♪097 Căn cứ Hy Vọng
Ở chiếc xe bên kia, Nam Trà cụp mi xuống, trong lòng cứ không ngừng nghĩ về con người Cố Bắc Trầm. Suy ngẫm về ý nghĩa trong từng câu nói và từng động tác vừa rồi của hắn... Thế nhưng cảm giác trơn lạnh từ cổ tay truyền đến khiến cô chợt bừng tỉnh. Nam Trà cúi đầu bất lực nhìn chiếc đuôi đen đang quấn chặt lấy cổ tay mình, ngước mi mắt lên liền chìm vào đôi mắt sâu thẳm màu nhạt thần bí. Đó là màu kính áp tròng Tế Uyên đeo, tuy rất giống với trước đây, nhưng không phải màu mắt hiện tại của em. Thế nhưng cũng rất đẹp... Em nhỏ Tế Uyên biến thành thế nào cũng đẹp hết... Thiếu niên cũng không hỏi gì, chỉ yên lặng áp khuôn mặt trắng sứ lạnh lẽo lại gần, cọ cọ vào cổ cô làm nũng, giống như một chú chó nhỏ. Nam Trà từ từ chớp mắt, ngón tay trắng nõn quấn quanh một sợi tóc bạc trắng của em. Cắn môi do dự vài giây, cuối cùng vẫn nói: "Tế Uyên, cái tên Cố Bắc Trầm đó không phải thứ tốt đâu, sau này em phải cẩn thận, tuyệt đối đừng để hắn phát hiện ra điều khác thường của em." Cô nghĩ, nếu bị người đứng trên lẽ phải như Cố Bắc Trầm biết được bí mật Tế Uyên là vật sa ngã, hậu quả tuyệt đối không thể tưởng tượng nổi... Lúc này Nam Trà chợt do dự, có chút không muốn đến Căn cứ Hy Vọng nữa. Dù sao trận tuyết đầu tiên kéo dài rất lâu, cô không thể để Tế Uyên một mình ở bên ngoài căn cứ. Nhưng nếu mang em vào Căn cứ Hy Vọng, cổng canh gác có dị năng tinh thần của Lạc Nhất Nhất, hẳn là có thể che giấu vào được. Thế nhưng lỡ như thì sao? Căn cứ Hy Vọng là một căn cứ lớn, bên trong có rất nhiều người dị năng mạnh mẽ thần bí, lỡ như trong căn cứ có người phát hiện thân phận không phải con người của Tế Uyên... Nam Trà nhắm mắt, căn bản không dám nghĩ nếu cảnh tượng ấy xảy ra, bản thân mình sẽ làm thế nào. Thế nhưng cô biết, cô nhất định sẽ không bỏ rơi Tế Uyên, đứng ngoài cuộc...
Còn Tế Uyên, khi nhìn rõ khẩu hình của Nam Trà, dưới đáy mắt thoáng qua một tia âm u. Cố Bắc Trầm, Cố Bắc Trầm... rõ ràng vừa rồi không ai nhắc tới tên hắn, Trà Trà làm sao biết được? Chỉ là, Trà Trà dường như rất kiêng dè và cũng rất chán ghét Cố Bắc Trầm. Nghĩ tới đây, lạnh lẽo trong mắt Tế Uyên nhạt đi, giả vờ không nhìn rõ khẩu hình của cô gái, tiếp tục nhẹ nhàng cọ vào cổ cô. Đôi mày mắt tinh xảo xinh đẹp của em uể oải, mang theo vô tận chiếm hữu và cố chấp, cũng mang theo một tia vui sướng rõ rệt. May quá Trà Trà ghét Cố Bắc Trầm... Vừa rồi Tế Uyên mới cảm nhận rõ sự hoang mang và sợ hãi trong lòng mình, em sợ trong mắt Trà Trà xuất hiện bóng dáng của quá nhiều người. Trà Trà chỉ cần nhìn mình, thích một mình mình là được... Còn những người khác nên lăn thật xa, ai dám cướp mất sự chú ý của Trà Trà, em sẽ không kiểm soát được mà muốn thấy một người giết một người...
Ngày tiếp theo, những gì có thể thấy trong tầm mắt đều là xa lộ khá buồn tẻ. Phong cảnh ngoài cửa sổ xe, hoặc hoang vu tiêu điều, hoặc hoàn toàn khác biệt với xanh tươi um tùm. Trên đường thỉnh thoảng còn bắt gặp những chiếc xe bị đâm hỏng, bốc cháy, trở thành chấm đen nhỏ trong gương chiếu hậu giữa cơn gió lạnh thê lương, cho tới một khúc cua thì biến mất hoàn toàn... Không khí bên ngoài rất lạnh, nhưng trong xe của họ lại rất ấm áp. Bởi vì Tế Uyên có thể trực tiếp điều khiển ngọn lửa dị năng cháy không tắt trong không trung, và dễ dàng kiểm soát nhiệt độ trên ngọn lửa. Cho nên trong xe không cần lãng phí chút xăng dầu ít ỏi để bật điều hòa vẫn rất ấm áp... Và trong ba ngày tiếp theo họ cũng không gặp phải biến dị thú hay xác sống nào mạnh chặn đường, chặng đường này bình thản, còn có cảm giác ấm áp bình yên kỳ lạ.
"Chiều mai chắc sẽ đến Căn cứ Hy Vọng rồi." Nam Trà nhìn biển chỉ đường phía trên nhẹ nhàng nói. Càng đến gần Căn cứ Hy Vọng, người họ gặp trên đường càng nhiều. Trong đó tuyệt đại đa số là người lái xe như chạy nạn đến Căn cứ Hy Vọng, còn một số ít là tiểu đội người dị năng ra khỏi căn cứ làm nhiệm vụ. Hai đứa trẻ rất khao khát được gặp con người, khao khát trở về đám đông náo nhiệt, đều cảm thấy vô cùng hưng phấn. Nhưng nội tâm Nam Trà lại càng ngày càng lo lắng, chỉ có thể không ngừng hấp thụ tinh hạch.
...
Đêm khuya.
Nam Trà một mình ngồi trên nóc xe, khuôn mặt nhỏ trắng nõn bị gió lạnh buốt thổi trắng bệch như tuyết. Cô đút hai tay vào túi, lặng lẽ ngước nhìn vầng trăng đỏ thẫm trên bầu trời đen kịt. Phía sau truyền đến một tiếng động ma sát quần áo nhỏ. Tiếp theo, Nam Trà cảm thấy ngọn lửa ấm áp bao quanh cô, những cơn gió lạnh đều bị chặn lại bên ngoài. Trên vai cô cũng áp tới một cái đầu nhỏ quen thuộc. Chỉ là lần này em không giống chú chó nhỏ loạn cọ loạn quệt vào cổ cô, mà cứ thế im lặng dựa vào. Nam Trà liền giữ tư thế này lặng lẽ truyền dị năng của mình vào cơ thể em. Bởi vì cô phát hiện vết thương trên người Tế Uyên vẫn chưa lành, nhưng rõ ràng trước đó em nói ngày hôm sau sẽ khỏi. Em nhỏ lại lừa người rồi... Nam Trà vừa xót vừa giận, nhưng cứ chất vấn lên là ánh mắt Tế Uyên né tránh, ấp úng, cứ giả vờ không nghe thấy, cũng không nói. Nam Trà đành phải mỗi ngày không hấp thụ tinh hạch thì truyền dị năng cho em, hy vọng như vậy có thể khiến vết thương của em mau lành hơn...
Tế Uyên không nhìn bầu trời đen kịt, bầu trời đó ngày qua ngày vẫn là bộ dạng ấy, nhìn nhiều chỉ thấy lòng bồn chồn bất an, chẳng có gì đẹp. Em chậm rãi run mi mắt, chợt mở miệng, giọng thanh lạnh: "Trà Trà, em phải đi rồi." Nam Trà sững người, nhíu mày quay đầu nhìn em chăm chú. Tế Uyên rõ ràng chân tay dài, vậy mà lại ủy khuất co rúc thành một cục nhỏ. Tối đến em không đeo mặt nạ, cũng không đeo kính áp tròng. Lúc này nửa khuôn mặt trắng sứ ẩn trong chiếc khăn quàng cổ màu trắng sữa, đôi mắt vốn luôn đen láy khi nhìn cô giờ có chút ảm đạm như mất đi ánh sáng, mi mắt tựa lông quạ chậm rãi run lên từng hồi. Nam Trà không lên tiếng, Tế Uyên tiếp tục nói: "Trà Trà, sau khi chị đến Căn cứ Hy Vọng, nếu làm nhiệm vụ ra khỏi căn cứ thì có thể mỗi lần đến gặp em được không?" "Em không để chị khó xử, cũng không làm phiền chị, chỉ là một mình em..." Rất cô đơn, và cũng sẽ rất nhớ chị... Nam Trà nhíu mày, hơi thở có chút nặng, cô cắt lời em, kéo tay em viết lên lòng bàn tay: "Em muốn đi theo chị không?" Tế Uyên chợt ngước mi lên, đôi môi nhạt khẽ run... Em cắn môi, trong đôi mắt đen thoáng qua một tia giằng co và đau buồn: "Trà Trà... em không phải con người..."
