Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Xuyên Thành Thiên Kim Pháo Hôi, Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta Và Điên Cuồng Đổi Mệnh! - Khương Miên > Chương 96

Chương 96

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 96 có bản audio.

Chương 95: Đội thanh trừng đến cướp người

 

Trạm nước phía Đông bỏ hoang đã lâu.

 

Cổng sắt lệch sang một bên, bên ngoài bức tường bao phủ đầy dây leo khô, tháp nước cũ đứng phía sau sân, thân tháp loang lổ gỉ sét, gió thổi qua, tấm tôn trên đỉnh kêu khe khẽ.

 

Nơi này cách Bắc Giao không quá xa.

 

Nếu Bắc Giao thật sự muốn mở rộng nguồn nước, Trạm nước phía Đông đúng là mục tiêu thích hợp nhất.

 

Vì vậy, sau khi tin giả được tung ra, Khương Miên không đợi quá lâu.

 

Bốn giờ sáng hôm sau, Khương Nghiên đã bắt được một đoạn tín hiệu sóng ngắn.

 

【Xác nhận mục tiêu.】

【Trạm nước phía Đông.】

【Nghi là điểm trung chuyển dị năng giả hệ thủy.】

【Ưu tiên thu hồi.】

 

Khương Nghiên đưa tín hiệu lên màn hình chính, giọng rất lạnh.

"Bọn họ tin rồi."

 

Khương Tự đứng bên cạnh, bộ đồ chiến đấu đen xám đã mặc xong, thanh đao dài cài sau lưng.

"Đến mấy người?"

 

Khương Nghiên gõ bàn phím vài cái.

"Ít nhất hai xe."

"Trong đó một xe có tín hiệu thùng lạnh."

 

Tống Tri Hạ đứng ở góc phòng điều khiển trung tâm, nghe thấy cụm từ "thùng lạnh", đầu ngón tay khẽ siết lại.

 

Hôm nay cô cũng đã thay sang bộ đồ phòng hộ thực địa tạm thời của Bắc Giao.

Tuy chưa phải thành viên chính thức, nhưng trên tay áo đã dán mã số tạm thời của khu quan sát. Sắc mặt cũng khá hơn hôm qua một chút.

 

Khương Miên nhìn cô một cái.

"Cô không cần đứng phía trước."

 

Tống Tri Hạ gật đầu.

"Tôi biết."

 

Cô dừng một chút, rồi nói:

"Tôi sẽ ở phía sau cắt đường nước."

 

Khương Miên "ừm" một tiếng.

"Chỉ cắt đường rút lui, đừng động vào nước ô nhiễm."

 

"Rõ."

 

Khương Tự nhướng mày.

"Vậy là bắt đầu nghe chỉ huy rồi?"

 

Tống Tri Hạ liếc anh ta một cái.

"Quy tắc của Bắc Giao ghi rất rõ."

 

Khương Tự cười một tiếng.

"Được thôi."

 

Khương Miên xoay người, nhìn bản đồ hành động.

Bên ngoài Trạm nước phía Đông có ba con đường.

Một đường chính.

Một ngõ bên.

Một đường nhỏ phía sau thông vào khu dân cư bỏ hoang.

 

Khương Miên giơ tay, chỉ vào ngõ bên.

"Trương Hoằng dẫn đội bảo an Ngoại thành chặn ở đây."

 

Khương Tự nhìn cô.

"Người Ngoại thành cũng lên?"

 

"Chỉ chặn đường, không vào khu chiến đấu."

Khương Miên nói:

"Đội thanh trừng một khi phát hiện ra phục kích, nhất định sẽ tìm đường hẹp để rút. Đội bảo an Ngoại thành không cần đánh chính diện, chỉ cần đẩy xe chướng ngại ra, chặn đường bên."

 

Khương Nghiên bổ sung:

"Anh sẽ phát bộ đàm cho họ, tuyến rút lui cũng đã đánh dấu xong."

 

Khương Tự không nói thêm gì.

Trước đây mỗi lần xảy ra chuyện như thế này, người Ngoại thành chỉ được sắp xếp núp sau tường.

Bây giờ đã khác.

Bắc Giao bắt đầu đánh ra ngoài, Ngoại thành cũng bắt đầu biết mình có thể làm gì.

 

Khương Miên cầm bộ đàm lên.

"Báo Trương Hoằng."

"Hành động Trạm nước phía Đông, tổ chặn đường hậu cần Ngoại thành xuất phát."

 

---

 

Trời chưa sáng hẳn, cổng phía đông Ngoại thành đã hé mở một khe.

 

Trương Hoằng dẫn hơn mười người ra ngoài.

Bọn họ không mặc đồ chiến đấu chính thức, trên người là áo khoác màu sẫm đồng phục của đội bảo an Ngoại thành, trên tay áo khâu miếng vải nhỏ của Bắc Giao.

Ai nấy đều mang kính bảo hộ, khẩu trang, gậy và khiên giản tiện.

 

Phía sau còn đẩy ra hai chiếc xe hỏng đã được cải tạo.

Bánh xe còn lăn được, thân xe được gia thêm tấm thép và móc sắt, tới vị trí chỉ định thì có thể kéo ngang đường làm chướng ngại vật.

 

Chu Lệ đứng ở cổng, nhét cho mỗi người một gói giấy.

"Lương khô, đừng làm mất."

 

Trương Hoằng nhận lấy, cười một tiếng.

"Bọn tôi đâu phải đi ăn cỗ."

 

Chu Lệ trừng mắt.

"Bớt nói nhảm, về còn phải ăn cơm."

 

Trương Hoằng không đùa nữa, dẫn người đi về hướng Trạm nước phía Đông.

 

Bên kia, đội hành động Bắc Giao đã xuất phát trước.

 

Khương Miên ngồi ở chiếc xe đầu tiên.

Bộ đồ chiến đấu đen xám được cài ngay ngắn, bên hông đeo bộ đàm và dao ngắn, phù hiệu Bắc Giao trên cánh tay trái lặng lẽ ánh lên trong bóng tối của xe.

 

Khương Tự ngồi cạnh cô, thanh đao dài đặt ngang đầu gối.

 

Bùi Yếm lần này ở lại phòng điều khiển trung tâm Bắc Giao để giám sát từ xa.

Gánh nặng nhiệm vụ của cậu ấy vẫn chưa giảm hẳn, Thẩm Nam Chi không cho cậu ấy đi theo đội hành động nữa.

 

Trước khi xuất phát, cậu ấy đưa cho Khương Miên một tờ giấy.

Trên giấy viết mấy đoạn phán đoán bằng tiếng vọng.

 

【Đội thanh trừng sẽ xác nhận mục tiêu hệ thủy trước】

【Sẽ mang theo máy gây nhiễu tinh thần】

【Trong thùng lạnh có thể có vòng áp chế】

【Đừng để bọn họ đến gần Tống Tri Hạ】

 

Khương Miên đọc xong, gấp lại bỏ vào túi áo.

"Biết rồi."

 

Bùi Yếm nhìn cô.

"Bọn họ sẽ cướp người sống."

 

Khương Miên nói:

"Vậy thì để bọn họ cũng để lại một kẻ sống."

 

---

 

Trạm nước phía Đông nhanh chóng được bố trí xong.

 

Cửa chính trông như không có ai.

Trong sân cố ý để lại mấy xác người bị nhiễm đã bị xử lý một nửa, trông như vừa có người đến rồi vội vã rời đi.

Dưới tháp nước đặt hai chiếc xô rỗng.

Cửa phòng sửa chữa mở toang, bên trong có vài ngọn đèn tạm, như có người đang kiểm tra thiết bị.

 

Tống Tri Hạ đứng bên giếng bỏ hoang phía sau trạm nước.

Ở đó có một rãnh thoát nước cũ nối thông với ngõ bên.

Nhiệm vụ của cô không phải đánh chính diện.

Cô phải đợi đội thanh trừng vào, rồi dùng hệ thủy cắt dòng nước trong rãnh, biến đường rút lui thành một cái bẫy trơn trượt.

 

Trương Hoằng dẫn đội bảo an Ngoại thành phục sẵn ngoài ngõ bên.

Bọn họ đã đẩy hai chiếc xe hỏng ra đến nửa đường, chỉ chờ Khương Nghiên ra lệnh là kéo xe chắn ngang hoàn toàn.

 

Khi trời vừa tờ mờ sáng, hai chiếc xe màu trắng xám xuất hiện ở cuối con đường cũ của Trạm nước phía Đông.

 

Giọng Khương Nghiên vang lên từ tai nghe.

"Mục tiêu xuất hiện."

"Chín người."

