Chương 47: Em không cần rút.
Mãi một lúc lâu lớp F mới phản ứng lại.
Chủ nhiệm… lại đến để chống lưng cho bọn họ ư!
Bọn họ còn tưởng Liên Quân sẽ nhượng bộ vì đối phương là lớp C.
Hoàng Tắc Trạch nắm chặt nắm đấm, chẳng phải nói tất cả giáo viên đều nên thiên vị lớp giỏi một cách vô điều kiện sao?
Tại sao chủ nhiệm lớp F lại dùng lời lẽ sắc bén để tìm lỗi của lớp C và chỉ trích hắn chứ?
Khí thế của Liên Quân quá mạnh, Hoàng Tắc Trạch không dám nói thêm gì, vội vàng dẫn người lớp C rời đi.
Triệu Thác vốn đang tức đầy bụng vì bị ngắt lời, tưởng chủ nhiệm sẽ giúp người ngoài.
Sau khi nghe xong hai đoạn này, cả người lập tức thoải mái.
Nhìn Hoàng Tắc Trạch dắt học sinh lớp mình rời đi một cách chán nản, thật sự quá đã.
Có người chống lưng, lớp F cũng xóa tan bầu không khí nặng nề trước đó, lưng thẳng tắp.
Tinh thần mỗi đứa đều tốt hơn không ít.
Phía Minh Hương vừa lúc kết thúc công việc dọn dẹp, dứt khoát cứa họng, "tiễn" mấy học sinh trên cloud ra ngoài, rồi thoát đăng nhập.
Đi hết rồi à?
Minh Hương hơi ngạc nhiên.
Mấy người lớp C vừa thoát khỏi cloud tỏ ra hơi lúng túng.
Giữa đám đông bị một người lớp F đánh bại liên tiếp đã đủ xấu hổ, vừa ra đã phát hiện người lớp C lại bỏ rơi họ mà đi?
Sắc mặt hoảng hốt của họ lộ ra vài phần không dám tin.
Minh Hương không có tâm trạng xem họ diễn trò biến sắc mặt, "Không đi à? Lớn tướng rồi còn muốn tôi tiễn hả?"
Lời đe dọa của Minh Hương rất hiệu quả, mấy người co rúm lại, gần như lao ra khỏi cửa.
Cảnh tượng trước mắt khiến tất cả mọi người trong phòng đấu võ 413 đều im lặng.
Đa số người lớp F lúc này có cảm quan rất vi diệu với Minh Hương.
Không hiểu sao, bình thường Minh Hương trong mắt bọn họ rất đáng ghét, dù gì cũng chỉ là một học sinh thường không có dị năng, vậy mà ở trong ngôi trường của những người thức tỉnh lại chiếm hết hào quang, bọn họ chính là không ưa.
Người thường và người thức tỉnh có gì để so sánh? Cũng không biết cô ta kiêu ngạo cái gì, ngày nào cũng bày ra vẻ mặt khó đăm đăm và nhìn người bằng mũi.
Do thân phận thấp kém và thực lực chiến đấu không tương xứng của cô ta, bọn họ không hề có sự tán thưởng dành cho Minh Hương, chỉ có sự gạt bỏ và kháng cự.
Loại người như cô ta bây giờ có lợi hại thế nào đi nữa, tương lai chẳng phải vẫn là cấp thấp nhất của kim tự tháp trường quân đội sao.
Nhưng vừa nãy chính một người thường như cô ta đã kịp thời đến, dẫn bọn họ lật ngược thế trận.
Khoảnh khắc Minh Hương xuất hiện, dường như tự mang hào quang.
Đặc biệt là cảnh cô ta vừa đăng nhập cloud, đạp mấy tên trộm chiếm thiết bị của bọn họ ra ngoài…
Phải công nhận, cũng có chút ngầu.
Triệu Thác sờ cánh tay vừa được đỡ, lòng vô cùng phức tạp.
Cuối cùng cố gắng nói nhỏ bên cạnh Minh Hương một câu "Cảm ơn".
Đối phương phẩy tay, "Chuyện nhỏ, chúng ta là một tập thể lớp mà."
Mặt Triệu Thác đỏ bừng lên ngay lập tức.
Năm phút sau, Tưởng Hạo chạy về, một đường chạy nhỏ, đứng lại thở hổn hển không ngừng, "Thầy chủ nhiệm, họ lừa người, tường phòng đấu võ của họ vẫn ổn mà!"
Liên Quân gật đầu, "Tôi biết rồi, việc này tôi sẽ thông báo với chủ nhiệm của họ, Trường quân đội Kỳ Vân coi trọng thực lực, cũng coi trọng phẩm đức của học sinh, tôi nghĩ hiệu trưởng cũng không muốn người bước ra từ Kỳ Vân cuối cùng biến thành tên tội phạm bị truy nã trên bảng nhiệm vụ của thợ săn tiền thưởng, chuyện này cần phạt nhẹ để răn đe, cảnh cáo những kẻ khác."
"Chuyện đã giải quyết xong, em tiếp tục dạy đi, tôi đi trước một bước." Liên Quân đóng cửa lại.
Minh Hương thì đang suy ngẫm về cái "bảng nhiệm vụ thợ săn tiền thưởng" mà Liên Quân vừa nhắc đến.
Đây lại là thứ gì?
Là thợ săn tiền thưởng, sao cô chưa từng nghe nói nhiệm vụ thợ săn còn có bảng?
Nghe có vẻ khá cấp cao.
Có thể là vì cô vẫn còn là người mới, cấp thấp, quyền hạn ít, nên không có cơ hội được thấy.
Nhưng ý trong lời của Liên Quân, rõ ràng là nói tội phạm bị truy nã cũng có thể được đưa vào nhiệm vụ thợ săn.
Minh Hương hiện tại vẫn chỉ biết nhiệm vụ thợ săn là ra khỏi tường cấp một để đi săn quái thú.
Hình như cô vô tình chạm đến một cánh cửa khác của thế giới thợ săn tiền thưởng.
Minh Hương tính lát nữa về hỏi Tần Thượng, dù sao hắn cũng là người thức tỉnh cấp bốn, ít nhất cũng biết nhiều hơn cô.
Minh Hương trở về đội, theo phản xạ tiến gần về phía Tề Tư Niên - người duy nhất trong lớp F có thể nói chuyện.
Bảo cậu ta gọi chim ruồi đến gọi thầy thôi, sao lại đi lâu thế? Hình như cậu ta đi cùng thầy chủ nhiệm và thầy Trương đến.
Minh Hương hạ giọng hỏi Tề Tư Niên vừa đến muộn, "Có chuyện gì vậy? Con chim ruồi cơ khí đâu? Không phải bảo nó truyền lời sao?"
Chim ruồi cơ khí có hệ thống liên lạc, có thể trực tiếp kết nối với Liên Quân.
"Đừng nhắc nữa, nó dừng tại chỗ một lát, bỗng nhiên quay đầu đi mất, tôi cũng không rõ nó có gửi tin nhắn chưa, đành tự chạy một chuyến." Tề Tư Niên lau một lớp mồ hôi mịn trên mặt.
Làm cậu ta mệt chết đi được.
"…" Minh Hương: "Cậu chạy đến văn phòng chủ nhiệm à?"
Văn phòng giáo viên của Trường quân đội Kỳ Vân đều ở tòa tám, tòa chín là bộ phận kỹ thuật, tìm qua đó cũng tốn khá nhiều thời gian.
Tề Tư Niên lại không phải dị năng giả hệ phong, đi một vòng sao có thể nhanh như vậy?
Tề Tư Niên hơi bực bội, "Không phải, đang đi nửa đường thì gặp thầy chủ nhiệm đang chạy đến tòa sáu, tôi kể sơ qua tình hình với thầy ấy, thầy ấy còn chưa nghe hết đã nói 'Thầy biết rồi', tôi cảm giác mình bị lừa, con chim ngu đó đã thông báo rồi mà không rên một tiếng, cũng không biết nó chạy cái gì."
Tề Tư Niên nhìn ra ngoài cửa sổ lẩm bẩm: "Đã lâu vậy rồi, sao nó vẫn chưa về nhỉ?"
Chim ruồi cơ khí là nhân viên tuần tra của lớp F, bình thường không dễ dàng rời bỏ vị trí.
Hành vi hôm nay của nó có hơi bất thường.
Trương Cần đang đứng ở cửa vẫn giữ tư thế khoanh tay, hắn hắng giọng, "Thôi, dọn dẹp rồi vào học đi, nhìn cái chỗ này bừa bãi như ổ chó vậy."
Cả lớp F vụt một tiếng đồng loạt động đậy.
Tưởng rằng lũ này sẽ như trước kia miễn cưỡng chửi thề không ngừng, không ngờ hôm nay động tác sạch sẽ lưu loát đến lạ, chưa đầy hai phút đã phục hồi nguyên trạng trong phòng đấu võ, xong xuôi tất cả tự giác đứng thành hàng ngay ngắn.
Trương Cần còn hơi chưa quen.
Có vẻ lũ này đã bị lớp C đánh cho một trận, hơi bị kích thích.
Hai tiết đấu võ trước cũng không thấy chúng bị kích thích như vậy, đứa nào đứa nấy vẻ mặt không phục.
"Xếp hàng rút số đi." Trương Cần đi tới bàn điều khiển, gọi ra giao diện rút số.
Minh Hương xếp sau Tề Tư Niên.
Sau khi cậu ta rút số xong, Minh Hương như thường lệ đưa tay chạm vào quả bóng màu đỏ đang lăn trên màn hình.
Ngón tay Minh Hương dừng cứng lại cách màn hình một centimet.
Cô hơi nghi hoặc nhìn người cản mình.
Trương Cần: "Em không cần rút."
Minh Hương: "???"
Sao cô không cần rút? Đã chọn vị trí cho cô rồi à?
