Chương 82: Mềm lòng
- Cậu đừng nói linh tinh!
- Cậu đừng vu khống!
- Bạn trai tớ sẽ ghen đấy!
Tô Liên Kiều quay đầu, Bùi Kinh Niên siết chặt ly rượu, uống cạn.
- Anh tức muốn nổ tung rồi hả?
- Không phải chỉ là hàng xóm bình thường thôi sao?
- Không phải chỉ là người anh trai từng kèm cặp bài vở thôi sao?
- Còn muốn đính hôn từ bé cho họ nữa?
- Hôn ước từ bé?
-Đến cả lúc em bé ra đời anh ta cũng có mặt!
- Lớn lên cùng nhau cơ đấy?
Cả bàn ăn, trừ Giản Tương và Manh Manh, mọi ánh mắt đều đổ dồn lên người Bùi Kinh Niên.
Rồi lại lặng lẽ dời đi.
- Xàm xí thật!
- Tự tay mình mang tình địch về!
- Hay lắm!
- Đúng là cậu rồi!
- Bùi Kinh Niên!
- Giỏi lắm.
- Hôn... hôn ước từ bé? – Đầu óc Tô Liên Kiều rối tung. – Nhượng ca, không phải vì bố mẹ em không có ở đây mà anh gạt em – một thiếu nữ ngây thơ trong trắng nhé! Em còn chưa nghe đến bao giờ.
Bây giờ, anh 26, em 19, nhìn thì cũng chỉ chênh lệch 7 tuổi.
Nhưng nghĩ lại, lúc anh ấy vào đại học, em vẫn còn học tiểu học!
Kinh khủng thật!
Một đứa bé 7 tuổi là Chu Tư Nhượng đính hôn với em – một đứa trẻ sơ sinh?
Bố mẹ nghĩ gì thế?
Trông em giống kiểu ế chồng lắm à?
Chu Tư Nhượng nhìn vẻ mặt lúng túng của cô:
- Đã hủy rồi.
Tô Liên Kiều hé môi đỏ, trong đầu chỉ có một suy nghĩ.
Vậy nghĩa là từng đính hôn thật?
Còn đã hủy rồi!
Hủy không phải vấn đề.
Vấn đề là thằng nhóc Bùi Kinh Niên này nhất định đang giận và ghen!
Tô Liên Kiều đi nắm tay anh.
Bùi Kinh Niên cố tình né tránh, kiểu giận dỗi không dỗ được ấy.
Bạn gái anh lại từng có hôn ước từ bé với người khác!
- Sao lại hủy vậy? – Nhậm Thanh Sơ tò mò hỏi.
Kích thích thật!
Không ngờ tận thế rồi, không xem được tivi, không lướt được Weibo Douyin, mà vẫn có chuyện để giải trí đến thế!
Lâu rồi mới có cảm giác này.
- Tôi thấy yêu đương hôn nhân nên tự do. – Chu Tư Nhượng nhìn về phía họ. – Bây giờ họ bên nhau ngọt ngào thế kia.
Ha.
Ha ha?
Bùi Kinh Niên chắc sắp nổ tung mất.
Không cho cô nắm tay nữa rồi.
Đã hủy rồi, hơn nữa cô có biết gì đâu.
Có thể coi như chưa từng xảy ra được không?
Chắc là chưa từng xảy ra thật ấy.
- Nhượng ca, có phải anh thấy tận thế buồn quá nên bịa chuyện chơi không? – Tô Liên Kiều nháy mắt với anh.
Nói phải đi mau!
Mau lên!
- Ừ, bịa chuyện đấy. – Chu Tư Nhượng hiểu ý cô. – Ăn cơm đi, từ từ kể cho các em nghe sau. Bé Kiều hồi bé dễ thương lắm, như một nàng công chúa.
- Không phải như! Bé Kiều vốn là công chúa mà! – Nhậm Thanh Sơ vẫn rành nhất.
Nhà họ Tô giàu hơn nhà họ Nhậm nhiều.
Trên dưới nhà họ Tô chỉ có mỗi một bảo bối là con gái.
Cưng chiều hết mực.
Bùi Kinh Niên không cho cô nắm tay, Tô Liên Kiều gắp đồ cho anh:
- Bạn trai ơi, ăn nhiều vào, hôm nay anh ra ngoài vất vả rồi. Nhượng ca chỉ đùa thôi.
- Anh không giận.
Mọi người nhìn anh với ánh mắt kiểu “bọn tôi có mù à”.
Bùi Kinh Niên mặc kệ:
- Cục cưng, em cũng ăn nhiều vào.
Mọi người: ẹ...
Trong cái ngày tận thế u ám thế này, có màn kịch hay đến vậy, thực ra còn không nỡ để nó kết thúc như thế này!
Tay ba tình ái!
Vấn vương khúc mắc, phim dài tập quy mô lớn, họ mong chờ được xem ở căn cứ quá!
Mà nam nữ chính với nam phụ đều đẹp trai xinh gái như vậy!
Không thể không yêu được.
Hóng drama cận cảnh.
Nhưng Bùi Kinh Niên không cho họ cơ hội, mặt bàn ăn đanh lại.
Tô Liên Kiều bảo ăn no rồi, kéo anh đi luôn.
- Ghen rồi!
- Chắc luôn!
Phí Quý và Ngụy Bắc Thụ nói móc.
- Nhượng ca, lúc nãy anh nói thật hay đùa vậy? – Nhậm Thanh Sơ lại hỏi.
- Thật.
- Thật!!!! – Nhậm Thanh Sơ kích động bụm miệng. – Thế bây giờ, anh còn thích Bé Kiều không?
- Còn? – Chu Tư Nhượng lau miệng. – Tôi luôn coi em ấy như em gái, bây giờ cũng vậy, các cậu đừng hiểu lầm. Tôi vừa nãy chỉ trêu thằng bạn trai của em ấy thôi.
Nhậm Thanh Sơ mặt hụt hẫng.
Bộ phim thần tượng tận thế của cô chưa kịp bắt đầu đã kết thúc.
Hóa ra chỉ có mỗi trailer!
Chẳng có chính phim gì cả!
- Anh Chu, nhìn anh đường hoàng tử tế thế, ai ngờ trong bụng xấu xa thế! Bùi Kinh Niên giận rồi, ghen rồi, thế Bé Kiều... – Nhậm Thanh Sơ ngẩng lên. – Hê hê...
- Chuyện của cặp đôi yêu nhau, bọn mình không quản được đâu, không quản được.
Trên lầu, Bùi Kinh Niên dắt Tô Liên Kiều về phòng ngủ, đóng cửa, khóa trái, một hơi liền mạch.
- Niêm Niêm.
- Anh đừng có giận mà...
- Em...
Bùi Kinh Niên ôm cô vào lòng:
- Suýt nữa anh đã mất em rồi.
- Hôm nay anh bị thương à? – Tô Liên Kiều thót tim.
- Không. Nếu hai người thực sự có hôn ước từ bé, em còn yêu anh không?
Nhìn vẻ mặt Chu Tư Nhượng, câu nói đó e là không phải đùa.
Nếu họ thực sự đã đính hôn từ bé, nào còn phần anh?
- Có chứ! Em làm đồ đào hoa, tay trái một anh, tay phải một anh! Thay phiên sủng hạnh hai người... – Tô Liên Kiều cười gian. – Mà em cưng anh hơn, một tuần bảy ngày, anh làm thứ Hai, thứ Ba, thứ Năm, thứ Bảy, anh ta thứ Tư, thứ Sáu, Chủ Nhật. Thế nào?
Bùi Kinh Niên mặt đen thui, đôi mắt đen kịt nhìn chằm chằm cô:
- Em còn cười!
- Chuyện nếu như, sao anh phải để tâm? Vốn dĩ là giả, nói chơi thôi mà. – Tô Liên Kiều ôm lấy eo thon của anh. – Anh ta già rồi, bọn mình có phải truyện tổng tài bá đạo đâu, em không thích chênh lệch tuổi. Em chỉ thích anh thôi. Trẻ trung, năng động, như một chú cún lớn.
- Lúc nãy anh còn không cho em nắm tay...
- Anh xấu quá đi...
Tô Liên Kiều mặt buồn xo:
- Anh xấu? Anh mang đối tượng hôn ước từ bé của em về!
- Anh ta là bác sĩ, anh vì để ý anh ta là bác sĩ nên mới cứu về. – Tô Liên Kiều không muốn đổ oan. – Lúc anh cứu anh ta, đâu biết anh ta là hôn ước từ bé của em, hơn nữa... ngay cả em cũng không biết, em oan quá lắm.
Cô dáng vẻ như sắp khóc, gục đầu vào ngực anh:
- Anh giận vì chuyện em còn không biết, không cho em nắm tay.
Trái tim Bùi Kinh Niên lập tức mềm nhũn, xoa tóc cô:
- Không phải cố tình không nắm, anh cầm đũa.
- Cầm đũa thì không nắm tay được à?
Không thể đặt xuống một chút sao?
Bùi Kinh Niên nắm tay cô. Tình hình bây giờ đã từ anh ghen tuông giận dỗi biến thành cô em út ấm ức.
- Anh dẫn em đi xem một thứ, em sẽ biết vì sao anh lại gặp anh ta.
Tô Liên Kiều còn đang mơ hồ, bỗng ngước lên thấy một bầu trời.
Họ đã vào không gian của Bùi Kinh Niên.
Mà ngoài cây, cỏ! Hồ nước, suối trong, rau củ, mấy con vật nhỏ nhốt trong chuồng, cùng với đống hòm đen chứa đủ loại vũ khí tích trữ,
trong thế giới tinh thần chỉ riêng hai người họ, còn xuất hiện thêm một căn biệt thự quen thuộc!
Biệt thự của bố mẹ!
Thần kỳ quá!
Nhà to thế kia cũng thu vào không gian được ư?
- Móng có vững không? Có sập không đấy? – Tô Liên Kiều lo lắng nhìn bạn trai yêu quý.
