Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trạm kiểm soát cuối cùng – Kiểm sát viên nơi tận thế zombie > Chương 11

Chương 11

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 11 có bản audio.

Chương 11: Hơi thở virus không thể đảo ngược!

 

“...”

 

Ngay lúc hai người đang hàn huyên, Bác Lý chợt để ý thấy tám võ cảnh đằng sau Trần An, tay cầm súng đạn đầy đủ, vẻ mặt nghiêm nghị.

 

Đôi mắt đục ngầu của bà thoáng hiện lên sự sợ hãi và bất an, cơ thể theo bản năng co rúm lại.

 

Trần An nhận ra sự căng thẳng của bác.

 

Anh xua tay với những người phía sau: “Mọi người hạ súng xuống, lùi ra xa mười mét.”

 

“Sếp!” Đại Hùng bước lên một bước, vẻ mặt đầy lo lắng: “An toàn của anh...”

 

“Lùi lại!” Trần An trừng mắt nhìn, khiến Đại Hùng nuốt ngược những lời còn lại vào bụng.

 

Anh ta chỉ đành bất lực vẫy tay, dẫn các võ cảnh lui ra xa.

 

Thấy những người lính “hung thần ác sát” kia đã lui đi, Bác Lý mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Trần An vội xoay người lại, trên mặt lập tức nở nụ cười ôn hòa, kính mến.

 

Anh đỡ lấy cánh tay Bác Lý, nhẹ nhàng an ủi: “Không sao đâu bác, họ đều là đồng nghiệp của cháu, sẽ không hại bác đâu. Bây giờ chúng ta làm thủ tục kiểm tra sức khỏe thôi. Kiểm tra xong, cháu sẽ đích thân lái xe đưa bác vào Khu An Toàn. Vào đó rồi, cháu sẽ mua cho bác một căn nhà thật to, để bác sống an nhàn hưởng phúc!”

 

Anh bắt đầu say sưa miêu tả cuộc sống tốt đẹp trong Khu An Toàn cho Bác Lý: “Ở đó có điện, có nước nóng, có giường sạch sẽ. Muốn ăn gì thì ăn nấy, không còn phải liều mạng vì một mẩu bánh mì hay một chai nước nữa. Không có thây ma, không có chém giết, ban đêm ngủ ngon giấc, ban ngày còn có thể ra công viên tản bộ...”

 

Bác Lý nghe anh miêu tả, đôi mắt đục ngầu dần dần ánh lên niềm hy vọng và khao khát về tương lai.

 

Trần An vừa nói vừa cầm lấy thiết bị kiểm tra, nhưng trong lòng lại chưa bao giờ lo lắng như lúc này.

 

Đôi mắt từng phân biệt vô số người nhiễm bệnh, giờ lại không dám nhìn kỹ trạng thái của Bác Lý.

 

Anh sợ, sợ nhìn thấy bất kỳ dấu hiệu xui xẻo nào.

 

“Nào, bác Lý, cháu kiểm tra cho bác nhé.”

 

Trần An cầm nhiệt kế và máy đo nhịp tim lên trước.

 

【Nhiệt độ: 36,8℃.】

 

【Nhịp tim: 85 lần/phút.】

 

“Bình thường!” Tim Trần An chợt nhẹ nhõm, suýt nữa thì reo lên.

 

Anh lại cầm đèn pin chiến thuật, nhẹ nhàng soi vào mắt Bác Lý, quan sát kỹ đồng tử và lòng trắng.

 

Đồng tử phản ứng với ánh sáng nhanh nhạy, lòng trắng vẫn khá trong, tuy hơi vàng nhưng đó là hiện tượng bình thường của người già, còn đỏ thì hoàn toàn không có.

 

“Quá tốt...” Khuôn mặt Trần An nở nụ cười thật lòng, hòn đá lớn trong lòng đã rơi xuống một nửa.

 

Anh cẩn thận cầm lên thiết bị quan trọng nhất – Kính Thấu Thị.

 

“Bác Lý, bác đứng yên nhé, cháu quét toàn thân cho bác, sẽ nhanh thôi.”

 

Anh nhẹ nhàng nói, đồng thời lặng lẽ khởi động thiết bị, cố tình tránh những chỗ riêng tư của bác.

 

Chùm tia sáng màu xanh nhạt từ từ quét qua cơ thể gầy yếu của Bác Lý, trạng thái làn da sau lớp quần áo hiện rõ trên màn hình điện tử phía sau Kính Thấu Thị.

 

Mọi thứ có vẻ khá bình thường.

 

Tuy nhiên, khi chùm tia quét đến xương bả vai trái của Bác Lý, nụ cười của Trần An lập tức đông cứng trên khuôn mặt.

 

Trái tim anh cũng theo đó chìm xuống vực sâu không đáy.

 

Ở vùng đó, trên màn hình hiện lên một mảng bóng đen lớn.

 

Đó là dấu hiệu mô da bị hoại tử trên diện rộng, và sự hoại tử đang lan rộng ra xung quanh với tốc độ cực kỳ chậm.

 

Trong đầu Trần An chợt vang lên mô tả về 【Trạng thái da】 ở trang 2 của Cẩm Nang Nhận Biết Thây Ma Cao Cấp:

 

【Hoại tử da (nguy hiểm): Hoại tử có nghĩa là cơ thể đã ngừng chống lại sự lây nhiễm của virus, người xuất hiện triệu chứng hoại tử sẽ sớm biến thành thây ma.】

 

Trần An lắc đầu thật mạnh.

 

Không!

 

Không thể nào!

 

Anh tắt Kính Thấu Thị, cố gắng đè nén sự kinh hoàng trong lòng, rồi giả vờ như không có chuyện gì hỏi: “Bác Lý, dạo này... bác có bị bệnh ngoài da gì không?”

 

“Bệnh ngoài da?”

 

Bác Lý sững người, rồi cười khổ lắc đầu: “Bác vốn bị dị ứng từ nhỏ, da dẻ không tốt, hồi trẻ thường nổi mề đay. Dạo gần đây, bác thấy sau lưng có một chỗ vừa đau vừa ngứa, còn đen ra một mảng lớn, bác cứ tưởng bệnh cũ tái phát, nên không để ý lắm.”

 

Cơ địa dị ứng?

 

Mề đay?

 

Lời giải thích này khiến Trần An trong lòng lại dấy lên một tia hy vọng mong manh.

 

Biết đâu... biết đâu đây chỉ là một loại bệnh ngoài da hiếm gặp thôi?

 

Anh ôm chút may mắn cuối cùng này, cầm lấy Máy Nghe Hơi Thở – một thiết bị có thể phân tích những tạp âm nhỏ trong hơi thở để phán đoán xem phổi có bị tổn thương hay không.

 

Anh đưa đầu dò của máy nghe về phía ngực Bác Lý, cách khoảng một mét.

 

“Bác Lý, bác hít thở sâu, đừng căng thẳng.”

 

Anh nhắm mắt, nín thở.

 

Lúc đầu, trong tai nghe chỉ có tiếng thở yếu ớt nhưng khá đều đặn của người già.

 

Nhưng ngay trong lúc chuyển tiếp sau một nhịp hít sâu, một âm thanh cực kỳ yếu ớt nhưng lại rõ ràng đến lạ, giống như tiếng ếch kêu “cạc, cạc, cạc”, xuyên qua thiết bị, ghim thẳng vào màng nhĩ anh.

 

Âm thanh này, anh quá quen thuộc.

 

Đây là hơi thở virus!

 

Một khi xuất hiện âm thanh này, nghĩa là – sự lây nhiễm đã bước vào giai đoạn cuối không thể đảo ngược.

 

Biến thành thây ma chỉ là vấn đề thời gian.

 

Mọi hy vọng, trong khoảnh khắc này, hoàn toàn tan vỡ!!

 

Mắt Trần An tối sầm lại, cơ thể loạng choạng, suýt nữa thì ngã khuỵu xuống.

 

“Sếp!” Đại Hùng, người luôn chú ý đến bên này, lao lên một bước, kịp thời đỡ lấy anh.

 

“Tiểu An! Tiểu An, cháu làm sao vậy?” Bác Lý cũng hoảng sợ, cố gắng bước tới, sốt ruột hỏi: “Có phải cháu thấy trong người khó chịu không? Có phải quá mệt không?”

 

“Không, không sao...” Trần An xua tay, anh muốn nặn ra một nụ cười để trấn an Bác Lý, nhưng các cơ trên mặt đã cứng đờ không nghe lời.

 

Anh nghiến chặt răng, cố không để nước mắt trào ra ngay lúc đó.

 

Đại Hùng nhìn khuôn mặt Trần An trắng bệch như tờ giấy, liên tưởng đến thiết bị anh vừa sử dụng, trong lòng đã hiểu ra khoảng bảy tám phần.

 

Ánh mắt anh ta nhìn Bác Lý cũng trở nên phức tạp và thương cảm hơn.

 

Cả trạm kiểm soát chìm vào một sự im lặng đến nghẹt thở.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi