Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Năm Thứ Năm, Tôi Quay Về Cứu Mối Tình Đã Mất > Chương 93

Chương 93

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 93 có bản audio.

Chương 93: Em thơm không?

 

Trương Phong sững sờ tại chỗ.

 

Ở cái trang viên nông trại đó, toàn người già trẻ con, giờ chết chẳng còn mấy người.

 

Bọn họ chẳng buồn để ý đến chuyện ân oán của Trương Phong với người khác.

 

Bùi Kinh Niên rạch não con zombie to lớn, tinh hạch bên trong to hơn hẳn mấy con zombie khác, trông còn tinh khiết và lấp lánh hơn.

 

“Đó là thứ gì vậy?”

 

Trương Phong lại tò mò hỏi: “Các anh chị ơi, giờ cửa chính đã vỡ rồi, không ở được nữa, em có thể đi về cùng các anh chị không?”

 

“Không được.”

 

Người trả lời là Âu Dương Lộ.

 

“Đó có phải chỗ của anh đâu!” Trương Phong gầm lên.

 

“Không được đâu nha.” Tô Liên Kiều nhẹ nhàng nói, giọng mềm mại ấm áp.

 

Trương Phong tuyệt vọng.

 

Muốn lấy lòng bọn họ.

 

Nhưng Bùi Kinh Niên và mọi người chẳng thèm để ý đến cậu ta.

 

Thu thập tinh hạch xong là đi ra ngoài.

 

Xe máy của họ đỗ bên ngoài.

 

Trương Phong hai chân đuổi không kịp hai bánh, cảnh tượng trông thật buồn cười.

 

Xe máy chạy trước, cậu ta chạy theo sau.

 

Tô Liên Kiều vẫn ôm eo Bùi Kinh Niên: “Cái chị có dị năng hệ băng lúc nãy, chính là chị hồi trước tới trang viên ấy…”

 

“Hình như là.”

 

Thực ra Tô Liên Kiều đang nghĩ có nên để chị ta về trang viên không, nếu có thể trở thành người của mình thì tốt biết mấy.

 

Nhưng…

 

Cô và người phụ nữ đó nhìn nhau vài lần, có vẻ người phụ nữ ấy không hứng thú.

 

Cô cũng không mở lời.

 

Trải qua trận chiến, ai cũng mệt, rất ăn ý mà quay về trang viên.

 

Bùi Kinh Niên tiện tay đặt chiến lợi phẩm lên bàn, rồi nắm tay Tô Liên Kiều lên lầu.

 

“Cùng nhau.”

 

Tô Liên Kiều theo phản xạ ôm ngực: “Anh tắm một mình, nhanh ra thôi. Tụi mình tắm chung, lâu lắm, lát nữa giải thích với Phí Quý họ thế nào? Anh đừng có giỡn.”

 

“Giỡn gì?” Bùi Kinh Niên nắm cổ tay cô, kéo cô vào lòng.

 

“Đồ tiểu quỷ, an toàn rồi thì không thương bạn trai nữa hả…”

 

Thương anh và tắm chung với anh không có liên quan gì tất yếu.

 

Tô Liên Kiều biết, thanh niên 20 tuổi, chính là lúc tràn đầy năng lượng.

 

Không phải vừa rồi đã vận động đánh zombie rồi sao?

 

Năng lượng chưa tiêu hao hết à?

 

Tô Liên Kiều cứng đờ không động đậy.

 

“Muốn cục cưng giúp anh tắm.”

 

Tô Liên Kiều trợn tròn mắt.

 

Hồi trước khi mưa dầm suốt một tuần, Bùi Kinh Niên cũng từng cám dỗ cô.

 

Giúp anh tắm một bộ phận nhạy cảm nào đó.

 

“Anh tự đi!” Tô Liên Kiều thẹn thùng mặt đỏ.

 

“Cục cưng, em không thương anh nữa rồi…”

 

Làm nũng rồi.

 

Anh chàng đẹp trai làm nũng.

 

Bùi Kinh Niên như này, hình như không xem là đẹp trai hung hãn.

 

Tô Liên Kiều thấy khóe mắt anh ửng đỏ: “Tối nay em ở với anh nhé?”

 

“Được!”

 

Bùi Kinh Niên chấp nhận cái thấp hơn.

 

Không lâu sau, Bùi Kinh Niên thay một bộ đồ thể thao đơn giản, áo thun trắng quần dài đen, vừa lau mái tóc đen ướt đi ra.

 

“Kiều Kiều.”

 

Anh ôm cô từ phía sau, dụi dụi vô hõm cổ cô âu yếm: “Em thơm không?”

 

“Thơm chết đi được, chai sữa tắm đó cho anh luôn ấy!”

 

“Của em chính là của anh.” Bùi Kinh Niên chụt một cái lên má cô.

 

Sữa tắm không thơm bằng bạn gái.

 

Tô Liên Kiều đặt sách xuống: “Đi thôi.”

 

Lúc hai người nắm tay xuống lầu, các bạn khác đã quây lại bên trái, tò mò bàn tán về tinh hạch.

 

Tô Liên Kiều cảm thấy kỹ năng của cô và Manh Manh đều không cần thăng cấp.

 

Còn của Chu Tư Nhượng nữa.

 

Thực ra chỉ còn sáu người bọn họ cần.

 

Vừa khéo có sáu tinh hạch nhỏ, một cái to.

 

“Mỗi người một cái, còn cái to này…” Tô Liên Kiều nhìn Bùi Kinh Niên, muốn cho bạn trai.

 

Sẽ bị nói ích kỷ không?

 

Trọng sắc khinh bạn?

 

Kệ!

 

Cô thiên vị bạn trai cô.

 

“Cho lão Bùi đi! Ảnh mạnh mà! Để ảnh mạnh lên bảo vệ tụi mình!” Phí Quý như đọc được suy nghĩ của cô mà lên tiếng.

 

“Vậy thì, bạn trai à, đây là phần anh xứng đáng, anh giết nó nên rơi ra phần thưởng!” Tô Liên Kiều hai tay dâng lên.

 

“Không đúng! Lúc nãy em ở ngoài mà, sao biết là lão Bùi giết?” Phí Quý tò mò hỏi.

 

“Em thấy ở ngoài mà.” Tô Liên Kiều mỉm cười.

 

“Ồ. Em gái à, em lo cho lão Bùi thật đấy! Lại một ngày ghen tị với đôi tình nhân thối tha.” Phí Quý trợn mắt nhìn họ.

 

“Nếu anh thực sự quá ghen tị, thì kiếm một người đi! Kiếm đi! Bọn em đây còn có Sơ Sơ và Tương Tương nè. Hai mỹ nữ đang đứng trước mặt anh kìa!” Tô Liên Kiều dựa vào Bùi Kinh Niên.

 

Nhậm Thanh Sơ lắc đầu.

 

Giản Tương im lặng coi như không nghe thấy.

 

Phí Quý bị đả kích, cao giọng: “Móa! Coi kìa, hai người này, còn chê tui! Tui cũng có thích các cô đâu! Tui thích loại da trắng mặt đẹp chân dài, tóc dài sóng nước.”

 

Bùi Kinh Niên nheo mắt, sao anh nghe mấy từ miêu tả giống Kiều Kiều thế!

 

Nhậm Thanh Sơ cười: “Anh không ổn nha…”

 

Phí Quý cuống: “Đệt! Tui thật sự không có ý đó! Bạn bè thì không thể đụng tới vợ bạn! Em gái, tui oan quá!”

 

“Gì cơ?” Tô Liên Kiều mặt mờ mịt.

 

“Không có gì.” Bùi Kinh Niên bịt tai cô.

 

Tô Liên Kiều mắt to đảo qua đảo lại.

 

Rốt cuộc là gì nhỉ…

 

Cô nghĩ một lúc, tóc dài sóng nước?

 

Cô sóng nước?

 

Bùi Kinh Niên!!!!

 

Anh chết chắc rồi!

 

Tối nay vẫn nên tự đi tắm một mình đi!

 

Bùi Kinh Niên chỉ giữ lại tinh hạch to, cái nhỏ kia đưa cho Âu Dương Lộ.

 

Dị năng hệ thổ của anh ta cũng không phải không thể mạnh hơn.

 

Những người khác cũng không ý kiến.

 

Mặt trời gay gắt, lúc này, không chỉ người, ngay cả mấy con vật nhỏ bên ngoài cũng lười biếng, nằm ngủ thoải mái trong chuồng của mình.

 

Ngỗng và vịt đang bơi.

 

Về phòng ngủ, Tô Liên Kiều trèo lên giường ngủ.

 

Cả tấm lưng toát ra vẻ không muốn để ý đến Bùi Kinh Niên.

 

Bùi Kinh Niên dí sát lại: “Kiều Kiều…”

 

“Ngủ đi. Đừng dí vào em, anh nóng quá.”

 

Bùi Kinh Niên không hiểu sao bạn gái đột nhiên giận.

 

Anh nằm bên cạnh cô, không dí vào, giữa họ chỉ cách chưa tới hai cen-ti-mét.

 

Tô Liên Kiều hễ ngủ là tự động chui vào lòng anh.

 

Nhưng lần này, Bùi Kinh Niên nghĩ quá đẹp.

 

Tô Liên Kiều như thể ngủ rồi vẫn có thể khống chế cơ thể.

 

Dù trở mình cũng trở sang phía bên kia, không trở về phía anh.

 

Phản nghịch.

 

Tô Liên Kiều giấc ngủ này rất sâu.

 

Lúc tỉnh dậy, có cảm giác ảo giác.

 

Như thể bây giờ chưa có tận thế, cô vẫn còn ở căn hộ nhỏ ngoài trường.

 

Cô thoải mái duỗi tay, sờ phải thân thể nóng bỏng bên cạnh.

 

“Suỵt!”

 

Nóng đến nỗi cô rụt tay lại.

 

Bùi Kinh Niên thân hình thanh mảnh trắng trẻo ửng hồng nằm bên cạnh cô.

 

Không ổn!

 

Anh ấy lại sốt rồi.

 

Oa ô.

 

Đây là sắp thăng cấp rồi!

 

Quả nhiên zombie lớn khác hẳn, uy lực mạnh.

 

Rõ ràng lúc nãy còn đang giận, giờ phút này Tô Liên Kiều lại xuống giường vào phòng tắm bê một chậu nước ra.

 

Cô đắp khăn ấm lên cho Bùi Kinh Niên, vuốt ve mặt anh.

 

Nếu kiếp trước lúc chia tay, bọn họ chia tay trực tiếp, Bùi Kinh Niên trước mặt cô lộ ra bộ dạng đáng thương như thế này.

 

Nhất định cô sẽ không chia tay.

 

Tô Liên Kiều thay khăn cho Bùi Kinh Niên hết lần này đến lần khác, tối đến Nhậm Thanh Sơ lên lầu gọi cô xuống ăn cơm, cô cũng không đi.

 

Cô muốn canh chừng Bùi Kinh Niên từng bước không rời.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn