Chương 23: Chuyện xưa của Từ Nhất Giang
“Bác à? Sao hôm nay bác lại về?” Từ Diêu Bắc đứng bật dậy trước, kinh ngạc nhìn Từ Nhất Giang.
Khương Lê:?!
Đạo sĩ này lại là bác của Từ Diêu Bắc ư!?
Từ Nhất Giang liếc nhìn cháu trai nhà mình một cái, rồi quay ánh mắt về phía Khương Lê.
“Nhóc con, chạy nhanh thế làm gì?” Từ Nhất Giang tự nhiên như người quen ngồi xuống đối diện Khương Lê, ngay chỗ mà cháu trai mình vừa ngồi.
Khương Lê thấy ngại vô cùng. Từ Diêu Bắc nhận ra, vội lên tiếng hỏi Từ Nhất Giang: “Bác ơi, bác ăn cơm chưa? Chúng cháu đang định nướng BBQ đấy! Bác ăn cùng nhé?”
“Ăn chứ, nhóc con muốn ăn gì, chú nướng cho! Tài nướng BBQ thời trẻ của chú đệ nhất cả lớp đấy!”
Khương Lê: “Vâng ạ, cháu cảm ơn chú. Cháu không kén ăn đâu.”
Từ Nhất Giang nghĩ một lát, quyết định chọn món mình làm ngon nhất, cũng chẳng buồn để ý đến cháu trai, tập trung nướng đồ.
Khương Lê và Từ Diêu Bắc nhìn nhau, đều thấy cả hai vô cùng ngượng ngùng, nhưng dù sao Từ Nhất Giang cũng là bậc trên, hai người không tiện nói gì.
Bầu không khí kỳ lạ của bữa BBQ kéo dài hơn nửa tiếng, đến khi trời gần như tối hẳn, bố mẹ Từ Diêu Bắc mới lái xe về.
“Tiểu Bắc, nhà có khách à?” Từ Nhất Giang ngồi quay lưng ra cổng, Từ Nhị Hà không nhìn thấy mặt anh trai mình, nhưng vợ anh là Nguỵ Na nhận ra ngay từ bộ đạo bào, liền dùng cùi chỏ thúc vào chồng.
“Là anh trai anh về đấy.” Nói xong, cô tự nhiên đi vào biệt thự.
Một lát sau, cô bưng ra một đĩa trái cây ướp lạnh, đi tới gốc cây đang nướng BBQ.
Từ Nhị Hà đang nói với Từ Nhất Giang rằng định ngày mai qua Thanh Dương Quán đón ông, Từ Nhất Giang tỏ vẻ chán chường, thấy em dâu bưng đĩa trái cây ướp lạnh tới, liền quay sang Khương Lê: “Nhóc con, nóng không, có muốn ăn chút trái cây ướp lạnh không?”
Khương Lê vừa định nói không cần, thì thấy bóng dáng mẹ Từ Diêu Bắc, chỉ đành cười gượng.
Từ Diêu Bắc đón lấy đĩa trái cây từ tay mẹ, đồng thời giới thiệu Khương Lê là bạn học của cậu.
“Mẹ, Khương Lê muốn tới nhà mình mua trái cây và cây giống. Bạn ấy hiện đang sống ở căn cứ G, nghe bạn ấy nói căn cứ G đang thu thập vật tư bằng điểm tích lũy.”
Nguỵ Na liếc một cái là nhận ra sự không thoải mái của hai đứa trẻ, cô lườm chồng một cái, đặt đĩa trái cây xuống, nói với Khương Lê vài câu rồi kéo Từ Nhị Hà đi.
Vài phút sau, Từ Nhị Hà quay lại, dùng một chai rượu kéo Từ Nhất Giang đi.
Không còn người lớn bên cạnh, Khương Lê và Từ Diêu Bắc đều thở phào nhẹ nhõm.
“Xin lỗi Khương Lê nhé, tớ không ngờ bác tớ hôm nay lại về. Vốn dĩ bố tớ định ngày mai lên núi đón bác ấy.”
“Không sao, không sao, may quá ngày mai chú không phải chạy một chuyến nữa, đường bên đó khó đi lắm.”
“Khương Lê, cậu gặp bác tớ thế nào? Bác tớ quanh năm ở trong đạo quán, một năm cũng chẳng xuống núi lần nào, cậu tới đạo quán à?”
“Ừm, tối qua tớ đi ngang qua gần đó, thấy đạo quán nên định vào nghỉ một đêm, tình cờ gặp bác cậu.” Khương Lê kể lại toàn bộ sự việc từ hôm qua đến hôm nay cho Từ Diêu Bắc nghe. Từ Diêu Bắc nghe xong, vẻ mặt đầy khó hiểu.
“Khương Lê, bác tớ không phải người xấu. Trước đây bác ấy là sinh viên đại học đầu tiên ra khỏi làng chúng tớ. Nghe ông tớ kể, bác ấy năm 20 tuổi đã mở công ty, kiếm được rất nhiều tiền, ngay cả biệt thự nhà tớ cũng là do bác ấy bỏ tiền xây. Nhưng sau đó, một năm trước khi tớ sinh ra, công ty bác ấy phá sản, cô gái vốn đính hôn với bác ấy cũng đột nhiên chia tay. Ông tớ nói bác ấy vì chịu không nổi cú sốc nên mới chạy lên Thanh Dương Quán làm đạo sĩ.”
“Chuyện này cả làng tớ đều biết. Năm đó ông bà tớ vì chuyện của bác ấy mà tức giận sinh bệnh. Bố tớ một mình phải chăm sóc ông bà, lại phải lo cho mẹ tớ đang mang thai, thật ra cũng có chút oán trách bác ấy. Nhưng năm sau tớ sinh ra, bác ấy đột nhiên về, đặt tên cho tớ, bố mẹ và ông bà tớ bỗng nhiên thay đổi thái độ với bác ấy.”
“Khương Lê, thật ra tên gốc của tớ là Từ Diệu Bắc, nghe mẹ tớ nói tên này do ông tớ đặt. Nhưng sau này bác tớ nói tên này xung khắc với tớ, nên đổi chữ 'Diệu' thành họ của mẹ tớ. Mà trước khi đổi tên, tớ cứ ốm đau liên miên, sau khi đổi thì không sao nữa. Gia đình tớ cũng vì thế mà thay đổi cách nhìn về bác ấy.”
“Nghe có vẻ khó tin đúng không? Thật ra trong lòng tớ thấy bác tớ rất giỏi, dám làm những chuyện người thường không dám. Ông bà bố mẹ tớ thấy bác ấy nhất quyết muốn làm đạo sĩ, cũng đành chiều theo.”
Khương Lê chăm chú lắng nghe, thi thoảng gật đầu phụ họa, “Bác Từ đúng là rất giỏi.”
“Nhóc con, cháu thật sự nghĩ vậy à?”
Từ trong bóng tối bỗng vang lên một giọng nói đầy vui mừng. Khương Lê cứng đờ quay đầu lại, phát hiện Từ Nhất Giang không biết từ lúc nào đã ôm một chai rượu chạy về, đang đứng dưới gốc cây, ánh mắt sáng rực nhìn Khương Lê.
Khương Lê biết làm sao bây giờ, đành gật đầu.
“Ta biết ngay nhóc con có mắt nhìn mà!” Khuôn mặt vốn chẳng nhìn ra tuổi của Từ Nhất Giang bỗng nở nụ cười rạng rỡ như thiếu niên.
Ông cúi đầu nhìn chai rượu trên tay, ngại ngùng giải thích: “Uống rượu không có đồ nhắm, ta ra lấy mấy xiên BBQ ăn cho đỡ buồn miệng.”
“Bác ơi, đây có mấy xiên nướng chín rồi, bác ăn trước đi.” Từ Diêu Bắc rất biết ý đưa mấy xiên BBQ vừa nướng xong cho Từ Nhất Giang. Từ Nhất Giang ngoài miệng nói ngại, nhưng tay nhận lấy thì nhanh chẳng kém.
“Vậy các cháu cứ ăn tiếp đi, có chuyện gì thì gọi một tiếng nhé.”
Đợi Từ Nhất Giang vào lại biệt thự, Khương Lê và Từ Diêu Bắc mới cùng thở phào một hơi.
Từ Diêu Bắc: “Cậu cười chê rồi, Khương Lê.”
Khương Lê: “Cũng sắp quen rồi.”
“Ha ha ha.” Cả hai không nhịn được bật cười.
Trong biệt thự nhà họ Từ, Từ Nhất Giang vừa cầm BBQ vào nhà, nụ cười trên mặt liền biến mất. Trong phòng ăn nhà họ Từ, Từ Nhị Hà và vợ là Nguỵ Na ngồi cạnh nhau nhưng vẻ mặt đầy nặng nề.
“Anh à, anh nói ba tháng nữa đất liền sẽ chìm?”
Từ Nhị Hà không cam lòng hỏi lại lần nữa.
Từ Nhất Giang đặt mấy xiên BBQ mang về lên đĩa trên bàn, giơ chai rượu lên tu một ngụm, đôi mắt đỏ ngầu gật đầu: “Chú à, nhiều năm sau này, chúng ta đều phải sống trên biển cả.”
“Anh à.” Nguỵ Na thật sự bị dọa sợ, cô nắm chặt tay chồng mình, đồng thời lo lắng không biết số vật tư vừa vận chuyển tới căn cứ có gặp chuyện gì không.
“Em dâu à, ngày mai có thời gian thì hỏi cô bé kia xem, con bé từ căn cứ G tới, có thể biết tin tức mới nhất ở căn cứ G. Nếu được, nhà mình cùng đi với con bé tới căn cứ G.”
“Anh à, căn cứ G cách nhà mình mấy trăm cây số, có phải quá mạo hiểm không?” Từ Nhị Hà không khỏi nghi ngờ, hơn nữa căn cứ G bọn họ cũng không quen thuộc, khó tránh khỏi nhiều kiêng dè.
“Con bé đó còn dám một mình chạy tới M, nhà mình cả nhà mấy miệng ăn thì có gì phải sợ? G dù sao cũng là tỉnh lỵ, vật liệu và cơ sở vật chất của căn cứ chắc chắn không tồi. Căn cứ M bây giờ còn chưa xây xong, mạnh yếu thế nào chú còn không nhìn ra à?”
“Anh nói đúng, ngày mai em sẽ hỏi bạn của Tiểu Bắc. Anh hôm nay cũng mệt cả ngày rồi, ăn xong nhớ nghỉ ngơi sớm, em và Nhị Hà về phòng trước đây.”
“Đi đi.” Từ Nhất Giang phẩy tay, tiện tay cầm một xiên BBQ lên gặm, kết quả bị xiên nóng bỏng miệng.
“Suỵt… ngon thật.”
Từ Nhị Hà quay đầu lại, như muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng vẫn nghe lời vợ về phòng.
Từ Nhất Giang nghe tiếng cửa phòng đóng lại, khuôn mặt đang giả vờ lịch sự lập tức méo mó!
“Cái thời tiết quái quỷ này, để nửa ngày rồi mà xiên sắt vẫn còn bỏng miệng. Khổ thật, đến lúc đó ở trên biển, người ta sợ là biến thành món hấp trong nồi mất.”
