Biển TruyệnBiểnTruyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thành
💎Xu
Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Không Tới Phế Cổ, Không Sở Hữu Dị Năng Nhưng Lại Khuấy Đảo Cả Thế Giới > Chương 69

Chương 69

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 69: Chờ đợi một cơ hội báo thù.

 

Phòng Nhân sự, đồng nghiệp ngồi cạnh Tề Minh đưa cho cô một cốc nước nóng.

Minh Hương gật đầu: “Cảm ơn anh.”

Cô nhấp một ngụm nhỏ, nhìn quanh rồi có chút ngưỡng mộ: “Mọi người làm việc ở đây không khí thật tốt.”

“Cũng tạm thôi, đi làm thì cũng thế, mỗi ngày chỉ lặp lại những công việc vô nghĩa.”

Minh Hương hai tay ôm cốc thủy tinh, thở dài: “Cũng đúng, chắc cũng khó náo nhiệt, ngoài bọn em ở quầy lễ tân và mấy người đến nộp hồ sơ, tầng 27 chắc cũng không có ai khác đến. Như vậy cũng tốt, ít nhất không giống em, hay quên đồ linh tinh.”

“Người lên tầng 27 bọn anh đúng là ít, nhưng hôm nay ngoài em ra, em Tiểu Trần bên phòng Tài vụ cũng có lên.”

Minh Hương chớp mắt: “Em Tiểu Trần?”

“Ừ, Trần Nghi Linh.”

Tề Minh từ nhà vệ sinh bước ra, thấy Minh Hương thì có vẻ hơi bất ngờ: “Hân Nhã? Sao em lại lên đây?”

“Em làm mất đồ, định hỏi anh có thấy không.”

Tề Minh lắc đầu: “Không thấy. Em mất gì? Anh để ý giúp.”

“Hôm nay chắc em hấp tấp quá. Nghĩ kỹ lại thì hình như sáng nay em cũng không thấy nó. Để tan làm em về xem có để ở nhà không.”

Nhận được thông tin mình cần, Minh Hương đứng dậy chuẩn bị rời đi: “Thật ngại quá, vì chút chuyện nhỏ mà làm phiền mọi người.”

Cô khuất sau góc hành lang, Tề Minh vẫn chưa thu hồi ánh mắt.

Anh ngơ ngác nhìn đồng nghiệp: “Cô ấy mất gì thế?”

Mọi người đều ngẩn ra.

Không biết nữa… Cô ấy có nói đâu.

…

Phòng Tài vụ ở tầng 72.

Minh Hương đã lên đó.

Vào thang máy, dưới sự theo dõi của camera, cô đường hoàng bấm nút tầng 72.

Sáng Thế Công Nghệ, ngoại trừ phòng thí nghiệm từ tầng 75 đến 100, Hồ Hân Nhã có quyền hạn vào tất cả các tầng còn lại.

Cô muốn tìm ai đó không phải chuyện khó.

Không khí làm việc ở phòng Tài vụ còn căng thẳng hơn, Minh Hương bước vào giữa bọn họ mà chẳng ai ngẩng đầu lên nhìn.

Kính thông minh lần lượt quét ra từng cái tên.

Minh Hương dừng lại bên cạnh một cô gái tóc ngắn ngang tai: “Chào chị, chị Trần.”

Đối phương dường như mới nhận ra sự có mặt của cô, ngẩng đầu hỏi: “Có chuyện gì?”

“Anh Cố ở tầng 27 bảo chị xuống gặp một chút. Mời chị đi cùng em.” Minh Hương nghĩ thầm rằng giờ cô có thể không cần đào tạo mà xin việc ở bất kỳ công ty nào có quầy lễ tân.

Đảm bảo đỗ.

Trần Nghi Linh biến sắc mặt, động tác gõ bàn phím chậm lại, cúi đầu như đang suy tính đối sách.

Minh Hương không vội, đứng yên lặng chờ.

Cô thu hồi ánh mắt, trong lòng âm thầm đánh giá kẻ làm nhiệm vụ này: Thận trọng, nhút nhát, cảm xúc lộ rõ trên mặt.

Cô còn chưa ra tay, đối phương đã để lộ sơ hở.

Vốn dĩ chỉ có năm phần chắc chắn, giờ thêm được hai phần.

Phòng Tài vụ chẳng mấy ai tám chuyện, tiếng gõ bàn phím lách cách vang lên không ngớt, không khí bỗng trở nên ngột ngạt.

Cuối cùng Trần Nghi Linh đứng dậy, cô lấy chiếc áo khoác treo trên lưng ghế: “Đi thôi.”

Vào thang máy, cô ta mới hỏi: “Tại sao anh Cố lại đột nhiên tìm tôi?”

Giọng điệu đầy dò xét: “Tôi là người phòng Tài vụ, ngoài lúc vào làm cần giao tiếp với phòng Nhân sự ra, các quy trình khác đều chạy trên máy tính. Có công việc đặc biệt gì sao?”

Minh Hương mỉm cười: “Cái đó thì phải hỏi chị rồi. Hôm nay chị lên tầng 27 rốt cuộc đã làm gì?”

“Tôi có thể làm gì?”

“Đều là đồng nghiệp, em vẫn muốn nhắc chị một câu. Anh Cố trông rất giận, tốt nhất chị thành khẩn xin lỗi, khai báo sự thật đi.” Minh Hương nhìn thẳng vào mắt cô ta cảnh cáo.

Trần Nghi Linh khựng lại, ánh mắt thoáng một tia đấu tranh.

Cô ta vẫn cứng miệng: “Khai báo gì? Tôi không hiểu cô nói gì.”

Con số tầng trên thang máy nhấp nháy tầng -1, Trần Nghi Linh cuối cùng cũng loạn nhịp: “Đây không phải tầng 27, cô định đưa tôi đi đâu?”

“Chị biết đấy, có những việc chỉ có thể giải quyết ở nơi kín đáo.” Minh Hương nói nước đôi đầy ẩn ý.

Trần Nghi Linh ánh mắt dần trở nên lơ đễnh, tinh thần cô ta căng thẳng đến cực điểm, gần như sụp đổ.

Minh Hương nghĩ, chỉ cần thêm một mồi lửa cuối cùng.

Ting!

Cửa thang máy mở ra.

Minh Hương bước ra trước, đứng bên ngoài giục: “Chị Trần, không đi sao?”

Trần Nghi Linh cuối cùng không kìm được.

Nếu thực sự đi theo cô ta, rất có thể mình sẽ bị giải quyết âm thầm.

Cô ta bước rất chậm, cố lấy can đảm đi lên trước Minh Hương, rồi đột nhiên quay lại bóp cổ Minh Hương.

Trên tay cô ta bất ngờ xuất hiện một con dao găm, kề vào cổ Minh Hương.

Minh Hương hỏi: “Chị nắm được bao nhiêu chứng cứ?”

Nghe thấy hai chữ đó, Trần Nghi Linh bỗng bật cười: “Chứng cứ? Nếu có chứng cứ, Cục An ninh đã tự ra tay từ lâu, cũng chẳng cần treo ủy thác ra ngoài.”

Lần này đến lượt Minh Hương kinh ngạc, nhiệm vụ này lại do Cục An ninh treo ra?

Kỹ thuật biên tập gen, tối ưu hóa gen đã thuần thục từ lâu, chỉ là đối tượng không phải bọn người bình thường như họ.

Loại giao dịch gen nào mới chạm đến giới hạn của Cục An ninh?

“Chị biết được bao nhiêu thông tin?”

“Cái đó không cần cô lo, tốt nhất cứ lo cho tình cảnh của mình đi.”

Trần Nghi Linh có chút kỳ lạ, rõ ràng dao đã kề cổ, tính mạng như chỉ mành treo chuông.

Mà cô lễ tân tiểu thư “bình hoa di động” này lại mặt không đổi sắc.

Thậm chí còn cực kỳ thoải mái tán gẫu với cô ta.

Đột nhiên cô ta cảm thấy có vật cứng cách lớp vải chạm vào bụng mình.

Trần Nghi Linh cúi nhìn, lại là một khẩu súng lục!

Tim cô ta chùng xuống.

Làm sao cô ta mang vào được?

“Giữa chúng ta có lẽ có chút hiểu lầm. Hay là chúng ta nói chuyện tử tế? Nói rõ mọi chuyện, tôi có thể thả chị đi.” Giọng Minh Hương bình thản: “Hoặc chị muốn thử xem súng của tôi nhanh hay dao của chị nhanh?”

Minh Hương nói tiếp: “Dù sao, dính một mạng người vào người cũng rất phiền phức. Camera thang máy đã ghi lại hành tung của cả hai, nếu một trong hai chết đi, người còn lại cũng không thể chối bỏ.”

Trần Nghi Linh chìm vào im lặng, lần đầu tiên cô ta thấy có người dùng súng chĩa vào mình lại còn hòa nhã thương lượng.

Khung cảnh có hơi kỳ cục.

Cô ta nhanh chóng cân nhắc lợi hại. Hồ Hân Nhã có giữ lời không?

Nhưng giờ cô ta dường như cũng không còn lựa chọn nào khác.

Tuy là người thức tỉnh cấp ba, nhưng lộ trình bồi dưỡng cha mẹ vạch cho cô ta là hướng thương nghiệp.

Cô ta không chắc có thể an toàn rút lui ở cự ly gần như vậy.

Cô ta có thể chết, nhưng tuyệt đối không phải bây giờ.

“Hy vọng cô nói được làm được.”

Trần Nghi Linh do dự vài giây rồi buông tay, Minh Hương hoàn toàn trở thành người chủ động.

Minh Hương hỏi: “Thứ giao dịch là gì?”

“Là một bộ não người hoàn chỉnh và 4000CC mẫu máu. Bọn điên này đã bí mật phái vô số sát thủ, giết chết một người thức tỉnh cấp bảy.”

“Bọn chúng điên rồi, chỉ vì phỏng đoán Năng lực thân hòa lực có thể liên quan đến mức độ phát triển của não bộ, chỉ để kiểm chứng suy luận của chúng, mà đã giết chết một mạng người.”

Nghe đến đây, đầu óc Minh Hương nổ ầm lên, như bị xe tải khổng lồ nghiền qua.

… Người thức tỉnh cấp bảy?

Sau một thoáng đơ người, não cô cuối cùng cũng bắt đầu vận hành một cách khó khăn, chậm chạp.

“Tại sao?”

“Còn tại sao nữa? Chúng cho rằng người thức tỉnh là loài người mới tiến hóa, kẻ thích nghi tốt nhất với môi trường hiện nay, nhưng thức tỉnh dị năng cũng phải dựa vào may mắn. Xác suất thức tỉnh của những kẻ giàu có cực kỳ thấp. Chúng làm vậy là để thỏa mãn lòng tham của đám người giàu!”

“Các doanh nghiệp sinh học lớn nhỏ từ lâu đã lén lút nghiên cứu những thứ này. Từ những loài chịu phóng xạ ban đầu, đến người thức tỉnh bây giờ, từ cấp thấp đến cấp cao, dã tâm của chúng chỉ ngày càng lớn.”

“Lẽ nào cô không có người thân là người thức tỉnh? Không nghĩ đến một ngày người thân, bạn bè của mình cũng rơi vào kết cục này?”

Cô ta càng nói càng nhanh.

Cửa thang máy đóng lại, mặt kim loại bạc như một tấm gương lớn, phản chiếu người đang kề dao vào cổ cô với đôi mắt đỏ hoe.

Anh trai Trần Nghi Linh là một trong những nạn nhân.

Cô ta đã nằm vùng ở đây từ lâu, chờ đợi một cơ hội báo thù cho anh trai.

Đây chỉ là một bước nhỏ trong kế hoạch đánh sập Sáng Thế Công Nghệ.

Cô ta nhất định phải thành công.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích