Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Năm Thứ Năm, Tôi Quay Về Cứu Mối Tình Đã Mất > Chương 44

Chương 44

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 44: Tiểu yêu tinh

 

Tô Liên Kiều lắc đầu: “Anh xem này! Giết zombie.”

 

“Không cần xem, sau này còn nhiều cơ hội.” Bùi Kinh Niên đuổi theo gương mặt nàng đang quay đi, tay phải giữ eo nàng: “Kể cho anh nghe đi.”

 

“Hu hu, không kể.”

 

“Cục cưng, Kiều Kiều, bạn gái…” Bùi Kinh Niên kiên nhẫn dỗ nàng, “Tiểu quải kiện, tiểu quải kiện?”

 

Tô Liên Kiều vừa nãy còn chăm chú nhìn tivi, bây giờ bị ép phải nhìn mặt anh.

 

“Thứ vô dụng, tò mò làm gì?”

 

Cô không vui.

 

“Em cũng không muốn năng lực của mình vô dụng như vậy đâu! Anh không biết đâu, mấy cô gái lợi hại kia, người thì có năng lực băng hệ, người thì thủy hệ, thuật trị liệu, không gian trữ vật, đều giỏi lắm, em…” Tô Liên Kiều nghĩ lại, một nỗi cay đắng dâng lên.

 

Thật đấy.

 

Năng lực của cô là vô dụng nhất.

 

Hồi ở căn cứ đăng ký năng lực, năng lực của cô chỉ có một mình cô có, biết được thì cả căn cứ đều cười năng lực của cô vô dụng, nói cô chỉ có mỗi nhan sắc.

 

“Em cũng giỏi lắm.” Bùi Kinh Niên an ủi cô, “Dù là gì, anh cũng không chê em đâu. Kể đi.”

 

“Không kể.”

 

“Anh muốn biết.”

 

“Không, anh không muốn.” Tô Liên Kiều bịt miệng anh, “Bùi Kinh Niên, anh không muốn—”

 

Tiểu quải kiện rất phản nghịch.

 

Anh vẫn phải chiều.

 

“Sau này em cũng không nói với anh sao?” Bùi Kinh Niên nắm cổ tay cô, gỡ ra, “Anh tưởng giữa chúng ta không còn bí mật nữa rồi.”

 

Tô Liên Kiều mím môi.

 

“Em còn chuyện trọng sinh cũng nói với anh, kiếp trước anh không quay lại anh cũng chấp nhận rồi, đến cả cái này em cũng không nói, em còn giấu anh, em vẫn chưa tin anh…”

 

Bùi Kinh Niên nói xong, mặt buồn rũ xuống.

 

“Anh đi nấu cơm, em xem tiếp đi.”

 

Anh đi rồi.

 

Tô Liên Kiều nhìn anh vào bếp, không đến mức chứ?

 

Bùi Kinh Niên anh…

 

Chỉ vì không nói cho anh năng lực là gì, đã làm ra bộ mặt ấm ức, đáng thương đó, diễn cho ai xem vậy!

 

Ở đây có ai đâu.

 

Anh ấy lại đem vấn đề nhỏ xíu này nâng lên tầm tin tưởng.

 

Tô Liên Kiều cũng xem không vào tivi nữa.

 

Sau này tận thế cô còn phải dựa vào đùi vàng của Bùi Kinh Niên mà.

 

Bây giờ không thể chọc giận Bùi Kinh Niên được.

 

Theo kiếp trước, còn ba ngày nữa là tận thế rồi.

 

Không thể cãi nhau.

 

Tô Liên Kiều vào bếp.

 

Bùi Kinh Niên đang rửa rau.

 

Anh cao gầy, trước đây toàn ở trong lớp học, thư viện, vậy mà giờ lại đang ở trong bếp nấu ăn cho cô.

 

Bạn trai tốt như vậy, chỉ là muốn biết năng lực vô dụng của cô là gì thôi mà.

 

Cũng chẳng có gì không nói được.

 

Cùng lắm là bị anh cười nhạo.

 

Biết đâu bạn trai còn thương cô hơn.

 

“Bạn trai?”

 

Bùi Kinh Niên không để ý cô.

 

“Bùi Dính Dính~”

 

“Bùi Dính Dính, anh không để ý em, có phải muốn đi tìm tiểu yêu tinh khác không?”

 

Bùi Kinh Niên lạnh lùng liếc cô một cái.

 

Tuy Bùi Kinh Niên không nói gì, nhưng Tô Liên Kiều cảm giác anh đang dùng ánh mắt nói cô ăn nói bậy bạ, vô căn cứ, giở giọng càn quấy.

 

Anh ấy làm gì có tiểu yêu tinh nào khác.

 

Chỉ có mình cô thôi!

 

Tiểu yêu tinh còn không thương anh, không chiều anh.

 

Quá đáng lắm.

 

Tô Liên Kiều ôm anh từ phía sau.

 

Bùi Kinh Niên cứng người, “Anh sắp thái rau rồi, em đừng ôm anh.”

 

“Anh thái rau thì em không được ôm anh à? Anh sẽ thái lệch sao? Anh đừng có cắt vào tay em nha, đôi tay ngọc ngà của em, sau này còn để nắm tay anh mà.” Tô Liên Kiều ôm càng chặt.

 

Bùi Kinh Niên mặc tạp dề xanh đậm, phía trước tạp dề vắt ngang hai cánh tay mảnh mai, ôm chặt, trên ngón giữa còn có hình xăm màu xanh nhạt.

 

Chúng là đồ đôi, hình xăm tình nhân.

 

Bùi Kinh Niên cầm dao, dùng sống dao gõ vào tay cô.

 

Lạnh quá.

 

Làm Tô Liên Kiều giật mình rụt tay về.

 

Cô giơ tay, “Bùi Kinh Niên! Anh ác thật đấy! Anh thực sự muốn chặt tay em à, chặt tay em rồi, sau này em nắm anh kiểu nào, ôm anh kiểu nào, sờ anh kiểu nào?”

 

“Anh dùng sống dao.” Bùi Kinh Niên giải thích.

 

Cô ấy phản ứng thái quá.

 

Cô muốn chuyển sự tức giận sang Bùi Kinh Niên.

 

Quả nhiên, Bùi Kinh Niên bỏ dao xuống bắt đầu dỗ cô.

 

Ôm cô không buông, “Anh sai rồi, cục cưng, sau này không dọa em nữa.”

 

“Em ra ngoài đi, bếp lắm dầu mỡ.”

 

“Ra ngoài chơi?”

 

Tô Liên Kiều cụp mắt, kéo vạt áo thun của anh, “Bạn trai, sau này dù chúng ta có cãi nhau, dù anh có giận, dù anh muốn bình tĩnh rồi mới tới dỗ em, đều được, nhưng anh đừng bỏ em, được không?”

 

Cô biết mình nóng tính, nhưng tận thế đã rèn luyện, chẳng còn nóng tính nữa.

 

Chỉ là vì gặp lại Bùi Kinh Niên, lại nhớ những ngày được anh nuông chiều, nên thời gian này lại bị anh cưng hư.

 

“Được.” Bùi Kinh Niên nhìn vẻ mặt ấm ức của cô, “Anh có nói gì đâu, sao em buồn vậy?”

 

“Anh giận em.”

 

“Có hơi giận, nhưng anh vẫn yêu em.” Bùi Kinh Niên vuốt má cô, “Bùi Kinh Niên chỉ yêu mỗi Tô Liên Kiều, sau này anh mà không yêu em nữa, thì chặt ngón tay này đi.”

 

Anh chỉ ngón tay đã đeo nhẫn, có hình xăm tình nhân với cô, đeo không gian trữ vật.

 

“May quá anh không giơ ngón giữa với em.” Tô Liên Kiều nhỏ giọng.

 

“Nếu em muốn xem, cũng không phải không được.” Bùi Kinh Niên khẽ nói, “Tối nay, trên giường, giơ cho em.”

 

Tô Liên Kiều: “…”

 

Chắc chắn Bùi Kinh Niên muốn làm mấy chuyện ngượng ngùng, dâm dục.

 

“Em mới không cần đâu.” Tô Liên Kiều lại lộ ra vẻ mặt kiêu ngạo nhỏ.

 

“Em không thích.”

 

Tô Liên Kiều đỏ mặt, “Bùi Kinh Niên anh là đồ xấu xa! Nấu cơm đi!”

 

Cô chạy ra ngoài.

 

Lại không kể với anh về năng lực.

 

Chết tiệt!

 

Năng lực vô dụng như vậy, có gì hay mà kể.

 

Xấu hổ chết mất.

 

Trời sao lại cho cô cái năng lực vô dụng thế này?

 

Nếu cái gì cũng bảo toàn năng lượng, năng lực của cô càng vô dụng, thì năng lực của Bùi Kinh Niên càng mạnh, vậy cô chấp nhận.

 

Cô ôm chặt đùi vàng của Bùi Kinh Niên, để anh bảo vệ, vui vẻ làm một cái móc khóa nhỏ cũng tốt.

 

Tô Liên Kiều trước bữa ăn đã ăn nhiều hoa quả, chờ đến khi Bùi Kinh Niên nấu cơm xong, bụng cô đã no phân nửa.

 

Nhưng cô là bạn gái tốt, không thể làm giảm nhiệt tình của bạn trai, nhất là vừa nãy còn chọc Bùi Kinh Niên không vui.

 

Nên cô ép mình ăn hết.

 

Kết quả là ăn quá no, ợ lên mấy cái.

 

Bùi Kinh Niên rót nước cho cô.

 

“Uống vào có trướng hơn không?” Tô Liên Kiều nhìn anh với ánh mắt đầy hy vọng.

 

“Sau này đâu phải không nấu cho em ăn nữa, em cứ làm ra vẻ tối nay không ăn thì sau này không được ăn mà hùng hục nhồi nhét.” Bùi Kinh Niên đưa ly nước lên miệng cô, “Anh có bao giờ bỏ đói em, hay ngược đãi em đâu, Tô Liên Kiều.”

 

Gọi cả họ tên.

 

Bùi Kinh Niên đang giận.

 

Dễ thương quá à.

 

Tô Liên Kiều lại uống nước, ép cái ợ xuống.

 

“Em đi cho mấy con vật sau này thành món mặn ăn chút gì, rồi cho chúng giải nhiệt, anh rửa chén đi, nếu tâm trạng em tốt, tối nay sẽ nói cho anh biết năng lực của em là gì.” Tô Liên Kiều chỉ vào anh, mặt nhỏ hết sức nghiêm túc, “Nhưng anh không được cười em!”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn