Biển TruyệnBiểnTruyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thành
💎Xu
Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Không Tới Phế Cổ, Không Sở Hữu Dị Năng Nhưng Lại Khuấy Đảo Cả Thế Giới > Chương 45

Chương 45

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 45: Đo ni đóng giày.

 

Thứ Tư, tiết đấu võ là tiết học lớn buổi chiều.

 

Trương Cần đến thúc Liên Quân về tiến độ vụ hôm qua, phát hiện văn phòng ông không một bóng người, máy móc làm việc cũng không bật, rõ ràng là chưa đến.

 

Anh ta nghỉ việc trái phép à?

Trương Cần nghi hoặc.

 

Lúc này Liên Quân đang ở bộ phận kỹ thuật của Trường quân đội Kỳ Vân.

Anh cầm một ly trà, nhấp một ngụm, “Khá đấy, đi một chuyến đến Hắc Khẩu Thị mà còn uống được Bích Loa Xuân cơ đấy.”

 

Tổng phụ trách bộ phận kỹ thuật nhìn vị Phật sống trước mắt mà trán giật liên hồi.

“Việc tôi đã hứa với anh nhất định tôi sẽ làm, hay anh về làm việc trước?”

 

Liên Quân không hề có ý động đậy, “Bây giờ tôi có bao nhiêu việc đâu, thừa thời gian.”

 

Người phụ trách bộ phận kỹ thuật tên là Trương Thuận Lâm, gần năm mươi tuổi, bị Liên Quân làm cho buồn rầu đến nỗi mày nhíu mắt nhắm.

Anh ta sao có thể không biết, người ta đang làm khó mình đây.

 

Giỡn mặt à, thế mà lại bảo mình đo ni đóng giày một nhân vật ảo đám mây cho một học sinh bình thường!

Thật là lãng phí thời gian!

Thằng nhóc này chẳng lẽ nghĩ người kỹ thuật bọn họ là ăn không ngồi rồi sao?

 

Vốn định mồm miệng đồng ý trước để đối phó, kéo dài được chút nào hay chút ấy, dù sao trong tay họ còn cả đống việc.

Chỉ là một học sinh bình thường không có dị năng, đâu có rảnh mà quản?

Ai ngờ chỉ vì tối qua một giờ sáng không trả lời tin nhắn của anh ta, sáng sớm hôm nay đã thấy vị Phật sống này ngồi trong văn phòng kỹ thuật rồi!

Một giờ sáng cơ đấy! Anh ta không ngủ à?

 

Liên Quân đã quyết tâm rồi.

Trương Thuận Lâm nghiến răng gọi hai trụ cột kỹ thuật, bắt đầu làm việc ngay dưới mí mắt của Liên Quân.

……

 

Triệu Thác đến phòng đấu võ trước năm phút.

Vừa đến cửa sau phòng học 412, cậu đột nhiên nghe thấy một số động tĩnh.

 

Triệu Thác tay nắm tay nắm cửa phòng 413, vừa đẩy ra một khe hở, đột nhiên đẩy không được nữa.

Cậu ngạc nhiên ngước lên.

Qua khe cửa lộ ra một đôi mắt xa lạ, cậu nhận diện một giây, vô cùng chắc chắn, tuyệt đối không phải người lớp F của họ!

 

Tuy mới chỉ qua vài ngày ngắn ngủi, nhưng liên minh nạn nhân lớp F của họ thường xuyên tụ tập để than thở.

Đi đi lại lại, họ đều đã quen thuộc.

Lớp F không thể còn có người mà cậu chưa quen.

 

Đến đây cậu còn không kịp phản ứng à, rõ ràng là phòng đấu võ của họ bị chiếm rồi! Vậy lát nữa họ lên lớp đấu võ thì sao?

Cậu ghì chặt cửa và người sau cửa giằng co, cơn giận lập tức bốc lên nóc, “Chết tiệt, chúng mày là ai! Không mở cửa tao đi mách thầy bây giờ!”

 

Những người khác lớp F đến, thấy tình thế còn tưởng Triệu Thác và ai đó trong lớp họ có xung đột nội bộ.

Triệu Thác gân xanh trên trán nổi lên, cảm giác như thể muốn liều mạng với đối phương.

Sau khi nghe kỹ, người lớp F cảm thấy có vẻ không ổn, bên trong động tĩnh không nhỏ, người cũng khá đông?

Người lớp F phần lớn đều ở bên ngoài, bên trong sao có thể có động tĩnh lớn thế?

Chết tiệt! Bọn họ bị cướp nhà rồi à?

 

Người sau cửa cuối cùng cũng buông miệng: “Cậu buông tay đi, tôi mở cửa.”

 

Cửa phòng 413 mở toang, bên trong hiện ra không sót gì.

Trong phòng đấu võ, học sinh đang luyện tập ở trường mô phỏng đám mây đánh nhau như hỏa như đồ, vài học sinh khác đội mũ bảo hiểm, đã sẵn sàng đăng nhập.

Có vẻ như đã sử dụng một thời gian rồi.

 

Một đám người lớp F đã hỗn loạn như một nồi cháo.

“Chuyện gì vậy?”

Sao chỉ nửa ngày, phòng đấu võ của lớp F lại thành của người khác rồi?

“Vậy chúng ta làm sao?”

Còn cách giờ học đấu võ bốn phút rưỡi, nhưng bên kia rõ ràng mới làm được một nửa, không thể nào thoát ra trong bốn phút rưỡi ngắn ngủi.

 

“Các bạn ơi, chúng tôi là lớp C, phòng đấu võ không may bị một người thức tỉnh hệ sức mạnh đấm nứt mất, thực sự không còn cách nào nên mới mượn tạm phòng học này.”

 

Triệu Thác ngước đầu lên.

Lớp C xuất hiện năm học sinh, người nói chuyện là người đứng trước, thái độ tốt, như thể không cùng một nhóm với người vừa nãy chặn cửa không cho cậu vào.

 

Triệu Thác rất bực mình, nhưng vì đối phương là lớp C, cũng không dám xung đột trực diện với họ.

Sau một lúc do dự, cậu nhường một bước, chọn không truy cứu hành vi chiếm dụng phòng đấu võ của họ mà không báo trước.

 

“Các bạn dọn đi đi, chúng tôi cũng có lớp đấu võ rồi.”

 

“Dọn đi?” Đối phương có vẻ khó xử, “Bọn mình có thể không dọn được đâu, đều đang luyện tập một nửa rồi.”

 

Triệu Thác trán giật liên hồi, “Vậy các bạn muốn thế nào?”

 

“Thế này nhé, tôi nghe nói chiều nay phòng đấu võ lớp D trống, hay các bạn sang phòng đấu võ lớp D hôm nay đi?”

 

Triệu Thác khựng lại.

Họ đã biết phòng lớp D trống mà, sao không đến phòng lớp D, cố tình đến lớp F của họ, bắt họ đi phòng D.

Tại sao phải vòng vo một vòng lớn thế?

Trừ khi ngay từ đầu là nhắm vào thiết bị đám mây của họ.

 

Hôm nay lùi một bước, họ tạm thời nhịn nhục đi phòng đấu võ lớp khác, vậy sau này? Lẽ nào mỗi lần lớp C đến là họ phải nhường?

Cứ thế này, sau này phòng 413 tòa sáu rốt cuộc là của lớp F hay lớp C?

 

Triệu Thác cuối cùng cũng kiên quyết từ chối: “Không được! Nếu dọn thì các anh dọn, đây là phòng đấu võ của chúng tôi, mời các anh ra ngoài.”

 

Đối phương ngẩn ra, không ngờ thái độ của cậu bỗng nhiên cứng rắn.

Nhưng mấy lần giằng co đã làm hắn dần mất kiên nhẫn, “Anh đang lo không ăn nói được với thầy các anh à? Tôi có thể đi nói chuyện với thầy dạy đấu võ của các anh.”

 

Tuy làm ầm lên đến thầy thì hơi phiền, nhưng tất cả giáo viên của Trường quân đội Kỳ Vân đều nên đặt lợi ích học sinh lên hàng đầu.

Bộ thiết bị này phát huy giá trị lớn hơn trong tay ai, thầy dạy đấu võ lớp F của họ chắc cũng biết rõ.

 

Triệu Thác không động lòng: “Mời các anh ra ngoài!”

Người lớp F đứng phía sau thẳng lưng hét về phía họ: “Ra ngoài!”

 

Hắn thu lại nụ cười, “Vậy tôi chẳng có gì để nói với các anh nữa, cái phòng này bọn tôi xài rồi, còn mấy bạn học đã đăng nhập đám mây, không thể nào bảo thoát là thoát, vậy chờ thầy các anh đến rồi tính.”

 

Hắn xoay người định vào, một đoạn tay áo bị vài người lớp F giữ chặt.

“Sao, các anh muốn đánh nhau? Muốn dùng đánh nhau để quyết định quyền sở hữu căn phòng này à? Cũng được, chỉ cần các anh dám.” Người lớp C một tay chống khung cửa, lộ ra vẻ khinh thường.

 

Chênh lệch chiến lực giữa lớp C và lớp F là rõ ràng, căn bản không thể so sánh.

Hắn chắc chắn đám người này không thể làm gì hắn.

 

Người lớp F cau mày chặt, sao chỉ mới nhẹ nhàng hai câu mà họ đã hoàn toàn từ chủ động thành bị động?

Người lớp C rõ ràng là ỷ mạnh, muốn cưỡng chiếm.

 

Trong chốc lát không ai nhúc nhích.

Năm học sinh lớp C đối diện lộ ra khinh bỉ, “Đồ hèn.”

 

Vừa dứt lời, Triệu Thác bỗng nhiên xông lên, điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của mọi người, nhưng đánh rồi thì đánh luôn!

Người lớp F như một đám mây đen nhất thời ùa lên.

Họ ôm một bụng tức, hai mắt mở to là đánh!

 

Cuộc hỗn chiến không đến một phút ngắn ngủi đã kết thúc.

Triệu Thác xông đầu, cả người bị hất văng ra ngoài, lưng đập mạnh xuống đất, hồi lâu chưa tỉnh hồn.

 

“Cái đám phế vật đứng cuối như chúng mày, trên tay bọn tao một phút cũng không trụ nổi, không biết hiệu trưởng nghĩ cái gì, bọn tao xin hai ba lần không đồng ý, mà nhẹ nhàng cho lớp F các ngươi.”

 

Hắn vỗ tay, hoàn toàn tháo bỏ ngụy trang rồi cười khẩy, “Không phải tao nói, bộ thiết bị này ở trong tay chúng mày, thật sự rất lãng phí.”

 

Triệu Thác nắm chặt nắm đấm.

 

Đột nhiên, cánh tay phải của cậu siết lại, một luồng lực lượng nhẹ nhàng từ phía sau nâng cậu từ dưới đất lên.

“Để thầy xem con chó máy của nhà nào không nhốt kỹ, mà lại thả ra đây.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích