Chương 071: Vạch Trần Sự Thật
Lam Xương Minh ngồi một mình trong thư phòng ngoài.
Cánh cửa phòng bị gõ, ông quay lại: “Vào đi.”
Người bước vào không phải phó quan, mà là vợ chồng Lam Tự, Lam Xương Minh hơi ngạc nhiên.
Ông hơi nhíu mày: “Có chuyện gì?”
“Ba, bà nội thế nào rồi ạ?” Tô Ngọc Chiếu cười hỏi.
Lam Xương Minh không tiện tỏ vẻ khó chịu với con dâu, gắng gượng nở một nụ cười: “Không có gì đáng ngại. Các con không cần lo.”
Lam Tự nói: “Ba, vừa nãy ba hút bao nhiêu thuốc rồi? Cả phòng sắp mù mịt khói rồi.”
Lam Xương Minh lại xịu mặt.
Lúc ông bực mình đến chết, không muốn nghe con cái nói những lời vô nghĩa.
Tô Ngọc Chiếu vội mở cửa sổ cho thoáng.
Không khí tháng Giêng lạnh lẽo, hôm nay lại âm u có gió, chẳng mấy chốc hơi lạnh ùa vào phòng, xua tan khói thuốc.
Đầu óc Lam Xương Minh cũng tỉnh táo hơn vài phần.
Lúc này hối hận cũng vô ích, ông phải nhanh chóng điều tra rõ chuyện của Tần Ngôn ở Nghi Thành, tìm cớ hợp lý để bắt tên đàn ông nhà họ Diệp. Làm đầy đủ chứng cớ, trả lời cho vợ là Đỗ Gia.
Cũng phải bồi thường cho Tần Ngôn, đón nó về nhà.
Còn mẹ và Lam Mộ Hòa, trái lại không phải là việc gấp.
Nếu có thể thuận lợi tạm thời đưa Lam Mộ Hòa đến Hương Cảng, bảo là nó đi sắm y phục, tách nó ra khỏi bà nội, thì mọi chuyện càng dễ làm.
Hai việc này đều cần người rất đáng tin cậy để làm.
“Anh cả chừng nào về?” Lam Xương Minh hỏi Lam Tự.
Lam Tự: “Ba, con đang định nói với ba chuyện này: Hôm qua anh cả đã gửi điện báo, nói anh ấy tạm thời không về. Anh ấy có thể ở nhà vợ một thời gian.”
“Hoang đường, ba của nó là người của phủ quân chính Nam Thành, nó ở Bắc Thành coi là gì? Sớm muộn cũng bị người nghi kỵ.” Lam Xương Minh nói.
“Bà nội cứ bắt anh ấy ly hôn với chị dâu, chị dâu cũng làm ầm với anh ấy. Anh ấy cuối cùng hạ quyết tâm, đồng ý rồi, chị dâu lại không trả lời.” Lam Tự nói.
Tô Ngọc Chiếu cười: “Chị dâu là đang giận dỗi anh cả thôi, hai người họ tình cảm tốt lắm. Làm sao nỡ ly hôn?”
Chị dâu là sợ bà nội và Lam Mộ Hòa.
Lại nói, “Anh cả không muốn ly hôn. Anh ấy đồng ý cũng chỉ để dọa chị dâu. Anh ấy làm một tờ đơn ly hôn, chụp một tấm ảnh gửi đến Bắc Thành, rồi xé luôn tờ đơn.”
Lam Tranh không muốn dây dưa mãi chuyện này, anh ta muốn đánh liều, muốn để vợ nhìn rõ lòng mình.
Hai người họ vì kết hôn nhiều năm chưa có con, tình cảm so với những cặp khác vẫn khắng khít hơn, sao có thể ly hôn?
Họ đang giằng co.
“Gọi nó về, ta có việc tìm nó.” Lam Xương Minh nói.
Lam Tự: “Ba, ba có thể giao phó cho con và anh hai. Trong nhà không chỉ có mình anh cả.”
“Hai đứa sẽ làm được gì?” Lam Xương Minh nói.
“Dù năng lực thế nào, cũng không có lòng dạ xấu xa với ba và nhà mình.” Lam Tự nói, “Ba, ba có muốn nói chuyện về em gái không?”
Lam Xương Minh khá mất kiên nhẫn.
Lam Tự tiếp tục: “Thiếu phu nhân của Trình Thiên Tuần, chính là em gái Cần Ngôn của con, có phải không? Đứa ở trong nhà là hàng giả.”
Tô Ngọc Chiếu vội ra hiệu cho anh.
Đúng lúc gió lạnh từ cửa sổ thổi vào, chui vào cổ áo Lam Xương Minh, ông cởi áo khoác ngoài trong thư phòng, áo len chẳng đủ ấm.
Rét khiến ông giật mình.
Ông chợt nhìn về phía Lam Tự.
Tô Ngọc Chiếu sợ cha chồng đánh người, bước lên mấy bước ngăn Lam Tự lại: “Ba, tất cả đều do con tự suy đoán bậy.
Con và A Tự thì thầm, đều là chúng con nói linh tinh riêng với nhau. Chúng con không nói ra ngoài…”
“Con biết?” Lam Xương Minh nhìn cô.
Tô Ngọc Chiếu sững sờ.
Cô không ngờ cha chồng lại thừa nhận.
“Con, con đoán thôi.” Nhất thời quá kích động, cô nói hơi lắp bắp.
Lại sợ cha chồng cho là mình vô dụng, Tô Ngọc Chiếu nhanh chóng bình tĩnh lại: “Con gái của Sư trưởng Triệu là bạn học của con, cô ấy nói thiếu phu nhân họ Trình là con riêng của ba.
Nhưng thiếu phu nhân họ Trình thực sự quá giống mẹ. Trên đời người giống nhau, chưa chắc có được thần thái tốt như mẹ, không có chút huyết thống thì khó nói.”
Tô Ngọc Chiếu nói năng lưu loát, thái độ thong dong, kể hết những điều cô và Lam Tự suy đoán, thì thầm, thăm dò bấy lâu, tất cả đều nói cho Lam Xương Minh.
Lam Xương Minh đứng dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, gọi phó quan.
Tô Ngọc Chiếu và Lam Tự còn tưởng họ sẽ bị ném ra ngoài, nhưng Lam Xương Minh chỉ gọi phó quan: “Trông coi trước sau cẩn thận, đừng để ai nghe lén chúng ta nói chuyện.”
Đợi phó quan lui ra, Lam Xương Minh đóng cửa sổ, lại bật đèn điện, lúc này mới nói với họ.
“Con đoán rất đúng.” Ông nói với Tô Ngọc Chiếu.
Tô Ngọc Chiếu và Lam Tự ù tai.
Đoán là một chuyện, thực sự nghe được lại là chuyện khác.
Lam Xương Minh kể tỉ mỉ chuyện này cho con trai và con dâu nghe.
“…Ta biết, cũng chỉ có vậy thôi.” Cuối cùng ông nói.
Lam Tự giận: “Ba, chuyện lớn thế này mà ba lại giấu?”
Tô Ngọc Chiếu: “Anh đừng trách ba, lúc ấy, ai cũng sẽ khó tin.”
Sự do dự một khoảnh khắc, mâu thuẫn tình cảm của Lam Xương Minh, Tô Ngọc Chiếu có thể hiểu, cô cũng là người làm mẹ.
Nhưng Tần Ngôn quá dứt khoát; Phu nhân đốc quân và Trình Thiên Tuần làm việc cũng quá nhanh gọn.
Nếu có một người nào đó ồn ào một chút, cho cảm xúc của Lam Xương Minh một lối thoát, làm chậm chuyện này, chưa hẳn đã đến nông nỗi hiện tại.
Đối mặt với người làm việc như chặt dây loạn, chỉ một cái chớp mắt do dự, là bỏ lỡ tất cả.
“Bây giờ ta thiếu người dùng.” Lam Xương Minh thấy con dâu có trí tuệ hơn, nên quay sang nói với cô: “Thứ nhất, ta cần đưa Mộ Hòa đi.
