Chương 28: Luôn bôi nhọ anh ta
Tần Ngôn xuất viện, hôm sau đã muốn đến tòa báo.
Trình Thiên Tuần không ngăn cản, nhưng anh ấy dành thời gian đích thân đưa cô đi.
“Cần sắp xếp cho em một tài xế?” anh hỏi.
Tần Ngôn: “Em không yên tâm giao vô lăng cho ai cả.”
Trình Thiên Tuần nghiêng đầu nhìn cô, vẻ mặt khó đoán.
Anh không miễn cưỡng, chỉ nói: “Tự em chú ý, không khỏe thì về. Tòa báo chẳng phải có người em dày công bồi dưỡng sao? Đôi khi cũng phải tin tưởng cấp dưới.”
Tần Ngôn nói vâng.
Đến văn phòng, cô thư ký bước vào, báo cáo sơ qua công vụ mấy ngày nay.
“Cậu trụ nổi không?” Lăng Mạn Quân hỏi.
“Vết thương ngoài, không ảnh hưởng động não.” Tần Ngôn nói.
Cô còn phải xem qua việc hiệu đính báo, và nhiều việc liên quan đến phát hành số mới.
Bận rộn đến xế chiều, Tần Ngôn vẫn rất tỉnh táo.
Làm việc khiến cô phấn chấn.
Cô rất ghét rảnh rỗi trong bệnh viện quân đội, hay nghĩ linh tinh, đầu óc lại càng mệt mỏi hơn.
Bốn giờ chiều, cô thư ký mang một cốc sữa ấm cho cô: “Tạm thời đừng uống cà phê, bồi bổ đi.”
Tần Ngôn mời cô ngồi xuống.
“Lúc nãy tớ xem mấy tờ báo lá cải gần đây.” Tần Ngôn nói với cô.
Lăng Mạn Quân: “Có ngọc quý lẫn trong biển cát?”
Tần Ngôn rất thích “sưu tầm” phóng viên, chủ bút, phát hiện ai xuất sắc là muốn đào người. Cô vẫn quen như vậy, cho nên khi Đỗ Trác Quân muốn đào người của cô, cô phản ứng bình thản, không tức giận như Lăng Mạn Quân.
“Không phải.”
Tần Ngôn đẩy chồng báo vừa sắp xếp sang cho Lăng Mạn Quân: “Ở Nam Thành có hơn hai mươi tờ báo lá cải, trong đó mười lăm tờ từng viết về Trình Thiên Tuần.”
Lăng Mạn Quân trong mắt có vẻ khinh thường, lại thấy ấm ức thay Tần Ngôn: “Anh ta đúng là hoa đây đủ.”
“Ngoại trừ Đỗ Trác Quân, hầu như đều là bịa đặt, dựng chuyện.” Tần Ngôn nói.
Lăng Mạn Quân: “Cậu tin anh ta?”
“Tớ tin.”
“Vậy tớ cũng tin.” Lăng Mạn Quân thờ ơ, “Ý cậu là, sau lưng có người luôn bôi nhọ anh ta?”
“Bất kể là Trình Thiên Tuần hay mẹ chồng tớ, đều tập trung vào việc của mình, rất bận, hầu như không xem báo lá cải. Đến khi họ phát hiện ra, xu hướng đã rất mạnh, danh tiếng ‘con trai phong lưu’ của Trình Thiên Tuần đã ăn sâu vào lòng người. Một hai tờ không sợ chết, tớ có thể hiểu, nhưng mười mấy tờ đều gan như vậy, dám bịa chuyện lá cải về thiếu soái? Phía sau chắc chắn có người bỏ ra số tiền lớn.” Tần Ngôn nói.
“Cậu nghi là nội đấu trong nhà họ Trình?”
“Người tình nghi lớn nhất là đám người trong nhà cũ của đốc quân: Đại thiếu soái Trình Thiên Duệ và vợ, cùng hai người vợ hai và con trai bà ta.” Tần Ngôn nói, “Vợ hai bản thân là hoàng tộc tiền triều. Làm sao bà ta có thể thoát khỏi quan hệ với Đảng Bảo hoàng?”
“Rõ ràng như vậy, đốc quân không biết sao? Ông ta mặc nhiên cho phép à?” Lăng Mạn Quân hỏi.
“Đốc quân hẳn không muốn dính líu đến Đảng Bảo hoàng. Về mặt địa lý không thích hợp, ông ta không ăn được miếng bánh lớn nhất. Tớ đoán, đốc quân tin rằng vợ hai vô tội, cô ta chỉ là một người phụ nữ nội trạch bình thường. Có những lúc đèn dưới thì tối, thứ rõ ràng nhất lại không thấy được.” Tần Ngôn nói.
Lăng Mạn Quân cau mày.
Một lúc lâu, cô mới nói: “Nội đấu nhà họ Trình nghiêm trọng, không chỉ đơn giản là tranh giành gia sản, còn có tranh đấu thế lực chính trị. Sẽ chết người.”
Lại hỏi, “Gần đây cậu và Trình Thiên Tuần thường xuyên gặp tai nạn, là người nhà cũ của họ Trình ra tay à?”
Tần Ngôn gật đầu.
Người trong nhà cũ ra tay tiện lợi nhất, dễ dàng nhất.
“Trình Thiên Tuần giành được địa bàn Tô Thành. Trước khi chúng tớ kết hôn, ba anh em họ đã tranh giành. Hơn một năm, Trình Thiên Tuần mới thành công, có thể thấy lợi lộc quá béo bở. Có người thua không cam tâm, tức tối ra tay giết người.” Tần Ngôn nói.
Lăng Mạn Quân nghiêm túc suy nghĩ, tán đồng phân tích của Tần Ngôn.
“Hay là cậu ly hôn đi, tránh xa cái ổ thị phi này.” Cô nói.
“Sao cậu cứ đánh trống lui quân mãi vậy?” Tần Ngôn nói.
Lăng Mạn Quân: “Không đáng mà, dây dưa với đám người này chẳng có lợi ích gì.”
Cô tính khí cương liệt. Muốn là muốn, không muốn là bỏ hết, không tính toán hậu quả.
Tần Ngôn nhiều lúc ngưỡng mộ tính cách của Lăng Mạn Quân, không cân nhắc, không thỏa hiệp, dứt khoát.
“Tớ đi bước này, kết hôn với Trình Thiên Tuần, là để sống sót, không phải vì lợi ích. Bây giờ sống tốt rồi, không thể qua cầu rút ván.” Một lúc lâu Tần Ngôn mới nói.
Lăng Mạn Quân không khuyên nữa.
Hai người nói vài câu, đến giờ tan tầm, Lăng Mạn Quân hỏi cô về nhà thế nào thì Trình Thiên Tuần đến.
Anh ấy họp cả ngày ở quân chính phủ.
Bước vào, anh trước hết nhìn Tần Ngôn: “Về chứ?”
Ánh mắt lại quét qua tập báo trên bàn, có tên anh, cùng những lời sướng tục tĩu rất phóng đại, thô tục, anh nhướng mày: “Ở nhà không tiện mắng anh, nên mới nhất quyết đến tòa báo?”
Anh trực tiếp lờ đi Lăng Mạn Quân.
Lăng Mạn Quân lặng lẽ lui ra ngoài, kẻo mình nói ra lời không hay, gây rắc rối cho Tần Ngôn.
Đó là lựa chọn của Tần Ngôn.
Tần Ngôn thấy cửa văn phòng bị đóng, đưa tay chỉnh lại tập báo: “Không phải, đang bàn chuyện chính đáng.”
“Xem tin lá cải của chồng em, cũng là một nhiệm vụ à?” Anh giúp cô gom báo lại, cầm trên tay, “Lần này thấy được tâm đắc gì?”
Mặt không biểu cảm, nhưng trong mắt lướt qua một tia không vui.
Tần Ngôn: “Em nghĩ có người luôn hãm hại anh.”
Câu này dễ nghe.
Trình Thiên Tuần: “Đi thôi, về nhà từ từ nói.”
Hai vợ chồng xuống lầu.
Nhân viên tòa báo đều chuẩn bị tan tầm, thấy Trình Thiên Tuần thì run rẩy chào hỏi, đặc biệt căng thẳng.
Hai người lên xe.
Tần Ngôn kể lại ngắn gọn cuộc trò chuyện giữa cô và Lăng Mạn Quân cho Trình Thiên Tuần nghe.
“Người săn hươu chẳng nhìn thỏ, em nghĩ anh và mẹ đều có việc quan trọng hơn để làm, ánh mắt sẽ không đặt vào chuyện lá cải. Có người việc lớn không đụng tay vào được, liền từ việc nhỏ bôi nhọ anh. Mấy tờ báo lá cải này quá nhiều, nhiều bất thường.” Tần Ngôn nói.
Trình Thiên Tuần uể oải dựa vào ghế xe, một lúc sau nói: “Đoán của em thì sao?”
“Là đám người trong nhà cũ.”
“Lần này bắt được một chút đuôi, anh sẽ tìm cơ hội để em xả giận.” Trình Thiên Tuần nói.
Lại nói, “Em đoán không sai, bọn rệp trong nhà cũ đó, chỉ biết làm anh buồn nôn, chẳng làm nên việc lớn gì.”
Anh ngoài miệng nói nhẹ nhàng như vậy, nhưng trong tối không hề lơi lỏng cảnh giác, ít nhất về quân quyền và địa bàn, anh đè nén hai người anh em của mình khá nặng.
Anh chú trọng thực quyền.
“Danh tiếng” những chuyện này, trong mắt anh và phu nhân đốc quân thực sự chẳng là gì, anh không phân tâm đi xử lý.
“Mấy hôm nữa cho em xem một vở kịch hay.” Trình Thiên Tuần nói.
Tần Ngôn nói vâng.
Bảy ngày trôi qua, vết thương của Tần Ngôn có thể cắt chỉ, lành khá tốt.
Quân y gửi một loại thuốc trị sẹo, dặn cô bôi sáng tối. Mùi thuốc nhẹ, không khó ngửi.
Tần Ngôn ghi nhớ từng lời dặn.
Hôm đó Trình Thiên Tuần không về nhà, chỉ phái Tiền Phó Quan đến đón Tần Ngôn về nhà cũ.
Tối nay đốc quân muốn mở tiệc gia đình ở nhà cũ.
Tần Ngôn nhớ lại lần trước Trình Thiên Tuần nói “một vở kịch hay”, trong lòng hiểu rõ.
Không phải ngày lễ tết, chỗ nào là mở tiệc gia đình? Rõ ràng là yến Hồng Môn.
Tần Ngôn lại tự lái xe, từ từ đến cổng nhà cũ họ Trình, phó quan canh gác mở cửa cho cô vào.
Vào trong còn cần lái thêm một đoạn, xuyên qua con đường vườn rộng lớn, mới đến sảnh hoa yến tiệc.
Cô đỗ xe trên đường chính phía sau sảnh hoa, vừa lúc thấy Trình Thiên Tuần và phu nhân đốc quân mẹ con cùng nhau xuống xe.
“Mẹ, thiếu soái.” Cô lên tiếng.
Hai mẹ con dừng bước, Trình Thiên Tuần thậm chí bước về phía cô hai bước, đón cô.
