Nam Trà nhìn thấy thiếu niên gầy yếu với những mảng vảy đen lạnh lẽo phủ gần nửa khuôn mặt, lấp lánh ánh sáng dã thú, như thể đã hoàn toàn mất đi lý trí con người, chỉ còn lại bản năng khát máu giết chóc của vật sa ngã.
Nhưng cô cũng tinh ý nhận ra bàn tay em bị ăn mòn đến lộ xương trắng, máu vẫn không ngừng chảy, nhưng lại đang nắm chặt mép mặt nạ bạc, siết đến nỗi đốt xương còn lành cũng trắng bệch.
Và chiếc cổ vốn yếu ớt tái nhợt cũng vì bị quái vật quấn bất ngờ nên đã bị ăn mòn một lớp thịt, trông thảm thương vô cùng.
Vết thương thế này nếu là người thường, thậm chí người dị năng, e rằng đã khó qua khỏi.
May mà thể chất và khả năng tự lành của vật sa ngã rất mạnh, em mới có thể đứng đây nhìn như vô sự...
Nam Trà bị ngọn lửa khống chế không thể động đậy, chỉ có thể vẫy tay về phía thiếu niên trông điên cuồng đáng sợ ở đằng xa.
Ngay khi cô vẫy tay, đôi mắt đen kịt của Tế Uyên dường như hơi rung động một chút, nhưng rất nhanh em đã cụp hàng mi như lông quạ xuống, che đi mọi cảm xúc trong mắt.
Chỉ là, khi cúi xuống nhìn chiếc mặt nạ bạc dính đầy máu xanh lam, em chớp mắt ngơ ngác, rồi im lặng đưa tay định lau sạch.
Nhưng tay em đầy thương tích, máu chảy không ngừng.
Vì thế, những động tác luống cuống này chỉ khiến mặt nạ càng thêm bẩn, thứ chất lỏng xanh lam hôi thối hình như không thể lau sạch được nữa...
Khắp người Tế Uyên bị bao phủ bởi mùi tanh tưởi từ máu của chính mình, khiến máu đỏ trong đôi mắt đen thuần không ngừng lan tràn.
Em nhạy cảm giấu chiếc đuôi đen phía sau, những đầu ngón tay tái nhợt run rẩy không ngừng...
Em cứ đứng đó với thân hình gầy yếu, mặc cho cô vẫy thế nào cũng không lại gần...
Nam Trà chú ý đến sự khác thường của Tế Uyên, cũng nhận ra cơ thể run rẩy và trong đôi mắt đỏ ngầu chứa đầy sự chán ghét bản thân và tự ti.
Trong lòng cô bất lực: Cậu nhỏ này lại đang tưởng tượng ra mấy màn kịch bi thương gì vậy?
Đúng là một đứa ngốc nhạy cảm đáng thương...
Sao không biết hung dữ một chút, lại đây xin kẹo đi?
Cứ phải đứng xa một mình tủi thân...
Nam Trà cau mày, định lên tiếng gọi em buông mình trước, nhưng lại nhớ ra người này là một kẻ điếc không nghe thấy gì, bèn thở dài bất lực.
Nhưng cứ kẹt thế này cũng không phải cách, Nam Trà dùng đầu ngón tay chọc chọc ngọn lửa ấm áp trước mặt.
Cô nghĩ hay là mình viết lời muốn nói ra giấy nhờ Lạc Tư Dương chuyển qua, nhưng lập tức lắc đầu bác bỏ.
Dù sao Tế Uyên bây giờ tâm trạng rất bất ổn, cô có thể đảm bảo em sẽ không làm hại mình.
Nhưng không thể đảm bảo trong lúc cực kỳ nhạy cảm căng thẳng, em có làm hại Lạc Tư Dương hay không...
Lần này cô thực sự hết cách, Tế Uyên không qua lại cũng không chịu thả cô ra, cũng không thể tùy tiện để người khác đến gần, phải làm sao đây?
Bỗng một cơn gió lạnh thổi qua, Nam Trà tuy trong vòng bảo vệ của lửa không thấy lạnh, nhưng trong mắt cô lại lóe lên một tia sáng...
Cô dùng đến diễn xuất phóng đại mà mình học được qua vô số lần thức đêm xem phim năm nhất, muốn dụ cậu nhỏ lại.
Tế Uyên chỉ thấy cô gái cụp mi, run rẩy người, co ro từ từ ngồi xổm xuống đất, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch không chút máu, trông như đang rất khó chịu.
Em mở to mắt, vốn định lặng lẽ rời đi vài ngày đợi vết sẹo xấu xí trên người lành rồi quay lại, nhưng ý định đó lập tức bị vứt ra sau đầu.
Em nhanh như chớp, gần như chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt cô gái.
Lo lắng đưa tay ra định xem cô thế nào.
Nhưng không ngờ tay vừa đưa ra đã bị một bàn tay nhỏ nhẹ nhàng nắm lấy.
Đôi mắt thiếu niên lập tức mở to, đồng tử ngập máu hơi tối đi, lập tức hiểu ra thì ra vừa rồi Trà Trà lừa em lại.
Nhưng trong lòng em không hề có chút tức giận hay phẫn nộ vì bị lừa, trái lại, trái tim vì lo lắng treo cao lúc nãy cuối cùng cũng bình an hạ xuống.
Em đột nhiên cảm thấy, dường như mọi thứ đều không còn quan trọng, chỉ cần cô bình an là được...
Nhưng em vẫn không kiểm soát được sự nhạy cảm và suy nghĩ nhiều.
Dù sao ngay cả em cũng ngửi thấy mùi hôi thối trên người mình, khoảng cách gần thế này, Trà Trà chắc cũng ngửi thấy...
Cô ấy có ghét em không?
Tế Uyên cuộn ngón tay lại, cố giãy ra chạy trốn, nhưng cổ tay còn lại đã bị bàn tay kia của cô gái nắm chặt, không thể thoát.
Thế là em chỉ cúi đầu, khẽ run rẩy hàng mi, không dám nhìn xem cô gái có biểu cảm gì...
Đôi mắt trong trẻo của Nam Trà nhìn vết thương trên người thiếu niên với sự đau lòng dịu dàng.
Lúc nãy khoảng cách hơi xa, cô không thấy rõ.
Bây giờ mới phát hiện tay và cổ em đều bị thương nặng đến vậy, chắc chắn rất đau...
Nam Trà cau mày, đưa ngón tay nhẹ nhàng chạm vào vết thương trên cổ em.
Chất lỏng ăn mòn vẫn còn trên vết thương, vì thế theo động tác của cô, một ít dính lên đầu ngón tay trắng nõn của cô.
Một cơn đau nhói dữ dội truyền đến từ đầu ngón tay, một giọt máu đỏ tươi thấm ra trên đầu ngón tay trắng nõn trông vô cùng chói mắt.
Tế Uyên ngây người nhìn, muốn đưa tay xem vết thương trên tay cô, nhưng lại nhớ tay kia của mình cũng có chất lỏng ăn mòn, thế là đôi mắt càng đỏ hơn...
Nam Trà thấy thiếu niên gầy yếu không biết lại tủi thân gì, đáng thương ngồi xổm trên đất cuộn tròn thành một cục.
Cô nghi hoặc đưa tay, xuyên qua ngọn lửa chọc nhẹ vào đầu em.
Nhưng người này cứ như đà điểu, cổ họng phát ra tiếng nức nở nhỏ tủi thân, cái đầu bông xù càng cúi thấp hơn...
Nam Trà vừa tức vừa buồn cười, trực tiếp đưa tay nâng cằm gầy gò của thiếu niên lên.
Nhưng cô thực sự không ngờ, trong khoảnh khắc khuôn mặt cậu nhỏ ngước lên, một giọt nước mắt lạnh buốt rơi xuống mu bàn tay cô.
Nam Trà sững lại một lúc rồi mới ngước mi.
Cô thấy đôi mắt hoa đào xinh đẹp của thiếu niên không còn đỏ ngầu khát máu như lúc nãy, mà trở nên đen kịt.
Nhưng màu đen này không hề đáng sợ, mà là một màu sắc thần bí xinh đẹp, như hố xoáy đen trong vũ trụ, dường như có thể hút người ta vào ngay lập tức...
