Chương 32: Tụ Lại Là Thích Gây Chuyện
Mộ Tuyền Ninh tuy không sống ở nhà họ Mộ, nhưng lại biết không ít chuyện của nhà họ Mộ.
Nhà họ Mộ có tổng cộng bốn phòng, đại phòng và nhị phòng là do chính thất sinh ra.
Tam phòng là do người phụ nữ mà lão gia tử cưỡng ép có được hồi trẻ sinh ra.
Tứ phòng là do lão gia tử để mắt tới một nữ minh tinh, bao nuôi một thời gian rồi bất ngờ có thai, sau đó mang về nhà họ Mộ.
Thật ra không chỉ nhà họ Mộ, chín đại gia tộc ở kinh thành, hơn nửa số đó đều có nhiều phòng không cùng một mẹ sinh ra.
Có những gia tộc giống như bên Hương Đảo, có một vị đại thái thái tức chính thất, ngoài ra còn có vài người giống như ái thiếp.
Giống như nhà họ Hứa của anh em Hứa Hoài Đình, họ là đại phòng do chính thất sinh ra, mấy phòng khác là do ái thiếp sinh, nên mới đấu đá dữ dội đến vậy.
Trong những gia đình có nhiều thành viên thuộc thế hệ trẻ, nam và nữ được xếp thứ tự riêng.
Nhà họ Mộ cũng vậy, đời cháu trai cháu gái cộng lại có hơn mười người.
Mộ Lục phía trước có năm anh họ, anh xếp thứ sáu.
Mộ Tuyền Ninh xếp thứ tư, chị gái ruột xếp thứ ba, phía trước còn có hai chị họ, phía sau còn có ba em gái.
Nhị di thái của tam phòng vì bị cưỡng ép, hận lão gia tử thấu xương, sau khi sinh con trai thì trực tiếp chuyển ra một tòa trang viên ở ngoại ô tự mình sống.
Bà không quản con trai mình. Lão gia tử ban đầu cưng nhất con trai thứ ba, sau đó tam di thái vào cửa sinh con trai, thì chuyển sang cưng chiều con trai út.
Nghe nói năm đó lão gia tử yêu nhị di thái dữ dội, thậm chí còn nảy sinh ý định ly hôn với chính thất để lấy lòng người tình.
Vì vậy, chính thất hận nhị di thái thấu xương, và trút giận lên Mộ lão tam.
Tam phòng nhà họ Mộ bất hòa với đại phòng và nhị phòng, bị hai phòng nhìn chằm chằm chèn ép dữ dội.
Dù đã không ngừng nhún nhường, vẫn bị lão thái thái và hai phòng đàn áp.
Hứa Hoài Hi lùi lại vài bước, tiến đến bên cạnh hai người Mộ Tuyền Ninh.
Anh cũng hạ giọng nói: “Tiên nữ nhỏ, Mộ Lục này từ nhỏ cũng là một kẻ xui xẻo, bây giờ mới khá hơn một chút.”
“Cậu nhìn tướng mạo của anh ta xem có phải cũng mang sát khí hoặc vận rủi gì không?”
“Nghe nói Mộ tứ tiểu thư mang sát khí khắc chị em, Mộ Lục cũng có mệnh tương tự, nhưng anh ta khắc anh trai.”
“Chỉ là may mắn hơn Mộ tứ tiểu thư một chút, không bị đưa về quê nuôi.”
Tô Mộ Việt bên cạnh cũng nói: “Đúng đúng, cậu xem tên này có thật sự khắc người không, nghe nói anh trai cậu ta suýt bị cậu ta khắc thành người thực vật.”
Mộ Lục đang dẫn đường phía trước: “...”
Không phải nói nhỏ là anh ta không nghe thấy bọn họ đang bàn tán mình.
Nhưng cũng vì thái độ của Tô Mộ Việt và Hứa Hoài Hi, khiến anh ta tò mò về cô gái trẻ phía sau chưa từng gặp mặt, xinh đẹp đến mức khiến người ta kinh ngạc ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Đừng nhìn hai tên này là đám công tử ăn chơi, nhưng trong gia tộc lại rất được cưng chiều, anh trai ruột đều là người thừa kế đời tiếp theo.
Nên hai người kết bạn cực kỳ kén chọn, con mắt không phải thường đâu.
Hai người thích chơi, nhưng không háo sắc, bình thường cũng không dẫn phụ nữ ra ngoài chơi.
Trước đây không ít phụ nữ cố lại gần, hai người cơ bản đều không cho sắc mặt tốt.
Anh ta vẫn là lần đầu thấy hai người này nịnh nọt một người phụ nữ như vậy.
Mộ Tuyền Ninh thấy hai người tám chuyện như vậy thì bật cười, “Các cậu hỏi người ta như vậy ngay trước mặt, có thật sự ổn không?”
Hứa Hoài Hi ho khan một tiếng, “Bọn tớ chỉ tám chuyện thôi, tin rằng Mộ Lục không để bụng đâu.”
Tô Mộ Việt cũng nói: “Đúng vậy, Mộ Lục tuy là kẻ xui xẻo, nhưng tính tình rất rộng lượng.”
Mộ Lục: “...” Tôi thật sự cảm ơn các cậu.
Hứa Hoài Đình nghe hai người nói, không nhịn được quay đầu cảnh cáo Hứa Hoài Hi một ánh mắt, “Đủ rồi đấy.”
Hai đứa nhóc khốn kiếp này tụ lại là thích gây chuyện.
Tất nhiên, anh ta tuyệt đối không thừa nhận mình thật ra cũng không nhịn được tò mò, rốt cuộc Mộ Lục có phải là tướng xui xẻo khắc người thân hay không.
Tô Mộ Phong không lên tiếng, cùng Phó Nghiễn Trinh và Tạ Phong Hành đều nảy sinh tò mò.
Thật sự là Mộ Tuyền Ninh nói gì cũng quá chuẩn, bọn họ muốn được chứng kiến nhiều hơn.
Hứa Hoài Đình đã lên tiếng, Mộ Lục cũng không tiện giả vờ như không nghe thấy nữa.
Anh ta chậm lại bước chân, quay đầu nhìn Mộ Tuyền Ninh, “Vị tiểu thư này là?”
Tô Mộ Việt giới thiệu, “Đây là thần tượng của tôi, Mộ Tuyền Ninh.”
Hứa Hoài Hi bên cạnh nói: “Cũng là thần tượng của tôi.”
Mộ Lục ngẩn người, “Thần tượng? Mộ tiểu thư là minh tinh giải trí à?”
Không đúng, nếu giới giải trí có một mỹ nhân lớn như vậy, anh ta không thể không biết.
Chị anh ta hoạt động trong giới giải trí, nên anh ta luôn quan tâm đến giới này.
Tô Mộ Việt liếc Mộ Lục một cái, “Đoán bậy gì vậy, đây là Mộ đại sư, không phải minh tinh.”
Hứa Hoài Hi bổ sung, “Đúng vậy, có thể xem tướng mạo cát hung cho cậu, Mộ đại sư.”
Mộ Lục: “...” Thì ra là đại sư phong thủy, nhưng sao lại trẻ vậy?
Khó trách lúc nãy hai người nhờ cô ấy xem tướng cho mình.
Sau đó anh ta đột nhiên phản ứng lại.
Anh ta nhìn Tô Mộ Việt hỏi: “Là vị Mộ đại sư đã đưa cậu ra khỏi nhà ma đó à?”
Gần đây vị Mộ đại sư này nổi tiếng trong giới trẻ bọn họ, thật sự là các thiếu gia nhà họ Tạ, nhà họ Tô và nhà họ Phó đều rất sùng bái.
Bây giờ xem ra ngay cả thiếu gia nhà họ Hứa cũng vậy.
Điều này chứng tỏ cô ấy tuyệt đối có bản lĩnh thật, nếu không thì không thể lừa được mấy người như Tạ tam thiếu.
Tô Mộ Việt nâng cằm, “Đúng vậy, chính là vị Mộ đại sư đó.”
“Sao nào, muốn nhờ thần tượng của tôi xem tướng rồi à?”
“Xem thì không thiệt, không lừa đâu.”
“Nếu cậu bị thứ gì đó không sạch sẽ nhắm vào, cũng có thể giúp cậu trừ tà.”
Hứa Hoài Hi bổ sung thêm một câu, “Kể cả khi cậu bị cắm sừng hay làm bố hộ, cũng vẫn có thể nhìn ra được.”
Hứa Hoài Đình: “...”
Thằng em chó này nhà nào muốn thì mang đi.
Mộ Lục: “...”
Anh ta còn chưa có bạn gái, cắm sừng hay làm bố hộ cái gì.
Còn ai bị thứ gì đó không sạch sẽ nhắm vào?
Hai tên này có biết nói chuyện không vậy.
Chỉ là lời đã nói đến mức này, nếu anh ta không mời vị Mộ đại sư này xem tướng, thì có vẻ như không biết điều.
Tất nhiên, anh ta cũng càng tò mò hơn về vị Mộ đại sư được mấy người này sùng bái.
Vì vậy, anh ta nhìn Mộ Tuyền Ninh mỉm cười nói: “Mộ đại sư, cô xem có thể giúp tôi xem tướng một chút không?”
Mộ Tuyền Ninh gật đầu, “Được.”
Tô Mộ Việt và Hứa Hoài Hi gần như đồng thanh nói với Mộ Lục: “Phải trả thù lao đấy.”
Mộ Lục phát hiện hai người này nịnh nọt đến mức không nhìn nổi, hình tượng công tử ăn chơi ngang ngược trước đây sắp sụp đổ rồi.
Anh ta cười nói: “Yên tâm, thù lao nhất định sẽ trả.”
Dù xem không chuẩn, nhưng nể mặt mấy người này, thù lao anh ta cũng sẽ trả.
Nói rồi thì đã đến trước cửa phòng riêng.
Vì Mộ Tuyền Ninh muốn xem tướng cho Mộ Lục, nên anh ta cũng đi vào phòng riêng.
Tô Mộ Việt còn đóng cửa lại.
Mọi người ngồi xuống, Tô Mộ Việt sốt ruột xoa tay, “Tiên nữ nhỏ, bắt đầu đi.”
Mộ Tuyền Ninh buồn cười nhìn cậu một cái, “Cậu gấp cái gì?”
Tô Mộ Việt cười hì hì, “Tôi chỉ thích nghe chuyện tám và ăn dưa thôi mà.”
Mộ Lục bất lực, tên này đúng là thích gây chuyện.
Anh ta nhìn Mộ Tuyền Ninh, giơ tay lên, “Mộ đại sư, mời cô.”
Mộ Tuyền Ninh nhìn anh ta với vẻ nửa cười nửa không, “Tướng mạo hiện tại của cậu là giả, trước tiên hãy lau sạch thứ che trên trán và hai bên má đi, không thì khó xem chính xác.”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Mộ Lục vốn đang cười bỗng chốc thay đổi, đồng tử cũng co rút lại.
