Chương 56: Sốt
“Ừm.” Bùi Kinh Niên thoải mái thừa nhận.
“Sao anh không nói với em? Chuyện từ khi nào thế?” Tô Liên Kiều cảm thấy Bùi Kinh Niên giấu cô khá nhiều chuyện.
Nhưng tất cả đều không quan trọng.
“Lâu rồi.” Đối với cô mà nói đã qua rất rất lâu rồi.
“Chủ yếu là do em gái xinh quá.” Phí Quý giải thích.
Tô Liên Kiều cũng không quản được người khác nghĩ gì.
Nhưng trước mặt Bùi Kinh Niên mà nói thế thì hơi quá đáng.
Anh xử lý đúng!
Tô Liên Kiều khoác tay Bùi Kinh Niên, “Đi thôi đi thôi, bây giờ anh cần nghỉ ngơi thật tốt.”
Không hổ là chân vàng của cô, ngay đêm đầu tận thế đã bắt đầu sốt rồi.
Anh sắp tiến hóa rồi.
Tuyệt vời quá!
Bùi Kinh Niên bị cô kéo lên lầu, “Em vui thế khi anh sốt à.”
“Đúng đúng! Chứng tỏ anh sắp có dị năng rồi. Mong quá đi!” Tô Liên Kiều ấn anh nằm xuống giường, “Nằm đi nằm đi.”
Kiếp trước dị năng của cô chẳng có tác dụng gì, cũng không mạnh, lúc đó cô sốt chẳng có cảm giác gì, chỉ cao hơn bình thường một chút, nhưng kéo dài hơi lâu.
Rõ ràng vô dụng thế mà lại hành hạ cơ thể cô.
Bùi Kinh Niên bị cô cưỡng chế nằm nghỉ, cảm giác này kỳ quặc.
Tô Liên Kiều cởi giày trèo lên giường, thậm chí còn phóng đại ngồi lên eo bụng anh.
Tư thế này càng kỳ quặc hơn.
Cảm giác không phải chăm sóc anh, mà là muốn làm gì đó thân mật.
Hoặc đơn giản là trêu chọc anh chơi.
Cô thường dùng hành động như vậy khiến anh thần hồn điên đảo, ánh mắt mê ly.
“Khó chịu không?” Tô Liên Kiều sờ trán anh.
“Hơi.”
“Nhịn đi, vượt qua là được.” Tô Liên Kiều ôm mặt anh, “Anh yên tâm, em sẽ luôn ở bên anh, lúc anh tỉnh dậy em ở ngay đây, anh sốt em sẽ chườm trán cho anh.”
Bùi Kinh Niên nghe giọng cô mềm mại, nũng nịu, tim đập nhanh, hoàn toàn không buồn ngủ.
Cảnh tượng thấy hôm nay quá sốc với anh.
Thành phố ngập mùi thối rữa, khắp nơi là tiếng kêu cứu.
Nhưng anh bất lực.
Anh cứu được một, hai người, không cứu được tất cả.
Đành phải cứng lòng.
Mới đầu tận thế, bên ngoài còn rất nhiều vật tư, nhiều người có thể sống sót.
“Ngủ đi~” Tô Liên Kiều nằm xuống bên cạnh anh.
Bùi Kinh Niên lập tức ôm chặt cô vào lòng, “Kiều Kiều, tại sao thế giới lại thành ra thế này?”
“Em cũng không biết…”
Tương lai có nhà khoa học vẫn luôn điều tra nguyên nhân, nhưng cô không biết kết quả thế nào.
Tuy có thể nghiên cứu ra thuốc ức chế, nhưng tận thế toàn cầu bùng phát, quá kinh khủng.
Loại virus này không trừ được, mãi mãi không thể khôi phục cuộc sống yên bình.
Tô Liên Kiều ôm eo anh, nóng quá!
Bùi Niêm Niêm thật sự sẽ trở nên nhão nhoẹt.
Bùi Kinh Niên nhắm chặt mắt, ngửi mùi hương nhàn nhạt trên người Tô Liên Kiều, nặng nề nhắm mắt lại.
Tô Liên Kiều nhìn anh, bảo ngủ là ngủ thật.
Cô đã từng trải qua kiếp trước nên trên đường về thấy những cảnh đó đã miễn dịch rồi, Bùi Kinh Niên chỉ thấy trong game và phim ảnh.
Bây giờ tận mắt chứng kiến, anh hẳn đã biết tận thế tương lai đáng sợ thế nào.
Đáng sợ nhất không phải zombie, mà là lòng người.
Chỉ sợ gặp phải kẻ có dã tâm.
Nửa đêm, Bùi Kinh Niên sốt.
Sốt rất dữ dội.
Tô Liên Kiều như kề cạnh một cái lò sưởi, anh sốt không ngủ được, ôm chặt cô, dính lấy cô, rên rỉ gọi “Kiều Kiều”.
Tô Liên Kiều vất vả lắm mới thoát khỏi vòng tay Bùi Kinh Niên, cô nhảy xuống giường, lao vào phòng tắm lấy nước ấm.
Khăn ướt đặt lên trán Bùi Kinh Niên.
Không đủ.
Làn da trắng của anh nóng bừng, đỏ ửng.
Tô Liên Kiền liền lấy mấy cái khăn, ngoài trán, còn chườm lên tay, đùi anh bằng khăn ướt ấm.
Thậm chí đẩy tay anh ra, lau nách anh.
Tô Liên Kiều ngồi bên giường tận tụy chăm sóc, “Bùi Kinh Niên, từ nhỏ đến lớn em toàn được người khác chăm, em chưa từng hầu hạ bố mẹ em như vậy, sau này anh dám phụ em, em sẽ cắt cái ấy của anh cho con ngỗng trắng của em ăn!”
Cô mệt quá!
Điều hòa cũng không hạ nổi cơn nóng.
Bùi Kinh Niên cả người đỏ rực, “Kiều Kiều…”
Cổ họng anh khô khốc.
“Đừng gọi, anh để sức đi…”
Tô Liên Kiều lại gần, “Em đây.”
Bùi Kinh Niên mắt nặng trĩu, “Khó chịu quá…”
“Hơi khó chịu thật, anh nhịn nhé…”
Kiếp trước Tô Liên Kiều nghe những dị năng giả lợi hại nói, dị năng càng mạnh thì triệu chứng sốt càng kéo dài, lúc biến dị càng đau đớn.
Bùi Kinh Niên khó chịu thế này…
Cô rót nước, cắm ống hút nhét vào miệng anh, “Uống chút nước nào, Niêm Niêm, Bùi Niêm Niêm, hút…”
Bùi Kinh Niên sốt gần như mê man.
Miệng ngậm ống hút, nằm đờ ra.
“Anh không biết uống nước à? Hút đi…” Tô Liên Kiều véo má anh.
Sao hạ nhiệt vật lý rồi mà vẫn nóng thế…
Cô tự hỏi có nên cho Bùi Kinh Niên uống thuốc hạ sốt không.
Hay là uống một viên?
Uống một viên liệu có ảnh hưởng đến biến dị của anh không?
Dị năng của cô quá vô dụng, kiếp trước cô chưa từng chịu tội như vậy.
Tô Liên Kiều thấy anh không uống, miệng khô, môi bắt đầu nứt nẻ.
Không không không!
Không được.
Bạn trai soái ca của cô sao có thể môi khô bong tróc chứ.
Xấu lắm.
Tô Liên Kiều trước dùng thìa chấm nước, làm ướt môi anh, đôi môi đỏ hồng thấm nước long lanh, căng mọng như quả đào.
Bùi Kinh Niên đẹp thật thật.
Cô lại uống một ngụm nước, ngậm rồi đưa vào miệng anh.
Không một chút gợi tình, cho anh uống nước, từ từ đổ từng chút vào miệng anh.
Anh sốt rồi, nóng quá.
Cả người đầy hơi nóng.
Tô Liên Kiều sờ vào quần anh, “Bùi Kinh Niên, quần anh ướt hết rồi, làm sao đây?”
“Em cởi cho anh nhé?”
“Em ngại quá…”
Tô Liên Kiều mím môi cười, “Hình như sốt không được ngủ trần.”
Nhưng quần ướt chắc chắn khó chịu.
“Hôm nay chị đây đại phát từ bi, giúp anh thay quần, em hứa không nhìn lung tung.” Tô Liên Kiều chạy lấy một cái quần đùi của Bùi Kinh Niên.
Cô quay lại bên giường, “Bùi Kinh Niên, dù em có nhìn cũng không sao nhỉ, dù sao cả người anh từ trên xuống dưới đều là của em, sợi tóc cũng là của em, em chỉ thay quần cho anh thôi, mong anh tỉnh dậy đừng để ý nhé…”
Tô Liên Kiều bỏ hết khăn ướt trên người anh, rồi trèo lên giường.
Trước khi thay quần phải cởi quần anh ra.
Ai.
Đúng là công trình lớn!
Tô Liên Kiều nhắm mắt, nắm quần Bùi Kinh Niên, kéo xuống.
Kéo không được!
“Đại ca, anh nhấc mông lên đi!”
“Sao không phối hợp tí nào…”
Tô Liên Kiều nhìn bộ dạng sốt mơ màng của anh, lại bắt đầu xót.
“Niêm Niêm ngoan, em thay quần cho anh nè, anh nóng quá…”
Tô Liên Kiều đưa tay lên eo anh, “Anh không phối hợp, em không cởi cho anh nữa đâu…”
“Em kêu Phí Quý lên thay cho anh!”
Không biết có phải vì câu nói này không, Tô Liên Kiều dùng lực, quần của Bùi Kinh Niên bị cô kéo ra.
Tô Liên Kiều: “!!!”
