Chương 68: Không Nên Bỏ Dở Nửa Chừng
Tiêu An Di im lặng một lát, rồi tiếng bước chân đi ra ngoài, còn đóng cửa lại.
Điện thoại để trên bệ rửa mặt lập tức hiện lên hai tin nhắn.
[Em có đến phòng anh rồi, giỏ trái cây trên tủ đầu giường là em cắt đấy.]
[Anh đang tắm, nên em không làm phiền anh.]
Tôi cúi xuống nhìn hai câu này.
Chà.
Lục Tùng Cẩn đúng là hiểu rõ Tiêu An Di.
Đúng vậy, cứ giả vờ như không biết gì thì mối quan hệ mới duy trì được, có những thứ đã xé rách ra thì không thể vá lại được.
Anh cầm điện thoại, mở cửa đi ra ngoài.
Tôi nhặt cái máy sấy trên sàn lên thử, không hỏng, vẫn dùng được.
Từ nhỏ tôi đã hay bị đau đầu, nhất là khi tóc chưa khô.
Tôi sấy tóc trước gương mất nửa tiếng, từng sợi tóc đều khô ráo, rồi lấy một cái áo choàng tắm khác trong tủ mặc vào. Trong tủ có rất nhiều áo choàng tắm.
Tôi bước ra khỏi phòng tắm.
Lục Tùng Cẩn vẫn đang làm việc trước laptop, có vẻ đang viết luận văn, gõ bàn phím liên tục.
Đồng hồ treo tường chỉ 11 giờ.
Mười một giờ tối, giờ này người làm cũng đã vào phòng, tôi có mặc áo choàng tắm ra ngoài cũng chẳng sao.
Hơn nữa, áo choàng tắm cũng chẳng hở hang gì, chỗ nào cần che đều che rồi, gặp ai cũng không vấn đề.
Cứ thế xuống tầng hầm một chuyến, thay quần áo của mình, rồi đi tìm Lục Quý, vừa vặn.
Tôi đi về phía cánh cửa đang đóng chặt.
“Muốn ra ngoài à, để đồ của tôi lại đã.” Lục Tùng Cẩn nói.
Tôi nói: “Tôi có mang gì đâu.”
Ánh mắt Lục Tùng Cẩn dừng trên chiếc áo choàng tắm tôi đang mặc.
Tôi tức quá hóa cười.
“Anh xé quần áo tôi, tôi mặc áo choàng tắm đi, thế là công bằng rồi.”
Tôi đi thẳng ra mở cửa.
Nhưng tay nắm cửa như bị hàn chết, xoay thế nào cũng không được.
Cánh cửa này còn có một cách khóa một chạm khác, khóa kiểu đó thì từ trong không vặn được, từ ngoài nhập mật mã cũng không vào được.
Tôi quay lại nhìn anh.
“Anh có ý gì vậy? Bảo tôi đừng khiêu khích Tiêu An Di, còn muốn nhốt tôi trong phòng anh à?”
Lục Tùng Cẩn xoay ghế, đối diện với tôi: “Để đồ của tôi lại, tôi sẽ mở cửa.”
“Nói được làm được chứ?”
“Ừ.”
“Được thôi.”
Tôi đối diện với anh, cởi áo choàng tắm ra, ném xuống đất.
“Mở cửa đi.”
Anh lạnh lùng nhìn tôi một lúc, rồi ấn một cái nút nhô lên trên bàn làm việc.
Cánh cửa sau lưng kêu ‘tách’ một tiếng.
Tôi xoay người, vặn tay nắm, mở cửa, bước một chân ra ngoài.
Nhưng chỉ vừa bước được một chân —
Một bàn tay chợt kéo mạnh tôi vào lại trong phòng, đồng thời anh đạp cửa đóng lại.
Từ cửa ra vào đến cái bàn đặt laptop, chỉ cách vài bước, vậy mà anh đến bên tôi trong tích tắc.
Trên khuôn mặt đầy mây đen của anh, gân xanh trên trán nổi lên.
“Cô điên rồi à?”
“…”
“Không mặc gì, cô dám ra ngoài?!”
Từ trong mắt anh, tôi thấy mình đang cười đầy vẻ bất chấp.
“Người dám nhảy lầu còn sợ gì, tôi có gì mà không dám?”
Lục Tùng Cẩn nhìn tôi.
Nhìn mãi, rồi anh mất kiểm soát, kéo tôi lên giường, đè lên người tôi.
Tôi lợi dụng lúc anh cởi áo choàng tắm, thò tay vào ngăn kéo tủ đầu giường, lấy ra một hộp bao cao su.
Lúc nãy mở ngăn kéo ra, tôi đã thấy cái hộp này nằm dưới phong bì.
Đã được bóc ra rồi.
Lục Tùng Cẩn trực tiếp ném nó vào thùng rác.
“Dùng từ năm năm trước, hết hạn lâu rồi.”
Tôi hỏi: “Còn cái nào khác không? Anh không chuẩn bị à?”
Đôi bàn tay to lớn, khô ráo và ấm áp vuốt ve má tôi.
Nhưng nhiệt độ trong mắt anh vẫn lạnh.
“Không, không đeo.”
“Thế thì cút đi, đừng đụng vào tôi!”
Tôi đấm đá túi bụi, tát loạn vào mặt anh, đầu gối đạp vào bụng anh.
Nhưng với anh, dường như chỉ là gãi ngứa, chẳng thể ngăn được điều anh muốn làm.
Anh nắm cổ chân tôi, đè lên cao.
“Nếu tôi chưa từng hại ai, thì những chuyện tôi phải chịu đựng này tính là gì?” Tôi nói giọng u uất, “Nhưng nếu là do tôi làm, thì ông nội anh trên trời đang nhìn đấy, nhìn xem anh đang làm gì với tôi.”
Cơ thể Lục Tùng Cẩn cứng đờ.
Tôi nói tiếp: “Có những lời không nên để tôi nói, nhưng trong lòng anh hẳn phải rõ. Khi ông nội anh còn sống, bố anh có bao nhiêu tiếng nói trong tập đoàn? Có những thứ, khi lão nhân gia còn, thì làm con mãi mãi chỉ là con.”
“…”
“Xe của ông nội anh, bố anh muốn lái lúc nào chẳng được, anh đã bao giờ tra xem, khoảng thời gian đó bố anh đã lái chiếc xe đó bao nhiêu lần chưa?”
Thực ra lúc đó, Lục tổng không hề lái xe của ông cụ.
Nhưng tất cả camera ra vào gara, năm năm trước đều bị Lục Tùng Cẩn xóa sạch.
Lúc đó anh yêu tôi biết bao.
Rõ ràng đã nghi ngờ tôi, nhưng lại sợ cảnh sát qua camera phát hiện ra điều bất thường, sẽ tra ra tôi. Nên anh đã đi trước một bước, xóa hết dữ liệu camera.
Chính vì thế, bây giờ không còn camera, anh cũng không thể biết, khoảng thời gian đó bố anh rốt cuộc có lái xe hay không.
Cũng vì đã năm năm rồi, ngay cả bố anh có lẽ cũng chẳng nhớ nổi.
Tôi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm không đáy của Lục Tùng Cẩn, tiếp tục nói:
“Và tại sao, rõ ràng không có một lý do nào đủ thuyết phục, mà bố anh lại đồng ý kết án? Chẳng lẽ chỉ vì khoản bồi thường đó? Nhà họ Lục thiếu chút tiền ấy sao?”
Thực ra là vì không tra ra được gì, cấp trên lại có nhiệm vụ kết án, người phụ trách vụ án lại có quan hệ khá sâu với bố anh, nên nhờ bố anh giúp một tay.
Nhưng nếu cố tình hiểu theo một góc nhìn khác, thì sẽ có cách nhìn khác.
Tôi nằm dưới thân Lục Tùng Cẩn, hai tay ôm má anh, ngóc đầu lên, hôn nhẹ lên sống mũi anh.
“Nếu đổ hết tội lỗi lên đầu tôi mà khiến anh thấy yên lòng hơn, thì cứ như vậy đi.”
Tôi áp sát sống mũi anh, khẽ nói: “Tôi yêu Lục Tùng Cẩn của tuổi mười mấy, mãi mãi không hận anh.”
Lục Tùng Cẩn vốn mặt vô cảm, sau khi tôi nói xong chữ cuối cùng, như bị bỏng, anh khẽ chớp mắt, tránh ánh mắt tôi.
Hơi thở anh ngừng lại một lát, rồi trở mình nằm sang một bên, không đè lên tôi nữa.
Một lúc lâu sau, anh nhắm mắt lại, giọng hơi khàn.
“Cô đi đi.”
Tôi ngồi dậy, “Áo choàng tắm còn phải để lại cho anh không?”
Anh không nói gì.
Thế là tôi xuống giường, chân trần.
Nhặt chiếc áo choàng tắm dưới đất lên, mặc vào, thắt dây lại.
Khi ra đến cửa, tôi dừng bước.
Quay đầu lại nhìn một lần.
Trong phòng, ánh đèn hơi ấm chiếu lên người anh, thân hình anh rất đẹp, nhất là đường eo thon gọn, là nơi tôi thích nhất.
Khi anh yêu một người, thực sự không có giới hạn nào, nhưng anh rút lui cũng rất nhanh.
Năm đó từ yêu tôi đến không yêu tôi, anh chỉ mất một tháng. Người đàn ông ngày xưa tôi trầy da cũng làm ầm lên, lại trở nên vô cảm trước cảnh tôi nhảy lầu.
Thật đáng tiếc, mối tình đó. Trong phòng ICU, tôi vẫn ngày ngày mơ thấy anh, mơ thấy anh rơi nước mắt, hỏi tôi có đau không.
Tôi cũng khóc, khóc vì sao anh lại họ Lục.
Dĩ nhiên tất cả chỉ là mơ. Anh thực sự nhẫn tâm không nhìn tôi, một lần cũng không.
Sau đó, tôi không còn mơ thấy anh nữa.
Làm sao có người mãi không thoát khỏi bụi gai được chứ? Chỉ cần máu chưa cạn, còn một hơi thở, thì cuối cùng cũng sẽ bước ra.
Tôi chỉ nhớ, mọi việc tôi làm đều không sai.
Và cũng không nên bỏ dở nửa chừng.
Tôi rời mắt, bước ra ngoài cửa.
