Chương 10: Người hầu số hai
Lạc Hoan ngủ một giấc tỉnh dậy cảm thấy toàn thân thoải mái, lưng không mỏi chân không đau, ngủ thẳng đến khi tự nhiên tỉnh. Vừa mở mắt đã thấy bụng đói cồn cào.
Nhìn quanh bốn phía, trong phòng không còn ai. Cô đứng dậy đi ra ngoài, thấy chiếc xe đậu trong sân đã thiếu mất một chiếc.
66 thấy Lạc Hoan nhìn quanh liền lên tiếng:
【Lạc Hoan, sáng nay tớ thấy Triệu Nghiễn dẫn Vương Nghịch và Ngô Du lái xe đi rồi! Bọn họ không phải định bỏ cậu lại tự về căn cứ đấy chứ?】
1066 rất sợ bọn họ chê Lạc Hoan yếu ớt làm liên lụy nên bỏ cô lại.
“Sẽ không đâu.”
Lạc Hoan híp mắt lại, trông như một con mèo quý phái. Tuy không biết bọn họ đi đâu, nhưng cô chắc chắn Triệu Nghiễn tuyệt đối sẽ không im lặng bỏ cô lại.
Bởi vì anh ta đã thích cô rồi.
Tuy đại tiểu thư đôi khi thần kinh thô, nhưng cô đọc tiểu thuyết nhiều nên trong chuyện tình cảm lại nhạy bén lạ thường.
Ngu Lạc Hoan từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ thiếu người theo đuổi, đủ loại kiểu người. Nhưng tính khí của Ngu Lạc Hoan khiến không ít người phải chùn bước.
Triệu Nghiễn thì khác, dù cô thể hiện tính xấu khiến anh tức chết đi được, anh vẫn hết mực nhường nhịn cô.
Lạc Hoan vốn quen thói được đằng chân lân đằng đầu, đã dò được chút tâm tư của Triệu Nghiễn thì đừng trách cô sai người. Đại tiểu thư lặng lẽ xếp Triệu Nghiễn vào vị trí người hầu số hai.
Đương nhiên người hầu số một là 1066.
1066: Cảm ơn cậu nhé.
Đang ở trong sân thì thấy Hùng Cương từ sân sau đi ra, phía xa là Trần Hữu Dư đang ngồi xổm.
“Ngu tiểu thư tỉnh rồi à, đói không, đội trưởng đặc biệt để lại cơm cho chúng ta đấy.”
Thực ra là đặc biệt nấu cho Ngu tiểu thư, nhưng đội trưởng không cho nói. Hùng Cương không hiểu sao đội trưởng lại làm cái kiểu làm việc tốt không để lại tên này.
“Ăn cơm đi, tôi đói rồi.”
Lạc Hoan quay đầu vào phòng ngồi xuống bàn chờ cơm.
【Lạc Hoan sao cậu không hỏi Triệu Nghiễn bọn họ đi làm gì.】66 rất tò mò.
“Ồ, quên hỏi rồi.” Lạc Hoan không để tâm, giờ cô chỉ muốn ăn cơm.
【Cậu không lo lắng chút nào sao, toàn là xác sống đấy, có nguy hiểm thì làm sao】66 rất sợ lũ xác sống, cảm thấy chúng giống ma quỷ trong truyền thuyết khu linh dị, đáng sợ vô cùng.
“Có gì phải lo, trong đám người đó người yếu nhất là tôi mà.” Lạc Hoan thấy 66 đúng là đồ ngốc, lo chuyện bao đồng.
Chỉ một lát Hùng Cương đã hâm nóng xong bữa trưa, bưng lên bàn rồi cắm đầu ăn. Một lúc sau Trần Hữu Dư vào phòng ngồi xuống cũng bắt đầu ăn.
“Đội trưởng bọn họ quay lại trạm xăng xem có dầu không, dầu mỏ rất quý, nhất định phải mang về.”
Hùng Cương vừa ăn vừa nói với Lạc Hoan, sợ cô lo lắng.
Lạc Hoan nhìn bát cháo đặc sệt trong bát, vẻ mặt nhàn nhạt, không hiểu sao hai người họ lại ăn ngon lành như vậy.
Cô đoán được Triệu Nghiễn bọn họ đi trạm xăng, trước khi đi đã nói muốn tìm dầu mỏ. Dẫn lũ xác sống đi chỗ khác rồi đương nhiên phải quay lại lấy. Dù sao đám xác sống đó với bọn họ chẳng đáng kể.
Lạc Hoan dùng thìa khuấy đống cháo đặc, cũng không làm ầm lên đòi Hùng Cương nấu lại, dù sao tay nghề Hùng Cương còn kém Triệu Nghiễn nhiều. Vẫn là đợi Triệu Nghiễn về nấu lại cho cô thì hơn.
“Sao không ăn? Không hợp khẩu vị à?” Trần Hữu Dư nhìn môi cô hơi tái nhợt.
Anh là nửa bác sĩ của tiểu đội, chăm sóc tốt cho mọi người là nghề của anh, đội trưởng thích Ngu tiểu thư, anh phải thay đội trưởng chăm sóc tốt cho cô. Thân thể yếu ớt mà không ăn gì rõ ràng không ổn.
“Ừ, không muốn ăn, Triệu Nghiễn xuất phát từ khi nào vậy.”
“Xuất phát từ sáng sớm, giờ chắc sắp về rồi.” Trần Hữu Dư nhìn Lạc Hoan buồn chán nghịch thìa, nhất quyết không ăn, vừa nãy còn nói đói, rõ ràng là không hợp khẩu vị. Thầm cảm thán sau này đội trưởng phải nuôi cô thế nào đây.
Hùng Cương ăn chưa no, Lạc Hoan đưa bát của mình cho anh, Hùng Cương ngượng ngùng nhận lấy ăn. Cái đầu heo của anh cho rằng Lạc Hoan thật sự giống tiên nữ trong kịch, không cần ăn cơm.
Lạc Hoan đang đói bụng nằm lười biếng trên ghế mây thì ngoài cửa vang lên tiếng xe tắt máy, Triệu Nghiễn đã về.
Lạc Hoan lập tức bật dậy, bước những bước nhỏ chạy lon ton ra cửa “——Triệu Nghiễn.”
Triệu Nghiễn mở cửa đã thấy Lạc Hoan chạy về phía mình, ánh nắng giữa trưa chiếu lên người cô, như thần nữ trong tranh bước xuống. Lạc Hoan như một quả pháo nhỏ lao tới, anh không tự chủ được đưa tay đỡ lấy cô.
Không có giảm xóc, lực va chạm khiến vết thương trên người anh bị kéo đau, anh khẽ rên một tiếng, chưa kịp mở miệng đã nghe thấy nắm đấm nhỏ của Lạc Hoan nhẹ nhàng đấm vào anh làm nũng.
“Triệu Nghiễn em đói lắm rồi~ anh đi nấu cơm cho em được không.” Lạc Hoan rất bất mãn vì anh về muộn như vậy, dù đã là tốc độ nhanh nhất.
“Anh không để lại cơm cho em sao.”
Triệu Nghiễn nhìn khuôn mặt nhỏ của Lạc Hoan lại hơi tái nhợt, nhíu mày nghĩ có phải cơm anh làm không đủ cho cô ăn. Anh dẫn Lạc Hoan vào trong, ra hiệu Ngô Du lái xe vào sân.
“Nhưng em không thích ăn cháo đặc.” Lạc Hoan tuyệt đối không nhắc đến việc cháo đặc trông ghê tởm nên không có cảm giác thèm ăn.
Triệu Nghiễn nhìn cái đồ khó chiều này, có bữa cơm nóng là tốt lắm rồi, cô lại còn kén chọn nhất. Dù Triệu Nghiễn có ý muốn sửa thói kén ăn của cô, cũng không có cách nào thực hiện, thân thể cô yếu ớt không ăn cơm thật sự sẽ xảy ra chuyện.
Triệu Nghiễn đã quyết định chăm sóc tốt cho cô thì sẽ không để cô xảy ra chuyện.
“Vậy em ngồi chờ một lát, anh xử lý vết thương rồi đi nấu cơm.” Anh ở trạm xăng nghĩ về Lạc Hoan xuất thần, không chú ý đến xác sống phía sau, tránh không kịp nên cánh tay bị ống thép cứa vào, chảy không ít máu, phải xử lý kịp thời.
Lạc Hoan nhẹ nhàng sờ cánh tay anh, giọng lo lắng: “Đau không anh, anh đừng có chuyện gì nhé.”
Lạc Hoan lần đầu quan tâm anh, Triệu Nghiễn vẻ mặt hơi không tự nhiên, cứng nhắc nói: “Không sao.”
Nói xong quay đầu đi ra ngoài, một lát sau lại vào, đặt vào tay Lạc Hoan mấy viên kẹo sữa.
“Tìm thấy ở trạm xăng, em ăn tạm lót dạ.”
Lạc Hoan cầm kẹo không nói gì, 66 thì lạ lùng nhìn anh, tính khí Triệu Nghiễn đã tốt hơn nhiều so với lúc đầu, giờ làm trâu làm ngựa cũng thành thạo, Lạc Hoan kén ăn Triệu Nghiễn cũng không nói gì. Phải biết ở mạt thế kén ăn là chuyện hiếm lạ, dù sao còn bao nhiêu người không có cơm ăn.
Nhưng 66 nhìn giá trị thiện ý của Triệu Nghiễn tăng không nhiều lắm, dù cũng đang từ từ tăng. Chẳng lẽ anh đang cố ý kìm nén tình cảm?
