Chương 43: Kính Hoa Thủy Nguyệt
“Phía sau mau theo kịp! Theo kịp!”
Trình Mộng vừa ra khỏi lều, liền thấy từng đội lính trang bị đầy đủ chạy vụt qua trước mắt, trên sân tập, trực thăng vũ trang cũng lần lượt cất cánh.
“Lão Cương, động binh động tướng thế này là muốn làm gì vậy?”
Bình Cương không trả lời, mà nhìn Trình Mộng một cách đầy ẩn ý.
Trình Mộng sờ sờ mặt, trên mặt cũng không dính cơm mà: “Anh nhìn tôi làm gì?”
“Nghe nói bộ chỉ huy đã khóa chặt vị trí của Mẫu Thể xác sống rồi, một nửa binh lực của khu trú ẩn đã bị phái đi, bây giờ trong bộ chỉ huy chẳng còn ai cả.”
Nghe đến đây, Trình Mộng không khỏi thấy nghi ngờ: “Anh một quân y, sao lại biết rõ ràng đến vậy?”
Bình Cương dời ánh mắt sang chỗ khác: “Vì lát nữa tôi cũng tham gia hành động, nên nắm rõ hơn một chút.”
Nói xong, Bình Cương liền rời đi không ngoảnh đầu lại.
Trình Mộng xoa xoa mũi, cười khẩy: “Sao tôi ngửi thấy mùi âm mưu thế này.”
Cô luôn cảm thấy biểu hiện của Bình Cương có gì đó gượng gạo.
Cô nhìn về phía tòa giảng đường không xa, đó là vị trí của bộ chỉ huy lâm thời. Đúng như Bình Cương nói, lực lượng canh gác của bộ chỉ huy lâm thời đã giảm đi rõ rệt.
“Không biết tôi có nên lẻn vào xem thử không nhỉ?”
Sau khi vào khu trú ẩn đại học Thiệu Đàm, Trình Mộng luôn tìm mọi cách để vào được bộ chỉ huy lâm thời.
Nhưng mức độ cảnh giới của bộ chỉ huy lâm thời quá cao, cô vẫn chưa có cơ hội.
Giờ lính canh giảm bớt, rõ ràng là cơ hội ngàn năm có một.
Câu nói của Bình Cương cũng khiến Trình Mộng để tâm.
Chẳng lẽ quân Đại Viêm thực sự đã khóa chặt thân phận của chủ nhân rồi sao?
Nếu là thật, vậy cô phải nhanh chóng truyền tin này cho chủ nhân, để phòng quân Đại Viêm đánh lén.
Trình Mộng nhét một chiếc gương nhỏ vào túi: “Đi xem thử vậy.”
……
Trình Mộng luồn lách trong tòa giảng đường, dễ dàng tránh được từng đội tuần tra.
“Có phải hơi thuận lợi quá rồi không?”
Nếu như trước đây mức độ cảnh giới là cấp căn cứ quân sự, thì bây giờ hoàn toàn là cấp bảo vệ khu dân cư, trừ người giao đồ ăn ra, ai cũng có thể vào dạo vài vòng.
“Tôi nhớ là ở đây.”
Trình Mộng thử đẩy một cánh cửa, bên trong quả nhiên là bộ chỉ huy lâm thời.
Đúng như Bình Cương nói, trong bộ chỉ huy lâm thời chẳng có một ai, trống rỗng.
Trình Mộng nhún vai: “Được rồi, tôi rút lại lời vừa nãy. Đây là nhà vệ sinh công cộng, muốn vào thì vào, muốn đi thì đi.”
Đã không có ai, Trình Mộng cũng chẳng thèm giả vờ nữa, đường hoàng bước vào, thậm chí không thèm đóng cửa.
“Để tôi đoán xem, trong cái máy tính nào có thứ tôi cần đây?”
Ngay khi cô vừa ngồi xuống, chuẩn bị dùng 【Kỹ năng hacker】 để xâm nhập máy tính, một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng: “Cô đang tìm gì thế?”
Không biết từ lúc nào, Nhung Nguyệt đã xuất hiện sau lưng Trình Mộng.
Trong tích tắc, hàng chục binh sĩ trang bị đầy đủ tràn vào phòng chỉ huy lâm thời, bao vây Trình Mộng.
Tất cả tin tức đều do Nhung Nguyệt cố tình tiết lộ cho Trình Mộng, mục đích là để kiểm tra thân phận của cô ta.
Nếu cô ta là nội gián của bọn xác sống, một khi biết thân phận của Mẫu Thể bị lộ, thì chắc chắn sẽ lợi dụng lúc cô ta vắng mặt để lẻn vào bộ chỉ huy kiểm chứng thật giả.
Chỉ là không ngờ Trình Mộng lại dễ dàng mắc câu như vậy.
Dù bị nhiều khẩu súng chỉa vào như vậy, trên mặt Trình Mộng vẫn không chút hoảng hốt, thản nhiên nói: “Tôi đang tìm gì, chẳng phải cô biết rõ sao?”
Trình Mộng vừa nói vừa đưa tay về phía chiếc gương nhỏ trong túi áo.
Nhung Nguyệt có khả năng quan sát cực kỳ nhạy bén, lập tức chú ý đến động tác nhỏ của Trình Mộng: “Cô muốn làm gì?”
“Tạm biệt nhé.”
Nhung Nguyệt vừa định chộp lấy vai Trình Mộng, thì thân thể cô ta đột nhiên biến mất một cách kỳ lạ, chỉ để lại một chiếc gương nhỏ bằng lòng bàn tay tại chỗ.
“Đây là một chiếc gương sao?”
Nhung Nguyệt nhặt chiếc gương lên, còn chưa kịp quan sát kỹ, thì thấy một bàn tay trắng bệnh đột nhiên thò ra từ trong gương, thẳng tắp chộp về phía đầu cô.
Cảnh tượng này, giống hệt cảnh ác quỷ xuất hiện trong phim kinh dị!
“!”
Phản ứng của Nhung Nguyệt có thể nói là cực nhanh, trước khi bàn tay kia chạm vào người, cô đã ném chiếc gương đi.
Mặt gương gợn lên từng đợt sóng, dưới ánh nhìn của tất cả mọi người, một người đàn ông tóc đen anh tuấn chậm rãi đứng dậy.
“Ôi ôi, lòng phụ nữ đúng là khó đoán mà. Trước đó tốn bao tâm sức để tìm ta, giờ ta tự dâng đến tận cửa, lại ném ta đi thật xa.”
“Mẫu Thể xác sống!”
Trong khoảnh khắc, thần kinh của tất cả mọi người lập tức căng thẳng, vô số họng súng đồng loạt chỉa vào đầu Vệ Cung.
“Khai hỏa!”
Theo lệnh của Nhung Nguyệt, đạn bay tới tấp về phía đầu Vệ Cung.
“Đây là cách người Đại Viêm các ngươi chào hỏi sao? Thật là bất lịch sự.”
Vệ Cung giơ tay lên, nhẹ nhàng nắm lấy những viên đạn bay tới: “Kính Hoa Thủy Nguyệt.”
Một giây trước, đạn còn phủ kín cả căn phòng, giây sau đã biến mất tức thì.
“Chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Ngoại trừ Nhung Nguyệt, tất cả binh lính đều kinh ngạc trước màn biến hóa như ảo thuật của Vệ Cung.
Đây là gì? Ảo thuật sao?
Không phải, nhà ai mà biến mất được nhiều đạn như vậy! Đây đã là phép thuật rồi!
Nhìn vẻ mặt suýt rớt cằm của bọn họ, Vệ Cung rất hài lòng.
Đây chính là “kỹ năng dung hợp linh hồn” mà hắn đã nghiên cứu mấy ngày nay – Kính Hoa Thủy Nguyệt.
Vệ Cung thi triển chiêu thức này có ba bước:
Bước một: Dùng mắt của mình làm mặt gương, khóa chặt không gian của cả căn phòng.
Bước hai: Nén toàn bộ không gian vào một quả cầu chứa dùng một lần.
Bước ba: Đánh dấu quả cầu chứa dùng một lần này, rồi hoán đổi nó với điểm đánh dấu đã chuẩn bị sẵn trong thế giới trong gương.
Như vậy, Vệ Cung có thể cưỡng chế kéo những người hắn nhìn thấy vào thế giới trong gương.
Tất nhiên, kỹ năng này cũng có giới hạn, đó là chỉ có thể cưỡng chế khóa chặt không gian trong phạm vi năm mươi mét khối.
Một khi vượt quá phạm vi này, Vệ Cung cũng bó tay.
Để Nhung Nguyệt chủ động bước vào phạm vi này, Vệ Cung cố tình để Trình Mộng lộ thân phận.
“Đừng vội, lát nữa các ngươi sẽ biết ngay.”
Vệ Cung dang rộng hai tay, rồi mạnh mẽ vỗ tay vào nhau: “Kính Hoa Thủy Nguyệt!”
Giây tiếp theo, tất cả những người còn sống trong phòng đều bị Vệ Cung đưa vào thế giới trong gương, chỉ còn lại một mình Vệ Cung đứng nguyên tại chỗ.
Cùng lúc đó, thế giới trong gương.
Binh lính ngơ ngác nhìn xung quanh, tìm kiếm bóng dáng Vệ Cung: “Mẫu Thể chạy đi đâu rồi?”
So với sự hoảng loạn của binh lính, Nhung Nguyệt lại bình tĩnh đến đáng sợ: “Không phải nó chạy, mà là chúng ta đã bị chuyển đến nơi khác.”
“Chỉ huy, làm sao cô biết?”
“Âm thanh.” Nhung Nguyệt chỉ ra ngoài cửa sổ: “Thế giới này gần như giống hệt thế giới thật, chỉ khác một điều, ngoài chúng ta ra, thế giới này không có người sống nào khác.”
