Chương 68: Không lẽ thật sự để Ni Tiểu Đệ đoán trúng rồi?
"Em à, chị về rồi."
"Chị, chị không bị thương chứ?"
"Không, làm phiền hai đồng chí rồi."
"Không phiền."
"Đi thôi."
"Vâng vâng."
Hai chị em nắm tay nhau trở về khoang giường của mình. Những người bên trong nhìn Ni Chùy Chùy với ánh mắt mang theo vài phần kiêng dè, rõ ràng là đã thấy cảnh cô một chọi ba.
Ni Chùy Chùy chỉ liếc một cái rồi thu ánh mắt lại, ngồi xuống giường mình, lấy cuốn sách tập đọc ra: "Lúc trước em đọc đến đâu rồi, chị tiếp tục dạy em."
"Đây ạ."
"Được, chữ tiếp theo là 'thiên'."
"Thiên."
Hai chị em trên tàu ăn uống, học chữ, mệt thì xem truyện tranh. Cả chặng đường, ngoài chút sóng gió không đáng kể lúc đầu, về sau đều yên ả.
"Tàu sắp đến Nam tỉnh, các đồng chí cần xuống tàu xin chuẩn bị."
Ni Tiểu Đệ nghe thấy tiếng, mắt sáng rực lên: "Chị, mình đến rồi."
"Ừ."
"Mau thu dọn đồ đạc, em muốn xuống tàu đầu tiên."
"Được."
Hai người cùng thu dọn, xong xuôi thì nắm tay nhau đi đến cửa tàu.
"Đồng chí Ni sắp xuống tàu rồi à?"
Cảnh sát tàu thấy hai chị em thì cười hỏi.
"Đúng, xuống tàu đây."
"Trên đường chú ý an toàn."
"Sẽ mà."
Tàu dừng, hai người vẫy tay chào cảnh sát tàu rồi bước xuống.
"Oa~, vẫn là quê nhà sướng, gió thổi qua mát rượi, ở Nam phương gió thổi cũng nóng, người lúc nào cũng nhớp nháp khó chịu."
"Đi thôi, bắt xe về nhà."
"Vâng vâng, ruộng nhà mình sắp thu hoạch rồi, nếu mình ở lâu chút thì còn có thể gặt lúa mang về nữa."
Ni Tiểu Đệ như một con mọt tiền nhỏ, tính toán về hoa màu trong ruộng.
Ni Chùy Chùy lắc đầu cười: "Được thôi, em muốn gặt lúa thì ở đến khi gặt xong rồi về, chỉ có điều như vậy có thể lỡ việc học, em có chịu không?"
Ni Tiểu Đệ nghe lỡ học thì lập tức lắc đầu: "Không được, không được, em phải đi học."
"Mau đi thôi."
"Vâng vâng."
Hai người lên xe về huyện, đến huyện mà thôn mình thuộc về, nhìn đồng hồ: "Em đói không?"
"Đói."
"Vậy mình đi ăn trước, ăn xong rồi về."
"Vâng."
Hai người đến quán ăn, mỗi người gọi một bát mì trứng rồi ăn.
"Vẫn là mì ngon, cơm cũng được, nhưng không ngon bằng mì, mì thế này em ăn được một bát to."
Ni Tiểu Đệ vừa ăn mì vừa lắc đầu.
"Cứ ăn thoải mái, không đủ thì gọi thêm."
"Đủ rồi ạ."
"Ừ."
"Ợ~" *2
Hai tiếng ợ vang lên, hai người nhìn nhau cười.
"Đừng cười ngốc nữa, mau đi xem xe bò của đại đội có ở đó không, không có thì mình phải đi bộ về đấy."
"Chắc chắn có."
Hai người xách hành lý đến chỗ đỗ xe bò, nơi đó trống không, đừng nói xe bò, đến một bãi phân bò cũng không có. Hai người thở dài: "Không có, xem ra mình chỉ còn cách đi bộ về."
"Đành vậy."
"Đi thôi."
"Ừ."
"Còn đi được không?"
Đi được nửa đường, Ni Chùy Chùy vừa lau mồ hôi trên trán vừa hỏi Ni Tiểu Đệ mặt đỏ bừng vì nóng.
"Được!"
"Nếu mệt thì nói với chị, chị cõng em."
"Em không mệt, lúc trước mình cũng đi như vậy, lần này cũng được."
"Vậy đi."
"Vâng."
Hai người đi thêm một đoạn, Ni Chùy Chùy nghe tiếng thở của Ni Tiểu Đệ loạn như sợi dây thừng không gỡ được, bèn một tay bế em vào lòng.
Ni Tiểu Đệ giãy giụa: "Chị, thả em xuống, em tự đi được."
"Đừng động đậy."
"Chị, em thật sự được mà, chị mang hành lý còn cõng em nữa thì mệt lắm, em chỉ hơi mệt chút thôi, nghỉ một lát là đi tiếp được."
"Chị biết, chị có nhiều sức không dùng hết, em cứ coi như để chị luyện tập, bế một đoạn, đến cái cây đằng kia thì cho em tự đi."
Ni Tiểu Đệ nheo mắt nhìn cái cây cô chỉ, hình như không xa lắm, bèn gật đầu: "Vậy được."
"Ừ."
Vì không còn bị bước chân chậm chạp của Ni Tiểu Đệ kéo lại, tốc độ của Ni Chùy Chùy ngược lại nhanh hơn không ít, hoàn toàn không có cảm giác nặng nề khi vừa đi vừa mang theo người.
"Sao cây vẫn chưa tới?"
Ni Tiểu Đệ vốn nghĩ cây ở gần lắm, nhưng đi mãi vẫn chưa đến nên hơi khó hiểu.
"Sắp tới rồi."
"Vâng."
Đi thêm mười mấy phút, cuối cùng cũng đến bên cây, Ni Tiểu Đệ lập tức nóng lòng nói: "Cây tới rồi, chị mau thả em xuống."
"Ừ."
Ni Tiểu Đệ chân chạm đất thì thở phào một hơi.
"Chị ngồi xuống nghỉ chút đi."
"Không nghỉ nữa, mình đi luôn đi, về còn phải dọn nhà, không thì hôm nay không có chỗ ở."
"Vâng."
"Chị, đậu nành mọc tốt thật, ngô cũng tốt, em muốn ăn ngô luộc, ngọt ngọt mềm mềm, hít hà~"
"Về nhà là ăn được."
"Vâng vâng."
"Chị, chị nói mẹ có nhớ mình không?"
"Chắc chắn nhớ."
"Em cũng nhớ mẹ."
"Vậy thì nhanh lên, về đến nhà là gặp mẹ, mẹ thấy mình chắc chắn vui lắm, lúc đó em kể cho mẹ nhiều chuyện bên ngoài vào.
Cả đời mẹ chưa từng đến huyện mình, chắc chắn thích nghe chuyện bên ngoài."
"Vâng vâng, em còn kể với mẹ là em biết chữ rồi, còn được đi học nữa, đợi em thi đỗ đại học đi làm kiếm tiền, em sẽ đón mẹ ra ngoài."
"Được."
"Cẩu Đản bọn nó thấy em chắc chắn vui lắm, lúc em đi bọn nó còn khóc nhè, em còn không khóc."
"Ừ, em chị được người ta quý."
"Hì hì~~"
"Chị, nhìn kìa, đó là thôn mình, mình sắp về đến nhà rồi."
Ni Tiểu Đệ chỉ về phía đầu thôn không xa, vui mừng hét lớn.
"Ừ, về đến nhà rồi."
"A a~~, em về nhà rồi, Cẩu Đản, Thiết Đản, em về thăm bọn mày đây, ha ha~~, Ni Bảo Bảo em lại về rồi, ha ha~~."
Ni Chùy Chùy nhìn dáng vẻ Ni Tiểu Đệ vừa chạy vừa hét, khóe miệng cong lên nụ cười. Tuy đây không phải quê hương thật sự của cô, nhưng thấy em vui như vậy cô cũng vui.
"Đợi em với."
"Chị, chị nhanh lên, về nhà mà không tích cực, tư tưởng có vấn đề."
Ni Tiểu Đệ vẫy tay ra hiệu cho cô nhanh lên.
"Tới rồi."
"Chị, nhìn kìa, mình cuối cùng cũng về đến nhà, mẹ chắc chắn biết mình về rồi."
Ni Tiểu Đệ chỉ cây ngô đồng lớn ở đầu thôn, cao giọng nói.
"Ừ, mẹ chắc chắn biết."
"Đi, mình về nhà."
"Được."
"Đại Nha, Tiểu Bảo?"
Hai người còn chưa đi thì nghe thấy giọng quen thuộc mang theo chút không chắc chắn gọi họ. Quay đầu lại thì thấy là trưởng thôn, hai người cười chào: "Ông trưởng thôn."
"Thật là hai đứa à?"
"Đúng, là bọn cháu, ông trưởng thôn, bọn cháu về rồi."
Trưởng thôn nhìn phía sau họ thấy không có ai, bèn dò hỏi: "Chỉ hai đứa về thôi à, hai đứa không tìm thấy bố hay là..."
"Tìm thấy rồi."
"Tìm thấy rồi sao còn về?"
"Về thăm một chút, qua thời gian nữa lại đi, ông trưởng thôn để lúc khác nói chuyện, bọn cháu về nhà dọn dẹp trước, ra ngoài lâu vậy chắc nhà phủ một lớp bụi rồi."
"Nhà cháu..."
Ni Chùy Chùy thấy ông ấy muốn nói lại thôi, trong lòng thịch một cái, không lẽ thật sự để Ni Tiểu Đệ đoán trúng rồi?
