Chương 100: Diêm, Gạo, Đèn Pin
Màn sương trắng bao phủ tan đi.
Một siêu thị hoàn toàn mới hiện ra trước mắt Khương Vãn Vãn.
Mặt đất trước đây đầy bụi bặm và vết máu, giờ đã sạch sẽ như ban đầu.
Bố cục siêu thị cũng biến thành dáng vẻ quen thuộc nhất với cô.
Ngoài phòng của cô, còn có thêm phòng cho nhân viên mới và một căn phòng trống không.
Căn phòng trống, như thường lệ, được Khương Vãn Vãn dùng làm kho.
Trước tiên, cô đặt tất cả hàng hóa trong ô hệ thống vào kho.
Khương Vãn Vãn còn chạy một chuyến lên phòng mình, chuyển những hàng hóa đã để trước đó vào kho.
Giá cả ở thế giới nguyên thủy quá cao, nên hàng bán ra cũng không nhiều.
Vì vậy, hàng hóa chất trong kho thực sự không ít.
Trong đó, dao bầu là nhiều nhất, tới 635 cái.
Nồi sắt, cung dài, mũi tên, đường trắng đều còn hơn năm trăm, gần sáu trăm.
Bánh bao đậu hũ non còn 350 cái, nước khoáng cũng còn 309 chai.
Và mì ăn liền, thứ có số lượng ít nhất, cũng còn 264 gói.
Tuy không thiếu hàng, nhưng Khương Vãn Vãn vẫn định mang thêm ít hàng sang.
Dù sao, cái kho không lớn này cũng phải chất đầy mới được chứ!
Sau khi thu dọn kho xong, Khương Vãn Vãn còn đi xem con chim cốc sí đang ở góc.
Thấy nó kêu thảm thiết, cô lại dùng ống tiêm bón nốt chỗ lòng đỏ trứng còn lại cho nó.
Còn về thức ăn ngày mai của nó thì không cần lo.
Khương Vãn Vãn đã thỏa thuận với bé gái Hoa, mỗi ngày một cái bánh bao đổi lấy sâu bọ cho chim cốc sí ăn một ngày.
Chỉ là, trên mấy chiếc lá lót trong tổ chim hình như có khá nhiều phân chim.
Lại gần còn ngửi thấy mùi hôi không quá nồng.
Xem ra, ngày mai phải tìm thời gian dọn tổ chim.
Sau khi xử lý xong mọi việc, Khương Vãn Vãn mới xuyên không về Trái Đất.
******
Hôm nay canh giữ ở cửa phòng là Lý Tình Lam.
Ở chung một thời gian, hai cô gái cũng coi như quen, có thể tán gẫu vài câu.
Vừa nói chuyện vừa xuống lầu.
Sau đó, Khương Vãn Vãn như thường lệ, ở đầu cầu thang gặp Từ Cảnh Hoài đang chạy tới.
Lần này không đợi anh hỏi, cô đã chủ động lên tiếng.
“Chín loại hàng trước đây ở thế giới nguyên thủy, cộng thêm diêm, gạo, đèn pin, mỗi thứ 400 phần!”
“Diêm loại hộp nhỏ, gạo loại 2 cân một túi, đèn pin loại thời lượng pin dài.” Khương Vãn Vãn nói thêm.
Ba loại hàng này cô đã nghĩ từ trước.
Đồ nhóm lửa là thứ Khương Vãn Vãn đã hứa với Bộ Lạc Liệt Nhật từ lâu.
Ban đầu, cô định mang bật lửa.
Nhưng nghĩ đến quy trình phức tạp, mang sang chắc bị định giá cao.
Cuối cùng, cô chọn diêm, còn cố tình dặn là loại hộp nhỏ.
Hy vọng có thể định giá thấp, để thành thần khí tăng doanh số.
Còn chọn đèn pin, là vì trước đây ánh mắt nóng bỏng của Lực khi nhìn bóng đèn siêu thị.
Ánh mắt đó nói với Khương Vãn Vãn rằng họ cần ánh sáng.
Ban đêm quá dài, họ không cần ngủ lâu như vậy.
Nếu ban đêm cũng có ánh sáng, họ có thể làm được nhiều việc hơn.
Bóng đèn chắc chắn không được, vì họ không có nguồn điện.
Thực ra, Khương Vãn Vãn nghĩ đến đèn năng lượng mặt trời đầu tiên.
Loại đèn ban ngày phơi nắng, tối là sáng cả đêm.
Nhưng cuối cùng, cô lại bác bỏ ý định này.
Dù sao, đèn năng lượng mặt trời không cần sạc có thể dùng rất rất lâu!
Kiểu buôn một vố này thực sự không có lợi cho sự phát triển của siêu thị.
Thế là cô chọn đèn pin!
Dặn Từ Cảnh Hoài chọn loại thời lượng pin dài, coi như chút lương tâm ít ỏi của cô vậy!
Loại cuối cùng là gạo.
Giản dị, mộc mạc, nhưng là một trong những món chính của Trung Hoa từ xưa đến nay.
Mấy người nguyên thủy, suốt ngày ăn thịt sao được, ăn kèm với gạo mới là tổ hợp tốt nhất.
Quan trọng là gạo cũng để được lâu, với những người đang lo lắng qua đông, chắc họ sẽ thích chứ?
Chỉ là không biết giá sẽ đẹp thế nào?
Thực ra, Khương Vãn Vãn cũng muốn chọn ít hàng giá rẻ.
Để đẩy doanh số lên nhanh, giúp siêu thị sớm nâng cấp.
Ví dụ như giấy ăn, trong thế giới nguyên thủy đầy cây cao, giá chắc không quá cao.
Nhưng giấy ăn, doanh số có lên được không?
Người nguyên thủy còn ăn không đủ no, đâu chịu bỏ tiền mua mấy thứ vô dụng đó?
Thế là, đồ rẻ họ tạm thời chưa cần, đồ họ cần gấp thì lại không rẻ.
Nghĩ vậy, muốn nâng cấp ở thế giới nguyên thủy, chỉ còn cách từ từ mài.
Khương Vãn Vãn vừa nghĩ vừa đi vào phòng ăn, ngồi xuống chờ đợi.
Giờ đây, bữa sáng và bữa tối của cô đều ăn cùng mọi người.
Ăn tối xong, Khương Vãn Vãn như thường lệ ra phòng khách gặp ông cụ Trương.
Lần này, trên ghế sofa ngoài ông cụ Trương còn có một người khác.
Mặc áo ngụy trang, ngồi ngay ngắn, nhìn một phát là đoán được người này từ quân đội ra.
Thấy Khương Vãn Vãn nhìn sang, ông cụ Trương cười giới thiệu.
“Đây là nhân viên mới nhà nước phái cho cháu, Tề Thiên Đông!”
Sau đó, lại giới thiệu với Tề Thiên Đông: “Đây là Phó Bộ trưởng Bộ Mậu Dịch Vạn Giới Khương Vãn Vãn, cũng là cấp trên trực tiếp của cháu sau này.”
Tề Thiên Đông lập tức đứng dậy, đứng nghiêm chào, lớn tiếng: “Chào Phó Bộ trưởng Khương!”
Trước sự xuất hiện đột ngột của nhân viên mới, Khương Vãn Vãn hơi bất ngờ.
Chẳng lẽ ông cụ Trương còn biết trước, đoán được siêu thị hôm nay nâng cấp?
Trùng hợp thế, mang luôn nhân viên mới tới.
Nhưng kiểu chào hỏi lớn tiếng kiểu quân đội của Tề Thiên Đông thực sự khiến Khương Vãn Vãn hơi lúng túng.
Đành cười gượng gật đầu, đáp: “Chào anh, mời ngồi!”
Đợi anh ta ngồi xuống, ông cụ Trương lại tiếp tục giới thiệu.
“Tề Thiên Đông xuất thân từ quân đội, thân thủ và ứng biến đều khỏi bàn, quan trọng nhất là cậu ấy sinh ra trong gia đình y học cổ truyền.”
Hả? Y học cổ truyền? Anh ấy?
Ánh mắt Khương Vãn Vãn lập tức lại dừng trên người Tề Thiên Đông, quan sát kỹ.
Mặt chữ điền, mày rậm mắt to, cùng với dáng người thẳng tắp, chuẩn soái ca kiểu Tung Của.
Ngoài khí chất đậm chất anh bộ đội ra, chẳng thấy chút khí chất cổ xưa nào của gia đình y học cổ truyền cả?
Lúc này, ông cụ Trương lại cười nói.
“Tề Thiên Đông là con út trong nhà, tuy không kế thừa tuyệt học gia truyền, nhưng các loại thảo dược đều nhận biết được.”
Khương Vãn Vãn gật đầu.
Không biết y thuật không sao, thân thủ tốt lại nhận biết được tất cả thảo dược đã rất giỏi rồi.
Có thể thấy, đây là nhân tài đối khẩu nhà nước đặc biệt chọn ra cho thế giới nguyên thủy.
“Cho cậu ấy ở lại biệt thự trước để nắm tình hình, đợi bên cháu nâng cấp xong thì có thể đưa cậu ấy sang.” Ông cụ Trương lại nói.
Nghe vậy, Khương Vãn Vãn mới hiểu ra.
Hóa ra ông cụ Trương không đoán được siêu thị đã nâng cấp, chỉ là chuẩn bị trước thôi!
Thế là cô cười nói: “Siêu thị đã nâng cấp rồi, mai cháu đưa anh ấy sang luôn!”
“Ồ, siêu thị đã nâng cấp rồi?” Ông cụ Trương ngạc nhiên hỏi.
Ông còn tưởng phải mất hai ngày, ai ngờ chỉ một ngày đã nâng cấp rồi?
Thế là vội vàng kéo Khương Vãn Vãn hỏi tình hình cụ thể.
