Chương 3: Oan gia nên hòa không nên kết.
Minh Hương vừa bước một chân vào, từ trong cửa cuốn thò ra một khuôn mặt thanh tú.
Cậu ta khẽ nhướn mày, đôi mắt màu hổ phách lộ chút ngạc nhiên: “Cô cũng đến à?”
Là Sở Lâm, đối thủ cạnh tranh mạnh mẽ của lớp 1 mà Kiều Quyết từng nhắc. Cô nhớ hình như cậu ta là người thức tỉnh hệ Kim, năng lực thân hòa lực cũng đỉnh cấp loại S, 100 điểm.
“Cậu bao hết chỗ này à?”
Sở Lâm sững lại: “Không, tôi mới đến thôi.”
“Để tôi xem thử.” Minh Hương vượt qua cậu ta, đi thẳng về phòng nghỉ nhỏ của ông chủ.
“Cô có vẻ rất quen chỗ này?”
Sở Lâm không biết từ lúc nào đã bám theo sau.
Cửa phòng nghỉ khép hờ, qua khe cửa ông chủ nghe tiếng bước chân liền ngoảnh lại, lập tức đứng dậy mở cửa.
Ông chủ là một bác trạc sáu mươi, trông có vẻ thật thà. Minh Hương cũng nghe người ta bảo, trước đây bác ấy là quân nhân xuất ngũ.
Thật giả thì chẳng ai biết.
“Minh Hương, hôm nay cháu e là không có chỗ tập bắn rồi.” Ông chủ hơi ngượng ngùng.
Minh Hương hỏi: “Sao thế ạ? Ai bao hết chỗ vậy bác?”
“Ừ, là một cô bé, nhìn tâm trạng không tốt, tới đây trút giận. Vấn đề là bác khó từ chối.”
Phòng nghỉ chỉ cách trường bắn một bức tường, tiếng đạn va chạm vọng tới liên hồi từ phía sau tường.
Minh Hương bước ra cửa trường bắn, hé mở một khe.
Nhìn rõ người bên trong, lông mày Minh Hương giật giật.
Sao lại gặp ông tướng này nữa?
“Cô quen à?” Sở Lâm nghi hoặc.
Minh Hương nhìn cậu ta đầy ẩn ý: “Tôi đoán cậu cũng quen.”
Sở Lâm: ?
Minh Hương tốt bụng nhường chỗ cho cậu ta.
Người bên trong có mái tóc dài xoăn nhẹ, mặc bộ vest hồng thời thượng của thời đại này, đeo kính bảo hộ, xả đạn một cách điên cuồng vào bia, như trút giận. Cả một tràng xả đạn, chẳng mấy phát trúng. Giọng máy móc liên tiếp báo:
Khu số một, không trúng.
Khu số một, không trúng.
Khu số một, trúng, 5 vòng.
Khu số một, trúng, 3 vòng.
Thành tích thảm không nỡ nhìn.
Nhưng dù có trượt vòng sơ tuyển quân đội, cô ta cũng là học sinh ưu tú của trường thứ ba mươi ba, không thể nào ở trình độ này.
Chắc cô ta không bắn nghiêm túc.
Sở Lâm cau mày: “... Cô ta sao vậy?”
Sở Lâm như có ý nhìn về phía Minh Hương.
“Cậu không biết à? Cậu có thấy danh sách thí sinh dự tuyển không?” Minh Hương nói: “Cô ta đứng thứ mười một.”
Sở Lâm: “Thì ra là vậy.”
“Thế cậu tưởng là gì?”
Sở Lâm chậm rãi mở miệng: “Thật ra lúc tan học hôm nay, tôi thấy hai người bị ong máy mời lên phòng giám thị.”
“…” Minh Hương: “Có lẽ cũng có phần nguyên nhân đó, nhưng việc trượt tuyển mới là ngòi nổ. Cô ta cho rằng tôi chiếm mất suất của cô ta.”
Ông chủ cau mày bất đắc dĩ, hạ thấp giọng: “Cháu đừng trách bác. Đáng lẽ nghe tin cháu vào vòng sơ tuyển quân đội, biết mấy hôm nay cháu sẽ đến tập, bác đã cố dành sẵn chỗ thường dùng cho cháu.”
“Nhưng cha của cô bé đó là tổng phụ trách chợ đen khu này, thật không dám đắc tội. Nếu các cháu là bạn học, hay là cháu tự nói chuyện riêng xem, liệu cô bé có thể nhường cho một hai khoảng đất không?”
Sở Lâm cũng nói: “Hay cô thử khuyên cô ta đi? Oan gia nên hòa không nên kết.”
Này cậu trai, câu thứ hai của cậu nói ngược rồi đấy.
Minh Hương lại nhìn về phía trường bắn, đối phương đang mải mê, không ngắt lời cô ta thì không thể nói chuyện được.
Minh Hương hơi khó xử, hai ánh mắt đầy kỳ vọng đè nặng lên cô, cô cầm súng liều mạng xông vào.
Khu số bốn: trúng, 10 vòng.
Khu số bốn: trúng, 10 vòng.
Khu số bốn: trúng, 10 vòng.
...
Nghe tiếng động lạ xâm nhập, Thành Tư Tư cuối cùng cũng đặt súng xuống, ngơ ngác quay đầu.
Ai đấy?
Cô vừa định hỏi tội ông chủ, nhưng quay đầu lại thấy mặt Minh Hương.
Ông chủ đứng phía sau cũng rất lúng túng.
Trời ơi, bảo cô ta đi nói chuyện, cô ta lại vào bắn.
Cướp luôn à?
Sở Lâm cũng không ngờ Minh Hương lại thẳng tay như vậy.
Cậu ta đã chuẩn bị sẵn sàng xông vào ngăn hai người đánh nhau.
Nhưng Thành Tư Tư không ra tay, mà chỉ hung tợn hỏi: “Sao lại là cô? Cô không biết chỗ này đã được tôi bao hết rồi sao?”
Minh Hương gật đầu: “Biết chứ, chẳng phải thấy cô một mình trút giận chán quá sao? Tôi đến bầu bạn với cô.”
Thành Tư Tư: ?
“Cô bị bệnh à?”
“Chậc! Sao lại mắng người thế? Không có văn hóa.”
Thành Tư Tư: …
Cô tức đến nỗi muốn bật cười: “Đây là chỗ tôi bao!”
“Cô không phục đúng không?”
Thành Tư Tư hơi không theo kịp suy nghĩ của cô.
Minh Hương nói: “Chuyện trượt tuyển ấy.”
Ánh mắt Thành Tư Tư thoáng dao động.
Cô đương nhiên không phục!
Cô là hệ Phòng ngự, dị năng hiếm có lại thực dụng.
Cớ sao lại thua cô ta!
Cô không tin một học sinh bình thường không dị năng lại có thể hơn cô!
Minh Hương cầm súng đứng vững: “Cô không phục đúng không? Chúng ta tỉ thí một trận công khai thế nào?”
“Nếu cô thắng, tôi tự động rút khỏi kỳ thi quân đội. Nếu tôi thắng, tôi muốn cô chia một trong các khu tập bắn cho tôi sử dụng, yên tâm, tuyệt đối không làm phiền cô.” Minh Hương nghĩ một lát, “Tôi có thể trả tiền.”
Thành Tư Tư lập tức cảnh giác; phát súng chiều nay vẫn làm cô sợ hãi.
Phản ứng đầu tiên của Thành Tư Tư là: cô ta lại định giở trò gì đây?
Cảm giác cái lưỡi mềm nhũn của vật phóng xạ dán lên mu bàn tay cô, đến giờ vẫn khiến cô rùng mình.
Lấy lại tinh thần, cô thấy hơi mất mặt, dù sao mình cũng là người thức tỉnh cấp A năng lực thân hòa lực, lại bị một người thường dọa cho sợ.
Cô gắng trấn tĩnh, liếc nhìn bia bắn đối diện.
Trình độ bắn súng thực tế của cô thực ra không tệ, nhưng so với Minh Hương thì đúng là không bằng.
Thành Tư Tư muốn xem, ngoài bắn súng, cô ta còn có gì hơn người?
“Được, nhưng chúng ta không thi bắn, tôi muốn thi đấu võ. Chỉ cần cô thắng, trường bắn hôm nay nhường cho cô.”
Minh Hương nhướn mày: Thi đấu võ? Cô nghe nhầm à?
Trong ấn tượng của cô, hình như đã lâu lắm không ai đề nghị cô như vậy.
Sở Lâm hơi giật mình.
Ai cũng biết, trường trung học Hy Vọng, trường thứ ba mươi ba xuất hiện một học sinh xuất sắc không dị năng nhưng toàn điểm A, nhờ vào khả năng bắn súng bách phát bách trúng của cô.
Yêu cầu của Thành Tư Tư khác nào bảo Minh Hương bứt nanh hổ.
Đúng thật là ác độc.
Sau một hồi do dự, Minh Hương vẫn mặt không đổi sắc, gật đầu: “Được, chịu thua chịu phạt?”
Thành Tư Tư cười: “Tôi nói được làm được.”
Cô là người thức tỉnh hệ Phòng ngự, loại khó chịu nhất trong giới thức tỉnh.
Minh Hương ngoài bắn súng ra chẳng có gì đặc sắc, tưởng bày ra khí thế hù dọa người là cô sẽ sợ à?
Sở Lâm cũng không hiểu ý Minh Hương.
Cô định để Thành Tư Tư xả cơn giận chiều nay sao?
Nhưng thần sắc Minh Hương như thường, dường như không nghĩ mình sẽ thua.
Nhận thức này khiến cậu ta vô cùng bối rối.
Minh Hương một người bình thường, lấy gì để đấu võ với người thức tỉnh hệ Phòng ngự?
