Chương 23: Dấu ấn mơ hồ trong đầu Chu Du Bạch
“Trời ơi, chán quá đi mất.” Kiều An chống tay uể oải, nhìn ba người kia bận rộn hết việc nọ đến việc kia.
“Chán à? Chán thì làm việc đi? Không thì đi rèn luyện thân thể, nâng cao bản thân xem nào?” Trình Uyên bất lực nhìn Kiều An nằm ườn ra như bãi bùn.
“Nếu cậu không chịu cố gắng, địa vị trong nhà họ Kiều của cậu không giữ nổi đâu.” Sưởng Sâm bỏ việc xuống, đẩy gọng kính trên sống mũi.
“Sao có thể, tớ là con trai duy nhất của bố tớ mà.” Kiều An hơi kiêu ngạo.
“Hừ hừ, tin tức của cậu cũng kém quá nhỉ, tớ nghe nói tình nhân nhỏ của bố cậu vừa sinh cho ông ấy một cậu em trai đấy! Không phải em gái, là em trai nhé!” Sưởng Sâm cười gian, nhấn mạnh mấy chữ “em trai”.
“Không thể nào, bố mẹ tớ tình cảm tốt lắm, dù có… có tình nhân thì cũng tuyệt đối không có con đâu.” Kiều An kích động đứng dậy, nhưng chợt nhớ ra điều gì, giọng nói nhỏ dần.
“Không gì là không thể.” Sưởng Sâm khinh thường, hắn đã nhìn thấu mọi chuyện ở phế thổ này từ lâu.
Kiều An: “…”
Mấy người vừa nói vừa cười bận rộn, bỗng nhiên Chu Du Bạch thấy đầu óc choáng váng, mắt tối sầm lại, “bịch” một tiếng ngã xuống đất.
“Du Bạch!”
“Du Bạch!”
“Du Bạch!”
Ba người giật mình, vội chạy đến đỡ Chu Du Bạch dậy.
“Cái này…” Trình Uyên nhìn cục u to trên đầu Chu Du Bạch, đưa mắt cầu cứu Sưởng Sâm.
“Không nên thế chứ!” Sưởng Sâm nhíu mày, ra hiệu Trình Uyên đặt người lên máy kiểm tra. Rất nhanh, tình trạng cơ thể của Chu Du Bạch hiện lên trên thiết bị.
“Sao rồi?” Kiều An lo lắng nhìn Sưởng Sâm.
“Tay chân không sao, cơ thể rất khỏe, chỉ có cục u này vừa hay làm tan cục máu tụ trong não.” Sưởng Sâm nghiêm túc nhìn kết quả.
“Có phải là… có phải là Du Bạch sẽ nhớ lại những chuyện đã quên không?” Trình Uyên phấn khích xoa tay.
“Ừ, nhưng là từ từ thôi, nhớ được bao nhiêu còn tùy vào mức độ tan máu tụ.”
“Lúc đó cậu không phải nói…” Kiều An ngạc nhiên hỏi.
“Lúc đó tớ đã đoán Du Bạch có thể gặp chuyện không hay, đằng nào cậu ấy cũng quên rồi, cơ thể không sao thì không cần chữa.” Sưởng Sâm hai tay dang ra, trả lời rất thoải mái.
“Ừm.”
“Hai cậu không sợ cậu ấy nhớ ra rồi trở mặt với các cậu à?” Kiều An bất lực, hai người này quá không đáng tin, dám giấu cậu ta, chẳng trách mấy lần thấy hai người họ kỳ lạ.
“Cậu không biết cảnh tượng lúc cứu cậu ấy về đâu.”
Kiều An nhớ lại bộ dạng tan tác của Chu Du Bạch khi mới cứu về, cả người run lên ba cái. Thôi, họ làm vậy là tốt cho cậu ấy.
“Cục u này thực sự không sao chứ?” Kiều An chỉ vào đầu Chu Du Bạch hỏi Sưởng Sâm.
“Không cần dùng dung dịch phục hồi, để tự nó lành. Trình Uyên, cậu đưa cậu ấy vào buồng chữa trị đi.”
“Chỉ thế thôi?”
“Cậu nghĩ sao?”
“Du Bạch chừng nào tỉnh?”
“Khoảng một tiếng nữa.”
“Hai cậu nghĩ xem nên giải thích thế nào với cậu ấy đây.” Kiều An cười khoái chí.
Trình Uyên và Sưởng Sâm nhìn nhau cười, giải thích? Có gì mà giải thích, dù sao cậu ấy cũng đánh không lại hai người họ.
Một tiếng sau.
Tích, tích, tích.
“Du Bạch tỉnh rồi!” Kiều An mừng rỡ, là người đầu tiên nhảy đến trước buồng chữa trị.
“Du Bạch, cảm thấy thế nào?”
Ba người cẩn thận đỡ Chu Du Bạch ra khỏi buồng chữa trị, để cậu ngồi thoải mái trên ghế tựa.
“Cũng tạm, tôi bị làm sao thế?” Chu Du Bạch vừa xoa đầu vừa nhìn Sưởng Sâm.
