Chương 3: Lần đầu ra mắt
Ở biệt thự họ Từ hai ngày, Từ Linh Cừ cơ bản là không bước chân ra khỏi cửa lớn, cũng chẳng bước qua cửa nhỏ.
Đáng lẽ cô phải gặp Thượng tướng Từ Trình Bích, nhưng nghe nói ở biên ải Mộc Lan có một ổ hải tặc vũ trụ xuất hiện, Thượng tướng Từ sau khi họp xong liền lĩnh thánh chỉ của bệ hạ lên đường đi tiễu trừ hải tặc.
Thực ra Từ Linh Cừ cảm thấy đây là cách ông ta cố tình trốn tránh vấn đề gia đình.
Trong thời gian này, phu nhân Gina đã mời bác sĩ từ thủ đô tới khám sức khỏe cho Từ Linh Cừ.
"Bẩm sinh yếu ớt, điều kiện ở biên ải Trục Vân cũng không tốt, bệnh tích tụ nhiều năm." Bác sĩ vừa khám vừa cau mày, cuối cùng chỉ đành nói, "Dùng nhiều thiết bị lý liệu điều dưỡng cơ thể, tập luyện thích hợp. Mấy loại thuốc của bác sĩ ở Trục Vân không có hại gì nhưng cũng chẳng có tác dụng bao nhiêu, uống hết đơn thuốc kia là được, không cần phải đi kê riêng nữa."
Đúng như Từ Linh Cừ tự dự đoán, tình trạng cơ thể này không thể uống thuốc vào là bệnh lui ngay được.
Phải kiên nhẫn một chút.
-
Từ Linh Cừ ngồi trước một chiếc gương trang điểm, phu nhân Gina đứng phía sau với vẻ mặt vô cảm, tỉ mỉ chải mái tóc dài cho cô.
Ngành công nghiệp làm đẹp thời đại tinh cầu phát triển cũng không đột phá đến mức ấy, khác biệt so với thời Địa Cầu không lớn lắm.
Phu nhân Gina cầm son môi lên tô cho cô, khuôn mặt tái nhợt bỗng chốc có chút hồng hào, cả người trông cuối cùng cũng đỡ vẻ bệnh tật hơn.
Hôm nay là bữa tiệc mà phu nhân Catherine bắt cô phải tham dự.
Thượng tướng đã đi biên ải xa, phu nhân Gina ở lại bên cạnh chăm sóc Từ Linh Cừ. Phu nhân Catherine chắc chắn sẽ không lo lắng giúp cô ăn mặc thế nào, chỉ có thể để phu nhân Gina làm thay.
"Mệt thì có thể lén chuồn đấy." Cô Gina nhắc nhở.
Từ Linh Cừ khẽ gật đầu, đứng dậy đi về phía khu vực chính của bữa tiệc hôm nay.
Đi ra sân sau biệt thự họ Từ, lúc này khách khứa đã đến gần hết, đều là những quý tộc sống gần đó, trung tâm chính trị của Đế quốc Tinh cầu.
Thực ra bữa tiệc này không cần Từ Linh Cừ, cái gọi là nhân vật chính, cũng chẳng sao. Ở sân sau, mọi người đã bắt đầu trò chuyện giao lưu, người được vây quanh ở trung tâm chính là Catherine và con gái bà ta Từ Hi Tần, chẳng ai quan tâm Từ Linh Cừ có đến hay không.
Từ Linh Cừ đang do dự không biết có nên quay về ngủ tiếp không, thì ánh mắt Catherine xuyên qua đám đông, khóa chặt lấy cô.
"Linh Cừ của chúng ta đến rồi." Bà ta nở một nụ cười đúng mực, vẫy tay gọi Từ Linh Cừ lại.
Lúc này, ánh mắt của tất cả khách khứa đều đổ dồn vào Từ Linh Cừ, tiếng xì xầm bàn tán không ngớt.
"Đây chính là đứa con nuôi mà Thượng tướng Từ Trình Bích sắp nhận đấy à?"
"Anh ngốc thật, anh còn tin nó là con nuôi thật à?"
"Chậc... không ngờ Thượng tướng Từ lại là người như vậy, phu nhân Catherine đúng là rộng lượng..."
"Nhìn đã thua Từ Hi Tần rồi, tôi mà là phu nhân Catherine thì tôi đã yên tâm rồi."
Từ Linh Cừ mặc kệ, chậm rãi bước đến bên cạnh phu nhân Catherine, nhìn về phía Từ Hi Tần, cô em gái trên danh nghĩa của mình.
Thiếu nữ thừa hưởng mái tóc vàng dài của mẹ, nhưng ngoại hình lại giống cha hơn, là khuôn mặt điển hình của thiếu nữ phương Đông, khí chất thanh lãnh cao ngạo. Bộ váy dạ hội đặt riêng lấp lánh ánh sáng, càng khiến cô trông như một tinh linh không vướng bụi trần.
Catherine nhìn hai người đứng cạnh nhau, trên mặt nở nụ cười hài lòng. Mục đích của bà ta đã đạt được, Từ Linh Cừ đã làm nền rất tốt cho Từ Hi Tần.
Bà ta hài lòng vỗ vai Từ Hi Tần, ra hiệu mình sẽ đi nói chuyện với bá tước phu nhân ở bên cạnh, rồi bỏ mặc hai người đứng nhìn nhau trân trối.
"Cậu..." Từ Hi Tần là người phá vỡ sự im lặng, lên tiếng, "Nghe nói cậu cũng đăng ký vào Học viện quân sự Mạc Tà."
Ừ, anh cậu đăng ký cho tôi đấy, Từ Linh Cừ gật đầu.
Từ Hi Tần lộ ra vẻ mặt vô cùng khó hiểu, như thể đã phát hiện ra một trong mười bí ẩn chưa có lời giải trên người Từ Linh Cừ: "Tôi vì rất ngưỡng mộ Thượng tướng Ngân Hà nên mới chọn đăng ký Học viện quân sự Mạc Tà, còn cậu thì sao?"
Không thể nói thẳng là tôi bị mẹ cậu ép, mà bản thân tôi cũng muốn đi, Từ Linh Cừ thuận miệng đáp: "Tôi cũng rất ngưỡng mộ Thượng tướng Ngân Hà."
Ánh mắt Từ Hi Tần lóe lên, vẻ mặt nửa tin nửa ngờ, nhìn chằm chằm Từ Linh Cừ hồi lâu, Từ Linh Cừ mặt không đổi sắc, nói dối một cách thản nhiên.
"Ngưỡng mộ Thượng tướng Ngân Hà cũng là lẽ thường tình, chỉ tiếc là ông ấy không để lại hình ảnh cá nhân nào trong Đế quốc, chỉ có những thước phim chiến đấu điều khiển Lưu Minh mà thôi." Từ Hi Tần nhanh chóng tự thuyết phục mình, lại gần Từ Linh Cừ hơn một chút, "Nghe nói cậu đăng ký khoa Chỉ huy, lúc đó chúng ta có thể cùng tham gia buổi tập thử của Học viện quân sự Mạc Tà."
Nghĩ đến bản thân vẫn chưa biết gì về cái Học viện quân sự Mạc Tà này, mà Từ Hi Tần trước mắt hình như biết khá nhiều, Từ Linh Cừ quyết định nói thật: "Tôi còn chưa biết nội dung cụ thể của buổi tập thử."
Cô vừa mở miệng bày tỏ sự không hiểu, Từ Hi Tần đã rất nhiệt tình bắt đầu giới thiệu cùng cô, trông như một chú chó vàng nhỏ thích giúp đỡ người khác.
"Buổi tập thử của Học viện quân sự Mạc Tà kéo dài khoảng một tháng rưỡi, lần này nghe anh tôi dò hỏi thì địa điểm được xác định là một hành tinh nhỏ trong hệ tam tinh, kiểu như huấn luyện dã ngoại ấy. Đến lúc đó chắc chắn không tránh khỏi mấy bài tập việt dã, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để trở thành một tay thiện xạ trong rừng rậm rồi." Từ Hi Tần càng nói, ánh mắt càng lấp lánh, như thể điều cô nói không phải là huấn luyện gian khổ, mà là một đợt giảm giá miễn phí ở tiệm bánh ngọt.
Vậy thì mình đúng là phải chịu khổ rồi, phải kéo cái thân thể này đi huấn luyện việt dã, Từ Linh Cừ sợ rằng hồn mình chạy trước, thân thể mới đi được hai bước đã ngã lăn ra chết tại chỗ.
"Tôi cũng nghe mẹ nói, cậu sức khỏe không tốt." Từ Hi Tần bỗng nhiên đưa tay ôm lấy Từ Linh Cừ, "Cậu yên tâm, cường độ huấn luyện của khoa Chỉ huy chắc sẽ không lớn đến vậy đâu, với lại có tôi ở đây, nếu cậu gặp khó khăn gì, cứ nói với tôi."
Cô ấy đúng là giống một chú chó vàng nhỏ nhiệt tình, gặp một người dù chỉ mới quen một ngày cũng đến cọ cọ.
Chỉ nhìn vẻ ngoài lạnh lùng của Từ Hi Tần, rất khó để tưởng tượng cô ấy lại là người như vậy.
"Cảm ơn cậu nhé." Từ Linh Cừ khẽ đẩy tay cô ấy ra, ôm chặt quá, cô sợ cơ thể này có thể bị siết ngất tại chỗ mất.
"Chuyện nhỏ này có gì mà cảm ơn." Từ Hi Tần nở nụ cười trên mặt, định tiến lại gần Từ Linh Cừ thêm chút nữa, thì phu nhân Catherine ở đằng xa mặt tối sầm gọi tên cô ấy.
Tuy bà ta đã đi sang bên cạnh nói chuyện với bá tước phu nhân, nhưng ánh mắt chưa từng rời khỏi Từ Linh Cừ và Từ Hi Tần.
Nhìn thấy đứa con gái ngốc của mình ôm Từ Linh Cừ nói cười vui vẻ, Catherine muốn gọi ngay robot y tế đến tiêm thuốc trợ tim cho mình.
Bị mẹ gọi đi, Từ Hi Tần lè lưỡi xin lỗi Từ Linh Cừ một cách ngượng ngùng, rồi ngoan ngoãn bước sang.
Từ Linh Cừ để ý thấy vẻ mặt khó tả của phu nhân Catherine, trong lòng thấy buồn cười vô cùng, nhưng cũng không tiện cười thành tiếng.
Cô giữ vẻ mặt vô cảm, gật đầu với Từ Hi Tần, rồi tự giác tránh xa chỗ đông người, đi về phía khu vườn.
Sắc mặt phu nhân Catherine tái xanh vì tức thật là thú vị, còn Từ Hi Tần với vẻ mặt như chó con làm sai chuyện xấu hổ lại càng buồn cười hơn.
Khu vườn yên tĩnh, ít người, ngoài tiếng gió thổi qua từng khóm hoa xào xạc, chỉ có tiếng nước róc rách từ đài phun nước ở trung tâm.
Từ Linh Cừ thong thả dạo chơi ở đây, chỗ ít người khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn. Đi qua đi lại nhiều một chút, đối với cơ thể này cũng coi như tăng cường vận động.
