Chương 15: Dạy học.
Cuộc sống cấp ba của Minh Hương chỉ còn hơn nửa tháng.
Sau khi thành công lấy được thẻ trúng tuyển của trường quân đội Kỳ Vân, tinh thần cô vẫn còn trong trạng thái hưng phấn cao độ.
Nhỏ xíu một cái, chỉ bằng một nửa thẻ căn cước ở thế giới cũ, toàn thân màu bạc xám, chất liệu lạnh cứng.
Minh Hương nắm chặt nó trong lòng bàn tay, cảm nhận cảm giác mát lạnh từ da truyền đến.
Đây đâu phải là thẻ trúng tuyển gì? Rõ ràng là tấm vé thông hành để cô trở thành thợ săn tiền thưởng!
Đây là tiền, là dinh dưỡng, là công tắc bật cuộc sống hạnh phúc của cô!
Cô thậm chí còn hơi muốn trốn học để làm một vụ lớn.
Nhưng nghĩ đến tác phong và tính cách nhanh nhẹn dứt khoát nói là làm của thầy Kiều, Minh Hương lập tức vứt bỏ suy nghĩ không nên có trong đầu, ngoan ngoãn lên hết tất cả các tiết học.
Ngày rời trường là thứ sáu, thời gian Minh Hương hẹn với Thích Tri đi đăng ký thợ săn tiền thưởng là hai ngày sau, vì nhân viên quầy đăng ký được nghỉ cuối tuần.
Lịch trình hai ngày cuối tuần đã kín, cô phải tiếp tục đi tập bắn súng và chiến đấu.
Minh Hương vẫn nhớ lời Kiều Quyết hôm khảo hạch nói: “Chỉ khi thể hiện đủ thực lực, người khác mới coi trọng cậu.”
Kiều Quyết đang nhắc nhở cô.
Giám khảo trường quân đội Kỳ Vân chắc có chút bất mãn với cô, vì thân phận người thường.
Cô cũng biết, càng về sau, cấp độ dị năng của người thức tỉnh càng cao, điểm yếu của cô càng rõ rệt.
Nhãn trên bảng thuộc tính cho cô cảm giác không đơn giản, nếu đoán không sai, một số năng lực nhất định có thể tiếp tục nâng cấp.
Minh Hương tạm thời chưa nắm được mấu chốt, cô phải tiếp tục luyện tập mới biết kết quả.
Kỳ nghỉ của Minh Hương luôn là ba điểm một đường thẳng: bắn súng – chiến đấu – về nhà.
Nhưng Thích Tri gần đây rất bận, không có ai cùng cô luyện chiến đấu.
Thứ bảy trời giảm nhiệt.
Minh Hương cuộn chặt chăn ngủ một đêm, nhưng trong chăn vẫn lạnh.
Qua khe hở của khung cửa sổ sắt han gỉ, một tia sáng lọt vào.
Cô đấu tranh tâm lý cả chục phút, mới rụt rè thò một tay ra khỏi chăn mò tìm cái áo khoác đắp trên chăn.
Mở cửa ra, cầu thang sắt vốn dĩ đã phủ một lớp tuyết dày, nhìn xa, một màu bạc trắng.
Cô cho tay vào túi áo bông màu nâu xám, trên người đeo chiếc túi nhỏ màu vàng và khẩu súng.
Minh Hương thuần thục đổi tiền ở chợ đen, rồi thẳng tiến đến trường bắn.
Vì nghỉ lễ, học sinh đều muốn nghỉ ngơi lười nhác, trong sân không còn náo nhiệt như trước, ngoài vài người yêu thích bắn súng thì hầu như không có ai.
“Bác, sân số 4, đặt trọn một tháng.”
Minh Hương khựng lại.
Đúng là kỳ lạ! Bình thường sân số 4 hầu như không ai đặt, hôm nay sao lại có người chỉ định chọn sân này?
Gặp con số may mắn rồi à?
Minh Hương bước qua cửa cuốn, ngẩng đầu nhìn người đang thanh toán.
Mái tóc xoăn màu hạt dẻ buông xuống eo, trên người mặc một chiếc áo khoác lông cừu màu nâu nhạt.
Cảm nhận được tiếng bước chân, cô ta quay đầu lại, lộ ra khuôn mặt trang điểm tinh tế.
Là Thành Tư Tư.
Minh Hương cau mày, từ lần trước đến giờ, khá lâu không gặp cô ta.
Gặp đột ngột, tổng cảm giác cô ta đến tìm mình gây chuyện.
Hy vọng chỉ là cô nghĩ nhiều.
Chủ tiệm vừa chuyển một khoản lớn từ vòng tay của cô ta vào tài khoản mình, ngẩng đầu lên liền chạm mắt với Minh Hương, ông ta có chút chột dạ.
Minh Hương không để ý lắm, có tiền không kiếm là ngu, huống hồ đối phương lại là con gái của quản lý khu vực của ông ấy, đặt mình vào hoàn cảnh của ông ta, quả thật ông ta khó lòng từ chối.
“Còn mấy sân trống?”
“Sân số 6 đến số 12 đều trống.”
Minh Hương gật đầu, bắt đầu lấy tiền, “Vậy tôi lấy sân số 6.”
“Khoan đã.”
Bầu không khí ngưng đọng, chủ tiệm không dám thở mạnh.
Minh Hương nhìn Thành Tư Tư đang cắt ngang việc thanh toán của mình, lộ vẻ thắc mắc.
“Lại sao nữa?”
Thành Tư Tư: “Tôi muốn làm giao dịch với cậu, dạy tôi bắn súng, tôi trả sân cho cậu một tháng, thêm năm nghìn tệ phí dạy kèm.”
Minh Hương im lặng, có cảm giác không thực như bánh từ trên trời rơi xuống.
Vẻ mặt Thành Tư Tư có chút không tự nhiên: “Sau kỳ thi sơ tuyển lần trước, thầy bọn tôi đã xem cả quá trình và khen cậu bắn rất giỏi. Tuần sau tôi phải đến Thải Giang tham gia kỳ thi tuyển chọn của Trường quân đội Nguyên Hàn, sáng mai phải ra trung tâm thành phố đón tàu điện ngầm. Tôi chỉ cần cậu một ngày thôi.”
“…” Minh Hương: “Thành giao.”
Không ai ghét tiền, nhất là loại nghèo rớt mồng tơi như cô. Vì năm nghìn tệ, cô có đủ sức lực và thủ đoạn. Huống hồ thời gian làm việc chỉ có một ngày! Cái ân oán nhỏ nhặt trước đây tính là cái đếch gì.
…
“Cơ mô ngón cái áp thẳng vào tay cầm, khớp ngón cái đẩy lên trên.”
Minh Hương đứng bên cạnh.
Tiểu thư cầm súng ngắn, tư thế rất chuẩn.
Minh Hương cau mày rồi nhanh chóng giãn ra, tiếp tục hướng dẫn.
“Ngắm, bắn.”
Đoàng.
Trượt.
Theo tư thế và cường độ lực thường ngày cô ta thể hiện, phát này dù tệ nhất cũng phải trên sáu vòng. Tiếc là tay Thành Tư Tư vừa run lên, trông có vẻ như do độ giật của súng quá lớn.
Minh Hương hơi nghi ngờ thu hồi tầm mắt: “Cố gắng giữ cơ thể ổn định, làm lại.”
“Cậu đi tập của cậu đi, tôi tự tìm cảm nhận.”
Minh Hương chần chừ một lát rồi gật đầu, tai luôn để ý đến thông báo của sân mà Thành Tư Tư đang ở.
Một ngày trôi qua, Thành Tư Tư cảm thấy còn mệt hơn lúc mới học bắn súng, cúi đầu nhìn vòng tay, bây giờ là bảy rưỡi tối.
Cảm thấy gần đến lúc rồi, phát cuối cô ta nắm vững khẩu súng.
Đoàng —
Chín vòng.
Cô ta tháo kính bảo hộ, gạt mấy sợi tóc mai ra sau tai, rồi hài lòng quay đầu.
“Hôm nay đến đây thôi, tôi thanh toán cho cậu bây giờ.”
Thành Tư Tư từ chiếc túi da nhân tạo nhỏ xinh của mình móc ra năm nghìn tệ tiền mặt đưa cho Minh Hương. Một xấp dày, cầm trong tay rất có trọng lượng.
“Phí sân tôi đã trả xong rồi, khi nào cậu rảnh cứ đến thẳng.”
Minh Hương không động đậy, mắt nhìn thẳng vào cô ta. Thành Tư Tư bị cô nhìn đến nỗi trong lòng rợn tóc gáy: “Sao vậy?”
Minh Hương tùy tiện lấy ra một chai dinh dưỡng, lắc lắc trước mặt cô ta: “Cảm ơn, nhưng mấy thứ này không cần cậu tặng.”
Thành Tư Tư phản ứng mãi mới hiểu ra ý gì.
…
Trường Hy Vọng phân hiệu thứ ba mươi ba rất coi trọng việc bồi dưỡng năng lực bắn súng của toàn thể học sinh, nên từ năm lớp 11 đã thiết lập môn học vũ khí. Mỗi ngày ít nhất một tiết, tức là tròn hai tiếng. Số tiết nhiều đến mức coi như trọng lượng môn chính. Hơn nữa môn học này có hai kỳ thi lý thuyết và thực hành.
Tuy lớp Bốn lần này không có học sinh nào vào vòng sơ tuyển của trường quân đội Kỳ Vân, nhưng vẫn có học sinh ưu tú, Thành Tư Tư là một trong số đó, năm nào bình chọn cũng có cô ta. Vì thế cô ta mới khi biết mình bị chọn làm học sinh bình thường mà không được chọn, nên bất bình và khiêu khích.
Nhưng, thử hỏi học sinh bắn súng tệ như vậy, có thể được bình chọn danh hiệu học sinh ưu tú mỗi học kỳ không? Suốt một buổi sáng, không trượt thì cũng sượt. Nếu thầy cô ta là Kiều Quyết, cô không nghi ngờ gì thầy Kiều sẽ vung tấm thép lớn đập chết cô ta.
Minh Hương rút ra kết luận: Tiểu thư đang diễn kịch với cô.
“Lần sau đừng làm cái chuyện ngu ngốc này nữa, diễn mệt mà còn không tiến bộ.”
Thành Tư Tư không tự nhiên vuốt mấy sợi tóc mai bên tai: “Không biết cậu đang nói gì, nhưng chỉ có năm nghìn tệ thôi mà, nhìn cậu vui thế, cậu đã góp đủ học phí năm mươi nghìn tệ một năm chưa?”
“Gì?”
