Chương 57: Đụng phải tà môn.
Rạng sáng năm giờ, cuối cùng cô cũng nhìn thấy con đường nhỏ.
Suốt chặng đường đi khá an toàn, chỉ là hơi xa hơn dự kiến.
Minh Hương lần đầu tiên thức trắng đêm trong lúc làm nhiệm vụ, cô nghi ngờ mình có bị ảo giác không.
Rừng tre vằn ở sau lưng cô, trước mắt là phật đường.
Cô theo bản năng dụi mắt, cảnh tượng vẫn không thay đổi.
Hành lang, ao nông, phật đường... khác với trước là có thêm một rừng tre vằn.
Rõ ràng cô đi đường thẳng...
Và cô rất chắc chắn, trước đây hướng này của rừng tre vằn là một bức tường kiên cố.
Thật quá ảo diệu.
Minh Hương cảm giác như mình đang chơi một game phát triển bản đồ nào đó, đi mãi đi mãi, bỗng nhiên làm mới một địa điểm.
Trong điện Quan Âm có một bóng người đang run rẩy.
Minh Hương rút súng một cách kín đáo.
Đoàng!
Cùng lúc đó, bóng đen bỗng nhiên lao ra.
Minh Hương sững sờ, lại là Phương Diệp?
“Chuyện gì thế?”
Phương Diệp vẫn còn ngơ ngác, nhìn chằm chằm vào họng súng đang chĩa vào đầu mình, không nói nên lời.
Minh Hương hơi mất kiên nhẫn: “Sao anh lại tới đây?”
Phương Diệp hoàn hồn: “Tôi… tôi không biết.”
Anh ta nói hơi lắp bắp.
“Tối qua tôi thấy cô bị vật ngã, tôi muốn giúp cô…”
Giúp cô?
Minh Hương hiển nhiên không tin.
Phương Diệp nhớ lại tình huống tối qua, tốc độ nói càng lúc càng nhanh: “... Tôi muốn giúp cô, tôi liền quay lại, dùng dao găm cắt dây vải trên tay, sau đó còn chưa kịp dùng dị năng thì phía sau đột nhiên bay tới một thứ gì đó đánh ngất tôi, khi tỉnh dậy thì tôi đã ở đây rồi…”
Cuối cùng anh ta thở phào: “Thấy cô còn sống, thật tốt.”
Minh Hương nghe câu này khẽ sững người, giọng điệu của Phương Diệp thành khẩn, thần sắc cũng vô cùng chân thành.
Trong lòng cô khẽ động, thu hồi súng lục.
“Anh có thấy rừng tre vằn này không?” Minh Hương chỉ về phía tay phải.
Phương Diệp nhìn theo hướng cô chỉ, máy móc gật đầu.
Sắc mặt anh ta chẳng khá hơn hôm qua: “Sao lại thế? Rừng tre vằn không phải ở bên kia hành lang sao? Rõ ràng hôm qua không có, hoàn toàn xuất hiện từ hư không.”
Minh Hương hỏi: “Mấy ngày anh tới đây, chưa từng thấy sao?”
Phương Diệp lắc đầu, mặt tái mét: “Trước đây tôi hễ quay lại là đột nhiên xuất hiện bao nhiêu thứ kỳ quái cản đường, thậm chí tôi còn chưa băng qua nổi hành lang…”
“… Chúng ta có phải đụng phải tà môn rồi không?”
Nói tới câu cuối, đuôi giọng run rẩy dữ dội.
Minh Hương phỏng đoán: “Chắc là một loại thuật che mắt nào đó.”
“Thế đám sinh vật phóng xạ giống xác sống kia với… ba người thức tỉnh kia giải thích thế nào?”
“Đại khái là năng lực điều khiển tinh thần.” Minh Hương nghĩ ngợi, “Một số dị thú quả thật có năng lực đặc biệt giống người thức tỉnh.”
Phương Diệp kinh ngạc không nói nên lời, gặp nhiều chuyện phi lý thế này, người thường sớm bị dọa suy sụp tinh thần.
Cô thì hay quá, lại còn có thể bình tĩnh hợp lý hóa những chuyện quái dị.
“Chúng ta còn ra ngoài được không?”
Phương Diệp đã không còn hy vọng quá lớn, có lẽ cả hai sẽ bị mắc kẹt trong ngôi chùa Phật Kiến quỷ dị này.
Minh Hương nói: “Tôi định thử đi lại hành lang.”
Minh Hương giải thích: “Hôm qua đi qua hành lang, xuất hiện một rừng tre vằn, nhưng bây giờ rừng tre vằn lại ở bên cạnh phật đường, vậy cuối hành lang còn có rừng tre vằn thứ hai không?”
Lần này có ra ngoài được không?
Hay là, lại làm mới thêm bản đồ kỳ quặc nào nữa?
Tất cả đều là ẩn số, có đường sống không, chuyện gì sẽ xảy ra, phải đi qua mới biết.
“Tôi đi cùng cô.”
Lần này là Phương Diệp chủ động đề nghị, rõ ràng tối qua anh ta đã suy sụp như vậy.
Minh Hương liếc nhìn tay anh ta.
Phương Diệp theo bản năng giấu ra sau.
Anh ta không muốn bị trói lần thứ hai nữa.
“Đừng trói tôi, tôi có thể giúp! Tên thức tỉnh hệ Mộc nhị giai kia, tôi vừa khắc chế hắn.”
Người thức tỉnh hệ Hỏa nhị giai, thực ra cô có thể đối phó.
Minh Hương thu hồi tầm mắt: “Vậy anh nhất định phải giữ lý trí đấy.”
Hễ anh ta ra tay với mình, Minh Hương sẽ không do dự giết chết anh ta.
Phương Diệp chợt nhớ tới tình cảnh hôm qua, ngượng ngùng muốn tìm kẽ nứt chui vào.
Anh ta không biết mình bị sao, cứ cảm thấy càng đi xa, đầu óc càng hỗn loạn.
Minh Hương vừa bước lên hành lang, mai rùa trong ao nông đã bắt đầu sột soạt lật người.
Minh Hương: “…”
Lại tới?
Phương Diệp vẫn có chút tác dụng.
Phát súng đầu tiên của Minh Hương vang lên, dị năng của anh ta liền nối tiếp.
Minh Hương đã có kinh nghiệm, thứ này chỉ nhìn quái dị, thực lực chiến đấu thực ra chỉ cường độ sinh vật phóng xạ nhị giai.
Lần này dưới sự hỗ trợ của Phương Diệp, ao nông lại bị dọn sạch một lần nữa.
Sau khi kết thúc, mặt nước vẫn còn sủi bọt nóng.
Phương Diệp thở hổn hển, bước nhanh theo Minh Hương.
Đi tới cuối, vẫn là cổng vòm giống vậy, tay Minh Hương đặt lên tường trắng, giơ súng, cẩn thận vượt qua.
Rừng tre vằn biến mất.
Trước mắt là một dãy nhà ngay ngắn, trai đường, thiền phòng, tăng đường…
Đây là nơi sinh hoạt thường ngày của tăng nhân chùa Phật Kiến xưa kia.
Lần này vẫn chưa ra ngoài, nhưng bản đồ quả nhiên lại làm mới rồi.
Phương Diệp há hốc mồm: “Tôi đã bảo là chùa Phật Kiến sao lại nhỏ thế? Thiền phòng lại ở đây.”
Vòng tay có thể tra được thông tin đại khái về chùa Phật Kiến, nhưng năm tháng xa xưa, chỉ tìm được vài lời giới thiệu sơ lược.
Tinh thần Phương Diệp trông khá tốt, ít nhất hành động lời nói như người bình thường, không đột nhiên la hét nổi điên.
Minh Hương lại không hề buông lỏng cảnh giác.
Ngoài tên Phương Diệp không ổn định này, trong tối còn có “xác sống” không biết lúc nào sẽ nhảy ra.
Ngoài sinh vật phóng xạ, còn có người thức tỉnh.
Nếu những người thức tỉnh này là người chấp hành nhiệm vụ trước đó, theo tin tức cô nghe được, ngoài tên nhị giai hôm qua, hẳn còn ít nhất hai người nữa.
Minh Hương hít một hơi, định chủ động tấn công.
Cô bước về phía căn phòng gần nhất.
Trên biển có chữ “Trai đường” bay bướm.
Cửa không khóa, cô nhẹ nhàng đẩy, cánh cửa gỗ phát ra tiếng kẽo kẹt.
Phương Diệp vào trước, bên trong những chiếc bàn gỗ vuông màu đỏ tím xếp ngay ngắn chồng lên nhau, trên phủ một lớp bụi.
Trai đường và phòng bếp thông nhau.
Trên bếp đặt ba cái nồi sắt lớn, loang lổ gỉ sét, trên còn giăng tơ nhện.
Miệng lò đốt củi đen thui.
Phương Diệp lên xem.
Một đôi đồng tử ánh xanh lục không có dấu hiệu gì thò ra từ trong, giây sau, nó nhanh nhẹn nhảy ra, há to miệng lộ răng nanh xông về phía anh ta.
Phương Diệp giật mình run lên, phát ra tiếng thét chói tai! Tay trái ném ra một cục lửa.
Sinh vật đen kỳ lạ ngã xuống đất, trong lửa giãy dụa kêu thảm.
Minh Hương bù một phát súng, sinh vật trong lửa hoàn toàn không động đậy nữa.
Minh Hương quay đầu, thấy cảnh tượng trước mắt, mày cô giật giật.
Lần này cuối cùng cô cũng thấy rõ quá trình gây án.
Một dây leo quấn đá lại lén lút vòng ra sau lưng Phương Diệp, nhắm đầu hắn ném.
Minh Hương thậm chí chưa kịp nhắc, Phương Diệp còn đang hoảng sợ, trong khoảnh khắc mất ý thức.
Nhánh dây leo đã quấn lấy hai mắt cá chân của anh ta, cố gắng kéo đi như tối qua…
Hóa ra, có vẻ Phương Diệp không nói dối thật…