Nghi Thành nó không chịu đi, bây giờ nó đã đề phòng, nhưng nó đồng ý đi Hương Cảng với ta. Tuy nhiên cần quản gia đáng tin đưa nó đi, và phải đem theo bà nội.”
“Bà nội không thể đi cùng nó được!” Lam Tự nói.
“Bà của con là người hồ đồ.” Lam Xương Minh nói.
“Bà không hồ đồ thì cũng đã không đổi em gái con!”
Lam Xương Minh nhíu mày.
Lam Tự im miệng, không dám tiếp tục than trách bà nội.
“Ta cần có người giúp, trước khi xuất phát phải giữ bà nội lại. Mộ Hòa đi trước, xem sau này nó thế nào, rồi chúng ta tính toán sắp xếp cho nó.” Lam Xương Minh nói.
Đúng lúc quân y đề cập đến việc đưa bà cụ đi Hương Cảng, Lam Xương Minh lâm thời nghĩ ra cách này.
“Trực tiếp nhốt nó lại, xem nó làm được gì!” Lam Tự nói.
Còn sợ không đối phó được một Lam Mộ Hòa à?
“Không đúng, nó nên gọi là Diệp Mộ Hòa, nó cũng xứng mang họ của ta sao?” Lam Tự lại nói.
Anh ta toàn là cảm xúc, chẳng có chủ kiến gì.
Lam Xương Minh hận không thể đá anh ta một cước, biết ngay anh ta không thể gánh vác việc lớn.
“Bà nội sẽ hỏi. Chuyện của nó dính dáng đến bà nội. Bà nội sức khỏe không tốt.” Tô Ngọc Chiếu nói.
Nói cho Lam Xương Minh nghe, cũng là nói cho Lam Tự nghe.
Cô thể hiện sự thấu hiểu của mình, được Lam Xương Minh tin tưởng.
Điều cô nói không phải sự thật, mà là nỗi lo hiện tại của Lam Xương Minh. Người duy nhất trong nhà có nỗi lo này, chính là Lam Xương Minh.
Ông rất hiếu thuận với mẹ già, sợ bà xảy ra chuyện; ông với Lam Mộ Hòa vẫn còn chút tình thân, cắt đứt sẽ đau lòng.
Tô Ngọc Chiếu hiểu ông.
“Ba, ba nói đúng, đem nó đi Hương Cảng một thời gian, cách ly nó với bà nội. Việc này con có thể làm.” Tô Ngọc Chiếu nói.
Không chỉ để cho bà nội có chút thời gian đệm, cũng là cho Lam Xương Minh.
Tô Ngọc Chiếu lại hỏi, “Ba, còn việc gì nữa không?”
Lam Xương Minh vừa nói “thứ nhất”, phía sau còn lời.
“Ta cần người đến Nghi Thành, tra xét nhà họ Diệp một cách kín đáo, thuận tiện thì bắt tên đàn ông họ Diệp đó về. Không được động đến pháp luật, không được liên lụy quá rộng.” Lam Xương Minh nói.
Nhà họ Diệp là đại tộc, có chút thế lực ở địa phương.
Tên đàn ông họ Diệp làm một chức quan nhỏ, sau lưng còn có buôn bán.
Lam Xương Minh và Đốc quân Trình sau lưng ông, cũng không phải là kẻ một tay che trời ở mảnh đất này, không thể tiện tay bắt người.
Lại càng không thể tổ chức bắt cóc, để nhà họ Diệp báo quan, khiến chuyện ầm ĩ lên.
Mà ầm ĩ lên, sớm muộn cũng tra đến đầu Lam Xương Minh.
“Con đi!” Lam Tự nói.
Lam Xương Minh nhíu mày.
“Một mình anh không được.” Tô Ngọc Chiếu nói, “Ba, nếu ba tin tưởng, hãy giao chuyện của bà nội cho chị dâu thứ hai, con và A Tự đi Nghi Thành.”
“Chị dâu thứ hai của con?”
“Cả nhà nhiều người như vậy, người Mộ Hòa ít đề phòng nhất chính là chị dâu thứ hai.” Tô Ngọc Chiếu nói.
Lam Xương Minh rất muốn nói, chẳng phải là vì người đó vốn nhút nhát vô dụng sao?
