Chương 38: Lần mô phỏng thứ bảy (3)
【1/6/2032】
【Mưa sao băng lại ập đến】
【Nhưng lần này, tình hình không ổn】
【Sau khi dân số giảm mạnh, năng lực công nghiệp sa sút trầm trọng】
【Đạn đánh chặn dự trữ trước đây đã dùng hết, sản xuất mới không theo kịp】
【Dù mỗi người đều trở nên mạnh hơn, thông minh hơn, nhưng để chế tạo tên lửa cần nhà máy, cần dây chuyền sản xuất, cần công nhân lành nghề】
【Mà những thứ đó, giờ không còn nữa】
【Tung Của dốc toàn lực, cũng chỉ chặn được 70% sao băng】
【30% còn lại, lao xuống mặt đất】
【Động đất, sóng thần, hỏa hoạn】
【Thảm họa lại ập đến】
【Nhưng lần này, nhân loại không bỏ cuộc】
【Bởi vì những người còn sống, đã mạnh hơn】
【Em tìm thấy Liễu Vy trong đống đổ nát】
【Cô bé đang lục tung đống gạch vụn để tìm dữ liệu thí nghiệm】
【Em kéo cô bé: “Đi nhanh, chỗ này không an toàn!”】
【Cô bé lắc đầu: “Không được, chưa tìm thấy dữ liệu, đó là phương án tối ưu cuối cùng của vắc-xin.”】
【Em: “Mạng quan trọng hay dữ liệu quan trọng?”】
【Cô bé nhìn em, nghiêm túc nói: “Nếu vắc-xin có thể tối ưu, lần sàng lọc sau sẽ bớt chết người hơn.”】
【Em im lặng】
【Rồi em bắt đầu cùng cô bé lục tìm】
【20/7/2032】
【Em và Liễu Vy đang trên đường tìm nguyên liệu cuối cùng】
【Hai người lái chiếc xe địa hình đã cải tạo, băng qua đống đổ nát và sa mạc】
【Thời tiết rất lạnh, đợt sao băng lần này gây ra mây bụi, nhiệt độ xuống tới âm 70°C】
【Nhưng em vẫn ổn, khai phá gen giúp em thích nghi với môi trường khắc nghiệt】
【Liễu Vy ngồi ghế phụ, suốt ngày xem bản đồ】
【“Còn năm mươi cây số.” Cô bé nói】
【Em gật đầu, đạp ga】
【Rồi động đất đến】
【Không phải động đất bình thường】
【Là siêu động đất, cường độ trên 12 độ richter】
【Mặt đất nhấp nhô như sóng biển, vết nứt lan rộng như mạng nhện】
【Em đánh lái gấp, cố lao ra khỏi vùng chấn động】
【Nhưng không kịp nữa】
【Một ngọn núi, sụp đổ ngay trước mặt em】
【Đá lăn như mưa】
【Cảnh cuối cùng em thấy, là Liễu Vy lao tới, cố dùng niệm lực vừa thức tỉnh để giương một tấm khiên】
【Nhưng tấm khiên chỉ chịu được một giây】
【Rồi——】
【Em chết】
【Đánh giá mô phỏng: Có người kéo mà còn chết, cô em gà quá.】
【Chúc mừng, em nhận được các tùy chọn kế thừa sau:】
【1. Ký ức đến ngày 20/7/2032】
【2. Tiền bạc đến ngày 20/7/2032】
【3. Mức khai phá gen đến ngày 20/7/2032: 5%】
【4. Mức khai phá não bộ đến ngày 20/7/2032: 3%】
Lâm Nghiên mở mắt.
Căn phòng rất yên tĩnh, chỉ có tiếng thở của chính cô.
Cô nhìn mấy dòng chữ sáng trước mặt, im lặng hồi lâu.
5% khai phá gen.
3% khai phá não bộ.
Hơn lần mô phỏng thứ sáu 3% và 1%.
Tiến bộ lớn.
“Phần thưởng…”
Lâm Nghiên lẩm bẩm.
“Đây là phần thưởng sao?”
“Lấy mạng một nửa nhân loại, đổi lấy sự tiến hóa của nửa kia?”
“Đây là phần thưởng quái gì?”
Cô nắm chặt tay.
Các đốt ngón tay kêu răng rắc.
Sức mạnh đang cuộn trào, mạnh hơn trước.
Nhưng cô không vui.
Bởi vì cô biết, đằng sau sức mạnh này, là cái chết của vô số người.
Cửa phòng bị gõ.
Giọng Anh Trần vọng vào: “Chuyên gia Lâm, cô ổn chứ?”
Lâm Nghiên hít một hơi thật sâu, kìm nén cảm xúc.
“Tôi không sao.”
Cô nói.
“Mời vào.”
Cửa mở.
Anh Trần bước vào, phía sau là Cụ Chu, Tướng quân Vương, cùng vài chuyên gia.
Họ nhìn Lâm Nghiên, ánh mắt phức tạp.
“Lần mô phỏng thứ bảy,” Anh Trần hỏi.
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Lâm Nghiên nhìn họ, chậm rãi mở lời.
“Tôi sống đến ngày 20/7/2032.”
“Tôi gặp Liễu Vy, cô bé đã giải mã đoạn tạp âm đó.”
“Cô bé nói, đó là phần thưởng.”
“Tôi còn thấy, cô bé đã nghiên cứu ra vắc-xin.”
“Có thể giúp con người giảm tỷ lệ chết do gen sụp đổ trong quá trình khai phá gen.”
Căn phòng, chết lặng.
Tất cả đều nhìn chằm chằm Lâm Nghiên.
Trong mắt, có chấn động, có sợ hãi, có hy vọng, có quyết tâm.
Cụ Chu từ từ ngồi xuống, giọng trầm thấp.
“Nói chi tiết.”
“Không được bỏ sót một chữ nào.”
Lâm Nghiên gật đầu.
Cô bắt đầu kể lại.
Từ ngày 30/8/2030, đến ngày 20/7/2032.
Từ đánh chặn toàn cầu, đến tiến hóa gen, đến sàng lọc chết chóc, đến sự thông minh của Liễu Vy, đến nghiên cứu vắc-xin, đến trận động đất cuối cùng.
Cô kể rất lâu.
Đến cuối, giọng hơi khàn.
Tô Tình kịp thời đưa nước.
Lâm Nghiên nhận lấy, uống một ngụm.
Rồi cô nhìn Cụ Chu.
“Vậy nên, chúng ta không chỉ phải phòng sao băng, phòng zombie, phòng sàng lọc.”
“Mà còn phải nghiên cứu ra vắc-xin trước khi sàng lọc đến.”
“Còn phải tìm Liễu Vy, bảo vệ cô bé, để cô bé bắt đầu nghiên cứu sớm.”
“Còn phải…”
Cô ngừng lại, nói ra câu then chốt nhất.
“Còn phải tìm hiểu, thứ gọi là phần thưởng kia, rốt cuộc là cái gì.”
Cụ Chu im lặng hồi lâu.
Rồi ông ngẩng đầu, nhìn tất cả mọi người.
Ánh mắt kiên định.
“Vậy thì làm vậy đi.”
Ông nói.
“Từ hôm nay, Kế hoạch Bổ Thiên nâng cấp lên V3.0.”
“Mục tiêu: trước ngày 1/6/2031, nghiên cứu ra vắc-xin ổn định gen.”
“Tìm Liễu Vy, bảo vệ cô bé, hỗ trợ cô bé.”
“Còn bây giờ,” ông nhìn Lâm Nghiên. “Chuyên gia Lâm, cô cần đưa ra lựa chọn.”
“Tùy chọn kế thừa, cô chọn cái nào?”
Lâm Nghiên nhìn vào khoảng không trước mặt.
Mấy dòng chữ sáng, vẫn đang đợi ở đó.
Ký ức, tiền bạc, khai phá gen 5%, khai phá não bộ 3%.
Cô hầu như không do dự.
“Tôi chọn ký ức.”
Cô nói.
“Trong ký ức có công thức vắc-xin và tiến độ nghiên cứu, điều đó có thể giúp chúng ta nghiên cứu vắc-xin nhanh hơn.”
Khoảnh khắc Lâm Nghiên đưa ra lựa chọn, trong đầu cô “ầm” một tiếng.
Không phải nổ tung.
Là dòng thông tin vỡ đê.
Hai năm mười tháng.
Từ ngày 20/8/2030 đến ngày 20/7/2032, gần nghìn ngày đêm ký ức, như một tập tin siêu nén được nhồi vào ý thức cô.
“Chết tiệt…”
Lâm Nghiên chỉ kịp thốt ra hai chữ này, rồi cả người cứng đờ trên ghế.
Mắt vẫn mở, nhưng đồng tử đã mất tiêu cự.
Nếu lúc này có ai đó chụp não cô, sẽ thấy hoạt động não của cô tăng vọt.
Ký ức không phải phim.
Không phải hình ảnh phát theo trình tự.
Là tất cả giác quan, mọi cảm xúc, mọi chi tiết cùng lúc ùa vào.
Cô đồng thời cảm nhận được:
Ngày 30/8/2030, đợt sao băng đầu tiên bị chặn tạo nên một trận mưa sao băng hoành tráng.
Đêm giao thừa 31/12/2030, mùi ozone lan tỏa trong không khí khi sao băng nổ tung trên đầu, cùng tiếng reo hò của đám đông xung quanh.
Sáng sớm ngày 1/6/2031, thông báo số người chết toàn cầu lạnh lẽo từ loa phát thanh, cùng tiếng còi báo động thiết bị trong phòng thí nghiệm bên cạnh bất chợt vang lên rồi im bặt.
Đó là nghiên cứu viên đầu tiên cô quen, họ Trương, luôn thích bỏ ba viên đường vào cà phê, sáng hôm đó anh ta còn càu nhàu vì hũ đường hết.
Tháng 1/2032, lần đầu gặp Liễu Vy, trong phòng họp tạm thời, mùi cồn sát trùng hòa lẫn với hương hoa quả từ dầu gội của cô bé.
Ngón tay Liễu Vy bay trên bàn phím, tiếng gõ nhanh như mưa rơi.
Khi Liễu Vy mở đoạn tạp âm điện từ đã giải mã, từ loa phát ra giọng nói kỳ dị, chẳng phải người cũng chẳng phải máy: “Đây là phần thưởng cho các ngươi.”
Trên trang giấy công thức vắc-xin, dòng thứ bảy, hợp chất thứ ba: C14H18N4O9S2, bên cạnh có ghi chú bằng mực đỏ của Liễu Vy: “Nhiệt độ tổng hợp không được vượt quá 42,3°C, nếu không sẽ đồng phân hóa mất tác dụng.”
Trận động đất cuối cùng, tiếng ầm ầm khi núi sụp, cảm giác mất kiểm soát khi lốp xe mất độ bám, ánh sáng xanh của tấm khiên phản chiếu trong mắt Liễu Vy khi cô bé lao tới, rồi…
Bóng tối.
Đau đớn.
Cái chết.
Tất cả những điều này, đồng thời xông vào ý thức hiện tại của cô.
