Chương 87: Cô ấy thích náo nhiệt? Đầu cô ấy có vấn đề à?
Bên kia, Giản Kha nhìn quảng cáo chẳng có nội dung gì, mặt mày nhăn nhó.
Lôi Đốn ngồi cạnh anh ta, thấy anh ta lúc thì vẻ mặt rối rắm, lúc thì vẻ mặt chán ghét, không hiểu chuyện gì.
“Nội dung đâu? Sao refresh mãi không ra?”
“Nội dung gì?” Lôi Đốn ngồi bên cạnh ngơ ngác.
“Chính là nội dung làm sao dùng ba đoạn mã để đạt thu nhập một trăm triệu mỗi tháng ấy. Bình thường chẳng phải trước tiên phải thổi phồng Nine lợi hại thế nào, rồi đến triết lý giảng dạy, kèm theo thông tin liên lạc sao?”
“Nhưng cậu thấy gì không?”
“Không, để tôi đi hỏi xem tình hình thế nào.”
Anh ta thoát ra rồi lên dark web, trên đó cũng rất náo nhiệt.
Listen: Cái này là thật à? Có ai xem được nội dung không, hay là máy tính của tôi bị lỗi, hay là nó như vậy thật?
Bên dưới đính kèm một đoạn video, chính là cảnh bấm vào tiêu đề này, bấm vào thì màn hình đen.
Giản · Lạp Cơ: Giả, chẳng có gì cả! Thần tượng của tôi không thể nào rơi vào cảnh nhận mấy quảng cáo ba không như thế này!
Listen: Quảng cáo ba không?
Giản · Lạp Cơ: Không nội dung, không tên, không thông tin liên lạc.
Listen: Nghe cũng phải, vậy tại sao nó lại xuất hiện trên giao diện mạng của tập đoàn Sở?
Giản · Lạp Cơ: Có lẽ có người muốn cọ nhiệt của thần tượng tôi! Rồi mượn tầm ảnh hưởng của tập đoàn Sở để quảng bá lập trình cho trẻ em.
Listen: Mặc dù hơi khó tin, nhưng nghe cậu nói cũng có lý.
Sang Cửu nhìn thông tin trên màn hình, không biết nói gì, chỉ cảm thấy những người này đã thần thánh hóa cô quá mức.
Sao cô lại không thể nhận quảng cáo kiếm tiền chứ? Chẳng lẽ cô không cần nuôi gia đình sao?
Còn cái gì mà quảng cáo ba không, tự mình quảng cáo cho mình thì có vấn đề gì?
Sang Cửu thoát ra ngoài, tâm trạng có chút phức tạp.
Tô Mộc Tư ngồi yên lặng một bên, đợi Sang Cửu bận xong liền lên tiếng: “Sáng mai lễ truy điệu của Hứa Hoán tôi không dự, nhưng phải cử người đến.”
“Tôi đang định nói với chị chuyện này. Để tôi đi, Tiểu Khải đi cùng tôi.”
Tô Mộc Tư nhìn cô với vẻ mặt đầy nghi hoặc, chờ cô nói tiếp.
“Vóc dáng của Tiểu Khải rất giống Thiên Vũ. Chúng tôi đến lộ diện một chút, phải để cho người Bắc Mỹ tin rằng tôi đã liên lạc được với Thiên Vũ và Diêu Huy, còn phải khiến Diêu Huy hạ quyết tâm động thủ với người Bắc Mỹ.”
“Được, chú ý an toàn, cần gì cứ nói với tôi.”
“Hiện tại không cần. Vấn đề cấp bách nhất bây giờ là tối nay tôi ngủ ở đâu?”
Diệp Mông lúc này vừa bước vào, nhiệt tình nói với cô: “Ngủ ở nhà tôi đi! Chúng ta là anh em, nhà tôi chính là nhà cậu, phải ngủ ở chỗ anh cả chứ.”
“Tôi thấy ở đây cũng tốt mà. Trên lầu chẳng phải có phòng nghỉ sao?”
Tô Mộc Tư: “…” Cô ấy biết trên lầu có phòng nghỉ từ khi nào vậy?
Cuối cùng, Sang Cửu và Diệp Mông kéo qua kéo lại về vấn đề ngủ ở đâu, Tô Mộc Tư ngồi một bên nhìn mà không chịu nổi.
“Cứ ngủ trên lầu đi.”
Sang Cửu lập tức thở phào nhẹ nhõm. Tô Mộc Tư đã lên tiếng, Diệp Mông nhất định phải nghe lời.
Sang Cửu thấy Diệp Mông vẫn còn có vẻ chưa thỏa mãn, liền chuyển chủ đề: “Anh cả vừa nãy đi đâu thế?”
“Chị dâu cậu bảo tôi đi đón Hoán, tiện thể sắp xếp cho nó làm chút việc.”
Sang Cửu liếc nhìn Tô Mộc Tư, ánh mắt dò hỏi. Tô Mộc Tư giải thích: “Bảo nó ngày mai hẹn người.”
“Làm phiền rồi.”
Tô Mộc Tư xua tay, không nói gì.
“Sở Văn Dã đang tìm cậu khắp thành phố. Ngày mai cậu ra ngoài không sợ bị nhìn thấy à?”
“Người dưới trướng anh ta cũng không mấy ai từng gặp tôi. Tôi tạm thời hack trang web của bọn họ, chắc chắn không bao lâu sẽ khôi phục, sau khi khôi phục thì tấm ảnh đó sẽ tự động bị thay thế.”
“Lỡ như anh ta đến dự tang lễ thì sao?”
Sang Cửu cảm thấy chuyện đó càng không thể xảy ra: “Anh nghĩ Sở Văn Dã sẽ đích thân đến sao?”
Diệp Mông vẫn còn chìm trong cuộc trò chuyện vừa rồi, chưa kịp phản ứng. Đợi anh ta chuẩn bị tiếp tục tấn công nhiệt tình lần nữa thì Sang Cửu đã ngáp dài đi lên lầu.
Buổi tối, tầng dưới hát đến khản cả tiếng, đau đớn tận tâm can, còn Sang Cửu trên lầu chỉ cần đóng cửa là chẳng nghe thấy gì.
Sáng hôm sau, cô mặc một bộ vest đen, tóc cũng buộc gọn lại. Lúc ra ngoài trời đang mưa, cô tiện tay cầm một chiếc ô đen, đeo kính râm và khẩu trang.
Nếu biết lời Tô Mộc Tư nói sẽ thành sự thật, thì lúc ra ngoài Sang Cửu nhất định sẽ đội thêm một bộ tóc giả.
Vốn tưởng lễ truy điệu của Hứa Hoán sẽ không có ai đến, nhưng không ngờ, người lại rất đông.
Kẹt xe đến tận năm trăm mét trước nhà tang lễ, Sang Cửu ngồi trên xe đầu óc mụ mị.
Một lễ truy điệu mà đông người thế này? Nếu nói đây không phải tiệc tùng thì cô cũng chẳng tin.
“Chín ca, chúng ta kẹt xe gần nửa tiếng rồi, xe phía trước vẫn chưa nhúc nhích, sắp mười giờ rồi, hay là xuống đi bộ?”
Sang Cửu cũng thấy kỳ lạ, rồi thấy người ở xe phía trước cũng xuống xe đi bộ, liền gật đầu.
Đi đến phía trước, Sang Cửu mới phát hiện, Diêu Huy cố ý không cho người ta lái xe vào, cố tình chặn mọi người ở bên ngoài.
Sắc mặt cô trầm xuống, đi theo dòng người vào linh đường.
Tình cờ ngẩng đầu lên, thấy Sở Văn Dã đang đứng phía trước nói chuyện với Họắc Thành Khải, suýt nữa thì đứng hình tại chỗ.
Không phải chứ, sao người này lại ở đây?
Cứ mỗi phút là cả chục triệu tiền lời, không cần nữa à?
Ban đầu Sang Cửu hơi hoảng. Sở Văn Dã hôm qua còn đang hùng hục đi tìm cô, lúc này chẳng phải nên đi tìm người sao? Tham gia tang lễ gì chứ!
Cô lập tức trấn tĩnh lại. Tiểu Khải thấy phản ứng của cô, hỏi: “Chín ca, sao thế?”
“Không có gì, đi thôi.”
Sang Cửu đi sang phía bên kia của anh ta, cúi đầu xem chiếc điện thoại mới mà Tô Mộc Tư vừa mua cho cô hôm qua.
Cả đoạn đường đi, cô cố đi sát phía bên kia. Khi đến gần chỗ Sở Văn Dã, Diêu Huy bước tới chào hỏi Sở Văn Dã.
“Tổng giám đốc Sở cũng đến à?”
“Ừm.” Sở Văn Dã chỉ khẽ đáp, không nói gì thêm.
“Nghe nói tổng giám đốc Sở đang tìm người nhà của mình? Tôi nói thật, đàn bà không thể chiều quá. Những chuyện lặt vặt thì thôi đi, cứ động một tí là bỏ nhà ra đi, rõ ràng là thiếu dạy dỗ.” Diêu Huy lớn tiếng nói, giọng vang vang, như thể muốn cầm loa phóng thanh lên mà hét cho cả thiên hạ biết.
Hét lên rằng Sở Văn Dã ngay cả một người phụ nữ cũng không giữ được, mà còn là một người phụ nữ ngốc nghếch!
Sở Văn Dã cũng không giận: “Đúng là chiều quá. Nói ngon nói ngọt cũng không nghe lọt tai, thêm cái đầu có vấn đề, chẳng có sở thích gì đặc biệt, chỉ thích náo nhiệt. Hôm nay cả thành Vân này chỗ nào náo nhiệt nhất thì chính là đây, tôi sợ cô ấy chạy đến đây dọa người khác.”
Anh ta nói với vẻ tươi cười, nhưng không khó để nghe ra sự nghiến răng nghiến lợi.
Sang Cửu: “…” Cô thích náo nhiệt? Đầu cô có vấn đề?
Diêu Huy vốn muốn vạch trần điểm yếu của anh ta, nhưng Sở Văn Dã lại thản nhiên đáp lại, như thể đang nói: “Lộ rồi nhé, vợ tôi là một đứa ngốc, mà còn là đứa ngốc thích náo nhiệt.”
Sang Cửu đầy oán hận, chỉ muốn quay lại đá cho anh ta một phát.
Người ta thường nói, chuyện gì cũng nên chừa lại một đường, để sau này còn gặp lại.
Thôi, khỏi cần gặp lại nữa, kiếp này khỏi gặp lại luôn.
Sở Văn Dã như cảm nhận được điều gì đó trong không khí, quay đầu lại nhìn thấy hai người đang sóng vai rời đi. Nhìn bóng lưng, cảm giác quen thuộc ấy như sắp trào ra.
“Xin lỗi, tôi có việc đi một lát.”
Sang Cửu và Tiểu Khải đi vào bên trong, cô liền nói với anh ta: “Cậu trông ở đây, có chuyện gì thì báo tôi, khoảng nửa tiếng tôi sẽ quay lại.”
Tiểu Khải đồng ý, cô liền nhanh nhẹn len lỏi qua đám đông đi về hướng khác.