"Một người là cấp đội trưởng."

"Một thùng lạnh."

 

Khương Miên đứng trong bóng tối của phòng sửa chữa.

"Cho bọn họ vào."

 

Đội thanh trừng dừng xe trước cổng trạm nước.

Bọn họ không vào sân ngay, mà thả ra một máy dò cỡ nhỏ.

Máy dò lăn sát mặt đất vào sân, quét qua xô nước, phòng sửa chữa và giếng bỏ hoang.

 

Khương Nghiên không chặn.

Anh đã đặt sẵn tín hiệu ngụy trang trong sân từ trước.

 

Máy dò nhanh chóng truyền về:

【Dư lượng dị năng hệ thủy】

【Dấu vết hoạt động gần đây】

【Nghi là điểm trung chuyển tạm thời của Bắc Giao】

 

Đội trưởng đội thanh trừng giơ tay.

"Vào."

 

Chín người chia thành hai nhóm tiến vào trạm nước.

Động tác rất nhanh.

Hai người xông về phòng sửa chữa.

Hai người tới tháp nước.

Ba người canh giữ thùng lạnh.

Hai người còn lại canh cổng.

 

Bọn họ tưởng mình đến đủ nhanh.

Tưởng Bắc Giao còn chưa kịp phản ứng.

 

Cho đến khi cánh cổng trạm nước đóng sầm lại sau lưng bọn họ.

 

Giọng Trương Hoằng vang lên từ bộ đàm.

"Đường bên đã phong tỏa rồi."

 

Ngay giây tiếp theo, Tống Tri Hạ giơ tay.

Nước trong giếng bỏ hoang cuộn lên dữ dội, theo rãnh thoát nước cuộn ngược ra ngoài.

Dòng nước như mấy sợi dây thừng, bám sát mặt đất nhanh chóng lan ra, làm toàn bộ bùn đất ướt trên lối đi vào ngõ bên văng lên.

Hai lính thanh trừng định rút theo đường bên trượt chân, ngã sõng soài.

 

Tống Tri Hạ khép tay lại.

Những sợi nước quấn lấy mắt cá chân bọn họ, lôi thẳng về giữa sân.

 

Đội trưởng đội thanh trừng biến sắc.

"Có phục kích!"

 

Khương Miên bước ra từ bóng tối phòng sửa chữa.

Tịnh Vực từ đế ủng trải ra.

Làn sáng nhạt bám sát mặt đất lan ra ngoài, đè lên nước ô nhiễm, vết máu và mấy máy gây nhiễu nhỏ mà đội thanh trừng thả xuống.

Mấy chiếc máy gây nhiễu vừa bắt đầu kêu vo ve, đã như bị một lớp ánh sáng sạch chặn lại, âm thanh lập tức nhỏ dần.

 

Khương Miên ngẩng mắt.

"Bắc Giao."

"Dọn sân."

 

Khương Tự nhảy từ mái nhà xuống.

Thanh đao dài rời vỏ, ánh vàng từ chuôi đao rực lên tới mũi đao.

Khi hạ xuống, anh một đao chém đứt khẩu súng trong tay lính thanh trừng.

Nhát thứ hai dùng sống đao đập vào ngực đối phương.

Tên đó bị đập bay ngược ra sau, hất đổ giá đẩy cạnh thùng lạnh.

 

Triệu Kiêu, Tiền Viễn dẫn người áp lên từ hai bên.

 

Đội thanh trừng lúc này mới ý thức được, thứ bọn họ đến cướp căn bản không phải người.

Mà là lưỡi câu Bắc Giao thả ra.

 

Đội trưởng phản ứng rất nhanh.

Hắn không ham chiến, lao thẳng về phía Tống Tri Hạ.

"Bắt hệ thủy!"

 

Tống Tri Hạ mặt trắng bệch, nhưng không lùi.

Cô giơ tay kéo mấy sợi nước lên, định chặn đường hắn.

 

Đội trưởng đội thanh trừng giơ cổ tay, từ cổ tay bắn ra một ống tiêm đen.

Bên trong ống tiêm chứa dung dịch màu xanh nhạt.

 

Ánh mắt Khương Miên lạnh xuống.

Tịnh Vực trong nháy mắt ép tới.

Động tác của đội trưởng chậm hẳn.

Ống tiêm còn cách Tống Tri Hạ ba bước, nhưng bị không khí ghì chặt lại.

 

Khương Miên áp sát từ bên cạnh.

Vạt áo chiến đấu đen xám bị gió hất lên, cô giơ tay, Tịnh Vực từ mặt đất cuộn lên, đè thẳng lên cổ tay đội trưởng.

 

Rắc một tiếng.

Ống tiêm bị Tịnh Vực ép vỡ.

Dung dịch xanh nhạt rơi xuống, lại bị vùng sáng ép thành màu xám trắng.

 

Đội trưởng muốn rút lui.

Khương Tự đã tới nơi.

Thanh đao ánh vàng đặt ngang trước cổ hắn.

"Đừng nhúc nhích."

 

Mồ hôi thấm ra khóe trán đội trưởng.

 

Khương Miên nhìn hắn.

"Bắt sống."

 

Khương Tự đảo tay, một nhát sống đao đập lên vai hắn.

Đội trưởng rên khẽ một tiếng, quỳ một gối xuống, bị Triệu Kiêu lập tức khóa chặt hai tay.

 

Lính thanh trừng còn lại mất chỗ dựa, nhanh chóng bị khống chế.

 

Chết hai người.

Bị thương năm người.

Hai kẻ bỏ chạy bị Trương Hoằng dẫn người dùng xe hỏng chặn quay về trong sân, một kẻ bị đội bảo an Ngoại thành dùng chĩa ba giữ chặt, một kẻ bị Tiền Viễn lôi về.

 

Trận chiến kết thúc rất nhanh.

Thùng lạnh của đội thanh trừng bị thu nguyên vẹn.

Trong thùng không có người.

Chỉ có vòng áp chế, túi đựng mẫu rỗng và ba ống thuốc ổn định.

 

Khương Nghiên sau khi quét từ xa, giọng trầm xuống.

"Bọn họ quả thật là đến cướp dị năng giả hệ thủy."

 

Tống Tri Hạ đứng bên giếng bỏ hoang, ngón tay vẫn còn run.

Cô cúi đầu nhìn mấy ống thuốc ổn định.

 

Nếu hôm nay không phải là phục kích.

Nếu cô thật sự bị đội thanh trừng cướp đi ở đây.

Những thứ kia sẽ bị tròng lên người cô.

 

Khương Miên bước tới.

"Đưa tay."

 

Tống Tri Hạ giơ tay lên.

Cổ tay bị dòng nước phản trào vừa rồi siết thành một vệt hằn đỏ.

 

Khương Miên nhìn một cái.

"Đi xử lý."

 

Tống Tri Hạ khẽ nói:

"Tôi vẫn có thể—"

 

Khương Miên cắt lời.

"Trận đánh kết thúc rồi."

 

Tống Tri Hạ sững lại một chút.

Rồi gật đầu.

"Rõ."

 

---

 

Đội trưởng đội thanh trừng tỉnh lại, bị trói trong phòng sửa chữa của trạm nước.

 

Khương Tự đứng ở cửa.

Khương Miên ngồi đối diện hắn.

 

Tống Tri Hạ không vào trong.

Cô xử lý vết thương ở bên ngoài.

 

Đội trưởng nhìn rõ Khương Miên, sắc mặt rất khó coi.

"Các người cố tình thả tin về Trạm nước phía Đông."

 

Khương Miên nói:

"Chẳng phải các người cũng cố tình thả tin kho chợ đen cho Khương Nhuyễn Nhuyễn sao?"

 

Đồng tử đội trưởng co lại.

 

Khương Miên nhìn hắn.

"Dị năng giả hệ thủy có tác dụng gì?"

 

Đội trưởng ngậm miệng.

 

Khương Tự chống thanh đao dài xuống đất.

Ánh vàng theo mũi đao lóe lên một cái.

"Đang hỏi mày."

 

Đội trưởng nghiến chặt răng.

 

Khương Miên không thúc giục.

Cô chỉ đặt mấy ống thuốc ổn định lấy từ thùng lạnh lên bàn.

"Các người mang thứ này đến, không phải để bắt người bình thường."

"Trong phòng quan sát dưới lòng đất của bệnh viện cũng tập trung giam giữ người hệ thủy."

"Tống Tri Hạ, Lâm Nguyên, còn những mẫu phẩm hệ thủy khác."

"Các người vẫn luôn tìm người hệ thủy."

 

Mồ hôi thấm ra khóe trán đội trưởng.

 

Giọng Khương Miên càng lạnh.

"Vì sao?"

 

Đội trưởng im lặng hồi lâu, cuối cùng mở lời:

"Hệ thủy có thể làm giảm tỷ lệ phân hủy của phản ứng chìa khóa giả."

 

Giọng Khương Nghiên vang lên từ bộ đàm.

"Tiếp tục."

 

Đội trưởng thở một hơi.

"K cần dị năng giả hệ thủy để ổn định phản ứng chìa khóa giả."

"Thuốc thích ứng huyết mạch nhà họ Khương quá không ổn định."

"Dị năng giả bình thường không chịu nổi."

"Hệ thủy có thể làm chậm quá trình máu kết tinh."

"Giúp mẫu phẩm trụ thêm một thời gian."

 

Sắc mặt Khương Tự tối sầm hẳn xuống.

"Trụ thêm một thời gian?"

 

Đội trưởng không dám nhìn hắn.

"Thí nghiệm cần."

 

Khương Tự cười lạnh.

"Các người coi con người là cái gì?"

 

Đội trưởng không nói gì.

 

Khương Miên đứng dậy.

"Đưa về Bắc Giao."

"Tách khỏi kẻ sống lần trước để thẩm vấn."

 

Triệu Kiêu lập tức vào áp giải người.

 

Trương Hoằng cũng từ ngoài bước vào.

Trên người dính đầy bụi, nhưng sắc mặt rất sáng.

"Đường bên phong tỏa ổn chứ?"

 

Khương Tự nhìn hắn một cái.

"Ổn."

 

Trương Hoằng cười.

"Vậy là được."

 

Nói xong, lại thấy mình cười không đúng lúc, ho lên một tiếng.

"Bọn tôi không lên tuyến đầu, không gây thêm rối."

 

Khương Miên nhìn anh ta.

"Các anh đã phong tỏa đường rút lui."

 

Trương Hoằng khựng lại.

 

Khương Miên nói:

"Đó cũng là chiến đấu."

 

Bàn tay cầm gậy của Trương Hoằng siết chặt.

Hồi lâu, anh ta gật đầu.

"Hiểu rồi."

 

---

 

Khi tin tức truyền về Bắc Giao, bảng thông báo của Ngoại thành nhanh chóng dán lên bản tin tổng kết chiến quả.

 

【Phục kích Trạm nước phía Đông hoàn thành】

【Thu được: ba ống thuốc ổn định, sáu vòng áp chế, hai bộ đàm của đội thanh trừng】

【Bắt sống: một đội trưởng đội thanh trừng】

【Tổ chặn đường Ngoại thành tham gia thành công】

 

Rất nhiều người Ngoại thành đứng trước bảng thông báo nhìn rất lâu.

Có người đọc to dòng "Tổ chặn đường Ngoại thành tham gia thành công", giọng không kìm được niềm vui.

 

Bọn họ không xông vào đám người bị nhiễm.

Cũng không giết lính thanh trừng.

Nhưng lần đầu tiên, bọn họ được viết vào thành quả chiến đấu của Bắc Giao.

 

---

 

Trong sâu kho lạnh.

 

K nhận được tin lần phục kích thứ hai thất bại, đang xem một loạt đường cong phản ứng thích ứng J giả.

Trên màn hình, đường màu xanh nhạt dao động dữ dội, cuối cùng đứt thành màu đỏ chói mắt.

 

Trợ thủ cúi đầu.

"Hành động Trạm nước phía Đông thất bại."

"Đội thu mẫu mất liên lạc."

"Đội trưởng bị nghi là đã bị Bắc Giao bắt sống."

 

K không nói ngay.

Hắn nhìn đường đỏ trên màn hình, vài giây sau, đột nhiên cười một tiếng.

"Khương Miên đã biết tung tin giả rồi."

 

Trợ thủ không dám lên tiếng.

 

K giơ tay, gạch bỏ điểm đánh dấu Trạm nước phía Đông.

Trên bản đồ, một điểm đánh dấu khác sáng lên.

Phía nam.

Kho chợ đen.

Nơi đó có nhiều người hơn.

 

K nhìn điểm đánh dấu đó, ánh mắt từ từ lạnh đi.

"Khởi động đường dây kho chợ đen."

"Ta muốn để con bé thấy rõ cái giá của việc chủ động bước ra ngoài."

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi