Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc, Tôi Lại Thành Tâm Điểm Của Cả Tu La Tràng > Chương 24

Chương 24

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 24

 

Suốt dọc đường tới văn phòng, Khương Chi Chi cảm nhận rõ vị viện trưởng bụng phệ kia chẳng khác nào một quả bóng xì hơi, thái độ cứng rắn cứ thế xẹp dần.

 

Từ Ân Xán được người ta dìu đi, vừa đi vừa rên "ối a ối a" về phía phòng y tế.

 

Viện trưởng Trần rót trà cho Bùi Hạc Niên, rồi lại vội vã ra ngoài nghe điện thoại.

 

Căn văn phòng này rất mới, rõ ràng là vừa mới được dọn dẹp xong. Đồ bài trí trong phòng cũng ít ỏi đến đáng thương, cứ như thể chưa từng có ai làm việc ở đây.

 

Khương Chi Chi ngồi trên chiếc ghế ngoài cùng sát mép, nhấp từng ngụm trà nhỏ. Lục Tư Ngôn đứng ngay bên cạnh cô, không nói gì.

 

Chỉ thỉnh thoảng anh lại lặng lẽ cúi người xuống, dùng khăn giấy cẩn thận lau những vệt nước đọng trên đầu ngón tay cô.

 

Cứ như một con ác khuyển trung thành hết mực với chủ nhân, mà lại ôm lòng dạ bất chính.

 

Bùi Hạc Niên hơi nheo mắt, giọng điệu nhàn nhạt:

 

– Em có thể đi được rồi.

 

Khương Chi Chi nghe vậy, mắt sáng rỡ:

 

– Thật sao!

 

Ánh mắt Bùi Hạc Niên vượt qua cô, dừng lại trên người Lục Tư Ngôn.

 

Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, Lục Tư Ngôn không kiêu ngạo cũng chẳng tự ti, cụp mắt nhìn Khương Chi Chi:

 

– Đại tiểu thư có cần tôi không?

 

Tiếng chuông vào lớp bên ngoài đã reo, Khương Chi Chi nhìn những sinh viên bước chân vội vã ngoài cửa sổ, rồi tốt bụng vỗ nhẹ lên cánh tay người kia:

 

– Tiểu Lục, em phải học hành cho tử tế đấy nhé!

 

Lục Tư Ngôn im lặng một lát.

 

Rõ ràng gương mặt anh lúc nào cũng phẳng lặng không chút gợn sóng, nhưng không hiểu vì sao, Khương Chi Chi lại cảm thấy Lục Tư Ngôn lúc này chẳng mấy vui vẻ.

 

Giọng nói hơi khàn của Lục Tư Ngôn vang lên trong không khí:

 

– Tôi đánh người, thì phải gánh chịu trách nhiệm.

 

– Em gánh trách nhiệm gì chứ? Rõ ràng là bọn họ ăn nói hỗn láo trước, là bọn họ chửi bới chúng ta trước mà!

 

Thiếu nữ gương mặt xinh đẹp ngẩng đầu nhìn anh, hàng mi dài khẽ chớp chớp:

 

– Yên tâm, tôi sẽ bảo vệ em.

 

Lục Tư Ngôn vẫn luôn im lặng cuối cùng cũng khẽ cười. Vốn dĩ anh đã đẹp trai sẵn, gương mặt tái nhợt u uất kia nở ra một nụ cười nhạt, mang theo vẻ dịu dàng như băng mỏng đang tan chảy:

 

– Cảm ơn đại tiểu thư.

 

Chàng thanh niên dáng người hơi gầy gò kia ngẩng đầu lên, nhìn về phía Bùi Hạc Niên, khẽ gật đầu với đối phương.

 

Kèm theo một tiếng "cạch", tiếng bước chân của Lục Tư Ngôn biến mất cùng tiếng đóng cửa.

 

Khương Chi Chi cuối cùng quay đầu lại, chạm phải ánh mắt nặng nề khó lòng phớt lờ của Bùi Hạc Niên.

 

– Sao anh lại nhìn em như vậy?

 

Bị anh ta nhìn đến nổi cả da gà, Khương Chi Chi thấy có chút không tự nhiên:

 

– Bùi Hạc Niên, biểu cảm của anh kỳ lạ lắm, không lẽ anh định nuốt lời, không giúp em nữa à?

 

Những ngón tay Bùi Hạc Niên đặt trên mặt bàn khẽ gõ hai cái, giọng nói lạnh nhạt không chút lên xuống:

 

– Anh nói sẽ giúp em hồi nào?

 

Khương Chi Chi lập tức tròn mắt:

 

– Nhưng vừa nãy anh còn nói trước mặt viện trưởng rằng chúng ta có quan hệ họ hàng, còn thừa nhận em là cháu gái nhỏ của anh mà.

 

Bùi Hạc Niên nhìn cô với vẻ nửa cười nửa không:

 

– Vậy thì coi như anh nói sai đi.

 

– Con cháu nhà họ Bùi trước mặt anh xưa nay đều ngoan ngoãn, chưa từng có ai dám ở trước mặt anh mà liếc mắt đưa tình.

 

– Anh làm gì có đứa cháu gái nhỏ kiểu vừa tỏ tình với anh xong đã quay sang yêu đương với người khác.

 

Khương Chi Chi bị mấy lời ăn nói bừa bãi đó làm cho mờ mịt, chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì:

 

– Bùi Hạc Niên, em không có yêu đương gì cả. Cậu ấy là bạn học được em tài trợ, hoàn cảnh gia đình không tốt nên đã ở nhà em từ sớm rồi.

 

Bùi Hạc Niên nhấp một ngụm trà, giọng điệu thong thả:

 

– Ồ? Vậy mà hai người còn liếc mắt đưa tình, nào là em bảo vệ tôi, tôi bảo vệ em...

 

Những ngón tay thon dài đang cầm chén trà lộ ra trong không khí, ánh lên vẻ bóng bẩy như ngọc được chạm khắc. Giọng nói cũng lành lạnh:

 

– Anh còn tưởng mình vô tình lạc vào một phim trường nào đang diễn màn "đánh tan đôi uyên ương" nữa cơ.

 

Khương Chi Chi: "..."

 

Lạ thật.

 

Sao hôm nay Bùi Hạc Niên nói chuyện cứ mỉa mai châm chọc thế nhỉ? Không lẽ anh ta thật sự định không giúp cô nữa?

 

Dù sao sáng nay cô còn hùng hồn nói với mẹ rằng sẽ tới trường học hành tử tế, còn bảo mẹ nấu cơm cho mình như một phần thưởng nữa. Chỉ trong nháy mắt, nếu điện thoại từ trường gọi về, nói cô đánh nhau với người ta, mẹ nhất định lại giận, mà còn không tin cô nữa.

 

Khương Chi Chi chớp chớp mắt, lập tức hiểu ra. Bùi Hạc Niên nhất định là trong lòng thấy không thoải mái rồi.

 

Người như anh ta, một kẻ cưng của trời, chỉ có phần anh ta xem thường người khác, sao có thể để người khác bỏ rơi mình trước chứ. Nhất định là hành động vừa rồi của mình đã chạm vào lòng tự cao của anh ta, cho nên anh ta mới nói năng mỉa mai như vậy.

 

Khương Chi Chi chậm rãi đưa tay ra, kéo nhẹ tay áo của Bùi Hạc Niên.

 

Giây lát sau, giọng nói trầm lạnh của Bùi Hạc Niên lại vang lên lành lạnh:

 

– Sao, lại sắp tung đạn bọc đường à? Lại định nói mấy lời ngọt như mía lùi để lừa anh nữa chứ gì? Em nghĩ anh là thứ đàn ông ngu ngốc, chỉ vài ba câu là bị mê đến lú lẫn mất phương hướng sao, Khương Chi Chi?

 

Ngay giây sau, hương thơm của thiếu nữ cùng hơi thở ấm nóng ùa tới. Gò má bị ai đó khẽ chạm vào.

 

Khương Chi Chi to gan lớn mật, hai tay nâng lấy mặt anh, giọng nói mềm mại ngân dài:

 

– Bùi Hạc Niên, không lẽ anh ghen rồi à?

 

Khi nói, đôi mắt cô lấp lánh, hơi thở ấm nóng ẩm ướt phả lên đôi môi mỏng của Bùi Hạc Niên. Động tác mờ ám quá mức, đến cả hơi thở cũng quấn vào nhau.

 

Bùi Hạc Niên tự dưng cảm thấy có chút khát, ánh mắt rơi trên đôi môi thiếu nữ càng thêm nóng bỏng.

 

– Thì ra như vậy thật sự sẽ ghen à...

 

Giọng nói mềm mại của thiếu nữ lơ lửng trong không khí, nhưng Bùi Hạc Niên lại cảm thấy nghe không được rõ ràng.

 

Cô đang nói. Bùi Hạc Niên nghe rõ đối phương đang nói gì, nhưng lại có chút không muốn hiểu.

 

Lúc này anh chỉ muốn hôn cô.

 

Khoảnh khắc ý nghĩ đó hiện lên trong đầu, Bùi Hạc Niên đã một tay giữ lấy vòng eo của đối phương. Cách lớp áo gió mỏng manh, vòng eo nhỏ nhắn mềm mại kia dường như yếu ớt đến mức chỉ cần dùng sức mạnh thêm một chút là sẽ gãy.

 

Cánh tay Bùi Hạc Niên thả lỏng hơn một chút, ánh mắt tăm tối quét qua đôi môi đối phương, lặp lại lời cô vừa nói:

 

– Ghen cái gì chứ?

 

Gương mặt xinh đẹp kia cười tươi nhìn anh, ngay cả giọng nói cố tình mềm mỏng cũng như đang làm nũng:

 

– Người như ngài Bùi cũng biết rõ mà còn cố hỏi sao?

 

Bàn tay lớn đang nắm lấy vòng eo cô siết chặt thêm, giọng nói trầm lạnh của Bùi Hạc Niên mang theo chút khàn đục:

 

– Dù sao cũng có kẻ nhóc hỗn miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo, lại giỏi nhất cái trò dùng gương mặt xinh đẹp mà nói bừa.

 

Thiếu nữ bị anh ôm trong lòng, cười tươi nhìn anh, những ngón tay thon nhỏ men theo hàng cúc áo sơ mi, lúc có lúc không mà nghịch ngợm:

 

– Vậy chi bằng ngài Bùi thử đoán xem, con nhóc hỗn đó sẽ làm gì nhỉ?

 

Cách một lớp vải lụa mỏng, cảm giác nơi đầu ngón tay đang lướt đi đều được phóng đại lên. Tim đập thình thịch, nhịp tim đột nhiên rối loạn.

 

Yết hầu Bùi Hạc Niên trượt xuống thật nhanh, ánh mắt tăm tối dán chặt vào gương mặt xinh đẹp kia, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống người trước mắt.

 

Điện thoại "ong ong" rung lên hai cái.

 

Bùi Hạc Niên vốn không định nghe cuộc điện thoại phá đám này. Nhưng giây lát sau, ánh mắt quét tới cái tên đang nhảy nhót trên đó, anh bỗng đổi ý.

 

Anh liếc nhìn cô nhóc xinh đẹp vẫn đang vô tư dùng đầu ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực mình, rồi bắt máy. Tiện thể còn bật loa ngoài:

 

– Duật Chi, có chuyện gì vậy?

 

Nghe tới tên Cố Duật Chi, Khương Chi Chi lập tức ngoan ngoãn trở lại, lén rút bàn tay đang quậy phá của mình về.

 

Giọng nói trầm thấp của Cố Duật Chi truyền đến từ đầu dây bên kia:

 

– Hạc Niên, cậu đang ở A Đại à? Cậu gặp Chi Chi chưa?

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi