Biển TruyệnBiểnTruyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thành
💎Xu
Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Không Tới Phế Cổ, Không Sở Hữu Dị Năng Nhưng Lại Khuấy Đảo Cả Thế Giới > Chương 36

Chương 36

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 36: Kết thúc cấm túc.

 

Sao mà muốn nghỉ hai ngày mà cũng có việc tìm tới cửa thế?

 

Minh Hương nhướng mày, gõ nhanh:

- Cậu hết cấm túc rồi à?

 

Tần Thượng: ...

 

Minh Hương mở trang chi tiết nhiệm vụ, lướt qua bản đồ kéo thẳng xuống mục đối tượng và tiền thưởng. Tiền thưởng cũng tương tự lần trước, độ khó chắc cũng ngang nhau.

 

Cô ấy mới định chỉ đóng vai phụ thôi mà.

 

Nhưng mà có chân ôm thì tốt.

 

Minh Hương hơi động lòng, quay sang Thích Tri:

- Cậu có đi không?

 

Thích Tri lắc đầu:

- Chắc là tớ có lòng nhưng không đủ sức.

 

Tay cô ấy vốn để trong túi động đậy, rút ra, Minh Hương mới thấy chỗ nối giữa cổ tay và lòng bàn tay sưng lên đến khó tin.

 

- Lần này làm nhiệm vụ, tay đứt rồi, vừa nối lại. Da thịt thì đã lành, nhưng xương còn phải dưỡng.

 

Minh Hương kêu:

- Sao cậu không nói với tớ!

 

Thích Tri liếc nhẹ cô ấy:

- Đừng kinh ngạc thế, cậu có phải bác sĩ đâu. Hơn nữa không phải đã nối tốt rồi sao? Bác sĩ nói may mà nhặt được bàn tay về, không vấn đề lớn.

 

Cô ấy chống mặt bằng tay kia, lạc quan khác thường:

- Hơn nữa dù có đứt thì cũng không sao, sau này có tiền, còn có thể đổi một cánh tay kim loại chắc chắn, loại cứng nhất.

 

- Vậy vẫn là dưỡng thương quan trọng.

 

Nghe vậy, có vẻ khá nghiêm trọng, lại bị chặt đứt một bàn tay sống sờ sờ ư?

 

Thích Tri là người thức tỉnh hệ Kim, phòng ngự max, dù từ tòa nhà cao nhảy xuống cũng không hề hấn gì, nhiệm vụ lần này của cô ấy rốt cuộc nguy hiểm đến mức nào?

 

Nhưng nhìn dáng vẻ của Thích Tri có vẻ không định nói, cô ấy cũng nuốt nghi ngờ vào bụng.

 

Thích Tri mở vòng tay:

- Cậu gửi cho tớ phương thức liên lạc của người thức tỉnh hệ Hỏa mà cậu nói đi, tớ nói chuyện với anh ta trước, để tìm hiểu trước về đội trưởng.

 

Minh Hương mắt sáng lên, vội thao tác một hồi.

 

Thích Tri lục từ thùng giấy cô ấy mang đến một chai đồ uống vị nho, cắm ống hút đưa lên miệng.

 

Phía Tống Nguyệt vẫn còn đang trong công đoạn kết thúc nhiệm vụ trước, chắc tối hơn bảy giờ mới về.

 

Cân nhắc tới vấn đề thời gian của thành viên, Tần Thượng định thời gian xuất phát vào một giờ rưỡi chiều hôm sau.

 

Minh Hương định hai ngày này ăn ngon ngủ kỹ, bổ sung năng lượng tốt.

 

Đầu tháng một nhiệt độ còn thấp hơn tháng mười hai mấy ngày. Hôm qua còn nắng, trưa hôm sau Minh Hương lăn ra khỏi giường, ngoài trời lại đổ tuyết lớn.

 

Cô ấy nhét thêm một cái áo len vào trong áo bông, chân vẫn để trong chăn ủ ấm.

 

Uống xong một chai dinh dưỡng, Minh Hương uể oải lướt diễn đàn, thở phào nhẹ nhõm.

 

Nhiệt độ hình như đã hạ dần, giờ các bài mới nhất cơ bản không lướt thấy mình.

 

Tần Thượng đúng giờ đến đón người.

 

Minh Hương ra cửa thấy chiếc phi xa hoa hòe hoa sói dưới lầu, không nhịn được khẽ chép miệng chê bai.

 

Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra một đôi mắt hoa đào quen thuộc.

 

Minh Hương lông mày nhảy lên.

 

Minh Hương ngồi vào, câu đầu tiên là:

- Anh đổi sơn phi xa rồi à?

 

Tần Thượng lại mặc bộ đồ da lần đầu gặp, một tay lười nhác gác lên cửa kính xe:

- Ừ, tác phẩm của một nghệ sĩ ít người biết.

 

- Phối màu đỏ xanh hơi quen mắt, nghệ sĩ đó thích Ultraman hả?

 

Tần Thượng lông mày giật giật, cúi đầu nhìn lớp sơn phun bên hông, hơi sững lại.

 

Vốn không thấy, bị cô ấy nói thế, nhìn lại thấy đúng là có chút ý tứ.

 

Sau khi lên xe, một lúc Minh Hương không nghe anh ấy nói gì, Tần Thượng chỉ lặng lẽ quay người lái xe.

 

Tống Nguyệt ngồi bên cạnh nheo mắt nghỉ ngơi, có vẻ tối qua ngủ không đủ.

 

Mãi tới khi xe ra khỏi Tường Thành Cấp Một, cô ấy mới mơ màng mở mắt.

 

Cô ười:

- Ra ngoài rồi à? Tối qua chơi game cả đêm, hơi buồn ngủ.

 

Minh Hương: ...

 

Cô ấy nhỏ giọng cảm thán:

- Tinh lực tốt thật.

 

Mỗi lần làm nhiệm vụ về, Minh Hương đều ngủ một giấc tới trưa hôm sau, cô ấy không thức được tới nửa đêm.

 

Già rồi sao? Cũng không phải, cơ thể này thực ra rất trẻ, bác sĩ Chung còn bảo cô ấy khỏe như trâu.

 

Chỉ là nhiều giấc thôi.

 

- Đúng rồi, tớ chưa kịp xem chi tiết nhiệm vụ. Tống Nguyệt ngồi thẳng dậy.

 

Minh Hương sững sờ:

- Cậu tâm lớn vậy à?

 

- Không sao, Tần Thượng chọn, tin được mà. Cô ấy cúi đầu mở vòng tay: Nhiệm vụ nhóm quan trọng nhất là xem đội trưởng, đội trưởng đáng tin cậy có thể tiết kiệm được nhiều phiền toái không cần thiết.

 

Minh Hương lén nhìn ghế lái, quả nhiên, vỗ mông ngựa thế này, khóe miệng Tần Thượng không giấu được cong lên.

 

- Đã lâu như vậy, cậu hẳn có thể nghiệm chứ?

 

Minh Hương thành thật lắc đầu:

- Tớ chưa thấy đội khác thế nào, gửi mấy lần đơn xin không ai nhận, thời gian này tớ toàn làm nhiệm vụ đơn.

 

- Hả? Tống Nguyệt ngón tay dừng trên màn hình: Không sao, là bọn họ không có mắt, chưa thấy thực lực của cậu.

 

Minh Hương cúi đầu, trong thợ săn tiền thưởng cao thủ như mây, chút bản lĩnh này của mình thực sự không xếp hạng.

 

- Lần này là bò sát cấp ba? Trong vườn thú Lâm Quang có bò sát gì? Cá sấu à?

 

Minh Hương cuối cùng có phản ứng.

 

Vườn thú?

 

Cô ấy mới đi chứ đâu?

 

Minh Hương thò đầu lại gần, định vị quen thuộc này, đúng là vậy.

 

Lần trước quả thực thấy có chỗ khác thường, hóa ra thực sự còn có dị thú lợi hại khác tồn tại.

 

Minh Hương không nhịn được nổi da gà.

 

- Cậu từng đến hả?

 

Minh Hương kể sơ qua tình huống lần trước:

- Lần trước tớ đi ngang mấy khu vực, quả thực phát hiện có chút cổ quái, nhưng không gặp.

 

- Hả? Nhiệm vụ thợ săn tiền thưởng còn có trường hợp hai nhiệm vụ cùng khu vực sao? Hố quá đi?

 

Đúng vậy! Minh Hương phụ họa trong lòng.

 

Lần trước từ khu khỉ ra, cô ấy gãy một tay, gần như kiệt sức, nếu thực sự gặp, cô ấy giờ hoặc trong bệnh viện, hoặc trong hộp.

 

Bây giờ nghĩ lại, vận may thực sự tốt.

 

- Hơn nữa quốc lộ 317 mấy ngày không thông, may mà anh Tần có xe.

 

Tần Thượng:

- Em thử nghĩ theo góc khác xem, có thể là vì anh có xe nên mới nhận nhiệm vụ này không?

 

Tống Nguyệt: ...

 

Minh Hương lắc đầu, quả nhiên thức đêm dễ khiến người ta chậm suy nghĩ.

 

May mà mình không có thói xấu này.

 

Trở lại chỗ cũ, Minh Hương thấy lần này mình nhẹ nhõm hơn nhiều, có thể do kinh nghiệm làm nhiệm vụ nhiều hơn, cũng có thể do biết bên cạnh có thêm hai người bạn có thể chống lưng, trong lòng cô ấy yên tâm không ít.

 

Ít nhất nếu có bị thương, kéo cũng được kéo đi, mà Tần Thượng còn có xe.

 

Nhưng lần này có Tần Thượng ở đây, hệ số nguy hiểm không lớn.

 

Tần Thượng lái phi xa tuần tra, đỡ tốn thời gian công sức hơn lần trước cô ấy đi bộ nhiều.

 

Khu bò sát ở con đường bên tay trái, nhưng để an toàn, Tần Thượng cũng lùng sục hai bên kia.

 

Nhìn từ trên cao xuống, cả vườn thú được bóng cây che phủ, vì lâu năm không người ở, từ trong ra ngoài toát lên vài phần cảm giác hoang vắng.

 

Khu khỉ yên tĩnh hơn nhiều, thậm chí còn có mấy con khỉ nhỏ cấp một hai lộ diện, thấy phi xa lại cẩn thận trốn sau núi giả và cây.

 

Bọn họ xuất phát từ khu hươu cao cổ, vòng một vòng tới khu bò sát, không phát hiện một con dị thú cấp ba nào.

 

Tần Thượng không tin, quành mấy vòng trong vườn thú, vẫn không thu được gì.

 

Cuối cùng trời tối, anh ấy dứt khoát đỗ phi xa lơ lửng trên một tòa nhà thấp.

 

Tống Nguyệt thắc mắc:

- Không tìm nữa à?

 

- Phi xa mục tiêu quá lớn, có thể dọa mấy tên đó, tiếp theo chúng ta nghỉ ngơi tại chỗ, ngồi im chờ mồi.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích