Chương 18: Chăn bông
Tô Niệm An vác trên vai một bao tải dứa, trông thật kỳ cục.
Nhân viên cửa hàng nhìn cô từ đầu đến chân, tuy thấy hơi lạ nhưng vẫn lịch sự hỏi:
- Chào chị, chị muốn mua gì ạ?
Tô Niệm An đi thẳng về phía mấy cái ấm nước chất ở góc.
- Chủ quán ơi, cái ấm này có bớt chút không?
Nhân viên nở một nụ cười lịch thiệp.
- Giá niêm yết là thấp nhất rồi ạ.
Tô Niệm An đành chịu, đành chọn một cái ưng mắt nhất, rồi lại đi về khu chăn bông.
Tiếc là nhìn quanh khu chăn bông, toàn thấy ghi là bông đậu nành gì đó, hoặc có thành phần sợi hóa học.
Cô từng nghe dì Vương nói, loại chăn này bán rẻ nhưng không ấm lắm, chất lượng cũng bình thường.
Tiền của Tô Niệm An chỉ muốn tiêu vào chỗ đáng giá, không muốn mua mấy thứ không có giá trị này.
Cô hơi thất vọng.
- Không có loại chăn làm từ bông thật sao?
Nhân viên nghe cô hỏi thì lắc đầu.
- Chỉ có loại này thôi ạ.
Cuối cùng, Tô Niệm An chỉ mua một găng tay lao động mười đôi, hai thùng nhựa, và một ấm nhôm, rồi ra khỏi cửa hàng.
Tổng cộng hết 79,9 tệ.
Tô Niệm An vốn muốn mua thùng kim loại đựng nước, nhưng kim loại đắt quá, tạm thời cô không có nhiều tiền, đành chọn phương án rẻ hơn, mua hai cái thùng nhựa dùng tạm.
Trước hết mang mấy thứ này về thế giới tận thế, Tô Niệm An mới lại đến tiệm của dì Vương.
...
Vương Yến vừa thấy cô đã cười đưa cho hai cái bánh bao và một trứng trà.
- An An, sao giờ cháu mới tới, dì còn để phần đồ ăn sáng cho cháu nè, ăn nóng đi.
Tô Niệm An đặt bao tải xuống đất, cầm bánh bao cắn luôn.
- Dì ơi, cháu đi mua ấm nước. À, dì có biết chỗ nào bán chăn bông không? Cháu muốn mua một cái.
- Chăn bông à, thứ đó bây giờ hiếm thấy lắm, nhưng ở mấy thị trấn thì nhiều. Sao tự nhiên cháu lại muốn mua chăn bông? Cái chăn đó vừa nặng vừa dày, đắp lên người nặng lắm, không thoải mái bằng chăn tơ tằm đâu.
Tô Niệm An nuốt trọn trứng trà, trả lời ậm ừ:
- Chỗ cháu ở lạnh lắm, chăn bông đắp mới ấm. Cháu vừa ra tiệm hai đồng xem, không có cái nào ưng.
Vương Yến vừa gói bánh bao vừa nói:
- Trời ơi! Đồ ở mấy tiệm hai đồng ấy, chất lượng không được tốt đâu. À, dì mới nhớ ra, mấy hôm trước trong nhóm cư dân mạng có người bảo chăn bông trong nhà không dùng nữa, định vứt.
Nói rồi, Vương Yến lau tay, lấy điện thoại ra, tìm tin nhắn cho Tô Niệm An xem.
- Cháu xem này, bảo là hồi cưới, người nhà chuẩn bị, nặng mười cân lận! Ha ha, cháu nói xem, nhà bây giờ không có sưởi sàn thì cũng điều hòa, ai mà đắp nổi chăn dày thế. Cháu đợi tí, dì hỏi ngay!
Vương Yến nhanh tay bấm mấy cái trên điện thoại, một dòng chữ hiện ra.
...
Tô Niệm An ăn hết bánh bao, rửa tay, rồi cũng bắt đầu phụ gói bánh bao.
Một lát sau, Vương Yến mặt mày hớn hở:
- An An, cháu trông tiệm giúp dì nhé, cái chăn vẫn còn, dì đi lấy ngay!
Nói xong, đội mũ bảo hiểm, cầm chìa khóa xe rồi phóng ra ngoài.
Tay Tô Niệm An vẫn còn giơ giữa không trung, cô định nói không cần gấp thế, nhưng bóng dáng Vương Yến đã biến mất.
Cô lắc đầu buồn cười.
- Dì Vương vẫn nóng như lửa đốt!
Đợi cô gói xong ba xửng bánh bao, chuẩn bị hấp, thì Vương Yến đã tay trái tay phải xách mấy túi to về.
- An An, lại thử xem! Dì đến nhà đó lấy chăn, thấy họ vứt cả đống quần áo, nhìn cũng còn mới, nên tiện thể mang về, cháu xem có mặc được không.
Tô Niệm An vội lau tay, chạy ra đỡ mấy cái bọc to.
Cái lớn nhất, Vương Yến đeo trên lưng, bọc bằng ga trải giường.
- Cái này là chăn, đúng mười cân, nặng thật!
Tô Niệm An vội kéo dì Vương ngồi xuống, xoa bóp vai cho dì.
- Mấy bộ quần áo đó cháu xem, dì đoán đều mặc vừa, cháu cũng đỡ tốn tiền.
Vương Yến không nói ra, quen Tô Niệm An lâu vậy, lần nào gặp cũng thấy cô mặc mấy bộ đồ đó.
Có lần dì còn phát hiện, khuỷu tay áo của Tô Niệm An đã mòn rách.
Tiếc là con nhà dì còn nhỏ hơn Tô Niệm An, trong nhà không có quần áo vừa, không thì đã mang cho cô từ lâu rồi.
Tô Niệm An ngoan ngoãn mở túi, thấy bên trong có áo cộc tay, quần đùi, quần thể thao, áo len, áo bông các loại.
Đều là đồ cũ nửa mới, cô ướm lên người, mắt sáng rỡ.
- Mặc vừa ạ! Cảm ơn dì!
Thấy cô vui, Vương Yến cũng phấn khởi theo.
Khoảng thời gian này, Tô Niệm An ngày nào cũng đến phụ dì, tuy không ở được lâu, nhưng cô làm nhanh nhẹn, khiến Vương Yến thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Đây là đứa trẻ tốt, nên dì cũng sẵn lòng giúp đỡ trong khả năng.
Tô Niệm An bỏ hết quần áo vào túi, tính thời gian cũng gần đủ, liền chào dì Vương, chuẩn bị về thế giới tận thế.
Nhưng trước khi về, cô phải ra góc vắng người, quấn mình thật kín, không thì đột nhiên về lại, lạnh lắm.
...
Tô Niệm An vừa về đến nhà, liền lấy ngay chăn bông ra.
Vỏ chăn là hoa mẫu đơn đỏ, trông rất hỉ, Tô Niệm An tuy không thích màu này, nhưng chăn sờ vào rất dày và mềm.
Cô gấp đôi cái chăn cũ lại, trải lên ghế sofa làm đệm, rồi trải chăn mới lên.
Nhìn ổ mới của mình, Tô Niệm An hài lòng vô cùng.
Dùng móc kéo nắp bếp lò lên, thấy lửa trong lò đang cháy đượm.
Tô Niệm An lấy ấm nước mới và hai thùng nhựa, lại xuyên qua nhà vệ sinh công cộng.
Vừa rửa sạch ấm, hai thùng cũng mỗi cái múc được nửa thùng nước, thì người lại bị truyền tống về thế giới tận thế.
Cô tìm mấy lát gừng khô đã phơi, bỏ vào ấm, múc thêm hai thìa đường đỏ, rồi đặt lên bếp đun lửa nhỏ.
Tô Niệm An ngồi xuống ghế sofa, quấn chăn dày, nhìn lửa lò ngẩn ngơ, không biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi...
Đến khi tỉnh dậy, xung quanh tối om, lửa lò cũng tắt.
Tô Niệm An run cầm cập, lại dùng bếp ga cắm một viên than tổ ong, bỏ vào lò.
Trong lòng tự nhủ, lần sau không được ngủ lâu thế nữa, với lại cũng phải nhớ mua đồ mồi lửa.
Đợi lửa lò bùng lên lại, Tô Niệm An mới nhờ ánh lửa yếu ớt xem giờ.
Đã bảy giờ tối rồi.
Cô ngủ tận chín tiếng đồng hồ!
Chắc tại chăn mới thoải mái quá, lại có hơi ấm từ lò, nên không biết mà ngủ lâu thế.
Nước trong ấm đã đóng băng, Tô Niệm An mở nắp nhìn, ấm vốn đầy nước, giờ chỉ còn một nửa.
Cô đặt lại ấm lên bếp đun, đợi nước sôi, mới lấy nồi nhỏ bỏ nửa bát gạo, thêm chút nước, chuẩn bị nấu cháo.
Cầm cốc đứng trước cửa sổ, Tô Niệm An kéo rèm ra.
Lớp băng trên kính, theo nhiệt độ tăng dần, bắt đầu tan chảy, dần dần hiện ra thế giới bên ngoài.
Bốn bề tối đen như mực, chỉ có ánh trăng rọi xuống màu trắng xám.
Đường phố yên tĩnh, lũ zombie như bị bấm nút chậm, di chuyển chậm rãi trong tuyết.
Có lẽ vì lạnh quá, chúng cũng chẳng buồn kêu.
Tô Niệm An cứ lặng lẽ nhìn, không biết đang nghĩ gì...