“Cậu cũng biết trong não có máu tụ, lúc đó tôi đã nói, tuy có thể chữa nhanh nhưng vẫn nên để cơ thể tự hồi phục từ từ thì ổn định hơn.”
“Ừm.”
“Còn việc cậu ngất lần này, có thể là mấy ngày nay cậu làm việc quá sức, không nghỉ ngơi đầy đủ.”
“Làm việc quá sức?” Kiều An ngạc nhiên kêu lên. Thời tiết lạnh thế này, tuyết lớn phong kín cửa, ra cũng không ra được, làm nhiệm vụ cũng không xong, sao lại quá sức được chứ?
“Mấy hôm nay đầu óc tôi cứ mơ mơ hồ hồ, hơi choáng, cảm giác như vừa ngủ vừa mơ.”
“Xem ra đang dần hồi phục rồi.” Sưởng Sâm suy nghĩ một lát rồi nói.
“Thế cậu nhớ ra gì chưa?” Sưởng Sâm hỏi một cách thận trọng, vì hắn là bác sĩ, đương nhiên biết chuyện gì đã xảy ra.
“Một người đàn bà, một mụ đàn bà bẩn thỉu, xấu xí.” Chu Du Bạch nghiến răng trả lời.
“Suýt.” Ba người hít một hơi lạnh. Đoán thì đoán vậy, nhưng khi thực sự biết đáp án, vẫn thấy không thể tin nổi.
“Vậy…”
“Đáng hận là bây giờ không thể nào nhìn rõ mặt mụ ấy, nếu không, tôi nhất định sẽ nghiền nát xác mụ thành trăm mảnh.” Chu Du Bạch tức giận đấm vào đầu mình.
“Này, không được đấm kiểu đấy, lát đấm ngu mất, tôi chữa không nổi đâu.” Sưởng Sâm trêu chọc nhìn Chu Du Bạch.
“Hừ, đừng nói là cậu không biết gì nhé.” Chu Du Bạch trừng mắt nhìn Sưởng Sâm.
“Là chính cậu quên đấy, tôi cũng vì tốt cho cậu thôi.” Sưởng Sâm vẻ mặt vô tội nhìn Chu Du Bạch, hắn đâu có hổ thẹn lương tâm? Hắn và Trình Uyên đã âm thầm điều tra giúp cậu rồi, đâu phải không quan tâm.
“Thế tra ra được gì rồi?” Chu Du Bạch hỏi rất bình tĩnh.
“Chúc mừng cậu, người đã vấy bẩn cậu là một cô gái trẻ, không phải đàn ông, cũng không phải bà già, càng không phải gái đèn đỏ.”
“Cậu…” Chu Du Bạch tức điên lên, trong đầu chợt hiện ra một bóng dáng rách rưới, toàn thân lem luốc, suýt nữa thì ngất tiếp.
“Chúc mừng lần nữa, cô ta có thể đã có thai rồi.”
Chu Du Bạch chưa kịp hoàn hồn, Sưởng Sâm lại ném thêm một quả bom nữa.
“Các cậu…” Chu Du Bạch định nói lại thôi.
“Sau khi cứu cậu, Trình Uyên bắt đầu điều tra. Không hiểu sao, với bản lĩnh của bọn này, lại chẳng tra ra gì cả. Cho đến khi nhà họ Chu cho ra Hoa Thân Duyên, bọn này mới tăng cường điều tra, thu hẹp phạm vi. Chỉ tiếc là cô gái đó có ý thức phản trinh sát quá cao, đợi khi bọn này xác nhận xong, chưa kịp hành động tiếp thì tuyết đã phong kín cửa rồi.” Có lúc Sưởng Sâm còn nghi ngờ năng lực làm việc của mình, chuyện nhỏ thế này sao lâu thế không tra ra được.
“Có thai? Của tôi? Chắc chứ?” Chu Du Bạch kích động bật thẳng người dậy.
“Bình tĩnh, bình tĩnh, là của cậu, chạy không thoát đâu.” Kiều An vội đỡ Chu Du Bạch, sợ cậu ấy lại kích động ngất đi.
“Thế nhà họ Chu thì sao?”
“Hừ, cậu nghĩ nếu không có bọn này ngăn cản, họ sẽ không tra ra sao? Trung tâm thì bọn này không làm gì được, nhưng từ khu năm trở xuống, ai mà hòng chiếm lợi của bọn này.”
Sưởng Sâm hơi coi thường Chu gia chủ, bị một người đàn bà xoay như chong chóng, đối xử với Du Bạch như vậy, sau này có lúc hối hận.
“Cảm ơn!” Tuy đứa bé không phải điều cậu mong đợi, thậm chí đến một cách ô nhục, nhưng có một đứa con tự nhiên là điều mà mỗi người ở phế thổ này đều mong cầu. Sau khi xác nhận, cậu sẽ không từ bỏ trách nhiệm.
“Cậu… cậu nhận luôn à?” Kiều An rất ngạc nhiên, đâu giống Chu Du Bạch chứ.
“Thế nếu cậu gặp chuyện như vậy thì sao? Cậu sẽ làm gì?” Chu Du Bạch liếc Kiều An một cái.
Kiều An: “…”
