúng tôi trả trước."

 

Ánh mắt Tần Vãn hơi lạnh.

 

"Nhà họ Khương đột nhiên mua lượng lớn thuốc men, có phải nên cho một lời giải thích hợp lý không?"

 

Khương Miên chớp chớp mắt: "Làm từ thiện."

 

Tần Vãn: "..."

 

Khương Miên đứng đắn: "Khương thị muốn xây dựng kho dự trữ y tế khẩn cấp, quan tâm xã hội, tri ân cộng đồng."

 

Tần Vãn nhìn chằm chằm cô.

 

"Khương tiểu thư cho rằng tôi sẽ tin?"

 

Khương Miên: "Cô tin hay không không quan trọng."

 

Cô nhìn Giám đốc La.

 

"Giám đốc La tin là được."

 

Giám đốc La: "..."

 

Ông có thể nói ông cũng không tin lắm không?

 

Nhưng nhà họ Khương trả tiền là thật.

 

Còn Thịnh Thiên chưa trả tiền cũng là thật.

 

Thương nhân mà.

 

Tin tiền.

 

Nụ cười của Tần Vãn nhạt dần.

 

"Khương tiểu thư, lô thuốc mà Thịnh Thiên cần, đối với chúng tôi rất quan trọng."

 

Khương Miên: "Đối với tôi cũng rất quan trọng."

 

Tần Vãn hạ thấp giọng: "Khương tiểu thư, có những thứ cầm lấy, chưa chắc đã giữ được."

 

Sắc mặt Khương Tự trầm xuống.

 

Hứa Thanh Hòa cũng lạnh mặt.

 

Khương Miên lại cười.

 

"Tần tổng đang uy hiếp tôi?"

 

Tần Vãn: "Chỉ là nhắc nhở."

 

Khương Miên gật đầu: "Vậy tôi cũng nhắc cô."

 

Tần Vãn nhìn cô.

 

Khương Miên chậm rãi nói: "Cướp đồ người khác đã thanh toán là phạm pháp."

 

Tần Vãn: "..."

 

Khương Miên tiếp tục: "Uy hiếp người mua cũng phạm pháp."

 

Sắc mặt Tần Vãn lạnh hẳn xuống.

 

Khương Miên bổ sung: "Đội ngũ pháp chế nhà họ Khương chúng tôi rất đắt, cô tốt nhất đừng cho họ cơ hội tăng thu nhập."

 

Khương Tự cuối cùng không nhịn được, bật cười khe khẽ.

 

[Anh hai cười gì thế?]

 

[Tôi nói đều là sự thật mà.]

 

[Trước mạt thế không dùng pháp luật bảo vệ mình, chẳng lẽ đợi sau mạt thế lấy điều luật ném tang thi sao?]

 

Khương Tự: "..."

 

Nụ cười của anh cứng đờ.

 

Câu này cũng không sai.

 

Tần Vãn nhìn chằm chằm Khương Miên vài giây, đột nhiên nói: "Khương tiểu thư, cô thật sự cho rằng mình có thể thay đổi điều gì?"

 

Không khí trong phòng họp lặng đi.

 

Ánh mắt Khương Miên khẽ động.

 

Câu nói này của Tần Vãn, không giống lời của một đối thủ thương mại bình thường.

 

Cô ta biết điều gì đó.

 

Ít nhất cô ta biết một chút nội tình.

 

Khương Miên cụp mắt xuống, nhẹ nhàng xoay cây bút trong tay.

 

"Tần tổng nói vậy là có ý gì?"

 

Tần Vãn cười một tiếng.

 

"Không có ý gì."

 

Cô ta đứng dậy.

 

"Nếu nhà họ Khương đã nhất quyết muốn lô thuốc này, vậy hôm nay Thịnh Thiên không quấy rầy nữa."

 

Cô ta xoay người định đi.

 

Khương Miên đột nhiên lên tiếng: "Tần Vãn."

 

Bước chân Tần Vãn khựng lại.

 

Khương Miên nhìn bóng lưng cô ta, giọng điệu bình tĩnh.

 

"Nhờ cô chuyển cho K một câu."

 

Sống lưng Tần Vãn khẽ cứng lại trong một khoảnh khắc gần như không thể nhận ra.

 

Khương Tự và Hứa Thanh Hòa đồng thời nhìn về phía cô.

 

Khương Miên tiếp tục: "Muốn mua đồ thì trả tiền trước."

 

"Đừng ngày nào cũng tay không bắt sói."

 

"Trông rất nghèo."

 

Tần Vãn chậm rãi xoay người lại.

 

Nụ cười trên mặt cô ta cuối cùng đã biến mất hoàn toàn.

 

"Khương tiểu thư, tôi không biết cô đang nói gì."

 

Khương Miên gật đầu: "Không sao."

 

Cô cầm điện thoại lên lắc nhẹ.

 

"Anh ta biết là được."

 

Tần Vãn nhìn chằm chằm cô, ánh mắt âm trầm đáng sợ.

 

Một lúc sau, cô ta cười lạnh một tiếng.

 

"Hy vọng Khương tiểu thư luôn tự tin như vậy."

 

Khương Miên: "Tôi sẽ."

 

[Dù sao tôi có năm tấm thẻ đen.]

 

Tần Vãn: "..."

 

Tuy cô ta không nghe được suy nghĩ.

 

Nhưng không hiểu sao, cô ta đột nhiên cảm thấy càng bực bội hơn.

 

Sau khi Tần Vãn rời đi, Giám đốc La cuối cùng cũng thở phào.

 

"Khương tiểu thư, Khương phu nhân, lô thuốc này..."

 

Hứa Thanh Hòa dịu dàng nói: "Theo như vừa nói, thanh toán toàn bộ để khóa hàng."

 

Giám đốc La lập tức gật đầu: "Rõ!"

 

Trong hai giờ tiếp theo, Khương Miên gần như khóa toàn bộ số thuốc thông thường, vật tư tiêu hao, và vật tư cấp cứu có thể mua hợp pháp trong toàn bộ trung tâm kho vận dược phẩm.

 

Chỗ nào có thể trả tiền ngay thì trả ngay.

 

Chỗ nào cần quy trình tư cách thì để đội ngũ y tế và pháp chế của Khương thị xử lý.

 

Chỗ nào cần vận chuyển lạnh thì trực tiếp điều xe từ công ty logistics trực thuộc Khương thị.

 

Phía Khương Nghiên cũng không rảnh rỗi.

 

Điện thoại hết cuộc này đến cuộc khác gọi vào.

 

"Miên Miên."

 

Giọng Khương Nghiên từ điện thoại truyền đến, bình tĩnh đến gần như lạnh lùng.

 

"Anh điều tra được chiều nay Thịnh Thiên còn hai đợt mua hàng."

 

Khương Miên ngồi trong phòng họp, miệng ngậm chiếc sandwich mà Hứa Thanh Hòa vừa mua.

 

"Hai đợt nào?"

 

Khương Nghiên nói: "Kho lương phía Bắc thành phố, và trạm dự trữ dầu diesel phía Tây."

 

Động tác cắn sandwich của Khương Miên khựng lại.

 

[Quả nhiên.]

 

[Lương thực và dầu.]

 

[Ba loại tiền tệ cứng trong mạt thế: thức ăn, thuốc men, năng lượng.]

 

[K nghĩ rất toàn diện.]

 

Khương Miên nuốt sandwich.

 

"Thịnh Thiên đến lúc mấy giờ?"

 

Khương Nghiên: "Kho lương lúc hai giờ, trạm dầu diesel lúc bốn giờ."

 

Khương Miên liếc nhìn đồng hồ.

 

Một giờ mười phút chiều.

 

Cô lập tức đứng dậy.

 

"Đến kho lương phía Bắc."

 

Hứa Thanh Hòa nhíu mày: "Miên Miên, con chưa ăn xong."

 

Khương Miên nhét nửa chiếc sandwich còn lại vào miệng, ú ớ nói: "Ăn xong rồi."

 

[Đang đánh trận mà.]

 

[Cướp lương trước, cướp dầu sau.]

 

[Tối còn phải đến tiệm vàng.]

 

Khương Tự: "..."

 

Lịch trình này nghe còn kích thích hơn cả giải đua rally.

 

Giám đốc La đích thân tiễn họ ra cửa.

 

Trước khi rời đi, ông không nhịn được hỏi: "Khương tiểu thư, cô thật sự chỉ xây kho dự trữ y tế khẩn cấp thôi sao?"

 

Khương Miên quay đầu nhìn ông.

 

Giám đốc La bị cô nhìn mà trong lòng thắt lại.

 

Khương Miên suy nghĩ một chút, nói: "Giám đốc La."

 

"Trong vòng một tháng tới, nếu ông tin tôi, thì tích trữ thêm chút đồ ăn thức uống cho gia đình."

 

Giám đốc La sững người.

 

Khương Miên tiếp tục: "Thuốc cũng tích trữ một chút."

 

"Đặc biệt là thuốc hạ sốt và vật phẩm khử trùng."

 

Vẻ mặt Giám đốc La thay đổi: "Khương tiểu thư, đây là ý gì?"

 

Khương Miên đã ngồi vào trong xe.

 

Trước khi cửa xe đóng lại, cô thản nhiên nói: "Không có ý gì."

 

"Có chuẩn bị trước sẽ không lo."

 

Chiếc xe rời đi.

 

Giám đốc La đứng tại chỗ, trong lòng mơ hồ nổi da gà.

 

Ông cúi đầu nhìn phiếu mua hàng trong tay.

 

Người ở tầm cỡ như nhà họ Khương, đột nhiên mua sạch nhiều vật tư đến vậy.

 

Thịnh Thiên cũng đang tranh giành.

 

Thật sự chỉ là trùng hợp sao?

 

Giám đốc La càng nghĩ càng bất an.

 

Hồi lâu, ông rút điện thoại, gọi cho vợ.

 

"Alo, mình ơi."

 

"Chiều nay em đi siêu thị, mua thêm chút gạo, mì, dầu ăn."

 

Đầu dây bên kia khó hiểu: "Anh điên rồi à? Trong nhà không phải vẫn còn sao?"

 

Giám đốc La nhìn đèn đuôi xe đang khuất dần, giọng trầm xuống một chút.

 

"Nghe anh đi."

 

"Mua thêm chút."

 

Trong xe.

 

Khương Miên dựa vào lưng ghế, nhắm mắt sắp xếp thông tin.

 

Vạn Hội phía Nam.

 

Khang Ninh dược.

 

Kho lương phía Bắc.

 

Trạm dầu diesel phía Tây.

 

Những địa điểm này, về cơ bản đều trùng khớp với tuyến tích trữ vật tư giai đoạn đầu của Thịnh Thiên trong cốt truyện gốc.

 

Điều này cho thấy K không phải tích trữ một cách tùy tiện.

 

Hắn đang dựa vào lợi thế cốt truyện để giành giật tài nguyên.

 

Nhưng Khương Miên nhanh hơn hắn một bước.

 

Bởi vì hiện giờ cô không chỉ có trí nhớ về cốt truyện.

 

Mà còn có tiền, người, kênh phân phối của nhà họ Khương.

 

Còn có——

 

Một gia đình có thể nghe được suy nghĩ của cô.

 

Nghĩ đến đây, Khương Miên đột nhiên mở mắt, nhìn về phía Khương Tự.

 

Khương Tự đang gõ chữ trên điện thoại, cảm nhận được ánh mắt cô, ngón tay cứng đờ.

 

Khương Miên nheo mắt.

 

"Anh hai."

 

Da đầu Khương Tự căng ra: "Làm gì?"

 

Khương Miên: "Anh có phải luôn bí mật báo tin cho anh cả không?"

 

Khương Tự: "..."

 

Hứa Thanh Hòa lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Khương Miên tiếp tục: "Em vừa nói nhà máy thuốc, Khương Nghiên đã biết đợt mua của Thịnh Thiên."

 

"Em vừa nói Thịnh Thiên sẽ cướp lương, anh ấy đã tra ra kho lương."

 

"Lúc nãy anh còn liên tục nhắn tin."

 

Yết hầu Khương Tự khẽ động.

 

Khương Miên nhìn chằm chằm anh.

 

[Không đúng.]

 

[Không phải anh ấy nói rồi anh cả mới tra.]

 

[Khương Nghiên phản ứng quá nhanh.]

 

[Còn có bữa sáng.]

 

[Còn có phân loại thẻ đen.]

 

[Còn có mẹ chuẩn bị chính xác những thứ con muốn ăn.]

 

[Còn có tối qua, mỗi lần con vừa nghĩ đến điều gì trong lòng là bọn họ lập tức sắp xếp điều đó.]

 

[Chẳng lẽ...]

 

Ba người nhà họ Khương đồng thời căng thẳng.

 

Ánh mắt Khương Miên từng chút trở nên nguy hiểm.

 

[Bọn họ thật sự có thể nghe được suy nghĩ của mình sao?]

 

Trong xe yên lặng như chết chóc.

 

Lòng bàn tay Khương Tự đổ mồ hôi.

 

Hứa Thanh Hòa theo bản năng siết chặt quai túi.

 

Tài xế và vệ sĩ ngồi phía trước, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra ở hàng ghế sau.

 

Khương Miên từ từ ngồi thẳng dậy.

 

Cô nhìn chằm chằm Khương Tự, đột nhiên nghĩ trong lòng——

 

[Nếu anh hai có thể nghe được suy nghĩ của em.]

 

[Vậy bây giờ anh ấy sẽ ho một tiếng.]

 

Khương Tự: "..."

 

Anh không dám ho.

 

Anh cố gắng ngậm chặt miệng.

 

Khương Miên tiếp tục nhìn chằm chằm anh.

 

Mười giây trôi qua.

 

Khương Tự bất động.

 

Khương Miên lại nghĩ trong lòng:

 

[Vậy nếu anh ấy không nghe được, thì bây giờ sẽ chớp mắt ba cái.]

 

Khương Tự: "..."

 

Anh càng không dám chớp.

 

Khương Miên nhìn vẻ mặt cứng đờ như tượng sáp của anh, chậm rãi nở một nụ cười.

 

"Anh hai."

 

Giọng Khương Tự khô khốc: "Hửm?"

 

Khương Miên: "Anh bị khó chịu ở mắt à?"

 

Khương Tự: "Không có."

 

Khương Miên: "Vậy sao anh cứ không chớp mắt?"

 

Khương Tự: "..."

 

Hứa Thanh Hòa suýt ôm trán.

 

Miên Miên quá thông minh.

 

Cứ thế này thì không thể giấu được.

 

Ngay khi Khương Tự sắp không chịu nổi, chiếc xe đột nhiên phanh gấp.

 

Tiếng phanh chói tai xé toạc không khí.

 

Thân thể Khương Miên chúi về phía trước, Khương Tự nhanh mắt nhanh tay, một tay bảo vệ vai cô.

 

"Không sao chứ?"

 

Khương Miên nhíu mày: "Chuyện gì vậy?"

 

Tài xế mặt mày khó coi: "Phía trước có người chặn xe."

 

Khương Tự lập tức ngẩng đầu.

 

Ở ngã tư phía trước, không biết từ lúc nào đã dừng hai chiếc xe thương mại màu đen, chặn đúng đường đến kho lương phía Bắc.

 

Mấy người mặc đồ đen đứng bên cạnh xe.

 

Kẻ cầm đầu đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, trên tay cầm một cây gậy sắt.

 

Sắc mắt Khương Miên trở nên lạnh lẽo.

 

[Đến trò cứng rắn rồi à?]

 

[K sốt ruột nhanh vậy sao?]

 

Hứa Thanh Hòa mặt trắng bệch: "Miên Miên..."

 

Khương Tự đã tháo dây an toàn.

 

"Ngồi trong xe đừng động đậy."

 

Khương Miên lại cũng tháo dây an toàn.

 

Khương Tự nhíu mày: "Em làm gì vậy?"

 

Khương Miên: "Xuống xe."

 

Khương Tự: "Nguy hiểm."

 

Khương Miên nhìn anh một cái.

 

"Anh nghĩ ngồi trong xe là an toàn sao?"

 

[Sau mạt thế, điều tối kỵ nhất là bị chặn chết trong xe.]

 

[Xe là phương tiện di chuyển, không phải quan tài.]

 

[Gặp phải chặn đường, hoặc là xông qua, hoặc là lập tức giành quyền chủ động.]

 

Khương Tự khựng lại.

 

Anh nghiến răng: "Vậy em đứng sau lưng anh."

 

Khương Miên không phản bác.

 

Chiếc xe bảo vệ đã nhanh chóng tiến đến.

 

Vệ sĩ nhà họ Khương được huấn luyện bài bản, lập tức xuống xe bảo vệ xung quanh.

 

Bọn người mặc đồ đen đối diện rõ ràng không ngờ nhà họ Khương phản ứng nhanh đến vậy.

 

Kẻ cầm đầu lạnh giọng: "Khương tiểu thư, ông chủ chúng tôi muốn gặp cô."

 

Khương Miên đứng sau lưng vệ sĩ, giọng điệu bình tĩnh: "Ông chủ của anh là ai?"

 

Gã đàn ông: "Cô đi rồi sẽ biết."

 

Khương Miên: "Không đi."

 

Gã đàn ông dường như không ngờ cô từ chối nhanh đến vậy.

 

"Khương tiểu thư, cô tốt nhất nên phối hợp một chút."

 

Khương Miên gật đầu: "Anh tốt nhất cũng nên phối hợp một chút."

 

Gã đàn ông nhíu mày.

 

Khương Miên lấy điện thoại ra: "Tôi đang vội."

 

"Anh tránh ra ngay bây giờ, tôi có thể coi như chưa thấy gì."

 

Gã đàn ông cười lạnh: "Nếu không tránh thì sao?"

 

Khương Miên gọi điện thoại.

 

"Gọi cảnh sát."

 

Sắc mặt gã đàn ông thay đổi.

 

Khương Tự: "..."

 

Hứa Thanh Hòa: "..."

 

Bọn mặc đồ đen đối diện: "..."

 

Khương Miên thần sắc thản nhiên.

 

"Xã hội pháp trị, gặp phải chặn đường bắt cóc, đương nhiên là gọi cảnh sát."

 

[Nếu không thì sao?]

 

[Tôi đâu phải nam chính trong truyện tranh máu lửa.]

 

[Mạt thế còn chưa đến, bây giờ không dùng các chú cảnh sát, chẳng lẽ đợi tang thi đến giúp tôi đòi lại công bằng?]

 

Khương Tự im lặng hai giây.

 

Có lý.

 

Quá có lý.

 

Kẻ cầm đầu ánh mắt âm độc: "Cô nghĩ báo cảnh sát có ích sao?"

 

Khương Miên: "Có ích hay không thì không biết."

 

Cô liếc nhìn camera ở ngã tư.

 

"Nhưng biển số xe, khuôn mặt, quỹ đạo hành động của các người đều bị quay lại."

 

Gã đàn ông theo bản năng ngẩng đầu.

 

Khương Miên tiếp tục: "Đội ngũ pháp chế nhà họ Khương sẽ kiện đến mức ông chủ của anh phá sản."

 

"Nếu ông chủ của anh chưa phá sản, vậy thì kiện đến mức anh phá sản."

 

Gã đàn ông: "..."

 

Hắn rõ ràng chưa gặp loại người này.

 

Không phải sợ hãi.

 

Không phải cầu xin.

 

Cũng không phải ra vẻ ta đây rồi động thủ.

 

Cô ấy báo cảnh sát.

 

Còn muốn kiện người ta phá sản.

 

Khương Tự đột nhiên cảm thấy, đây rất là Khương Miên.

 

Kẻ cầm đầu siết chặt gậy sắt, sắc mặt càng ngày càng khó coi.

 

Ngay khi bầu không khí căng thẳng, trong tai nghe của hắn dường như truyền đến âm thanh gì đó.

 

Sắc mặt hắn thay đổi, nhìn chằm chằm Khương Miên vài giây.

 

"Khương tiểu thư, hôm nay coi như cô may mắn."

 

Khương Miên: "Không phải may mắn."

 

Gã đàn ông khựng lại.

 

Khương Miên nghiêm túc nói: "Là do ý thức pháp luật của tôi mạnh."

 

Gã đàn ông: "..."

 

Hắn dẫn người lên xe, nhanh chóng rút lui.

 

Vệ sĩ nhà họ Khương không đuổi theo.

 

Khương Miên nhìn theo hai chiếc xe biến mất, nhưng ánh mắt không hề thả lỏng.

 

[Bọn họ không thật sự muốn bắt cóc mình.]

 

[Ít nhất không phải bây giờ.]

 

[Bọn họ đang câu giờ.]

 

[Kho lương phía Bắc!]

 

Khương Miên đột ngột xoay người: "Lên xe."

 

Sắc mặt Khương Tự thay đổi, cũng kịp phản ứng.

 

"Bọn họ muốn kéo chân chúng ta?"

 

Khương Miên đã ngồi vào xe: "Ừm."

 

Hứa Thanh Hòa lập tức nói: "Tài xế, đến kho lương phía Bắc, nhanh nhất có thể."

 

Chiếc xe khởi động lại.

 

Khương Tự gọi điện cho Khương Nghiên.

 

"Anh, trên đường bọn em bị người chặn, đối phương có vẻ là người của Thịnh Thiên."

 

Đầu dây bên kia, giọng Khương Nghiên lập tức trở nên lạnh lùng.

 

"Người không sao chứ?"

 

Khương Tự nhìn Khương Miên một cái: "Không sao."

 

Khương Nghiên: "Anh đã cho người chạy đến kho lương phía Bắc. Trên đường anh em cẩn thận."

 

Khương Tự cúp máy.

 

Khương Miên nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mày lạnh lẽo dữ dội.

 

[K đã không còn hài lòng với việc tranh giành hàng hóa bằng thương mại nữa.]

 

[Hắn bắt đầu dùng thủ đoạn mờ ám.]

 

[Điều này cho thấy kho lương phía Bắc nhất định rất quan trọng.]

 

[Hay nói cách khác, nơi đó có thứ hắn nhất định phải có được.]

 

Khương Miên nhanh chóng hồi tưởng lại cốt truyện gốc trong đầu.

 

Kho lương phía Bắc.

 

Ngoài lương thực thông thường, còn có gì?

 

Đột nhiên, ánh mắt cô thay đổi.

 

[Khoan đã.]

 

[Trong kho lạnh dưới lòng đất của kho lương phía Bắc, hình như còn lưu trữ một lô mẫu thực phẩm nén quân dụng.]

 

[Trong cốt truyện gốc chỉ nhắc qua một câu.]

 

[Lô thực phẩm nén đó sau này được đội của nam chính lấy được, giúp họ chống đỡ qua nửa tháng nguy hiểm nhất.]

 

[Chẳng lẽ K cũng biết?]

 

Khương Tự nghe mà tim đập thình thịch.

 

Thực phẩm nén quân dụng?

 

Giá trị của thứ này trong giai đoạn đầu mạt thế, không cần nói cũng hiểu.

 

Tốc độ xe càng lúc càng nhanh.

 

Hai mươi phút sau, kho lương phía Bắc đến nơi.

 

Từ xa, Khương Miên đã nhìn thấy vài chiếc xe tải đậu trước cổng kho lương.

 

Trên xe in logo công ty logistics trực thuộc Thịnh Thiên.

 

Ánh mắt cô trở nên lạnh lẽo.

 

Vẫn đến muộn một chút.

 

Nhưng cũng không quá muộn.

 

Bởi vì xe tải vẫn chưa chất hàng xong.

 

Khi Khương Miên xuống xe, người phụ trách kho lương đang tranh cãi với người của Thịnh Thiên.

 

"Thủ tục của các người chưa đầy đủ, không thể trực tiếp chất hàng!"

 

"Thủ tục chưa đầy đủ nghĩa là gì? Thịnh Thiên chúng tôi đã chào hỏi cấp trên của anh rồi!"

 

"Chào hỏi cũng phải theo quy trình!"

 

Khương Miên bước tới.

 

"Lô lương này, nhà họ Khương lấy."

 

Người của Thịnh Thiên quay phắt lại.

 

Sau khi nhìn rõ mặt cô, sắc mặt đối phương lập tức khó coi.

 

"Lại là cô!"

 

Khương Miên nhìn hắn: "Là tôi."

 

Cô chậm rãi bổ sung: "Bất ngờ không?"

 

Người phụ trách Thịnh Thiên: "..."

 

Khương Tự cười lạnh: "Thịnh Thiên các người không có tiền thuê người khác à? Sao đi đến đâu cũng là một lũ phế vật?"

 

Đối phương mặt mày xanh mét.

 

Lúc này, người phụ trách kho lương nhìn Khương Miên, có chút do dự.

 

"Khương tiểu thư, lô lương này..."

 

Khương Miên không nói nhảm.

 

"Tăng hai mươi phần trăm so với giá thị trường."

 

Người phụ trách kho lương nghẹn hơi.

 

Người phụ trách Thịnh Thiên lập tức nói: "Chúng tôi tăng ba mươi phần trăm!"

 

Khương Miên: "Năm mươi."

 

Người phụ trách Thịnh Thiên: "..."

 

Khương Miên nhìn hắn: "Tiếp tục không?"

 

Người phụ trách Thịnh Thiên nghiến răng: "Sáu mươi phần trăm!"

 

Khương Miên: "Gấp đôi."

 

Hiện trường lập tức yên lặng.

 

Mắt người phụ trách kho lương trợn tròn.

 

Người phụ trách Thịnh Thiên mặt đỏ bừng: "Khương Miên, cô điên rồi?"

 

Khương Miên nghiêm túc nói: "Không có."

 

[Lương thực không ngại đắt.]

 

[Sau mạt thế, những lương thực này có thể cứu mạng.]

 

[Số tiền tiêu thêm bây giờ, đến lúc đó một hạt gạo cũng không đổi được.]

 

Khương Tự nhìn người phụ trách kho lương.

 

"Ký hợp đồng ngay bây giờ."

 

Người phụ trách kho lương lập tức gật đầu: "Được, được!"

 

Người phụ trách Thịnh Thiên sốt ruột.

 

"Lô lương này chúng tôi nói trước mà!"

 

Khương Miên nhìn hắn: "Trả tiền chưa?"

 

Người phụ trách Thịnh Thiên: "..."

 

Lại là câu này.

 

Bây giờ hắn nghe thấy bốn chữ "trả tiền chưa" là đau đầu.

 

Khương Miên thản nhiên nói: "Chưa trả tiền thì đừng cản đường."

 

Rất nhanh, người của Khương thị cũng đến nơi.

 

Đội ngũ mua hàng do Khương Nghiên phái đến mang theo hợp đồng, pháp chế, con dấu và nhân viên tài chính, đội hình trang trọng hơn Thịnh Thiên rất nhiều.

 

Người phụ trách kho lương vừa nhìn thấy đội ngũ này, lập tức ngả về phía nhà họ Khương.

 

Dù sao Thịnh Thiên chỉ mới chào hỏi bằng miệng.

 

Còn nhà họ Khương thật sự mang tiền đến.

 

Người của Thịnh Thiên bị gạt sang một bên, mặt mày người nào người nấy khó coi.

 

Nhưng Khương Miên không vội ký hợp đồng lương thực chính.

 

Cô nhìn người phụ trách kho lương.

 

"Ở đây có phải còn có kho lạnh dưới lòng đất?"

 

Người phụ trách kho lương sững người.

 

"Có thì có, nhưng bên trong không phải lương thực thông thường..."

 

Khương Miên: "Dẫn tôi đi."

 

Người phụ trách kho lương do dự.

 

Khương Tự bước lên một bước: "Chúng tôi mua theo đúng quy định."

 

Người phụ trách kho lương suy nghĩ một chút, gật đầu.

 

Khi cánh cửa kho lạnh dưới lòng đất mở ra, một luồng khí lạnh ập vào mặt.

 

Bên trong xếp ngay ngắn từng thùng thực phẩm bao bì đặc biệt.

 

Khương Miên nhìn thấy ký hiệu trên thùng, ánh mắt khẽ sáng lên.

 

[Quả nhiên.]

 

[Thực phẩm nén năng lượng cao.]

 

[Dễ bảo quản, thể tích nhỏ, hàm lượng calo cao.]

 

[Thứ này tốt hơn bánh quy thông thường rất nhiều.]

 

Khương Tự cũng nhìn thấy nhãn mác.

 

Anh lập tức hiểu, đây chính là lô hàng mà Khương Miên vừa nói trong lòng lúc nãy.

 

Khương Miên nhìn người phụ trách.

 

"Lô này cũng lấy."

 

Người phụ trách khó xử: "Đây là mẫu dự trữ, không thuộc diện kinh doanh thông thường..."

 

Khương Miên: "Vậy thì đi theo kênh hợp tác mua sắm."

 

Người phụ trách còn muốn nói.

 

Pháp chế Khương thị đã mỉm cười bước lên: "Xin chào, chúng ta có thể bàn bạc."

 

Người phụ trách: "..."

 

Không hiểu sao, ông đột nhiên cảm thấy mình không còn giống người phụ trách kho lương nữa.

 

Mà giống con mồi bị một đám tinh anh vây quanh.

 

Người của Thịnh Thiên nghe nói Khương Miên đến kho lạnh dưới lòng đất, cũng vội chạy tới.

 

Khi bọn họ nhìn thấy những thực phẩm nén đó, sắc mặt lập tức thay đổi.

 

Khương Miên nhìn thấy phản ứng của họ, liền xác nhận.

 

[Bọn họ quả nhiên là nhắm vào thứ này.]

 

[K biết lô hàng này.]

 

[Vậy thì càng không thể cho hắn.]

 

Người phụ trách Thịnh Thiên cuối cùng không nhịn được, lấy điện thoại ra gọi.

 

Điện thoại nhanh chóng được kết nối.

 

Hắn hạ thấp giọng: "Thưa ông, Khương Miên đã tìm thấy kho lạnh dưới lòng đất."

 

Khương Miên nghe thấy.

 

Cô ấy bước tới.

 

Người phụ trách của Thịnh Thiên cảnh giác lùi lại: “Cô làm gì?”

 

Khương Miên đưa tay ra.

 

“Đưa điện thoại cho tôi.”

 

Người phụ trách: “Cô nằm mơ đi.”

 

Khương Miên gật đầu, lấy điện thoại của mình ra, nhắn tin cho K nghèo.

 

— Kho lạnh dưới lòng đất cũng không tệ.

 

— Cảm ơn đã nhắc nhở.

 

Phía bên kia.

 

Văn phòng tầng cao nhất của Thịnh Thiên.

 

Người đàn ông nhìn tin nhắn, sắc mặt đột nhiên trầm xuống.

 

Vài giây sau, anh ta trực tiếp gọi tới số của Khương Miên.

 

Khương Miên nhìn số điện thoại hiển thị, nhướng mày.

 

Cô ấy bắt máy.

 

Đầu dây bên kia, giọng người đàn ông trầm thấp lạnh lẽo.

 

“Khương Miên.”

 

Khương Miên: “Ừm.”

 

Người đàn ông cười lạnh: “Cô rất đắc ý sao?”

 

Khương Miên: “Cũng tạm.”

 

Người đàn ông: “Cô nghĩ cướp đi những vật tư này, nhà họ Khương có thể sống được sao?”

 

Khương Miên nhìn những thùng thực phẩm nén trong kho lạnh dưới lòng đất, giọng nói bình tĩnh.

 

“Không biết.”

 

Người đàn ông khựng lại.

 

Khương Miên nói tiếp: “Nhưng anh không lấy được, tôi thấy vui.”

 

Người đàn ông: “…”

 

Khương Tự: “…”

 

Hứa Thanh Hòa: “…”

 

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, người đàn ông đột nhiên bật cười.

 

“Cô quả thật không giống như trong kịch bản.”

 

Ánh mắt Khương Miên hơi lạnh.

 

Anh cũng vậy.

 

Giọng người đàn ông mang chút trêu chọc: "Vậy em đoán xem, tôi là ai?"

 

Khương Miên: "Đồ nghèo kiết."

 

Người đàn ông: "..."

 

Khương Miên: "Người nợ tôi ba triệu tiền nhắn tin ấy."

 

Hơi thở người đàn ông trở nên nặng hơn trong khoảnh khắc.

 

Khương Miên thong thả bổ sung: "Bây giờ gọi điện thì tính riêng."

 

"Một phút gọi điện là năm triệu."

 

"Anh đã nợ tôi tám triệu rồi."

 

Người đàn ông cuối cùng lạnh lùng nói: "Khương Miên, cô sẽ phải trả giá cho sự khiêu khích hôm nay."

 

Khương Miên: "Trả tiền trước rồi nói chuyện."

 

Cạch.

 

Cô ấy trực tiếp cúp máy.

 

Trong kho lạnh dưới lòng đất im lặng như tờ.

 

Khương Tự nhìn cô ấy với ánh mắt đầy phức tạp.

 

"Cô thật sự không sợ anh ta sao?"

 

Khương Miên cất điện thoại.

 

"Sợ có ích gì?"

 

Sợ anh ta thì tôi đã không lấy đồ của anh ta sao?

 

Sợ anh ta thì tôi đã không phá phòng thí nghiệm sao?

 

Chẳng lẽ sợ đến lúc tận thế hắn sẽ không đến sao?

 

Vô ích.

 

Đã vô ích, chi bằng chọc tức hắn chết trước.

 

Khương Tự trầm ngâm hai giây, gật đầu: “Có lý.”

 

Hứa Thanh Hòa khẽ nắm lấy tay Khương Miên.

 

“Miên Miên, dù hắn là ai, chúng ta đều sẽ cùng nhau đối mặt.”

 

Khương Miên cúi mắt nhìn tay cô ấy.

 

Ấm áp.

 

Mềm mại.

 

Rất xa lạ.

 

Nhưng cũng không ghét.

 

Cô ấy không rút tay về.

 

“Ừm.”

 

【Nể tình cô ấy quẹt thẻ cho tôi.】

 

【Cũng nể tình bữa sáng có bánh bao hấp.】

 

【Tôi sẽ cố gắng giữ gìn nhà họ Khương.】

 

Hứa Thanh Hòa cay cay khóe mắt.

 

Hợp đồng kho lương thực nhanh chóng được ký kết.

 

Gạo thường, bột mì, ngũ cốc, dầu ăn, các loại đậu, rau sấy khô, lương khô dự trữ, tất cả đều được nhà họ Khương khóa lại.

 

Đội xe vận chuyển được điều phối ngay tại chỗ.

 

Còn địa điểm kho hàng thì để Khương Nghiên bên đó sắp xếp thống nhất, chia nhiều đợt chuyển tới mấy cái kho khác nhau của nhà họ Khương, tránh để mục tiêu quá tập trung.

 

Khương Miên đặc biệt nhấn mạnh: “Không thể để hết vào một chỗ.”

 

Khương Tự gật đầu: “Trứng không thể để hết trong một giỏ.”

 

Khương Miên: “Không.”

 

Khương Tự: “Hả?”

 

Khương Miên nghiêm túc nói: “Kem cũng không thể để hết vào một tủ đông.”

 

Khương Tự: “...”

 

Được thôi.

 

Anh ấy hiểu rồi.

 

Toàn bộ vật tư ở chỗ cô cuối cùng đều quy về logic của đồ ăn.

 

Bốn giờ chiều.

 

Đoàn xe nhanh chóng tiến về trạm dự trữ dầu diesel ở ngoại ô phía Tây.

 

Lần này, người của Thịnh Thiên vẫn chưa đến.

 

Khương Miên cuối cùng cũng đến trước.

 

Dầu diesel, xăng, dầu bôi trơn, dầu máy, bình gas, thùng dầu dự phòng cho máy phát điện.

 

Mua tất cả những gì có thể mua.

 

Những thứ không thể chuyển đi một lần thì ký hợp đồng cung ứng dài hạn, lấy hàng theo từng đợt.

 

Khương Miên còn mua thêm rất nhiều nguồn điện di động năng lượng mặt trời, ắc quy, trạm điện ngoài trời, máy phát điện diesel và máy phát điện chạy êm.

 

Khương Tự nhìn danh sách, không nhịn được nói: “Cậu định biến căn cứ thành nhà máy điện nhỏ à?”

 

Khương Miên: “Sao lại không?”

 

Trong thời tận thế mất điện, điện là văn minh.

 

Có điện mới có thể lọc nước, làm lạnh, liên lạc, thắp sáng, chữa bệnh.

 

Còn có cả kem nữa.

 

Khương Tự: “...”

 

Cậu ấy biết cuối cùng vẫn có kem.

 

Hứa Thanh Hòa đã quen, thậm chí còn nghiêm túc hỏi: “Kho lạnh để kem có cần nguồn điện dự phòng riêng không?”

 

Mắt Khương Miên sáng lên.

 

Mẹ ruột đã mở mang tầm mắt.

 

Khương Tự ôm trán.

 

Xong rồi.

 

Trong nhà đã không còn ai có thể ngăn cô xây dựng đế chế kem tận thế.

 

Sáu giờ chiều.

 

Khương Miên ngồi trong xe, cuối cùng cũng mệt lử.

 

Hôm nay cô quẹt thẻ ở siêu thị, nhà máy thuốc, kho lương thực và trạm xăng.

 

Quẹt thẻ đến mức ngón tay ê ẩm.

 

Hứa Thanh Hòa đưa cho cô một ly trà sữa.

 

“Uống chút đi.”

 

Khương Miên nhận lấy, hút một ngụm.

 

Trân châu mềm dẻo, hương sữa thơm béo.

 

Cả người cô ấy cũng đã đỡ hơn được một chút.

 

Sống lại được rồi.

 

Trà sữa cứu mạng thành công.

 

Khương Tự nhìn đồng hồ: “Về nhà?”

 

Khương Miên từ từ ngẩng đầu.

 

Khương Tự trong lòng bỗng có linh cảm chẳng lành.

 

Quả nhiên, giây tiếp theo, Khương Miên lên tiếng:

 

“Đi tiệm vàng.”

 

Khương Tự: “...”

 

Anh ta xoa trán.

 

“Cậu thật sự muốn đi à?”

 

Khương Miên nghiêm túc: “Tất nhiên.”

 

【Vàng tuy không thể ăn được.】

 

【Nhưng giai đoạn đầu tận thế vẫn có thể đổi đồ.】

 

【Hơn nữa, lỡ như gặp căn cứ nào chỉ nhận vàng chứ không nhận tiền giấy thì sao?】

 

【Huống hồ.】

 

【Đã cầm thẻ kim loại quý rồi, không dùng thì phí.】

 

Hứa Thanh Hòa không chút do dự: “Đến chỗ lớn nhất.”

 

Khương Tự: “…”

 

Mẹ cậu ta đã hoàn toàn đổi phe.

 

Chiếc xe chạy về phía tòa nhà kim hoàn lớn nhất ở trung tâm thành phố.

 

Khương Miên vốn chỉ muốn mua vàng thỏi.

 

Kết quả là khi đến nơi, vừa nghe nói nhà họ Khương đến mua hàng, quản lý cửa hàng trang sức đã lập tức mở phòng VIP.

 

Từng dãy vàng thỏi, vàng xu và vàng nén đầu tư được bày trên bàn.

 

Ánh đèn chiếu vào, một mảng vàng óng ánh.

 

Khương Miên trầm mặc.

 

【Nhiều vàng quá.】

 

【Bỗng hiểu vì sao rồng lại thích ngủ trên đống tiền vàng.】

 

Hứa Thanh Hòa không nhịn được cười.

 

Quản lý cửa hàng trang sức nhiệt tình giới thiệu: “Khương tiểu thư, đây là vàng thỏi đầu tư dự trữ hiện tại của chúng tôi, từ mười gam đến một ký đều có.”

 

Khương Miên gật đầu: “Lấy hết.”

 

Nụ cười của vị quản lý tiệm trang sức đông cứng lại.

 

“Tất... tất cả ư?”

 

Giang Miên: “Ừm.”

 

Hứa Thanh Hòa bổ sung: “Những gì điều chuyển được từ các cửa hàng khác và kho vàng cũng chuyển hết về đây.”

 

Quản lý tiệm trang sức: “...”

 

Hôm nay anh ta coi như đã chứng kiến thế nào là mua sắm của giới hào môn.

 

Giang Miên suy nghĩ một lát, rồi chỉ tay về phía những đồng tiền vàng bên cạnh.

 

“Cái này cũng lấy.”

 

Quản lý tiệm trang sức gật đầu đờ đẫn.

 

“Vâng.”

 

Khương Tự nhìn cô ta quẹt thẻ kim loại quý, không nhịn được nói: "Cô mua nhiều vàng thế này, không sợ khuân không nổi à?"

 

Khương Miên nhìn anh ta: "Vậy nên cần anh độ xe."

 

Khương Tự: "..."

 

Tốt lắm.

 

Logic khép kín.

 

Quẹt thẻ mua vàng xong, Khương Miên cúi đầu nhìn hóa đơn.

 

Chỉ trong một ngày hôm nay, số tiền cô tiêu đã vượt qua con số mà cả kiếp trước cô cũng không dám nghĩ tới.

 

Cô trầm mặc một lát.

 

Tiêu tiền thật sướng.

 

Nhưng tiêu tiền cũng thật đáng sợ.

 

Một tỷ quả thực không đủ.

 

Còn phải để bố tổng tài tiếp tục tăng ngân sách.

 

Khương Tự: “…”

 

Anh ấy có thể tưởng tượng được vẻ mặt của bố khi nghe câu nói này.

 

Tối tám giờ rưỡi.

 

Khương Miên cuối cùng đã về đến nhà họ Khương.

 

Cô ấy vừa bước vào cửa thì thấy Khương Hoài Viễn và Khương Nghiên ngồi ở phòng khách.

 

Trên bàn trà bày mấy tập hồ sơ.

 

Khương Nghiên ngẩng đầu nhìn cô ấy.

 

“Hôm nay tổng tiền mua sắm đã có.”

 

Khương Miên khựng bước.

 

【Tính sổ nhanh vậy sao?】

 

【Chẳng lẽ định mắng tôi ăn tiêu hoang phí?】

 

Khương Hoài Viễn nhìn cô: “Vất vả rồi.”

 

Khương Miên sững người.

 

“Hả?”

 

Khương Hoài Viễn đẩy một tập hồ sơ cho cô.

 

“Hôm nay cô đã chặn được ba đợt vật tư quan trọng của Thịnh Thiên.”

 

“Dược phẩm, lương thực, năng lượng.”

 

“Khương thị đồng thời tra ra, Thịnh Thiên quả thực đang mua sắm bất thường qua nhiều công ty vỏ bọc.”

 

Khương Nghiên bổ sung: “Hơn nữa chúng tôi theo dõi được một đường tiền.”

 

Khương Miên lập tức tỉnh táo.

 

“Ai?”

 

Khương Nghiên mở máy tính bảng, đẩy đến trước mặt cô.

 

Trên đó là tấm ảnh của một người đàn ông.

 

Khoảng ba mươi tuổi, đôi mày mắt lạnh lùng, khí chất u ám, mặc vest đen.

 

Trên tài liệu viết——

 

Lục Thừa Tự.

 

Một trong những người nắm cổ phần chi phối thực tế của Tập đoàn Thịnh Thiên.

 

Nhà đầu tư đứng sau quỹ công nghệ sinh học ở nước ngoài.

 

Nhà đầu tư chính của phòng thí nghiệm Khang Lai.

 

Khương Miên nhìn chằm chằm vào bức ảnh, đồng tử hơi co lại.

 

【Lục Thừa Dữ?】

 

【Trong nguyên tác căn bản không có cái tên này.】

 

【Không đúng...】

 

【Có.】

 

【Chỉ xuất hiện một lần.】

 

【Trong danh sách những người phụ trách cuối cùng của phòng thí nghiệm, có một nhà đầu tư họ Lục.】

 

【Nhưng anh ta không phải nhân vật chính.】

 

【Chẳng lẽ anh ta chính là K?】

 

Khương Hoài Viễn trầm giọng nói: “Hắn rất có thể chính là người đứng sau tin nhắn.”

 

Khương Nghiên nói: “Sau khi Chu Minh Đức bỏ trốn, nơi xuất hiện lần cuối chính là tầng thượng của Thịnh Thiên.”

 

Khương Tự cười lạnh: “Vậy xem ra chính là hắn.”

 

Khương Miên không nói gì.

 

Cô ấy nhìn chằm chằm vào bức ảnh rất lâu.

 

【Nếu hắn là một người xuyên sách khác, vậy tại sao hắn lại xuyên thành thế lực đứng sau hậu trường?】

 

【Còn tôi thì xuyên thành con gái ruột bị vứt bỏ như một vai phụ.】

 

【Như vậy có công bằng không?】

 

【Hắn ngay từ đầu đã có phòng thí nghiệm, tập đoàn và thế lực phản diện.】

 

【Còn tôi thì ngay từ đầu đã bị con gái giả tức đến chết.】

 

Tức quá.

 

Cả nhà họ Khương: “...”

 

Khương Miên càng nghĩ càng thấy bất bình.

 

Nhưng không sao.

 

Giờ tôi có năm chiếc thẻ đen.

 

Còn có đầu bếp gà rán.

 

Đại khái mà nói, cũng không coi là thua.

 

Khương Hoài Viễn: “...”

 

Vấn đề là đầu bếp gà rán sao?

 

Khương Nghiên lại đẩy một văn kiện khác tới.

 

Còn một việc nữa.

 

Khương Miên ngẩng đầu: "Cái gì?"

 

Khương Nghiễn sắc mặt lạnh đi mấy phần.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn sáng nay đã cố liên lạc với bên ngoài.

 

Hứa Thanh Hòa biến sắc: "Cô ta không phải đang bị trông chừng sao?"

 

Khương Nghiễn nói: "Cô ta không có điện thoại, nhưng cô ta đã nhắn một câu với người giúp việc canh giữ cô ta."

 

Khương Miên ánh mắt khẽ dao động.

 

Lời gì cơ?

 

Khương Nghiễn nhìn về phía cô.

 

Cô ta nói, cô ta biết bí mật lớn nhất của Khương Miên.

 

Phòng khách lập tức yên lặng.

 

Giang Tự bỗng nhíu mày: “Cô ta có ý gì?”

 

Giang Nghiên tiếp lời: “Cô ta yêu cầu gặp cha.”

 

“Nếu không, cô ta sẽ đem bí mật này nói cho Thịnh Thiên.”

 

Giang Miên cụp mắt xuống.

 

【Giang Nhu Nhu biết bí mật của tôi sao?】

 

【Không thể nào.】

 

【Cô ta nhiều lắm chỉ biết tôi là thiên kim thật của nhà họ Giang.】

 

【Xuyên thư, mạt thế, kịch bản, cô ta không thể nào biết được.】

 

【Trừ phi...】

 

Trong đầu Giang Miên chợt lóe lên một hình ảnh.

 

Trong cốt truyện gốc, Giang Nhu Nhu từng thức tỉnh dị năng chữa trị sau ngày tận thế.

 

Nhưng thời điểm thức tỉnh dị năng của cô ấy rất kỳ lạ.

 

Không phải vào ngày tận thế bùng nổ.

 

Mà là sau khi bị đưa tới phòng thí nghiệm.

 

Hơn nữa sau khi thức tỉnh, tính tình của cô ấy từng xuất hiện một thời kỳ bất thường.

 

Trong nguyên tác giải thích là 'bị kích thích quá độ'.

 

Nhưng bây giờ nghĩ lại, thật sự chỉ là bị kích thích thôi sao?

 

Giang Miên chậm rãi ngẩng đầu.

 

Giang Nhu Nhu...

 

Không lẽ cũng có vấn đề sao?

 

Sắc mặt mấy người nhà họ Khương đồng loạt thay đổi.

 

Giọng Khương Hoài Viễn trầm xuống: 'Đưa cô ta qua đây.'

 

Mười phút sau.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn bị dẫn vào phòng khách.

 

Sắc mặt cô ấy tái nhợt, đôi mắt sưng đỏ, mái tóc hơi rối, trông như một đóa hoa trắng nhỏ bị mưa gió tàn phá.

 

Vừa nhìn thấy Hứa Thanh Hòa, nước mắt cô ấy lập tức rơi xuống.

 

“Mẹ…”

 

Thân thể Hứa Thanh Hòa cứng đờ, không lập tức tiến lên ôm cô ấy như trước nữa.

 

Đáy mắt Khương Nhuyễn Nhuyễn thoáng qua một tia oán độc, nhưng rất nhanh lại trở thành uất ức.

 

Cô ấy nhìn Khương Hoài Viễn.

 

“Bố, con biết sai rồi.”

 

“Con thực sự biết sai rồi.”

 

Khương Hoài Viễn vô cảm nói: “Con nói con biết bí mật của Miên Miên.”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn cắn môi, liếc nhìn Khương Miên một cái.

 

Khương Miên ngồi trên ghế sofa, trên tay vẫn cầm ly trà sữa.

 

Vẻ mặt bình tĩnh đến mức khiến cô ta hận đến nghiến răng.

 

Dựa vào đâu?

 

Dựa vào đâu mà Khương Miên vừa trở về, tất cả mọi người đều thay đổi?

 

Bố mẹ không còn thương cô ấy nữa.

 

Cả anh cả lẫn anh hai đều không còn bênh vực cô ấy nữa.

 

Ngay cả người giúp việc trong nhà cũng bị đuổi đi.

 

Rõ ràng cô ấy mới là con gái được nhà họ Khương nuôi dưỡng mười tám năm!

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn hít một hơi thật sâu, giọng run lên:

 

“Chị ấy căn bản không phải là chị như trước nữa.”

 

Khương Miên đang uống trà sữa thì khựng lại.

 

Không khí trong phòng khách đột nhiên đông cứng.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn nhìn chằm chằm vào Khương Miên.

 

“Chị ấy đã thay đổi.”

 

“Trước đây chị ấy căn bản không phải như vậy.”

 

“Cô ấy đột nhiên biết nhiều chuyện, đột nhiên biết lấy lòng bố mẹ, đột nhiên nhắm vào tôi.”

 

“Cô ấy chắc chắn có vấn đề!”

 

Khương Miên nhìn cô ấy.

 

【Chỉ vậy thôi?】

 

【Hết hồn.】

 

Mọi người nhà họ Khương: “……”

 

Bọn họ đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn lại tưởng mình nói trúng, nước mắt rơi càng dữ dội.

 

“Bố, mẹ, mọi người tin con!”

 

“Chị thật sự có vấn đề!”

 

“Trước đây rõ ràng cô ấy rất quan tâm đến các người, rất tự ti, chỉ cần tôi khóc là cô ấy sẽ cuống lên.”

 

“Nhưng bây giờ cô ấy như biến thành một người khác!”

 

Khương Miên đặt ly trà sữa xuống.

 

“Sau đó thì sao?”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn nghẹn lời.

 

Khương Miên nhìn cô ấy: “Tôi trở nên tự tin, không xoay quanh cô nữa, không bị cô lừa nữa, thế thì có vấn đề gì?”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn sắc mặt trắng bệch.

 

“Tôi không có ý đó……”

 

Khương Miên gật đầu: “Vậy cô có ý gì?”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn nghiến răng.

 

“Tôi chỉ cảm thấy chị rất kỳ lạ.”

 

Khương Miên: “Tôi cũng thấy cậu rất kỳ lạ.”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn sững người.

 

Khương Miên thong thả nói: “Tôi vừa về nhà họ Khương, cậu đã biết giấu sẵn điện thoại dự phòng.”

 

“Chu Minh Đức vừa bị lộ, người của cậu đã báo tin.”

 

“Bây giờ cậu đang bị giam, còn muốn liên lạc với Thịnh Thiên.”

 

“Cậu nói xem, rốt cuộc ai kỳ lạ hơn?”

 

Sắc mặt Khương Nhuyễn Nhuyễn đột nhiên thay đổi.

 

“Tôi không liên lạc với Thịnh Thiên!”

 

Khương Miên nhướng mày.

 

Cuống lên rồi!

 

Sao cô ấy biết tôi đang nói đến Thịnh Thiên?

 

Khương Hoài Viễn ánh mắt chợt lạnh.

 

Khương Nghiên cũng ngước mắt nhìn cô ấy.

 

Khương Tự cười lạnh: “Khương Nhuyễn Nhuyễn, bọn anh đâu có nói người em liên lạc là Thịnh Thiên.”

 

Sắc mặt Khương Nhuyễn Nhuyễn trắng bệch.

 

“Em... em đoán thôi...”

 

Khương Miên khẽ cười.

 

“Em đoán cũng khá chuẩn đấy.”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn cắn chặt môi, đáy mắt thoáng qua sự hoảng loạn.

 

Khương Miên nhìn chằm chằm vào cô ấy.

 

【Cô ấy quả thực có gì đó không ổn.】

 

【Nhưng không giống người xuyên thư.】

 

【Giống như……】

 

【Trọng sinh?】

 

Trong phòng khách, người nhà họ Khương đồng thời giật mình.

 

Trọng sinh?

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn?

 

Khương Miên tiếp tục suy nghĩ.

 

【Nếu Khương Nhuyễn Nhuyễn trọng sinh, thì nhiều chuyện sẽ hợp lý.】

 

Cô ấy biết sau này mình sẽ thức tỉnh dị năng chữa trị.

 

Cô biết nhà họ Khương sẽ bị phòng thí nghiệm để mắt tới.

 

Cô biết Chu Minh Đức và Thịnh Thiên có thể giúp mình.

 

Vì vậy cô đã chọn phe từ sớm.

 

Nhưng cô ấy không biết tôi xuyên sách.

 

Cô ấy chỉ cho rằng tôi đột nhiên thay đổi là do tôi cũng trọng sinh hoặc bị thứ gì đó chiếm chỗ.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn nhìn Khương Miên, ánh mắt càng lúc càng kinh hãi.

 

Tất nhiên cô ấy không nghe được tiếng lòng.

 

Nhưng cô ấy theo bản năng cảm nhận được Khương Miên dường như đang từ từ nhìn thấu cô ấy.

 

Khương Miên đột nhiên lên tiếng: "Khương Nhuyễn Nhuyễn."

 

Khương Nhu Nhu khẽ run lên.

 

Khương Miên nhìn cô ấy: 'Cô đã từng mơ à?'

 

Khương Nhu Nhu đồng tử đột nhiên co lại.

 

Cả nhà họ Khương đều dán mắt vào cô ấy.

 

Khương Nhu Nhu gắng gượng: 'Mơ gì? Tôi không biết cô đang nói gì.'

 

Khương Miên chậm rãi nói: 'Mơ thấy ngày tận thế.'

 

Khương Nhu Nhu mặt trắng bệch.

 

'Cô nói bậy!'

 

Khương Miên tiếp tục: 'Mơ thấy mình thức tỉnh dị năng.'

 

Khương Nhu Nhu thở gấp.

 

Không có!

 

Giang Miên: "Mơ thấy cả nhà họ Giang đều bảo vệ cậu."

 

Giang Nhu Nhu lùi lại nửa bước.

 

Giang Miên buông câu cuối cùng.

 

Cũng mơ thấy tôi chết.

 

Giang Nhu Nhu đột nhiên hét lên: "Câm miệng!"

 

Phòng khách lập tức chết lặng.

 

Giang Miên nhìn cô, ánh mắt lạnh hẳn đi.

 

Quả nhiên.

 

Cô ta đã trọng sinh.

 

Khương Hoài Viễn sắc mặt âm trầm đến cực điểm.

 

Hứa Thanh Hòa bụm miệng, nước mắt lặng lẽ rơi.

 

Khương Tự đáy mắt hung khí cuồn cuộn, gần như muốn xông lên chất vấn cô ta.

 

Khương Nghiên lại là người bình tĩnh nhất.

 

Anh nhìn Khương Nhu Nhu, giọng nói không chút ấm áp.

 

“Vậy nên, cô đã sớm biết chuyện gì sẽ xảy ra.”

 

Khương Nhu Nhu run rẩy khắp người.

 

“Tôi không có……”

 

Khương Nghiên tiếp tục: “Cô biết Khương gia sẽ gặp chuyện.”

 

“Biết Châu Minh Đức có vấn đề.”

 

“Biết Thịnh Thiên đang nhìn chằm chằm vào nhà Khương.”

 

“Nhưng cậu chẳng nói gì cả.”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn vừa khóc vừa lắc đầu: “Không phải! Tôi chỉ sợ thôi! Tôi cũng không biết những giấc mơ đó có thật hay không!”

 

Khương Miên lặng lẽ nhìn cô ấy.

 

【Cô ấy tất nhiên biết là thật.】

 

【Nếu không thì đã chẳng vội vã bám lấy Thịnh Thiên như thế.】

 

【Cô ấy không sợ giấc mơ là không thật.】

 

【Cô ấy sợ kiếp này nhà Khương sẽ không còn vì cô mà chết thay nữa.】

 

Tiếng khóc của Khương Nhuyễn Nhuyễn chợt nghẹn lại.

 

Rõ ràng không nghe thấy, nhưng trong lòng lại như bị đâm thủng.

 

Hứa Thanh Hòa nhìn cô ấy, giọng run run: “Nhuyễn Nhuyễn.”

 

“Con đã từng mơ thấy chúng ta sẽ chết sao?”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn sắc mặt trắng bệch, nước mắt từng giọt lớn rơi xuống.

 

“Mẹ, con...”

 

Hứa Thanh Hòa nghẹn ngào: “Vậy tại sao con không nói cho chúng tôi biết?”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn khẽ há miệng, nhưng không nói nên lời.

 

Vì cô ấy không muốn cứu nhà họ Khương.

 

Kiếp trước, người nhà họ Khương vì bảo vệ cô ấy mà lần lượt chết trên đường.

 

Ba bị đám xác sống nuốt chửng.

 

Mẹ bị phòng thí nghiệm hành hạ đến chết.

 

Đại ca vì muốn đưa cô ra khỏi phòng thí nghiệm, đã tự mình nằm lên bàn mổ.

 

Nhị ca vì muốn tìm thuốc cho cô, đã bị người ta khoét mắt, chặt chân.

 

Nhưng sau đó cô ấy vẫn sống sót.

 

Cô ấy thức tỉnh năng lực chữa trị.

 

Cô ấy được tất cả mọi người săn đón.

 

Cô ấy trở thành người trân quý nhất thời mạt thế.

 

Sống lại một lần, cô ấy nghĩ đến không phải là cứu nhà họ Khương.

 

Mà là thức tỉnh dị năng sớm hơn.

 

Sớm tiếp xúc với Thịnh Thiên.

 

Sớm trở thành người mà tất cả mọi người đều không thể rời xa.

 

Còn về nhà họ Khương……

 

Họ vốn dĩ nên bảo vệ cô ấy.

 

Chẳng phải vậy sao?

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn cúi đầu, hận ý trong đáy mắt gần như không giấu được.

 

Khương Miên nhìn cô ấy.

 

【Thật kinh tởm.】

 

【Được người dùng mạng sống che chở một lần, không cảm kích cũng đành.】

 

【Làm lại một lần vẫn muốn giẫm lên họ để trèo lên cao.】

 

【Khương Nhuyễn Nhuyễn là đóa hoa trắng nhỏ, nhưng rễ đều đen.】

 

Khương Tự rốt cuộc không nhịn được, tiến lên một bước.

 

“Giang Nhu Nhu.”

 

Giọng nói của hắn lạnh đến đáng sợ.

 

“Kiếp trước, anh cũng vì em mà chết sao?”

 

Giang Nhu Nhu đột ngột ngẩng đầu.

 

“Anh hai……”

 

Đôi mắt Giang Tự hơi ửng đỏ, nhưng không phải vì buồn bã mà do tức giận.

 

“Đừng gọi anh là anh hai nữa.”

 

Giang Nhu Nhu khẽ loạng choạng.

 

Cô ấy vừa khóc vừa nhìn Hứa Thanh Hòa: “Mẹ, con chỉ vì sợ thôi, con không cố ý……”

 

Hứa Thanh Hòa nhắm mắt lại.

 

Cô ấy đã từng yêu thương đứa trẻ này suốt mười tám năm.

 

Dù không phải con đẻ, nhưng cũng thật sự đã dành trọn tình cảm.

 

Nhưng bây giờ, cô ấy chỉ thấy toàn thân lạnh buốt.

 

“Đưa con bé xuống.”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn không dám tin: “Mẹ?”

 

Hứa Thanh Hòa quay mặt đi chỗ khác.

 

Khương Hoài Viễn lạnh lùng nói: “Từ nay về sau, không có sự cho phép của tôi, Khương Nhuyễn Nhuyễn không được phép bước ra khỏi phòng nửa bước.”

 

Khương Nghiên nói thêm: “Cắt đứt mọi liên lạc của nó, thay toàn bộ người canh giữ bên cạnh nó.”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn cuối cùng cũng hoảng loạn.

 

“Không! Các người không thể làm vậy với tôi!”

 

“Tôi là dị năng giả hệ chữa trị! Sau này tất cả các người sẽ cần tôi!”

 

Câu nói này vừa thốt ra, chính cô ấy cũng sững lại.

 

Phòng khách lại rơi vào im lặng tuyệt đối.

 

Khương Miên từ từ nhướn mày.

 

【Ối chà.】

 

【Tự bại lộ rồi.】

 

Khương Tự cười lạnh: “Dị năng giả hệ chữa trị?”

 

Khương Nghiên ánh mắt lạnh lùng: “Sau này?”

 

Khương Hoài Viễn nhìn Khương Nhuyễn Nhuyễn, chút hơi ấm cuối cùng trong đáy mắt hoàn toàn biến mất.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn sắc mặt trắng bệch.

 

Cô ấy lắc đầu nguầy nguậy: “Không, tôi không có ý đó…”

 

Khương Miên thong thả cầm ly trà sữa lên và hút một ngụm.

 

“Vậy ý bạn là gì?”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn không thốt được lời nào.

 

Bảo tiêu tiến lên, đưa cô ấy đi.

 

Cô ấy giãy giụa khóc lóc.

 

“Bố! Mẹ! Hai người sẽ hối hận!”

 

“Không có tôi, các người đều sống không nổi!”

 

“Khương Miên mới là tai tinh! Cô ta sẽ hại chết các người!”

 

Tiếng động dần xa.

 

Phòng khách tĩnh lặng đến đáng sợ.

 

Hứa Thanh Hòa cuối cùng không trụ nổi, ngồi phịch xuống sofa, nước mắt lặng lẽ rơi.

 

Khương Hoài Viễn bước đến bên cô, nắm lấy vai cô.

 

Khương Tự đứng nguyên tại chỗ, hai nắm tay siết chặt.

 

Khương Nghiên cụp mắt xuống, không biết đang nghĩ gì.

 

Khương Miên nhìn bọn họ.

 

Khương Miên thở dài.

 

Dù đã sớm biết Khương Nhuyễn Nhuyễn chẳng phải thứ tốt lành gì.

 

Nhưng tự tai nghe được, vẫn thấy tổn thương.

 

Đứa con gái nuôi mười tám năm, chỉ một lòng muốn họ tiếp tục làm bàn đạp.

 

Việc này đổi ai cũng thấy khó chịu.

 

Cô suy nghĩ một chút, rồi đưa ly trà sữa còn dở trong tay cho Hứa Thanh Hòa.

 

Hứa Thanh Hòa đôi mắt đẫm lệ nhìn cô.

 

Khương Miên khô khan nói: “Ngọt.”

 

Hứa Thanh Hòa sững người.

 

Khương Miên bổ sung: “Uống vào tâm trạng sẽ tốt hơn chút.”

 

Hứa Thanh Hòa rơi nước mắt dữ dội hơn, nhưng vẫn đưa tay nhận lấy.

 

Cô uống một ngụm.

 

Rất ngọt.

 

Ngọt đến mức khiến cô thấy cay lòng.

 

“Miên Miên...”

 

Khương Miên lập tức đứng dậy.

 

“Tôi mệt rồi, lên lầu trước.”

 

【Đừng sướt mướt.】

 

【Hôm nay tôi quẹt thẻ cả ngày, tay mỏi rã rời.】

 

【Có khóc nữa tôi cũng không dỗ đâu.】

 

Hứa Thanh Hòa nín khóc, bật cười.

 

Khương Hoài Viễn nhìn bóng lưng Khương Miên, khẽ nói: “Miên Miên.”

 

Khương Miên khựng lại bước chân.

 

Khương Hoài Viễn nói: “Hôm nay làm rất tốt.”

 

Khương Miên không ngoảnh đầu lại.

 

Ồ.

 

Khen tôi à?

 

Vậy ngày mai có thể cho tôi thêm năm tấm thẻ đen được không?

 

Khương Hoài Viễn: “…”

 

Sự xúc động vừa dâng lên trong anh lập tức nghẹn lại.

 

Khương Nghiên đẩy nhẹ gọng kính: “Tôi sẽ điều chỉnh lại ngân sách.”

 

Khương Miên giật mình quay ngoắt lại.

 

Điều chỉnh ngân sách gì cơ?

 

Khương Nghiên bình tĩnh nói: “Ngân sách chuẩn bị cho thời mạt thế.”

 

Khương Miên: “...”

 

Anh cả thật hiểu chuyện.

 

Càng ngày càng giống một khách hàng xuất sắc.

 

Khương Nghiên: “...”

 

Cảm ơn đã công nhận.

 

Tối hôm đó.

 

Khương Miên về phòng, ghi chép tình hình hoàn thành kế hoạch hôm nay vào sổ tay.

 

Một, tích trữ hàng hóa — đã khởi động, siêu thị/thuốc men/lương thực/năng lượng/vàng đã hoàn thành đợt đầu.

 

Hai, xây dựng căn cứ an toàn — chờ triển khai.

 

Ba, thanh lọc nội gián trong nhà họ Khương — đang tiến hành.

 

Bốn, kiểm tra phòng thí nghiệm Thịnh Thiên Hòa — xác định Lục Thừa Dư và Tần Vãn.

 

Năm, tìm một người xuyên sách khác — nghi là Lục Thừa Dư/K.

 

Sáu, bữa sáng — hoàn thành, rất hài lòng.

 

Cô ấy nghĩ ngợi rồi ghi thêm một dòng.

 

Bảy, Khương Nhuyễn Nhuyễn nghi ngờ trọng sinh, nâng mức độ nguy hiểm.

 

Viết xong, Khương Miên nhìn chằm chằm vào ba chữ 'Lục Thừa Dư' rất lâu.

 

Điện thoại bỗng rung lên.

 

Cô ấy cúi đầu.

 

Kẻ nghèo K gửi một tin nhắn mới.

 

— Khương Miên, mày nghĩ mày thắng một ván à?

 

—— Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.

 

Khương Miên nhìn hai giây, mặt không biểu cảm đáp lại.

 

—— Tin nhắn này thu phí một triệu.

 

—— Bây giờ anh nợ tôi chín triệu.

 

Đối phương nhanh chóng nhắn lại:

 

—— Anh chỉ biết nói chuyện tiền thôi à?

 

Khương Miên cười lạnh.

 

—— Không.

 

—— Tôi còn biết tiêu tiền nữa.

 

—— Hôm nay tôi đã tiêu hơn ba trăm triệu, chặn hàng của anh.

 

— Vui không?

 

Phía bên kia im lặng một hồi lâu.

 

Lâu đến nỗi Khương Miên tưởng người kia sẽ không hồi âm.

 

Vài phút sau, điện thoại lại sáng lên.

 

— Khương Nhu Nhu đang ở trong tay các người đúng không?

 

Ánh mắt Khương Miên chợt trở nên lạnh lẽo.

 

Đối phương lại gửi thêm một tin nhắn.

 

— Cậu có biết vì sao cô ta lại trọng sinh không?

 

Khương Miên nhìn chằm chằm vào màn hình, đầu ngón tay khẽ ngừng lại.

 

Một giây sau, tin nhắn thứ ba hiện ra.

 

— Vì kiếp trước, trước khi chết, cô ấy đã gặp tôi.

 

Đồng tử Khương Miên đột nhiên co lại.

 

Căn phòng im lặng đến mức chỉ còn ánh sáng lạnh từ màn hình điện thoại.

 

Cô từ từ ngồi thẳng dậy.

 

【Nghĩa là gì?】

 

【Kiếp trước, trước khi chết, Khương Nhuyễn Nhuyễn đã gặp K?】

 

【Trong nguyên tác không hề viết Khương Nhuyễn Nhuyễn đã chết.】

 

【Không đúng.】

 

【Kết thúc của nguyên tác là mở.】

 

【Chỉ viết rằng Khương Nhuyễn Nhuyễn trở thành hy vọng của nhân loại, cùng nam chính tiến vào căn cứ mới.】

 

Không có lời giải thích nào sau đó.

 

Chẳng lẽ sau cốt truyện gốc, cô ấy đã chết một lần?

 

Vậy nên cô ấy không phải là một sự tái sinh bình thường.

 

Sự tái sinh của cô ấy có thể liên quan đến K.

 

Khương Miên dần cảm thấy lạnh sống lưng.

 

Nếu sự tái sinh của Khương Nhu Nhu không phải là tình cờ.

 

Nếu K có thể ảnh hưởng đến việc tái sinh.

 

Vậy thì thứ hắn nắm giữ e rằng còn đáng sợ hơn cô tưởng.

 

Điện thoại lại rung lên.

 

—Muốn biết sự thật không?

 

— Tối mai 8 giờ, tầng thượng Thịnh Thiên.

 

— Đến một mình.

 

Khương Miên nhìn mấy dòng chữ đó, bỗng bật cười.

 

Cô ấy chậm rãi gõ chữ.

 

— Cậu bị bệnh à?

 

— Một mình tôi đến đại bản doanh của địch?

 

— Cậu nghĩ tôi ngốc à?

 

Đối phương: '...'

 

Khương Miên tiếp tục nhắn:

 

— Muốn gặp tôi, hãy hẹn trước.

 

— Phí gặp mặt là một trăm triệu.

 

— Không bao gồm trà nước.

 

Gửi xong, cô trực tiếp úp điện thoại xuống bàn.

 

Doạ ai vậy?

 

Tận thế còn chưa tới mà đã muốn bày tiệc Hồng Môn.

 

Trông tôi giống kẻ không có não lắm sao?

 

Cô vừa phàn nàn xong thì cửa phòng vang lên tiếng gõ.

 

“Miên Miên.”

 

Đó là giọng của Khương Nghiễn.

 

Khương Miên mở cửa.

 

Khương Nghiên đứng ngoài cửa, tay cầm máy tính bảng.

 

Rõ ràng, anh ấy cũng nhận được tin nhắn đồng bộ.

 

Hoặc cũng có thể nói, Khương Tự cái người miệng rộng đó đã đăng hết mọi chuyện lên nhóm rồi.

 

Khương Miên nhìn anh ta.

 

“Anh trai, anh lại biết chuyện gì đó à?”

 

Thần sắc Khương Nghiên bình tĩnh.

 

“Lục Thừa Tự vừa rời khỏi Thịnh Thiên.”

 

Khương Miên khựng lại: “Đi đâu?”

 

Khương Nghiên đưa máy tính bảng cho cô ấy.

 

Trên màn hình là một tấm ảnh chụp từ camera giám sát.

 

Chiếc xe hơi màu đen chạy vào một bệnh viện tư nhân ở ngoại ô.

 

Khương Nghiện lên tiếng lạnh lùng:

 

“Bệnh viện tư nhân Khang Lai.”

 

“Nơi Khương Nhu Nhu bị đưa đến trước khi thức tỉnh dị năng ở kiếp trước.”

 

Khương Miên nhìn chằm chằm bức ảnh, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.

 

【Bệnh viện Khang Lai.】

 

【Cơ quan ngụy trang bề mặt của phòng thí nghiệm.】

 

【Trong cốt truyện gốc, nhà họ Khương chính là bắt đầu đi đến diệt vong từ nơi này.】

 

Khương Nghiện nhìn cô ấy.

 

“Miên Miên.”

 

Ngày mai, chúng ta không đến Thịnh Thiên.

 

Chúng ta đến Khang Lai.

 

Khương Miên ngẩng đầu.

 

Khương Nghiên có ngữ khí bình tĩnh, nhưng mang theo một chút sắc bén.

 

Nếu bọn họ muốn chơi trò chơi.

 

Vậy thì hãy lật bàn cờ của bọn họ.

 

Khương Miên im lặng hai giây.

 

【Đại ca nói câu này hơi ngầu.】

 

【Quả là người mà trước khi bị mổ xẻ trong tương lai vẫn có thể giết ngược hai nhà nghiên cứu.】

 

Khương Nghiên: “……”

 

Lời khen này nghe thật sự chẳng khiến người ta vui nổi.

 

Khương Miên gật đầu.

 

“Được.”

 

“Ngày mai đi Khang Lai.”

 

Cô ấy dừng lại, rồi nghiêm túc bổ sung:

 

“Nhưng bữa sáng nhất định phải ăn trước.”

 

Khương Nghiên: “…”

 

Anh ấy đẩy nhẹ cặp kính.

 

“Tôi đã dặn bếp chuẩn bị rồi.”

 

Mắt Khương Miên sáng lên.

 

“Cái gì?”

 

Khương Nghiên thản nhiên: “Bánh bao chiên, hoành thánh nhỏ, tào phớ, bánh hành.”

 

Khương Miên trầm mặc hai giây.

 

[Cái nhà này thật là nguy hiểm.]

 

[Họ dường như càng ngày càng hiểu cách làm tôi sa ngã.]

 

[Nhưng mà...]

 

[Bánh bao chiên không thể lãng phí.]

 

Khương Nghiên cuối cùng cũng hiện lên một chút ý cười trong đáy mắt.

 

Màn đêm dần buông xuống.

 

Khương Miên lại đóng cửa.

 

Cô bước đến bên cửa sổ, nhìn ra thành phố xa xa rực rỡ ánh đèn.

 

Còn hai mươi chín ngày nữa.

 

Cuộc đếm ngược ngày tận thế vẫn đang tiếp diễn.

 

Thịnh Thiên, phòng thí nghiệm, K, sự trọng sinh của Khương Nhuyễn Nhuyễn...

 

Những bí ẩn ngày càng nhiều.

 

Nguy hiểm cũng ngày càng đến gần.

 

Nhưng lần này, Khương Miên không còn là đứa con gái ruột cô độc bị coi như bia đỡ đạn nữa.

 

Sau lưng cô có nhà họ Khương.

 

Có tiền.

 

Có vật tư.

 

Có thẻ đen.

 

Còn bánh bao chiên sáng mai nữa.

 

Khương Miên hít một hơi sâu, mở lại quyển sổ.

 

Viết ở dòng cuối cùng——

 

Tám, mục tiêu ngày mai: Bệnh viện Khang Lai.

 

Viết xong, cô nghĩ một lát, lại bổ sung thêm một câu.

 

Chín, bữa sáng ăn bánh bao chiên, hoành thánh nhỏ cho thêm nhiều rong biển và tép khô.

 

Khương Miên hài lòng gật đầu.

 

【Kế hoạch vẫn rất hoàn hảo.】

 

【Nhất là điều thứ chín.】

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi