Chương 5: Đêm thăm chợ
Cô lục tung thùng rác một hồi lâu, chỉ tìm được một đống lá rau thối.
Đúng lúc đó, một công nhân vệ sinh tới đổ rác, thấy Tô Niệm An đang bới thùng rác, liền hỏi:
- Cháu gái, cháu nhặt rau à?
Tô Niệm An quay đầu lại, thấy một người phụ nữ trung niên mặc bộ đồ công nhân màu cam, kéo theo một túi rác đen đi tới.
Cô gật đầu, lùi lại hai bước nhường chỗ.
Trần Ngọc Phân ném túi rác vào thùng, rồi kéo luôn thùng rác đi, treo lên sau xe vệ sinh.
- Cô nói này, muốn nhặt rau thì phải tối hãy đến, lúc đó đang dỡ hàng, rau nhiều nhặt không hết. Cháu đến buổi sáng, chẳng có gì ngon đâu.
Nói xong, không đợi Tô Niệm An trả lời, bà lại tiếp:
- Mấy đứa quay video nhặt rau trên mạng ấy, toàn đến buổi tối, nhặt được khối đấy!
- Này, cho cháu hai cái bắp cải, cô nhặt được nhiều lắm.
Tô Niệm An nhìn hai cái bắp cải đưa đến trước mặt, cái nào cũng to, cô hơi ngại nhận.
Trần Ngọc Phân chủ yếu thấy cô gầy quá, người lại lấm lem như ăn mày, thấy tội nghiệp, nên mặc kệ cô từ chối, nhét thẳng bắp cải vào lòng cô.
- Cầm đi, dù sao cô cũng nhặt được, có mất tiền đâu.
Tô Niệm An ôm hai cái bắp cải, mũi cay xè, cô nghẹn ngào nói:
- Cháu cảm ơn cô ạ.
Thấy cô như vậy, Trần Ngọc Phân lắc đầu, vỗ vai Tô Niệm An, rồi lái xe vệ sinh đi.
Tô Niệm An lau mặt, bỏ bắp cải vào bao tải, lại tiếp tục tìm kiếm.
Cô định tìm thêm một lát rồi về, tối hãy quay lại.
Mười mấy phút sau, Tô Niệm An chỉ nhặt được mấy quả dưa chuột héo úa, cô quyết định không lãng phí thời gian nữa, liền quay về thế giới tận thế.
Về đến nhà, việc đầu tiên là xem giờ.
Lúc mình đi là đúng năm giờ, bây giờ là năm giờ ba mươi lăm phút, nếu đoán không sai thì tối nay mình còn có thể sang đó thêm hai mươi lăm phút nữa.
Xác nhận thời gian xong, Tô Niệm An đổ hết chiến lợi phẩm buổi sáng ra.
Dưa chuột cô không định phơi khô, dù sao cũng chỉ có bốn quả, lát nữa ăn luôn.
Còn ngô, ngoài hai bắp để ăn, số còn lại phơi khô.
Bắp cải xé nhỏ, xâu vào dây phơi khô.
Có kế hoạch rồi, Tô Niệm An bắt tay vào làm luôn...
Trưa đói bụng, cô ăn hai quả dưa chuột và một bắp ngô, còn lại để dành tối ăn.
Tô Niệm An không ngờ mình có thể ăn ba bữa một ngày!
Hồi bố mẹ còn sống, đó là điều không dám mơ tới.
Sau sáu giờ, trời tối hẳn, nhất là nhà cô dùng rèm cản sáng.
Trong nhà tối om, chỉ mờ mờ thấy hình dáng đồ vật.
Nhưng Tô Niệm An đã quen, cô nằm yên trên giường, chờ thời gian trôi qua...
Không biết có phải vì no bụng không, Tô Niệm An ngủ lúc nào không hay.
Khi mở mắt ra, cô bật dậy ngay.
- Chết rồi! Chết rồi! Sao lại ngủ mất rồi, đáng lẽ phải sang bên đó xem thế nào!
Cô nhanh chóng xuống giường, đi tới cửa sổ, nhẹ nhàng kéo rèm ra một khe nhỏ.
Ánh trăng xuyên qua cửa sổ, tràn vào nhà. Tô Niệm An điều chỉnh góc ánh sáng, cuối cùng cũng thấy rõ chiếc đồng hồ treo tường.
Mười một giờ mười lăm phút tối.
- May quá! Hôm nay vẫn chưa hết!
Nếu thời gian còn lại của hôm nay bị lãng phí, chắc Tô Niệm An buồn chết mất.
Không biết bên đó còn ai không, nhưng với tâm lý thử xem sao, Tô Niệm An vẫn cầm bao tải đi sang.
Khi cô lại xuất hiện ở bãi đỗ xe, thì thấy đèn sáng choang, xe tải nối đuôi nhau, công nhân bốc dỡ còn đông hơn lần đầu!
Cô cẩn thận tránh mấy người công nhân kéo xe, đồng thời cũng thấy nhiều người giống mình, đến nhặt rau.
Chỉ có điều, có người một mình lặng lẽ nhặt.
Có người thì hai ba người cùng nhau, một người nhặt, một người soi đèn, còn một người cầm điện thoại đi theo sau người nhặt, trông như quay video.
Người nhặt rau còn không ngừng nói gì đó, nhưng Tô Niệm An đứng xa, nghe không rõ.
Tô Niệm An từng thấy điện thoại, bố mẹ cô để lại hai cái, nhưng hết pin từ lâu, cô chưa từng dùng qua.
Có lẽ hồi bé có chơi, nhưng cô quên mất rồi.
Không có thời gian lãng phí, Tô Niệm An vội bắt đầu kế hoạch nhặt rau của mình.
Tối nay rau nhiều thật, lời cô công nhân ban ngày nói quả không sai.
Cô liếc qua đã thấy ven đường chất thành đống đủ loại rau củ.
Người trước tận thế lãng phí thật, nhiều thức ăn thế này mà vứt thẳng.
Tô Niệm An chạy nhanh tới một đống hành tây, ngồi xuống nhặt.
Cô không chọn lọc như người khác, mà tiện tay nhặt cái nào bỏ vào bao tải cái đó.
Một cô đang cùng nhặt hành tây thấy vậy, không nhịn được, tốt bụng nhắc:
- Cháu gái, hành tây phải chọn một chút, không thì có củ hỏng, mang về để hai ngày là hỏng hết đấy.
Tô Niệm An cúi xuống nhìn mớ mình nhặt, quả nhiên có mấy củ đã hỏng.
Nhưng thời gian của cô có hạn, chẳng có thời gian chọn lọc.
Đành cảm ơn cô rồi chạy tiếp tới đống rau khác.
Lần này là rau xà lách, có mấy người đang bóc những lá ngoài cùng của từng cây xà lách, tiện tay vứt xuống đất.
Tô Niệm An nhìn, mấy lá bị vứt đi còn rất tươi.
Nhưng nghĩ tới rau ở nhà ăn không hết, xà lách phơi khô không biết có ngon không.
Nhưng với nguyên tắc 'đi qua không bỏ qua', Tô Niệm An vẫn tiện tay vớ một nắm lớn nhét vào bao tải.
Tiếp theo là mấy thùng xốp, đựng đầy cà chua đỏ rực.
Tô Niệm An còn nhớ vị của nó, chua chua ngọt ngọt, ngon thật.
Cô vội ngồi xuống, bắt đầu bỏ vào bao...
Chẳng mấy chốc một bao tải đã đầy, Tô Niệm An về thẳng thế giới tận thế, đổ hết đồ ăn thu được xuống đất, rồi lại quay lại.
Nhưng khi cô xuất hiện lần nữa, mấy thùng xốp đó đã bị vây quanh bởi mấy người.
Tô Niệm An hơi ngại giao tiếp, không dám chen vào, may mà bên cạnh còn rau khác.
Thế là cô đi về phía một đống cà tím...
Đang nhặt vui vẻ, thân hình chợt lóe, lại xuất hiện trong căn nhà thế giới tận thế.
Có kinh nghiệm lần trước, Tô Niệm An lập tức xem đồng hồ.
Mười một giờ bốn mươi.
Quả nhiên, mỗi ngày mình chỉ sang được một tiếng.
Hiểu rõ quy luật, cộng thêm thu hoạch tối nay, Tô Niệm An quyết định từ nay mỗi ngày ban ngày sang mười phút để xem tình hình bên đó.
Năm mươi phút còn lại, đợi đến mười một giờ tối mới sang chuyên nhặt rau.
Trong nhà tối quá, không thể phân loại chiến lợi phẩm vừa mang về.
Tô Niệm An chỉ tiện tay lấy một quả cà chua, nằm lên giường, vừa ăn vừa tưởng tượng cuộc sống tươi đẹp sau này...
