♬015 Cháu gái mua quần áo cho bạn trai à?
Sau khi ra ngoài, Nam Trà mới thở phào nhẹ nhõm, lòng bàn tay cô toàn là mồ hôi nhớp nháp.
Lần đầu làm chuyện thế này, suýt thì căng thẳng chết mất, không ngờ cô cũng có chút năng khiếu diễn xuất… hê hê…
Nam Trà ném nửa viên gạch trong cặp hình thỏ xuống đất, rồi bỏ ba mươi nghìn tệ lấy được từ tên tra nam vào trong.
Đừng hỏi sao lại là ba mươi nghìn mà không phải hai mươi nghìn?
Tất nhiên là phải đánh cho tên tra nam một trận, bắt hắn lôi hết số tiền hắn để dành ra chứ!
Cô cẩn thận để đồng hồ và điện thoại của Tế Uyên vào trong túi áo sát người.
Tuy cô biết mấy thứ này rất đáng tiền, nhưng đều là của Tế Uyên, nên cô sẽ không bán đồ của cậu ấy đâu.
Ba mươi nghìn tệ lấy được trước hết có thể mua cho Tế Uyên một cái xe lăn tốt hơn, rồi mua thêm chút vật tư.
À, còn phải mua cho cậu ấy vài bộ quần áo nữa.
Vì chiếc áo sơ mi trắng duy nhất của Tế Uyên đã dính máu rồi, nên hôm nay cậu ấy vẫn mặc áo khoác ngoài của cô.
Qua những động tác nhỏ và biểu cảm yếu ớt của Tế Uyên, cô có thể đại khái đoán được cậu ấy hẳn là có tính sạch sẽ.
Thế mà một người sạch sẽ như vậy lại rơi vào cảnh hơn một tháng không được thay bộ quần áo sạch nào.
Nam Trà vừa nghĩ đến cái đầu thiếu niên bất lực cúi xuống và dáng người gầy gò cô độc, liền cảm thấy rất đau lòng.
…
Nam Trà nhìn đồng hồ, phát hiện bây giờ đã là hai giờ trưa rồi.
Cô đã hứa với Tế Uyên sẽ về nấu cơm cho cậu ấy, vậy ít nhất phải về trước bốn giờ chiều.
Thời gian gấp gáp, cô liền chạy ra ven đường bắt một chiếc taxi, thẳng tiến đến trung tâm thương mại.
May mà chỗ họ chỉ là một huyện nhỏ, nếu là thành phố lớn thì chắc đi taxi đến trung tâm thương mại cũng mất hai ba tiếng…
Nửa tiếng sau, Nam Trà lên đến tầng năm của trung tâm thương mại, nghe nhân viên chuyên nghiệp giới thiệu về các loại xe lăn bán ở đó.
Nam Trà nghe rất chăm chú, dù sao xe lăn đối với Tế Uyên mà nói là một thứ rất quan trọng.
Hơn nữa sau tận thế, lại càng cần chất lượng của nó, nếu không, khi chạy nạn mà đột nhiên hỏng thì không hay.
Trong cuốn sách này, khi tận thế mới bùng nổ, Tế Uyên bị nguyên chủ nhốt chung với xác sống trong phòng.
Xác sống gặm nhấm thịt xương cậu ấy.
Cậu ấy gần như biến thành một bộ xương khô.
Vào khoảnh khắc hấp hối, cậu ấy mới ma hóa biến thành vật sa ngã…
Vật sa ngã có khả năng tự lành mạnh mẽ, khoảnh khắc hoàn toàn sa ngã như một xác chết được hồi sinh.
Trên bộ xương trắng hếu, dòng máu đỏ tươi như cánh hoa mọc lên bên vực thẳm, thịt bám trở lại xương.
Cậu ấy trở thành quái vật đứng ở phía đối lập với nhân loại.
Đôi chân tàn tật của cậu cũng vì thế mà khỏi hẳn…
Còn bây giờ, Nam Trà xuyên vào cơ thể này, cô tuyệt đối sẽ không bỏ rơi Tế Uyên, nhốt cậu ấy và xác sống trong cùng một phòng.
Cô cũng tuyệt đối sẽ không để Tế Uyên rơi vào kết cục biến thành vật sa ngã.
Cô nhất định sẽ bảo vệ cậu ấy…
Dù cậu ấy không biến thành vật sa ngã, đôi chân tàn tật không thể lành lại.
Nhưng tận thế đến, khiến trái đất trở thành một thế giới có vô vàn khả năng.
Cô sẽ dẫn cậu ấy đi tìm người dị năng hệ trị liệu.
Rồi một ngày, cậu ấy sẽ thẳng lưng đứng lên như thiếu gia nhà họ Tế ngày xưa, cậu ấy sẽ nhặt lại niềm kiêu hãnh và vinh quang thuộc về riêng mình.
…
Cuối cùng Nam Trà chọn chiếc xe lăn điện đắt nhất ở đây.
Cô mặt không biểu cảm lấy từ trong cặp hình thỏ dễ thương ra một vạn tệ tiền mặt trả, khiến nhân viên bán hàng kinh ngạc tròn mắt.
Nam Trà thấy nhân viên bán hàng cứ nhìn chằm chằm vào cặp hình thỏ của mình, mới phát hiện lúc cô dùng gạch đập Cố Minh, đáy cặp đã dính một mảng máu đỏ tươi.
Cô nghiêng đầu, làm ra vẻ mặt khổ sở: “Ủa? Cặp dính tương cà lúc nào thế nhỉ, à… về lại phải giặt lại rồi.”
Nhân viên bán hàng nghe thấy giọng nói ấm ức kéo dài của cô gái, không khỏi cười gượng, thầm nghĩ mình đúng là đa nghi, lại còn nghĩ đó là máu.
Cô bé này dễ thương như vậy, chắc chỉ là tham ăn giống con gái mình thôi…
Nam Trà để lại một địa chỉ, bảo họ gửi xe lăn đến nhà nhanh nhất có thể.
Rồi cô xuống khu quần áo tầng hai, tầng ba, mua rất nhiều bộ quần áo cho Tế Uyên theo dáng người của cậu ấy.
Thực ra ban đầu cô chỉ định mua cho Tế Uyên vài bộ trước, dù sao đến tận thế có thể trực tiếp đến trung tâm thương mại lấy.
Nhưng vừa nhìn thấy mấy bộ quần áo đó, trong đầu cô lại bất giác hiện lên hình ảnh Tế Uyên mặc chúng.
Tế Uyên trông rất đẹp trai, dù sao theo Nam Trà thấy, Tế Uyên chẳng kém các nam minh tinh đang nổi tiếng chút nào.
Thiếu niên có ngũ quan cực kỳ tinh xảo, làn da trắng bệch như tuyết mùa đông, đuôi mắt luôn thoáng chút ửng hồng, cùng với nốt ruồi lệ đỏ rung rinh dưới đáy mắt, khiến cậu ấy mang một vẻ lạnh lùng rất riêng.
Nếu mặc vest, thắt cà vạt, kết hợp với khuôn mặt lạnh lùng đó, chắc chắn siêu đỉnh.
Chỉ cần nghĩ qua trong đầu, Nam Trà đã muốn chảy nước miếng rồi.
Vì vậy, dù sau tận thế có thể chẳng có thời gian để mặc, Nam Trà vẫn mua cho Tế Uyên một bộ vest.
…
Đến khi Nam Trà hồi thần lại, cô đã mua cho Tế Uyên không dưới mười bộ quần áo.
Cặp sách trên tay Nam Trà trở nên rất rỗng, ba mươi nghìn tệ đến giờ chỉ còn chưa tới năm nghìn.
Cô đành tiếc nuối nhìn mấy bộ đồ nam, nghĩ thầm sau tận thế nhất định phải thu thập cho cậu ấy thật nhiều quần áo đẹp.
Nhân viên bán hàng nữ phục vụ cho cô nháy mắt đầy ẩn ý: “Cháu gái, cháu ra ngoài mua quần áo cho bạn trai à?”
Nam Trà giật mình suýt thì tắt thở.
Bạn trai? Tế Uyên?
Trời đất chứng giám, cô chỉ muốn bảo vệ Tế Uyên thôi mà!
Hơn nữa Tế Uyên tốt như vậy, ưu tú như vậy, sao có thể là người như cô xứng với được?
Dù sao theo Nam Trà, trên đời này không ai xứng với Tế Uyên cả.
Tế Uyên là phản diện lớn trong sách mà! Nam chính là của nữ chính, còn phản diện thì nên đứng xa xa, cao lãnh mạnh mẽ, tỏa sáng một mình.
“Không phải không phải…” Nam Trà hốt hoảng phủ nhận, rồi tùy tiện chọn cho mình hai bộ quần áo, chạy như bay ra khỏi trung tâm thương mại.
Cô chỉ cảm thấy mặt mình nóng bừng, trong đầu bất giác hồi tưởng về đêm khuya lạnh lẽo cô tịch.
Những ngón tay khớp xương rõ ràng của thiếu niên đặt lên mép áo sơ mi, gấu áo hơi cuộn lên, để lộ một đoạn eo trắng bệch gầy gò.
Ánh mắt thiếu niên nhìn cô lạnh lẽo như lớp sương trắng bám trên cửa sổ mùa đông.
…
Không được, rốt cuộc cô đang nghĩ cái quái gì vậy?
Sao cô có thể có những suy nghĩ dơ bẩn, ghê tởm như thế về Tế Uyên tội nghiệp chứ?
Nam Trà chỉ muốn tát cho mình một cái để trái tim nóng hổi kia nguội lại.
Đến khi cô hồi thần, mới phát hiện mình không biết đã đi đâu, mà ở góc phố có một quầy hàng nhỏ xung quanh vây kín một vòng các em nhỏ.
