Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Xuyên Thành Thiên Kim Pháo Hôi, Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta Và Điên Cuồng Đổi Mệnh! - Khương Miên > Chương 93

Chương 93

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 93 có bản audio.

Chương 92: Bắc Giao phục kích đội thanh trừng

 

Khi đội thanh trừng tiến vào hầm để xe, đèn trong bệnh viện đã tắt một nửa.

 

Khương Nghiên ở phòng điều khiển trung tâm từ xa cắt toàn bộ đèn chiếu sáng ngoại vi, chỉ để lại những ngọn đèn trắng lạnh trong phòng quan sát và vài đoạn hành lang cần thiết.

 

Hầm để xe ẩm thấp, tường phủ đầy những mảng mốc đen, nước đọng trên sàn dưới ánh đèn xe phản lên một lớp ánh sáng đục ngầu.

 

Ba chiếc xe màu trắng xám của đội thanh trừng đỗ ngay cửa vào.

 

Cửa xe mở, tám người mặc đồ bảo hộ lần lượt bước xuống.

 

Động tác của họ rất thuần thục.

 

Hai người cầm súng dẫn trước, hai người đẩy thùng lạnh, bốn người còn lại tản ra hai bên kiểm tra tình hình lối đi.

 

Kẻ cầm đầu ngẩng lên nhìn camera một cái.

 

Đèn đỏ trên camera vẫn sáng.

 

Hắn không phát hiện gì bất thường.

 

“Kiểm tra trạng thái mẫu vật.”

 

Người phía sau mở thiết bị di động.

 

Trên màn hình hiển thị dấu hiệu sinh mệnh của mấy mẫu vật trong phòng quan sát.

 

Tống Tri Hạ nằm trong khoang cách ly, mắt nhắm, ngón tay đặt trên nút khẩn cấp giấu dưới cổ tay áo.

 

Cô nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài ngày càng gần.

 

Từng nhịp, từng nhịp, như giẫm thẳng lên ngực cô.

 

Bùi Yếm đứng trong bóng tối phía sau bên cạnh phòng quan sát.

 

Chiếc áo khoác phối hợp đặc biệt màu trắng xám của anh đã được Khương Miên bảo cài gọn, tấm thẻ nhân viên trước ngực giấu bên trong áo, không phản quang. Bộ đồ tác chiến đen xám ôm lấy thân hình gầy gò. Sắc mặt anh rất trắng, đầu ngón tay áp lên thiết bị trợ giúp bên tai, cả người yên lặng đến mức gần như không có âm thanh.

 

Nhưng anh nghe thấy tất cả.

 

Tiếng bước chân.

 

Tiếng thở.

 

Tiếng thể ô nhiễm trong thùng lạnh đập vào thành thùng kêu thịch thịch.

 

Còn có thiết bị gây nhiễu tinh thần mà đội thanh trừng mang theo.

 

Thứ đó rất nhỏ, như một cái móc câu, cứ muốn móc vào phòng quan sát.

 

Ánh mắt Bùi Yếm lạnh xuống.

 

Anh nói khẽ:

 

“Bọn họ mang theo máy gây nhiễu tinh thần.”

 

Khương Miên đứng bên bàn điều khiển, bộ đồ tác chiến đen xám dưới ánh đèn trắng lạnh trông thật gọn gàng. Cô không nhúc nhích, chỉ giơ tay lên.

 

“Chờ chúng vào cửa.”

 

Giọng Khương Tự truyền từ kênh liên lạc vòng ngoài:

 

“Biết rồi.”

 

Anh đang canh giữ sau cánh cửa phụ của hầm xe.

 

Trường đao đã rời vỏ.

 

---

 

Khi tốp đầu tiên của đội thanh trừng đến bên ngoài phòng quan sát, Tống Tri Hạ gần như nín thở.

 

Kẻ cầm đầu dừng trước cửa, liếc qua trạng thái khóa trên cánh cửa.

 

“Khóa cửa bình thường.”

 

Một người khác cúi đầu nhìn thiết bị.

 

“Tín hiệu mẫu vật bình thường.”

 

“Dị năng giả hệ thủy số một dao động hơi thấp.”

 

“Mức thấp là bình thường, sau đợt thuốc trước là vậy.”

 

Người đó đẩy cửa bước vào.

 

Một luồng gió lạnh theo vào phòng quan sát.

 

Hai nhân viên thanh trừng cầm súng vào trước, họng súng quét qua khoang cách ly, bàn điều khiển và các góc phòng.

 

Họ thấy Tống Tri Hạ nằm trong khoang cách ly, cũng thấy mấy thiết bị theo dõi vẫn đang sáng.

 

Nhưng không nhìn thấy Khương Miên ngay.

 

Khương Miên đứng phía bên kia bàn điều khiển, nửa người bị một dãy thiết bị che khuất.

 

Mãi đến khi kẻ cầm đầu bước vào hẳn, cô mới ngẩng mắt lên.

 

Động tác của nhân viên thanh trừng khựng lại.

 

“Bắc Giao——”

 

Lời còn chưa dứt.

 

Khương Miên giơ tay.

 

Tịnh Vực từ dưới chân cô lan ra.

 

Luồng sáng nhạt gần như ngay lập tức tràn khắp phòng quan sát, sát mặt đất lao về phía cửa, phong tỏa đường lui.

 

Nhân viên thanh trừng lập tức giơ súng.

 

Giọng Khương Tự vang lên từ tai nghe:

 

“Ra tay.”

 

Giây tiếp theo, cánh cửa phụ hầm xe bị một cú đá tung.

 

Ánh vàng rực lên.

 

Khương Tự lao ra từ bóng tối, trường đao phủ đầy ánh vàng, cả người như một lưỡi dao bổ thẳng vào chính diện.

 

Nhát đầu chém xuống, khẩu súng trong tay nhân viên thanh trừng gãy làm đôi.

 

Nhát thứ hai quét ngang, sống đao đập vào ngực một nhân viên thanh trừng khác, người đó bị đánh văng ra đập vào tường, mặt nạ bảo hộ nứt một đường.

 

Lực lượng Bắc Giao mai phục bên ngoài đồng loạt áp lên.

 

Triệu Kiêu phá cửa.

 

Tiền Viễn chặn đường lui.

 

Sáu người Thành Tây còn lại giữ chặt đoạn ngoài lối bảo trì, ngăn đội thanh trừng chạy trốn sang hướng khác.

 

Đội thanh trừng cuối cùng cũng phản ứng lại.

 

“Bẫy!”

 

“Kích hoạt nhiễu!”

 

Một nhân viên thanh trừng nhấn thiết bị bên hông.

 

Âm thanh tần số thấp chói tai lập tức nổ vang khắp phòng quan sát.

 

Tống Tri Hạ trong khoang cách ly mặt trắng bệch, dị năng hệ thủy suýt mất khống chế.

 

Bùi Yếm ngẩng mắt.

 

Anh đè tay lên thiết bị trợ giúp bên tai, lá chắn tinh thần mạnh mẽ đè xuống.

 

Luồng nhiễu như đâm vào một bức tường lạnh, chợt nghẹn lại.

 

Bùi Yếm khẽ bật ra một tiếng rên nghẹn, vòng giám sát trên cổ tay chuyển từ xanh sang vàng.

 

Giọng Thẩm Nam Chi lập tức vang lên:

 

“Bùi Yếm, dao động tăng rồi.”

 

Bùi Yếm nhìn chằm chằm tên nhân viên thanh trừng.

 

“Khống chế được.”

 

Anh giơ tay, chỉ vào người thứ hai bên trái.

 

“Máy gây nhiễu nằm trên người hắn.”

 

Khương Miên không quay đầu:

 

“Khương Tự.”

 

Ánh vàng lóe lên.

 

Khương Tự đã lao đến trước mặt tên đó.

 

Tên nhân viên thanh trừng vừa định lùi, Khương Tự đã đảo tay ép trường đao xuống.

 

Sống đao nặng nề đập vào cổ tay hắn.

 

Máy gây nhiễu rơi xuống đất.

 

Triệu Kiêu một chân giẫm nát.

 

Tiếng ù chợt tắt.

 

Bùi Yếm nhắm mắt một lát, hơi thở nhẹ đi đôi chút.

 

Tịnh Vực của Khương Miên vẫn không dừng.

 

Cửa phòng quan sát, lối bảo trì, điểm kết nối với hầm để xe, tất cả đều bị Tịnh Vực ép thành một ranh giới sạch sẽ.

 

Nước ô nhiễm màu đen bắt đầu trào ngược từ đường ống.

 

Tống Tri Hạ chợt mở mắt.

 

Cô nhấn nút khẩn cấp, cửa khoang cách ly bật ra.

 

“Ống nước bên phải!”

 

Khương Miên liếc cô một cái.

 

Tống Tri Hạ đã lật người ra khỏi khoang, giật phăng sợi dây truyền dịch giả trên tay.

 

Mặt cô vẫn trắng, nhưng đứng rất vững.

 

Cô giơ tay, nước đọng trên sàn lập tức tách dòng.

 

Đội thanh trừng rõ ràng đã chuẩn bị trước, trong đường ống bên phải có một luồng nước ô nhiễm, muốn nhân lúc Tịnh Vực phong tỏa đường để phản công từ mặt đất.

 

Tống Tri Hạ dùng hệ thủy cưỡng ép cắt đứt nó.

 

Dòng nước đen bị chặn lại cách ba mét, như một con rắn bị bóp cổ đang điên cuồng vặn vẹo trên sàn.

 

Cô nghiến răng:

 

“Nước này đang cắn ngược lại.”

 

Khương Miên ép Tịnh Vực xuống dưới chân cô:

 

“Đừng đỡ trực diện, cắt.”

 

Tống Tri Hạ lập tức cắt đứt đường nước.

 

Nước ô nhiễm mất đi lực dẫn dắt của dị năng, rơi bẹp xuống, bị Tịnh Vực ép thành bọt trắng xám.

 

Cô thở dốc một hơi, giơ tay kéo lại đường nước sạch.

 

Dòng nước luồn qua mép Tịnh Vực, như những sợi dây thừng sắc bén, quấn lấy cổ chân và cổ tay nhân viên thanh trừng.

 

Một người vừa nhấc súng, cổ tay đã bị đường nước giật mạnh.

 

Họng súng lệch đi.

 

Tiền Viễn xông lên đè người đó xuống.

 

Khương Tự thì thẳng tiến về phía thùng lạnh.

 

Hai thể ô nhiễm trong thùng đã bị đội thanh trừng kích hoạt.

 

Nắp thùng bị đập từ bên trong kêu thịch thịch.

 

Bùi Yếm biến sắc:

 

“Đừng để chúng mở nắp, trong miệng có thiết bị cộng hưởng.”

 

Khương Tự xoay trường đao:

 

“Biết.”

 

Ánh vàng phủ kín thân đao.

 

Anh chém một nhát vào khóa thùng lạnh.

 

Khóa gãy, nhưng nắp thùng không bật.

 

Triệu Kiêu lao tới, dụng cụ trong tay cài vào cạnh thùng, cạy thiết bị kích hoạt ra.

 

Tiếng va đập trong thùng khựng lại một thoáng.

 

Khương Miên ép Tịnh Vực phủ lên.

 

Vỏ thùng lạnh nhanh chóng phủ một lớp sương trắng xám.

 

Thể ô nhiễm trong thùng gầm gừ, nhưng bị áp chế không thể tỉnh hẳn.

 

Kẻ cầm đầu đội thanh trừng cuối cùng cũng nhận ra cục diện mất kiểm soát.

 

“Rút! Không cần mẫu vật nữa, báo cho kho lạnh!”

 

Hắn quay người lao ra ngoài.

 

Lục Thừa Tự bước ra từ phía lối bảo trì.

 

Hắn giơ tay.

 

Không khí bỗng nặng trĩu xuống.

 

Tên nhân viên thanh trừng kia khựng bước, cả người như bị một áp lực vô hình đè xuống, đầu gối nặng nề đập xuống sàn.

 

Khương Tự liếc hắn một cái:

 

“Lần này phản ứng nhanh đấy.”

 

Lục Thừa Tự không đáp lời.

 

“Bắt sống.” Khương Miên lên tiếng.

 

Khương Tự xoay lưỡi đao, ánh vàng đè lên sống đao đập xuống, đánh ngất tên đó.

 

“Để lại rồi.”

 

Trận chiến không kéo dài lâu.

 

Đội thanh trừng tám người, ba chết, bốn bị thương, một bị bắt sống.

 

Hai thùng lạnh bị thu giữ nguyên vẹn.

 

Hai thùng thuốc bị kéo xuống từ xe.

 

Một tấm thẻ thông hành kho lạnh được lục ra từ túi ngực của đội trưởng đội thanh trừng.

 

Khương Nghiên ở bên phòng điều khiển trung tâm xác nhận xong, giọng nén đầy phấn khích:

 

“Thẻ thông hành là thật.”

 

“Quyền hạn cấp hai khu vực vòng ngoài kho lạnh.”

 

“Có thể mở ít nhất hai điểm nút lớp ngoài.”

 

Khương Tự cúi nhìn tấm thẻ:

 

“Thứ này còn đáng giá hơn cả thuốc.”

 

Khương Miên nhìn tên thanh trừng bị trói:

 

“Đưa về Bắc Giao thẩm vấn.”

 

Lục Thừa Tự bước đến bên cô:

 

“Phòng quan sát dưới lòng đất của bệnh viện xử lý thế nào?”

 

Khương Miên ngẩng mắt nhìn căn phòng quan sát trắng lạnh chói mắt.

 

Khoang cách ly, ống thuốc, thiết bị theo dõi, biên bản thí nghiệm đội thanh trừng bỏ lại, tất cả vẫn còn nguyên.

 

Nơi đây từng là nơi giam giữ dị năng giả.

 

Bây giờ, là nơi Bắc Giao mai phục bắt người.

 

Khương Miên nói:

 

“Phòng quan sát dưới lòng đất của bệnh viện, Bắc Giao tạm thời tiếp quản.”

 

Lục Thừa Tự nhìn cô.

 

Khương Miên nói tiếp:

 

“Toàn bộ người sống sót được cứu ra, trước tiên làm kiểm tra ô nhiễm.”

 

“Sau khi kiểm tra, do chính họ quyết định đi đâu.”

 

Trong đội Thành Tây có người theo phản xạ nhìn về phía Lục Thừa Tự.

 

Lục Thừa Tự không nói gì.

 

Hắn nhìn Khương Miên, lần đầu tiên không nhắc đến chuyện Thành Tây tiếp quản, cũng không nhắc đến hệ thống đăng ký.

 

Trận phục kích vừa rồi do Bắc Giao bày ra.

 

Thành Tây đương nhiên có tham gia.

 

Nhưng quyền chủ đạo đã không còn nằm trong tay hắn.

 

Lục Thừa Tự trầm mặc một lát.

 

“Thành Tây phối hợp kiểm tra.”

 

Khương Miên gật đầu:

 

“Đưa Lâm Nguyên và những người kia lên trên.”

 

Tống Tri Hạ nghe thấy tên Lâm Nguyên, lập tức quay đầu:

 

“Họ thì sao?”

 

Giọng Thẩm Nam Chi truyền từ kênh y tế:

 

“Người vẫn sống.”

 

Vai Tống Tri Hạ khẽ thả lỏng.

 

Cô đứng trong phòng quan sát, trên tay vẫn còn những vệt đen mảnh do lúc nãy khống chế nước để lại.

 

Khương Miên liếc cô:

 

“Đi xử lý tay đi.”

 

Tống Tri Hạ gật đầu.

 

Đi được hai bước, cô lại dừng:

 

“Tôi có thể hỗ trợ canh giữ bên ngoài.”

 

Khương Miên nói:

 

“Xử lý tay trước đã.”

 

Tống Tri Hạ mím môi:

 

“Vâng.”

 

---

 

Tên thanh trừng bị bắt sống tỉnh dậy, đã bị trói trên chiếc ghế kim loại giữa phòng quan sát.

 

Mặt nạ bảo hộ của hắn bị gỡ xuống, lộ ra khuôn mặt trắng bệch.

 

Tuổi không lớn, khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám, ánh mắt lại lạnh lẽo.

 

Khương Tự đứng sau lưng hắn, trường đao đặt trên vai.

 

Bùi Yếm đứng bên cạnh.

 

Khương Miên đứng trước mặt tên bị bắt:

 

“Kho lạnh khi nào nhận đợt tiếp theo?”

 

Người đó nghiến răng không đáp.

 

Khương Miên không hỏi tiếp.

 

Cô đặt tấm thẻ thông hành kho lạnh trước mặt hắn:

 

“Ngươi không nói, chúng ta vẫn vào được.”

 

Đồng tử tên bị bắt co lại.

 

Khương Miên nói:

 

“Ngươi chỉ đang quyết định xem mình còn giá trị hay không.”

 

Hơi thở hắn nặng dần.

 

Khương Tự cúi đầu nhìn hắn:

 

“Các ngươi ai cũng mang cái bệnh này, nhất định phải đợi đao kề cổ mới chịu mở miệng?”

 

Ánh vàng trên trường đao khẽ sáng lên.

 

Mồ hôi trên trán tên bị bắt rịn ra.

 

Bùi Yếm chợt lên tiếng:

 

“Hắn sợ K.”

 

Khương Miên nhìn Bùi Yếm.

 

Bùi Yếm vẫn nhìn chằm chằm tên bị bắt:

 

“Còn sợ hơn cả chết.”

 

Sắc mặt tên bị bắt càng khó coi.

 

Khương Miên nhìn hắn:

 

“K đã ra lệnh gì?”

 

Môi hắn mấp máy:

 

“Không biết.”

 

Khương Tự ép trường đao xuống.

 

Lưng ghế phát ra tiếng biến dạng khe khẽ.

 

Tên bị bắt cuối cùng cũng suy sụy một phần:

 

“Tôi thật sự không biết toàn bộ!”

 

“Chúng tôi chỉ là đội thu mẫu!”

 

“Bên kho lạnh truyền chỉ lệnh mới, phải ưu tiên thu hồi mẫu vật liên quan hệ J.”

 

Ánh mắt Khương Miên lạnh xuống.

 

Nụ cười trên mặt Khương Tự biến mất.

 

Lục Thừa Tự cũng nhìn hắn:

 

“Mẫu vật liên quan hệ J là sao?”

 

Tên bị bắt thở dốc:

 

“Nhà họ Khương.”

 

“Nhà họ Khương ở Bắc Giao.”

 

“Huyết mạch hoàn chỉnh, tỷ lệ thích ứng cao nhất.”

 

“Thuốc thích ứng chỉ là thí nghiệm tiền đề.”

 

Hắn ngẩng đầu nhìn Khương Miên, trong mắt cuối cùng cũng hiện lên vẻ sợ hãi:

 

“K đã ra lệnh.”

 

“Ưu tiên thu hồi huyết mạch nhà họ Khương.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi