Chương 26: Cục Quốc An Đến Đón
Ngày 21 tháng 9 năm 2024, 12 giờ 30 trưa.
Tạt vào tắm qua một cái, đang ngồi ăn vặt thì Khương Vãn Vãn nghe thấy tiếng gõ cửa.
Chẳng lẽ là đồ ăn giao tới rồi?
Khương Vãn Vãn lập tức bật dậy, mở nhanh cửa phòng trọ.
Ồ, soái ca, mỹ nữ!
Chỉ thấy đứng ngoài cửa không phải anh trai áo vàng mà cô mong đợi.
Mà là hai người đàn ông và phụ nữ cao ráo, dung mạo tuấn tú xinh đẹp.
Trong lúc Khương Vãn Vãn còn đang ngơ ngác, hai người này đã chen vào phòng trọ và đóng cửa lại.
“Này này này, các người tìm ai? Sao lại tự tiện vào vậy? Coi chừng tôi kiện các người tội xông vào nhà dân đấy!”
Khương Vãn Vãn vừa lùi lại vừa đe dọa.
Cô gái đẹp mặc liền thân, buộc tóc đuôi ngựa thấp, toát lên vẻ phong thái anh thư, nghiêm túc hỏi: “Cô tên là Khương Vãn Vãn phải không?”
“Ờ, đúng!” Khương Vãn Vãn vẫn rất cảnh giác, cố gắng giữ khoảng cách với hai người này.
Thấy đã xác nhận thân phận, hai người liếc nhìn nhau, rồi mới tự giới thiệu.
“Chúng tôi là thành viên tổ một Cục Quốc An Tung Của, tôi là đội trưởng tổ một, Từ Cảnh Hoài.”
Người đàn ông mặc áo khoác gió, mày kiếm mắt sáng vừa nói vừa rút ra giấy tờ có in quốc huy.
“Tôi tên Lý Tình Lam.”
Hai người vừa nói vừa quan sát kỹ mọi thứ trong phòng trọ.
Người của nhà nước? Sao không mặc đồng phục nhỉ?
Cô còn tưởng người đến sẽ là cảnh sát hoặc quân đội cơ?
Khương Vãn Vãn thận trọng lại gần, xem xét giấy tờ trên tay hai người.
Ừm, khá tinh xảo, tiếc là cô không phân biệt được thật giả.
“Chúng tôi được lệnh đưa cô và vật phẩm quan trọng đến một nơi, đề nghị cô phối hợp.” Từ Cảnh Hoài nghiêm túc nói.
Khương Vãn Vãn vội vàng nói: “Khoan đã! Tôi cần gọi điện xác nhận thân phận của các người.”
Nói xong, cô lập tức mở điện thoại, đồng thời gọi 007 trong đầu.
Lý Tình Lam, người đứng gần Khương Vãn Vãn hơn, dùng ánh mắt thăm dò nhìn về phía đội trưởng.
Từ Cảnh Hoài khẽ gật đầu, quan sát hành động của mục tiêu trước mặt.
Với sự giúp đỡ của 007, Khương Vãn Vãn một lần nữa gọi được vào số điện thoại bàn của văn phòng thủ lĩnh số một.
Đợi đến khi xác nhận xong thân phận của họ, Khương Vãn Vãn cuối cùng cũng yên tâm.
“Bây giờ, cô Khương có thể đi cùng chúng tôi được chưa?” Từ Cảnh Hoài xác nhận.
Khương Vãn Vãn cúi đầu nhìn mình, ngượng ngùng nói: “Tôi có thể thay đồ trước được không? Rất nhanh thôi!”
Cô không ngờ người của nhà nước lại đến nhanh như vậy, cô còn đang mặc đồ ngủ tay dài đây này!
Nhận được ánh mắt của đội trưởng, Lý Tình Lam bước lên một bước nói: “Tôi đi cùng cô Khương nhé!”
Ờm, Khương Vãn Vãn không thích có người nhìn mình thay đồ, nhưng cuối cùng vẫn không từ chối.
Thay đồ xong nhanh chóng bước ra, chưa kịp để họ lên tiếng thì ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa.
Lý Tình Lam lập tức bước lên một bước, che chắn Khương Vãn Vãn phía sau.
Từ Cảnh Hoài cũng lập tức cảnh giác, tay không tự chủ đưa ra phía sau lưng.
Thấy cảnh này, Khương Vãn Vãn chợt đoán, chẳng lẽ là súng?
Nhưng ngay sau đó, cô chợt nhớ ra điều gì, vội vàng lên tiếng.
“Khoan đã, chắc là đồ ăn tôi gọi đó!”
Từ Cảnh Hoài sững người, nhưng vẫn giữ cảnh giác, cẩn thận mở cửa phòng trọ.
“Xin hỏi có phải ‘Trường Mệnh Bách Tuế’ không? Đồ ăn của anh/chị đây.”
“Của tôi, cảm ơn!” Khương Vãn Vãn đứng sau Lý Tình Lam, hơi ngại ngùng đáp lại.
Cái tên hơi ngượng, nhưng đó là ước nguyện chân thành nhất của cô.
Nhận đồ ăn từ tay Từ Cảnh Hoài, Khương Vãn Vãn nhiệt tình nói: “Chúng ta đi thôi!”
Cô vừa nãy còn lo đồ ăn không kịp, không ngờ lại giao vừa đúng lúc.
Từ Cảnh Hoài lại không động đậy, mà hỏi: “Vật phẩm quan trọng đâu?”
“Ồ, suýt quên!” Khương Vãn Vãn lúc này mới nhớ ra, vội vàng cầm lên viên hạch trong suốt trên bàn trà.
Đây là thứ cô vừa mua từ 007 với giá 1 tinh tệ, lại tốn thêm 10 tinh tệ để truyền tống tới.
Thế là, Khương Vãn Vãn được hai người kẹp giữa mà ra ngoài.
Xuống lầu, họ cùng lên một chiếc xe hơi màu đen.
Khương Vãn Vãn còn thấy phía trước và phía sau xe của họ, có mấy chiếc xe cùng khởi động.
“Có bao nhiêu người cùng tới vậy?” Cô tò mò hỏi.
Lý Tình Lam liếc cô một cái, mới trả lời: “24 người.”
Khương Vãn Vãn gật đầu, 24 người cũng không ít, xem ra lời cô nói vẫn gây được chú ý.
“Tôi có thể ăn không?” Khương Vãn Vãn nhìn đồ ăn trong tay, lại hỏi.
Lần này Lý Tình Lam không trả lời, mà nhìn về phía Từ Cảnh Hoài bên phải Khương Vãn Vãn.
Khương Vãn Vãn cũng nhìn theo, thấy đối phương gật đầu, cô mới vui vẻ mở đồ ăn.
Ăn liền mấy ngày bánh bao bắp cải, thèm chết cô rồi.
“Các anh chị có ăn không? Tôi gọi khá nhiều.” Khương Vãn Vãn còn hỏi hai người ngồi hai bên.
Lý Tình Lam lắc đầu: “Không cần, cô cứ ăn đi!”
Chắc là những người này khi làm nhiệm vụ có quy định gì đó.
Khương Vãn Vãn cũng không nài thêm, tự mình ăn.
“À, giúp tôi cầm cái này một lát!”
Cầm đồ ăn không tiện, Khương Vãn Vãn đưa viên hạch đang nắm trong tay cho Lý Tình Lam bên cạnh.
Trị giá 11 tinh tệ đấy! Không thể làm mất được.
Lý Tình Lam nhìn Khương Vãn Vãn đang cắm đầu ăn, lại nhìn viên hạch trong tay, có chút ngẩn người.
Đột nhiên được gọi ra làm nhiệm vụ toàn tổ, họ còn tưởng là nhiệm vụ quan trọng gì?
Không ngờ nhiệm vụ lại đơn giản đến bất ngờ, và không có chút sóng gió nào.
Cô gái trước mặt chẳng thấy có gì đặc biệt, chẳng lẽ là vì vật phẩm quan trọng?
Lý Tình Lam không khỏi nhìn chằm chằm vào thứ trong tay, quan sát kỹ.
Tinh thể không màu hình dạng bất quy tắc, nhỏ xíu một viên, nhìn hơi giống pha lê, lại hơi giống kim cương.
Xe chạy suốt đường đi thuận lợi, đi khoảng hơn hai mươi phút, cuối cùng cũng dừng lại trước một tòa nhà.
Khương Vãn Vãn ăn no căng bụng, xách túi rác xuống xe.
“Thư ký Giang!” Từ Cảnh Hoài ngạc nhiên kêu lên.
Anh không ngờ người đến đón Khương Vãn Vãn lại là thư ký của thủ lĩnh số một.
Xem ra, họ vẫn đánh giá thấp mức độ quan trọng của cô Khương này rồi.
Thư ký Giang gật đầu đáp lại, rồi đưa mắt nhìn thẳng vào Khương Vãn Vãn phía sau.
“Chắc đây là cô Khương? Đồ đâu? Mang theo chưa?”
“Ở đây ạ!” Lý Tình Lam vội giơ viên hạch trong tay lên nói.
Thấy đồ vật cứ thế bị cầm một cách phóng khoáng trong tay, thư ký Giang lập tức nhíu mày ra lệnh.
“Các cô hộ tống thứ này đến tòa nghiên cứu, viện sĩ Vương đã đợi ở đó rồi, đưa cho ông ấy là được, cẩn thận, thứ này rất quan trọng!”
Sau đó, lại nói với Khương Vãn Vãn: “Cô Khương đi theo tôi, đại thủ lĩnh muốn gặp cô.”
Đến là gặp ngay đại thủ lĩnh sao?
Từ Cảnh Hoài và Lý Tình Lam đã quay lưng, không nhịn được liếc nhìn nhau, đều thấy sự ngạc nhiên trong mắt đối phương.
