Chương 30
Khoảnh khắc giáo sư tuyên bố tan học cũng chính là lúc Khương Chi Chi lần thứ ba hỏi về thời điểm nhiệm vụ mới xuất hiện, cùng việc bao giờ cô mới cày đầy phần trăm Giá trị ác độc.
【Việc tăng Giá trị ác độc phụ thuộc vào độ hoàn thành nhiệm vụ. Đợi đến khi ngươi hoàn thành nhiệm vụ cấp cao về sau, Giá trị ác độc sẽ tăng rất nhanh.】
【Hơn nữa, khi cốt truyện triển khai, có lẽ ngươi chỉ cần làm loạn một lần là hoàn thành được nhiệm vụ của mấy người, cày đầy chỉ còn là chuyện trong tầm tay.】
【Yên tâm đi, ngươi là người thích hợp nhất để hoàn thành nhiệm vụ thế giới này mà hệ thống dữ liệu đã sàng lọc, cũng là ký chủ duy nhất bình an vượt qua sự kiện bắt gian. Cho nên đừng lo, chỉ cần tích cực hoàn thành nhiệm vụ, Giá trị ác độc của ngươi nhất định sẽ cày đầy thuận lợi.】
Khương Chi Chi gật đầu.
【Vừa hay, theo cốt truyện đã định, ngươi hiện có một nhiệm vụ mới!】
【Cốt truyện gốc:
Nữ chính xinh đẹp dịu dàng Kiều Nhan nhận ra mình đã nảy sinh tình cảm không nên có với em rể tương lai Cố Duật Chi, lòng thầm đau khổ. Cô vẫn đến lớp như thường lệ, nhưng khi đang xếp hàng lấy cơm ở nhà ăn thì bị một pháo hôi độc ác bắt nạt, hắt nước canh thẳng về phía cô——
Ngàn cân treo sợi tóc, nam chính Cố Duật Chi từ trên trời giáng xuống, thay cô chắn lại nước canh đang lao tới.
Kiều Nhan vô cùng cảm động, một bên xấu hổ vì trái tim mình rung động, một bên không khống chế nổi tình cảm, đẩy cánh cửa ấy ra, mà trong phòng, không ai khác chính là Cố Duật Chi đang thay quần áo……
Đối diện với Cố Duật Chi, Kiều Nhan mặt đỏ bừng, luống cuống không biết làm sao, nhất thời lại quên cả rời đi;
Không hẹn mà gặp, giây tiếp theo, đại lão phản diện Bùi Hạc Niên cũng đẩy cửa bước vào.
Ba người chạm mặt tạo thành một màn Tu La tràng, không khí vừa ngượng ngùng vừa mập mờ. Kiều Nhan lo đại lão phản diện Bùi Hạc Niên hiểu lầm, liên tục xin lỗi.
Nào ngờ, dáng vẻ xinh đẹp yếu ớt như chú thỏ con của cô đã lập tức thu hút sự hứng thú của hai người đàn ông……
Hai người lần lượt mời Kiều Nhan cùng ăn cơm, Kiều Nhan khó từ chối, đành phải đồng ý. Cảnh này vừa khéo bị Lục Tư Ngôn – người dự phòng của Kiều Nhan – nhìn thấy.
Lục Tư Ngôn đứng nơi góc tối, siết chặt nắm đấm, nhìn hai người có cử chỉ thân mật, lần đầu tiên bắt đầu ghen tị với họ, nảy sinh cảm giác muốn trở nên mạnh mẽ……
Từ đó, nữ chính vạn người mê Kiều Nhan đạt được thành tựu khiến ba người đàn ông Cố, Bùi, Lục đề phòng và ghen tị lẫn nhau.】
Khương Chi Chi nghe xong một cách nghiêm túc, 【Thế còn tôi thì sao? Tôi hình như không xuất hiện.】
【Tên pháo hôi độc ác đó là do ngươi sai khiến, mục đích chính là để Kiều Nhan bẽ mặt.】
【Ngươi tận mắt chứng kiến tất cả, càng thêm ghen tị với Kiều Nhan.】
【Cho nên, để trả thù Kiều Nhan, ngươi cố ý chụp ảnh cô ta và mấy người đàn ông, rồi ác ý P ảnh đăng lên mạng, toan dẫn dắt cư dân mạng tấn công mạng cô ta.】
Khương Chi Chi “oa” lên một tiếng, giành đáp trước: 【Tôi biết rồi, sau đó tôi sẽ bị vả mặt thật đau!】
Thanh dữ liệu của hệ thống khẽ dao động hai cái, dùng một khối dữ liệu giơ ngón tay cái khen cô:
【Không tệ, lần bạo lực mạng này chính là bước đầu tiên để Kiều Nhan tiến vào giới giải trí.】
Vừa nói chuyện xong với hệ thống, một bàn tay to với những khớp xương rõ ràng đã đưa tới.
Khương Chi Chi ngẩng đầu, Lục Tư Ngôn đang đứng bên cạnh cô, lặng lẽ thu dọn đồ dùng học tập cho cô——
Cây bút ký in logo một thương hiệu xa xỉ nào đó, cả một tiết học kết thúc mà nắp bút vẫn chưa từng được mở ra.
Gương làm đẹp mở ra sẽ phát sáng, sách giáo khoa còn mới tinh, ly nước có ống hút, khăn giấy dưỡng ẩm, son dưỡng, son môi, thậm chí còn có cả một cái giũa mài móng tay.
Khương Chi Chi: “……”
Lục Tư Ngôn thu dọn từng thứ một, son môi và son dưỡng thì để riêng vào túi ngoài, tiện cho cô lấy ra bất cứ lúc nào.
Dụng cụ mài móng và gương làm đẹp thì để vào túi trong.
Ly nước có ống hút được anh mở ra, đưa tới bên môi cô.
Khương Chi Chi mơ màng không hiểu gì, nhưng vẫn mở đôi môi đỏ mọng, ngậm ống hút uống vài ngụm nước.
“Oong oong” hai tiếng, màn hình lại sáng lên.
Khương Chi Chi không phòng bị, một tin nhắn nhanh chóng hiện ra.
[Con tiện nhân Kiều Nhan đã đến trường rồi. Chị, em giúp chị trả thù, cho cô ta biết tay!]
Vì đọc quá nhanh, mí mắt Khương Chi Chi khẽ giật, lập tức lấy tay che màn hình điện thoại.
Cô quay đầu nhìn Lục Tư Ngôn, lại thấy chàng thanh niên dáng người gầy gò đang đứng bên cạnh, cúi đầu dùng khăn giấy lau vết son môi còn sót lại trên ống hút.
Khương Chi Chi thở phào một hơi, lại cúi đầu.
Chàng thanh niên vừa lau xong vết son, mí mắt khép hờ. Trong khóe mắt anh, bóng dáng mảnh khảnh kia ôm điện thoại xoay người lại, lén lút nhắn tin trả lời ai đó,
[Làm xong chuyện xấu thì đi ngay, ngàn vạn lần đừng để bị bắt!]
Tin nhắn của đối phương nhanh chóng hiện ra:
[Em làm việc, chị cứ yên tâm!]
Giây tiếp theo, Khương Chi Chi lại quay đầu, ra lệnh cho Lục Tư Ngôn,
“Lát nữa đừng đi theo tôi, tôi muốn tự mình đi dạo một chút.”
Lục Tư Ngôn gật đầu, vẫn im lặng như cũ, dưới mái tóc đen lòa xòa lộ ra nửa gương mặt đẹp đẽ đến mức quá đáng.
Chỉ là vào khoảnh khắc bóng dáng mảnh khảnh kia chạy ra khỏi lớp, Lục Tư Ngôn chậm rãi ngẩng mắt lên.
Ánh mắt khẽ động, dường như có chút kinh ngạc.
-
Khi Khương Chi Chi đến nhà ăn thì mới vừa 11 giờ.
Cô tìm trong album điện thoại ra những bức ảnh mà nguyên chủ từng chụp lén.
Trong đó, ảnh chụp chung Kiều Nhan và Lục Tư Ngôn chiếm phần lớn, vì cả hai đều sống ở nhà họ Khương, nên ảnh chụp ra trông quan hệ có vẻ thân mật hơn một chút.
Kiều Nhan còn từng đến buổi gặp mặt fan của Tịch Cẩn. Cô ấy đeo khẩu trang, xõa mái tóc đen thẳng dài, bọc kín người ngồi ở hàng ghế đầu, trông chẳng ăn nhập gì với những fan đang kích động khác, cứ như thể là chị dâu đang yêu nhưng chưa công khai.
Ảnh chung của Kiều Nhan và nam chính Cố Duật Chi thì ít nhất, chỉ có một tấm chụp chung xuất hiện ở một góc bữa tiệc tối.
Theo nhiệm vụ mà nói, nhiệm vụ chính hôm nay của cô chính là chụp được ảnh chung của Kiều Nhan với đại lão phản diện Bùi Hạc Niên, sau đó ác ý P ảnh dựng chuyện.
Khương Chi Chi tìm một vị trí khuất kín ngồi xuống, lại lén lấy điện thoại ra.
Cũng may cô không có thói quen rảnh rỗi là nghịch điện thoại, bằng không chưa biết đến lúc cảnh tượng cô muốn thấy xuất hiện thì điện thoại cô còn pin hay không.
Lại hai tiếng “oong oong”, điện thoại của Cố Duật Chi gọi tới,
“Tan học chưa vậy, bé Chi Chi?”
“Anh đang ở trường của em, trưa nay có muốn ăn cơm cùng không?”
Anh gọi “bé Chi Chi”, Khương Chi Chi lại nghe thành tên một loại trà sữa, bỗng nhiên thấy miệng hơi khát.
Cô lập tức đứng dậy xếp hàng mua trà sữa, qua loa đáp lại người ở đầu dây bên kia vài câu,
“Được chứ, anh đến nhà ăn số hai đi.”
Khương Chi Chi báo tên địa điểm xảy ra chuyện, “Lát nữa chúng ta gặp nhau ở đây.”
Cô vừa cúp máy, định quét mã gọi món thì điện thoại của Bùi Hạc Niên lại gọi tới.
“Em hẹn Cố Duật Chi đến nhà ăn số hai ăn trưa à?”
Giọng nói dễ nghe của Bùi Hạc Niên lành lạnh, như đang rắc mưa đá,
“Bảo bối, chẳng phải đã nói là ăn cơm cùng anh sao?”
Khương Chi Chi lại qua loa “ừ ừ” hai tiếng.
Hôm nay cô phải làm nhiệm vụ, Bùi Hạc Niên và Cố Duật Chi cần phải gặp gỡ nữ chính, hôm nay chắc chắn không ăn cơm được.
Khương Chi Chi thuận thế lừa cho qua,
“Đương nhiên là ăn cơm với anh rồi, bạn trai à, trên đời này căn bản không có người đàn ông nào quan trọng hơn anh đâu~”
“Nhưng anh biết đấy, vị hôn phu của em ở trong trường, dù có muốn hủy hôn cũng không tiện làm căng quá, dù sao sau này em ở bên anh, cũng khó tránh phải gặp mặt anh ta.”
“Em gặp anh ta một chút rồi sẽ đi tìm anh nhé? Nhưng thật sự người em muốn gặp nhất chính là anh……”
“Em biết trong trường có một quán mì trộn đặc biệt ngon, chỉ là phải để ánh trăng sáng của em chịu thiệt, hạ mình cùng em ăn cơm ở cái nhà ăn bình thường thế này……”
Giọng cô ngọt ngào, miệng lưỡi dẻo quẹo, dụ dỗ đến mức người đàn ông ở đầu dây bên kia khẽ bật cười một tiếng.
Giây tiếp theo, Khương Chi Chi bỗng cảm thấy nhiệt độ quanh người mình giảm xuống vài độ.
Cô như có cảm giác, chậm rãi quay đầu lại.
Một bóng dáng cao lớn đứng sừng sững sau lưng cô, vai rộng chân dài, vẻ mặt thong dong lười biếng.
Cố Duật Chi không biết đã đứng nghe ở đây bao lâu, một đôi mắt hồ ly cong cong, cười híp mí nhìn cô,
“Vợ định đi gặp ai thế?”
