Chương 15: Căn cứ
Sắc trời dần tối sầm, càng đi càng hoang vu, trên đường không thấy một chút màu xanh nào, cứ như đang lạc vào sa mạc.
Gío cát gào thét, từ xa nhìn lại mơ hồ thấy một khối kiến trúc khổng lồ.
"Thấy căn cứ rồi!"
"Cuối cùng cũng đến, về căn cứ tôi phải tắm một trận cho đã."
Vương Nghịch và đám đàn ông các anh không câu nệ, ra ngoài mấy ngày không tắm cũng chẳng để tâm, nhưng trong đội có Lạc Hoan nhìn là thấy thơm tho, khiến ai cũng cảm giác trên người mình có mùi hôi xộc đến cô ấy.
Mọi người đều phấn khích, căn cứ chính là nhà của họ, trong đó có những người họ quan tâm, lâu như vậy không về thật sự rất nhớ nhà.
Triệu Nghiễn vẻ mặt nhàn nhạt, anh không cha không mẹ không vướng bận, không đúng, anh có Lạc Hoan rồi, vừa nghĩ đến cảnh sau này anh ra ngoài làm nhiệm vụ Lạc Hoan ở căn cứ chờ anh, máu trong người anh lại sôi lên.
Cánh tay siết chặt, anh ngày càng thích tiếp xúc da thịt với Lạc Hoan, chỉ có ôm chặt người vào lòng mới lấp đầy được trái tim khô cằn của anh.
Càng ngày càng gần căn cứ, vòng ngoài là một lớp tường đất cứng dày, cao cao đứng sừng sững giữa sa mạc, bên trong như khu dân cư tường đồng vách sắt, từng ô từng ô nhìn từ xa như chuồng bồ câu.
Vương Nghịch thấy Lạc Hoan tò mò bèn giải thích.
"Đó là khu tị nạn, chỉ khi nộp đủ vật tư mới có không gian sống rộng rãi trong căn cứ, bên trong cơ bản là người già phụ nữ trẻ em, ngày thường làm việc mới miễn cưỡng duy trì cuộc sống."
"Vậy nếu không làm việc thì không được ở trong đó sao?" Lạc Hoan không tưởng tượng nổi chỗ nhỏ như vậy sao ở được, nếu là cô, ngày đầu tiên ở trong đó chưa đến ngày thứ hai đã đi chết rồi.
Vương Nghịch mặt khó xử nói: "Cũng không phải, có thể ở, nhưng chỉ làm việc mới có tiền mua cơm ăn."
Nói vậy Lạc Hoan hiểu hoàn toàn, không làm việc thì không có cơm ăn.
Sợ cô lo lắng Triệu Nghiễn lên tiếng: "Chúng ta không ở đó, tôi có nhà riêng trong căn cứ."
"Đúng đúng, tiểu thư Ngu đừng lo, đội trưởng trong căn cứ rất lợi hại, cô không cần lo không có tiền tiêu, anh ấy siêu giàu!" Ngô Du giành trả lời.
Xe cuối cùng cũng đến cổng căn cứ, mấy vệ binh trên tường thấy là xe của căn cứ bèn xuống kiểm tra, người vào căn cứ đều phải kiểm tra xem có mang virus xác sống không, tuy đã qua năm năm nhưng vẫn có vô số người nhiễm virus.
Bên ngoài gió cát gào thét, Triệu Nghiễn nhìn gương mặt mọng nước của Lạc Hoan, lấy khăn lụa đã chuẩn bị từ trước quấn kín mặt cô, chỉ để lộ đôi mắt long lanh.
Căn cứ quản lý rất nghiêm, nhưng người có địa vị như Triệu Nghiễn không cần kiểm tra. Đương nhiên Lạc Hoan được anh che chở cũng không cần.
Một vệ binh thân hình thấp bé thấy Triệu Nghiễn dẫn về một người phụ nữ dáng người mảnh khảnh, mắt sáng rực lên, tuy người phụ nữ này bọc rất kín nhưng nhìn là biết dung mạo không tầm thường.
Nếu người bên cạnh cô ta không phải Triệu Nghiễn thì... biết đâu hắn còn có thể chạm vào một chút. Triệu Nghiễn không hứng thú với phụ nữ, có khi trực tiếp đưa mỹ nhân nhỏ này đến khu tị nạn, lúc đó hắn sẽ... càng nghĩ càng rạo rực, nhìn Lạc Hoan ánh mắt càng tham lam dơ bẩn.
Lạc Hoan đã lâu không cảm nhận được ánh mắt ghê tởm như vậy, khoảng thời gian đi cùng Triệu Nghiễn khiến cô quên mất trước kia cũng thường bị tiểu nhân quấy rối.
【Lạc Hoan, người này tỏa ra ác ý nồng đậm, cẩn thận hắn】66 ghét bỏ lên tiếng
Lạc Hoan vừa định tát hắn, nhanh hơn cái tát của cô là nắm đấm của Triệu Nghiễn. Triệu Nghiễn một quyền đấm vệ binh này ngã xuống đất không dậy nổi.
"Tôi không thích người khác cứ nhìn chằm chằm người của tôi."
Triệu Nghiễn mặt âm trầm, thấy vệ binh nhìn Lạc Hoan với dục vọng ghê tởm không che giấu, anh chỉ muốn xé nát hắn.
Đội trưởng vệ binh nghe động tĩnh bên này vội chạy đến, Ngô Du và mọi người kiểm tra xong cũng tới. Thấy Triệu Nghiễn mặt lạnh bèn vội vàng cười làm lành, một động tác ra hiệu người đến kéo vệ binh dưới đất đi. Không cần hỏi gì, kẻ chọc vào Triệu Nghiễn thì không cần ở lại căn cứ nữa.
*
Đoàn người vào căn cứ rồi ai về nhà nấy, Triệu Nghiễn dẫn Lạc Hoan đến trước một căn nhà nhỏ hai tầng, xung quanh cũng có nhiều nhà nhỏ tương tự, nhưng không ồn ào khá yên tĩnh. Vào sân mới nhìn rõ, căn nhà diện tích không lớn, nhưng bên trong dọn dẹp rất gọn gàng sạch sẽ, tầng một là phòng khách và bếp, tầng hai có ba phòng ngủ.
Tuy nhỏ nhưng đầy đủ, nhà Triệu Nghiễn không thiếu thứ gì cần thiết, thậm chí bệ cửa sổ còn trồng hai chậu cây xanh.
Lạc Hoan còn tưởng nhà Triệu Nghiễn trống trải không có hơi người, xem ra Triệu Nghiễn cũng là người yêu đời.
Phòng khách có một giá sách nhỏ, trên đó bày tài liệu học tập và sách trước mạt thế. Lạc Hoan mở một cuốn:
"Anh rảnh còn học tiếng Anh à."
"... Đó là giải tích."
【Phụt】
Triệu Nghiễn cảm thấy nên để Lạc Hoan học rồi, cô trông mới mười bảy mười tám tuổi, vậy trước mạt thế cũng mới mười hai tuổi, vừa mới vào cấp hai...
Vẫn là tuổi chưa biết gì, anh và Lạc Hoan thật sự chênh nhau quá nhiều...
Lạc Hoan vẻ mặt không đổi, đặt cuốn sách xuống, trước và sau xuyên không cô đều là học dốt, trước xuyên không còn đang học đại học, cô học kém không đỗ được, là ba cô quyên tòa nhà đưa cô vào.
Triệu Nghiễn dọn phòng cho Lạc Hoan, phòng rộng rãi sáng sủa, còn có ban công nhỏ phơi nắng.
"Tôi muốn quần áo mới, hai bộ này mặc ngán rồi." Lạc Hoan rất chê quần áo trên người, cô chưa bao giờ mặc một bộ quá ba lần.
"Được tôi đi tìm người may cho em ngay."
"Tôi muốn phòng để quần áo, trong đó phải có gương toàn thân và bàn trang điểm."
"Được, hai ngày nữa tôi dọn ra." Vừa hay thừa một phòng cho Lạc Hoan.
"Ban công còn phải có ghế mây, loại ở thôn nhỏ ấy."
Lạc Hoan nhớ mãi chiếc ghế mây đó, lót đệm nằm rất thoải mái.
Mọi yêu cầu Lạc Hoan đưa ra Triệu Nghiễn không hề có chút mất kiên nhẫn, anh rất thích Lạc Hoan coi đây là nhà cô để bày biện, như vậy nếu Lạc Hoan rời đi cũng sẽ nhớ nhung căn nhà được bày biện tận tâm này.
Thấy Lạc Hoan trong nhà nhìn đông nhìn tây, Triệu Nghiễn luôn có cảm giác không chân thực, khoảng thời gian ở bên Lạc Hoan như đang mơ, anh cứ thế chấp nhận một người đường hoàng bước vào thế giới của mình, không chút phòng bị không chút oán trách.
Cô và thế giới này không hòa hợp, Triệu Nghiễn sợ một ngày nào đó vào một buổi sáng bình thường Lạc Hoan biến mất. Triệu Nghiễn cũng thấy nỗi sợ này buồn cười, thuần túy là nghĩ ngợi lung tung lo xa.
Gạt bỏ suy nghĩ anh để Lạc Hoan nghỉ ngơi cho tốt, còn mình cầm đống vải mang về đi tìm người gia công may quần áo.
"Không mệt, tôi muốn ra ngoài dạo, ở nhà chán lắm." Lạc Hoan ngoài ăn thì ngủ đã ngán ngẩm rồi.
Triệu Nghiễn cũng sợ cô chán, bèn cùng ra ngoài.
Trên đường gặp rất nhiều người, căn cứ diện tích không lớn dân số không ít, Triệu Nghiễn nói căn cứ của họ chỉ hai năm nay đã tiếp nhận hơn năm mươi vạn người. Tất cả nhà đều cố gắng xây cao lên, khu nhà nhỏ bình thường Triệu Nghiễn ở trong căn cứ đã được coi là "khu nhà giàu".
Suốt đường anh dặn Lạc Hoan không được ra ngoài một mình, căn cứ có nhiều kẻ hỗn láo, anh không yên tâm sợ Lạc Hoan bị bắt nạt.
Vừa nói vừa đi đến một khu dân cư, khu này cũng là từng tòa nhà lớn, nhưng khác với khu tị nạn, bên trong rộng rãi một tầng hai hộ. Mỗi nơi đều phân chia đẳng cấp.
Lạc Hoan hứng thú với thang máy, tuy là mạt thế nhưng hệ thống nước và điện của căn cứ rất hoàn thiện, chỉ cần có người tụ tập là luôn phát triển nhanh chóng.
"Chúng ta đến nhà ai vậy?" Cô nhìn ngó xung quanh.
"Ngô Du." Nói xong thang máy "đinh" một tiếng, đến nơi gõ cửa.
Nhưng người mở cửa không phải Ngô Du, một cô gái dáng cao, ngũ quan diễm lệ đẩy cửa ra, chưa kịp mở miệng giọng Ngô Du từ trong truyền ra: "Ai đến vậy."
Cô gái mặt lạnh nhạt nghiêng người: "Mời vào."
Ngô Du thấy Lạc Hoan và mọi người, kinh hỉ nói: "Đội trưởng! Tiểu thư Ngu, sao cô lại đến, mau vào ngồi!"
