Chương 26: Khoa học không thể giải thích
Bùi Kinh Niên đỏ hoe cả vành mắt, giọng nói trong trẻo trở nên khàn khàn, anh áp sát mặt vào má cô: “Cục cưng, thế em muốn động vào thế nào?”
“Thì như thế này, rồi như thế kia, rồi lại như thế này thế nọ.” Tô Liên Kiều ngượng ngùng mở miệng: “Ừm, bạn trai…”
“Rốt cuộc… là thế nào?” Giọng anh trầm xuống: “Anh nghe không hiểu.”
Bùi Kinh Niên giả bộ ghê!
Anh là đàn ông, cô không tin là anh không hiểu.
Nhưng mà bạn trai tối nay bị thương, không được đụng vào!
“Về sau cứ để em đụng vào là được, cả người anh đều là của em.” Tô Liên Kiều áp má vào mặt anh: “Hay là ngủ phòng em đi, em muốn nằm cạnh anh.”
“Người anh dính thuốc.”
Cô không thích mùi thuốc.
Thấy khó ngửi.
“Không sao đâu, cho dù người anh toàn mùi máu tươi cũng là bạn trai em.” Tô Liên Kiều thu dọn hộp thuốc: “Anh ăn cơm chưa?”
“Ăn rồi.”
Vậy thì lên lầu ngủ thôi.
“Nhẫn đâu?”
“Trong túi quần.”
Tô Liên Kiều túm lấy quần anh kiểm tra, quả nhiên nhẫn ở trong đó.
Quả nhiên chê nó xấu, không muốn đeo ra ngoài.
“Đánh nhau không đeo được, sẽ bị hỏng.” Bùi Kinh Niên giải thích: “Phí Quý bảo anh đeo nhẫn trông hơi giống nhà giàu mới nổi.”
Trùng hợp ghê.
Em cũng thấy thế.
Thì ra bạn trai không chê nó.
Bạn trai em đúng là tốt quá.
Tô Liên Kiều đeo nhẫn vào tay anh, biết đâu lúc nào cái nhẫn này cũng biến đổi!
Lên lầu rồi, Bùi Kinh Niên không yên tâm, đi kiểm tra các phòng khác.
Lúc anh quay lại phòng ngủ của Tô Liên Kiều, cô vừa tắm xong bước ra.
Cô mặc một chiếc váy ngủ dây đen, cổ thấp ren voan, sự đối lập giữa đen và trắng, trông cô vốn trong sáng nhưng giờ lại có một thứ dục vọng khó tả.
Đây chính là cái gọi là phong cách thuần dục.
“Bạn trai, trong biệt thự không còn ai khác chứ?”
“Không.”
Bùi Kinh Niên nhìn chằm chằm vào cô, bạn gái ăn mặc gợi cảm xinh đẹp thế này, rất khó dời mắt.
“Có bạn trai ở đây, em thấy an toàn lắm!” Tô Liên Kiều khoác tay anh: “Anh thực sự không cần em lau người giúp sao?”
Bùi Kinh Niên có thể cảm thấy tai mình đỏ hơn vừa nãy, ánh mắt anh không kiểm soát được mà lướt trên cơ thể mềm mại của cô, trong đầu tưởng tượng cởi bỏ chiếc váy ngủ trên người cô, bàn tay nóng hổi áp lên làn da trắng nõn non mềm của cô.
Anh hít một hơi thật sâu, cổ họng khô khốc, khàn đặc: “Không cần.”
Anh rút tay ra, sải bước vào phòng tắm.
Vừa bôi thuốc xong, lẽ ra anh phải tránh vết thương trên người mà rửa sơ qua.
Thế nhưng anh ở trong phòng tắm gần nửa tiếng, đầu óc toàn là hình ảnh Tô Liên Kiều.
Lúc anh bước ra, Tô Liên Kiều đang dựa vào đầu giường, máy tính bảng đặt trên đùi khép kín, ngón tay cô lướt trên đó.
Thứ cảm giác bồn chồn khó đè nén ấy lại bắt đầu ngóc đầu dậy.
Tô Liên Kiều nghiêng đầu, Bùi Kinh Niên mặc chiếc áo choàng tắm cô chuẩn bị, lụa đen, mát lạnh, mặc chắc thoải mái lắm.
Áo choàng chỉ có một dây thắt ở giữa, cổ thấp, khi anh bước đi còn có thể thoáng thấy đùi.
Bạn trai mặc kiểu này đẹp trai quá đi.
Thật gợi cảm.
Muốn xô ngã.
“Đang xem gì thế?”
Mua đồ!
Tô Liên Kiều đặt cái máy tính bảng đang điên cuồng đặt hàng xuống, anh vừa đi đến bên giường, cô đã nhào tới ôm chặt eo anh.
Tuy vẫn còn một chút mùi thuốc, nhưng dưới lớp sữa tắm che lấp, mùi thuốc đã rất nhẹ rất nhẹ rồi.
Thơm quá.
Kiều Kiều yêu anh quá.
Bùi Kinh Niên xoa tóc cô: “Cục cưng, anh ngủ phòng khách được không?”
“Không được không được!”
“Lỡ còn người khác xông vào biệt thự thì sao?” Tô Liên Kiều cọ mặt vào bụng anh: “Phải ở cùng bạn trai mới an toàn.”
“Ừm.”
Rất có lý.
Nhưng cô cứ ôm anh thế này, anh rất bứt rứt.
Bùi Kinh Niên xoa tóc cô: “Anh ở cùng em.”
“Lên giường ngủ thôi!”
Tô Liên Kiều buông anh ra, vỗ vỗ chiếc giường rộng mềm mại: “Nằm xuống.”
Trước đây lúc yêu nhau họ chưa từng thân mật đến mức này.
Bây giờ cảm giác tiến triển nhanh quá.
Bùi Kinh Niên leo lên giường, tắt đèn.
Anh nằm bên cạnh Tô Liên Kiều, chỉ cần ngửi thấy hơi thở của cô, cảm nhận được nhịp thở nhẹ nhàng của cô, thân thể thơm tho mềm mại áp sát vào anh.
Cô đang chủ động đến gần.
Bùi Kinh Niên cứng đờ người, không dám động đậy.
Cánh tay mảnh mai của Tô Liên Kiều vòng qua, đặt lên eo anh.
“Ôm bạn trai ngủ có được không?” Giọng cô dịu dàng ấm áp.
“Ừm.”
“Tối em có xoay qua xoay lại, bạn trai cũng phải ôm em nhé.”
“Ừm.”
Hình như anh chỉ biết nói mỗi chữ này thôi.
Không biết nói gì khác nữa.
Bùi Kinh Niên không buồn ngủ chút nào.
Tô Liên Kiều thì lại cảm thấy rất an tâm.
Cô dần dần chìm vào giấc ngủ.
Bùi Kinh Niên nghe hơi thở đều đều của cô, cuối cùng không nhịn được hôn lên trán cô, rồi mới nhắm mắt ngủ.
Hôm sau.
Bùi Kinh Niên tỉnh dậy, bên cạnh trống không.
Anh nghe thấy tiếng xe tải bên ngoài, bước xuống giường đến bên cửa sổ.
Không ít công nhân đang chuyển đồ vào biệt thự.
Một mình cô ở thì cần nhiều đồ thế làm gì?
Nhìn có vẻ mấy thứ đó không phải thứ cô cần bây giờ.
Cô có phải chuột hamster nhỏ đâu mà đi tích trữ đồ.
Bùi Kinh Niên nhanh chóng đánh răng rửa mặt, mặc quần áo xuống lầu.
Tô Liên Kiều cầm bữa sáng: “Bạn trai, anh dậy rồi à. Vào ăn sáng đi.”
Bùi Kinh Niên nhìn chằm chằm ra cổng lớn, rõ ràng vừa nãy anh thấy ngoài cửa có rất nhiều đồ, sao bây giờ chốc lát đã không thấy đâu nữa?
Đồ đều biến mất hết.
Chuyện gì đã xảy ra?
“Lại ngồi đi.”
Tô Liên Kiều thấy anh ngẩn người: “Anh làm sao thế?”
Sắc mặt Bùi Kinh Niên có chút bất thường!
Hu hu~
Chẳng lẽ anh ấy phát hiện rồi?
Phát hiện thì phát hiện thôi.
Cô vốn cũng không định giấu anh, chỉ là anh không tin cô.
“Không sao.”
Bùi Kinh Niên cố nén tò mò trong lòng, chẳng lẽ lúc nãy trên lầu anh nhìn nhầm ư?
Sao mắt anh lại kém thế nhỉ?
Nhìn nhầm đã đành, còn nghe nhầm nữa ư?
Bùi Kinh Niên ngồi cùng cô ăn sáng: “Vừa nãy có ai đến à?”
“Ừm.” Tô Liên Kiều uống sữa chuối: “Rồi sao? Anh còn thấy gì nữa không?”
Cô thấy sữa chuối ngon thật, sữa dâu cũng không tệ.
Phải tích trữ thêm nhiều sữa!
Sau này dù cô không thích uống nữa thì cũng có thể cho bọn trẻ uống.
Ngày tận thế đây đều là đồ tốt!
Thêm vài xe tải sữa cũng chẳng đủ.
“Kiều Kiều. Vừa nãy anh thấy đầy sân đồ.” Bùi Kinh Niên vẫn thấy vừa rồi không phải ảo giác.
Anh nhìn thẳng vào Tô Liên Kiều, muốn một lời giải thích.
“Bây giờ không thấy nữa…” Tô Liên Kiều nhìn ra ngoài qua cửa kính: “Lạ thật đấy!”
“Rất huyền ảo.” Bùi Kinh Niên cũng nhìn ra ngoài: “Khoa học không thể giải thích. Trừ phi anh đang mơ.”
Mơ ư?
Không.
Anh không mơ.
Là cô vừa thu vào trong không gian đấy.
“Em không thể giải thích cho anh được, ăn sáng xong anh đi với em tới một chỗ.” Tô Liên Kiều cắn ống hút: “Để anh tận mắt chứng kiến.”
Có những thứ khoa học không thể giải thích.
Thế giới sắp thay đổi rồi.
Bùi Kinh Niên à, anh sẽ không chỉ là hotboy trường nữa đâu.
Anh là một cường giả dị năng cực kỳ cực kỳ lợi hại.
