Chương 24: Mỗi Bước Một Mạng
Nỗi sợ hãi về điều chưa biết lập tức chiếm lấy tâm trí họ.
“Cảnh giới!”
May thay, họ vẫn còn chút lý trí, lập tức dựa lưng vào nhau tạo thành đội hình tam giác, mỗi người canh gác một hướng.
Nhưng, điều đó có thực sự hữu ích không?
Một bàn tay trắng bệnh đột nhiên thò ra từ mảnh kính vỡ dưới chân, túm lấy mắt cá chân của một người.
“A!”
Kèm theo tiếng thét kinh hoàng, lại một đồng đội đột nhiên biến mất.
“Lão Lý!”
Hai người còn lại đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Chuyện gì vậy, rõ ràng vừa nãy còn dựa lưng vào nhau, sao giây tiếp theo người đã biến mất?
“Đừng lo, các ngươi sắp được gặp anh ta rồi.”
Giọng nói như ma quái vang lên từ sau lưng họ, tựa như lời thì thầm của thần chết.
Hai người còn lại đồng thời quay đầu lại, liền thấy một người đeo mặt nạ, toàn thân ẩn trong áo choàng đen đang đứng đó.
Không biết từ lúc nào, không một tiếng động, cứ như hắn vẫn luôn đứng ở đó.
Mà trong tay gã áo choàng đen đeo mặt nạ kia đang lê xác đồng đội Lão Lý.
“Đồ khốn!”
Hai người bỏ điều khiển drone xuống, lập tức rút súng phản kích.
“Phập!”
Vệ Cung một đường chém tay lướt qua, như lưỡi hái tử thần cắt đứt cổ hai người.
Máu phun trào, virus xâm nhập cơ thể họ.
Chỉ trong một phút ngắn ngủi, bốn người lính dày dạn trận mạc này đã bị Vệ Cung biến thành xác sống, không hề có chút sức phản kháng nào.
“Ngươi là ai?”
Vệ Cung quay đầu lại, phát hiện Mục Lãng đã dẫn theo mấy tên lính đứng sau lưng hắn, họng súng đen ngòm cùng chỉa vào đầu Vệ Cung.
“Ồ? Phản ứng nhanh đấy.”
Khi chiếc drone đầu tiên đột nhiên rơi xuống, Mục Lãng đã nhận ra tầng hai có chuyện.
Dù phản ứng của họ đã rất nhanh, nhưng tốc độ giết người của Vệ Cung còn nhanh hơn.
Khi Mục Lãng và những người khác chạy lên tầng hai, chỉ thấy bốn cái xác sắp biến thành xác sống.
“Thanh niên nam khoảng hai mươi tuổi, luôn giấu mình dưới mũ trùm và mặt nạ…” Đồng tử Mục Lãng đột nhiên mở to: “Ngươi chính là kẻ đứng sau mọi chuyện.”
Giọng Vệ Cung khàn khàn trầm thấp, tỏa ra một áp lực kỳ lạ: “Đoán đúng rồi.”
“Khai hỏa!”
Mục Lãng không chút do dự ra lệnh khai hỏa.
Chỉ cần giết được tên này, thì nguy cơ ở Thiệu Đàm sẽ được giải quyết, hàng triệu sinh mạng sẽ được cứu!
Tuy nhiên, ngay khi họ vừa bóp cò, đạn còn chưa kịp bay ra, Vệ Cung đã biến mất lần nữa.
“A!”
Người lính ở phía sau cùng kêu lên một tiếng thảm thiết, hắn bị Vệ Cung nhấc bổng lên bằng một tay, năm ngón tay sắc như lưỡi lê đâm vào cổ họng, máu chảy như suối.
“Ta đang suy nghĩ nên tặng các ngươi phần thưởng gì.” Xác chết bị Vệ Cung tiện tay ném xuống đất, qua lỗ hổng trên mặt nạ, đôi mắt hắn tỏa ra ánh đỏ tà dị: “Tặng các ngươi, tuyệt vọng, thế nào?”
Lời Vệ Cung vừa dứt, năm cái xác dưới đất đồng loạt đứng dậy, như những tử thần trung thành, bảo vệ vua của chúng.
Vua xác sống, dùng từ này để hình dung gã đeo mặt nạ trước mắt quả thực không gì thích hợp hơn.
Máu lạnh, giết chóc, không chút thương hại.
Sự tồn tại của hắn dường như sinh ra là để hủy diệt toàn nhân loại, hủy diệt cả thế giới.
“Đừng bị hắn dọa! Giữ bình tĩnh, tiếp tục khai hỏa!”
Mục Lãng gầm lên trấn an quân tâm.
Đã đối phương cứ nhảy qua nhảy lại, chứng tỏ hắn cũng sợ đạn! Nếu không thì hắn đã xông thẳng lên giết sạch bọn họ rồi.
Điều quan trọng nhất bây giờ, là tìm ra lý do hắn có thể di chuyển tùy ý.
“Trung đội trưởng, cứu…”
Bóng dáng Vệ Cung lại biến mất, cùng biến mất với hắn còn có một người lính, chết không kịp phản kháng.
“!”
Mục Lãng trợn tròn mắt, gấp đến mức đỏ cả mắt.
Dù vậy, đầu óc hắn vẫn tiếp tục phân tích tình hình.
Tại sao hắn không giết ta?
Với trí thông minh của hắn, chắc chắn đoán được ta mới là chỉ huy. Chỉ cần ta chết, thì đội ngũ sẽ rối loạn!
Theo lý mà nói, ta phải là người chết đầu tiên mới đúng!
“Hửm?”
Mục Lãng đột nhiên chú ý đến những mảnh kính vỡ trên mặt đất.
Vì drone cất cánh, mấy cửa kính bị đâm vỡ, hành lang đầy mảnh kính vỡ.
Duy chỉ có chỗ dưới chân hắn là không có mảnh kính nào!
Không phải hắn không muốn giết ta, mà là không thể giết ta một cách thần không biết quỷ không hay! Vì dưới chân ta không có mảnh kính vỡ!
“Tất cả mọi người, đập vỡ hết mảnh kính dưới đất, rồi tránh xa cửa kính và các bề mặt phản chiếu!”
Quyết định của Mục Lãng rất dứt khoát, cũng rất chính xác.
Không có mảnh kính vỡ trên mặt đất làm môi giới, Vệ Cung sẽ không thể đột nhiên áp sát bọn họ.
“Đúng là một chỉ huy xuất sắc.” Vệ Cung vừa vỗ tay vừa bước ra từ một cửa kính: “Chỉ vài lần ra tay đã phát hiện ra quỹ đạo hành động của ta, rất có đầu óc.”
“Siêu năng lực sao?”
Sắc mặt Mục Lãng trở nên ngưng trọng.
Xác sống đã xuất hiện, thì bây giờ có siêu năng lực cũng chẳng có gì lạ.
Chỉ là, ta phải giết hắn bằng cách nào đây?
“Đập vỡ kính dưới đất, tránh xa cửa kính và gương… Các ngươi không ngây thơ đến mức nghĩ như vậy là ta không làm gì được các ngươi chứ?”
Vệ Cung giơ súng lên trước mặt tất cả mọi người.
Chỉ là hắn nhắm không phải bất kỳ ai, mà là trần nhà.
Hắn muốn làm gì?
Bao gồm cả Mục Lãng, tất cả mọi người đều không hiểu hành động của Vệ Cung.
“Đoàng!”
Giây tiếp theo, viên đạn của Vệ Cung xuyên thủng trần nhà, cũng xuyên thủng đường ống nước trên trần.
Những nơi như trung tâm du khách, chắc chắn có biện pháp phòng cháy. Một khi xảy ra hỏa hoạn, vòi phun trên đầu sẽ phun nước.
Có thể phun nước, tất nhiên sẽ có đường ống dẫn nước.
Nước trong đường ống như những giọt mưa rơi xuống, tạo thành từng vũng nước nhỏ trên mặt đất.
“Mặt nước cũng có thể phản chiếu ánh sáng, nó cũng là gương.”
Mảnh kính vỡ có thể đập vỡ, nhưng vũng nước thì không, nó chỉ có thể hết lần này đến lần khác phục hồi.
Vệ Cung giẫm lên vũng nước từng bước tiến lại gần, trong mắt mọi người hắn như một vong hồn không có thực thể, mỗi bước lại chớp nhoáng.
Vệ Cung đột nhiên đứng trước mặt Mục Lãng, cách đối phương chưa đầy một mét, đôi mắt đỏ ngầu cứ thế nhìn chằm chằm vào Mục Lãng.
“Tạm biệt.”
Giọng Vệ Cung bình thản, như thần chết tuyên án tử cho kẻ đã chết.
“Phập!”
Bàn tay sắc bén đâm vào cơ thể Mục Lãng, bóp nát trái tim hắn.
Mục Lãng chỉ là một con người bình thường, trong tình huống này chắc chắn phải chết.
“Trung đội trưởng!”
Sự hy sinh của trung đội trưởng làm những người lính còn lại phẫn nộ, họ điên cuồng bắn về phía Vệ Cung.
“Đừng vội, các ngươi sẽ sớm được đi gặp anh ta thôi.”
Bóng dáng Vệ Cung liên tục chớp nhoáng. Mỗi lần chớp nhoáng, lại tạo ra một cái xác.
Chẳng mấy chốc, cả tầng hai không còn một người sống.
“Gầm!”
Tầng một của trung tâm du khách vang lên tiếng gầm của Kẻ Truy Đuổi, tiếng súng cũng dần im bặt, rõ ràng Kẻ Truy Đuổi và đại quân xác sống đã phá vỡ phòng tuyến.
Vệ Cung nhìn xác Mục Lãng, thở dài.
Hệ thống không có tiếng nhắc, xem ra không thể chuyển Mục Lãng thành Quyến Thuộc.
Với năng lực chỉ huy và khả năng phán đoán lâm trận của Mục Lãng, chắc chắn có thể tạo ra một tiểu đội xác sống cực kỳ đáng sợ.
Tiếc là không thể.
“Ánh đèn đường vàng vọt không soi sáng nổi cả con phố…”
Không hiểu sao, Vệ Cung đột nhiên rất muốn ngân nga bài hát này.
Tiếp theo, nên đi tìm những người khác thôi.
