Chương 26: Tay không bắt sói trắng?
Lạc Hoan bị hành động bất ngờ của Triệu Nghiễn làm cho sững sờ. Triệu Nghiễn phát điên cái gì vậy, cô còn đang giận mà hắn dám giở trò cưỡng hôn?!
Lạc Hoan há miệng cắn luôn. Triệu Nghiễn “hít” một tiếng, đau điếng.
Đầu óc hắn chưa kịp xoay chuyển, cứ tưởng Lạc Hoan muốn máu, yêu quái ăn thịt người uống máu cũng là chuyện thường. Nói chung Lạc Hoan làm gì thì cái đầu thông minh của Triệu Nghiễn cũng có thể biện minh cho cô.
Lạc Hoan né thẳng ra, nhíu mày. Tên Triệu Nghiễn này chắc đọc tiểu thuyết nhiều giống 66 rồi, bày đặt kiểu tổng tài bá đạo?
Cô tát cho hắn một cái, quay người chạy lên lầu.
66 bị màn thao tác của Triệu Nghiễn làm cho choáng váng. Triệu Nghiễn giờ cũng biết điều đấy chứ, 66 thích mọi hành vi liên quan đến bá tổng, thấy vậy thì hài lòng nghĩ Triệu Nghiễn đúng là đứa trẻ dạy được.
Triệu Nghiễn bị đánh mà chẳng thấy đau, mặt không biểu cảm. Hắn đã quen với việc Lạc Hoan thỉnh thoảng nổi cơn nhỏ rồi, chuyện này chẳng đáng gì.
Điều duy nhất khiến Triệu Nghiễn phiền lòng là sau này phải thường xuyên ra ngoài làm nhiệm vụ. Bọn họ nghi ngờ lô tang thi kia tiến hóa là do yếu tố con người, vì phát hiện sau gáy chúng đều có vết kim rất sâu, giống như bị tiêm thứ gì đó.
Viện nghiên cứu rất coi trọng chuyện này, quyết tâm phải tìm ra nguồn gốc biến dị của tang thi.
Chiều mai còn phải ra ngoài làm nhiệm vụ, Triệu Nghiễn không muốn đi cũng không được. Chỉ có bảo vệ căn cứ mới bảo vệ được người mình để tâm, nhưng không thể ngày nào cũng không cho Lạc Hoan ra ngoài. Thấy Lạc Hoan vừa nãy giận như vậy, hắn từng nghĩ sẽ đưa cho cô một khẩu súng, miễn là đừng làm mình bị thương là được.
Triệu Nghiễn đã dung túng Lạc Hoan đến mức không có giới hạn, dù cô bắn bị thương người khác, hắn cũng tự tin có thể gánh vác cho cô ở căn cứ.
Trong mạt thế, Lạc Hoan vui vẻ là quan trọng nhất. Nghĩ thông rồi, hắn hối hận vì vừa nãy từ chối Lạc Hoan khiến cô tức giận, bèn đứng dậy lên lầu dỗ dành.
Lạc Hoan đang cùng 66 tiếp tục chơi đồ chơi cá sấu nhỏ, đang ấn hăng say thì Triệu Nghiễn đẩy cửa vào, làm hai người giật mình. Lạc Hoan mở miệng làm khó ngay:
“Ai cho anh vào, ra ngoài cho tôi!”
“Được rồi thì không trân trọng nữa, người khác có gì thì tôi không có!”
Lạc Hoan càng nói càng giận, thấy Triệu Nghiễn đúng là to gan lớn mật.
“Ra ngoài, anh ra ngoài cho tôi, tôi không muốn thấy anh!”
Nói rồi cô đứng dậy đẩy Triệu Nghiễn.
Triệu Nghiễn thấy Lạc Hoan lần đầu tiên bài xích mình như vậy, hắn không chịu nổi lời lạnh nhạt của cô. Dáng vẻ không cười với hắn khiến tim hắn đau nhói.
Hắn tiến lên, bất chấp cô vùng vẫy, ôm chặt lấy cô:
“Đừng giận anh nữa… anh đồng ý với em, đều đồng ý với em.”
Lạc Hoan nghe vậy thì giảm bớt vùng vẫy, hừ lạnh một tiếng, như thể bất mãn vì hắn mãi mới chịu mềm lòng.
“Hoan Hoan, anh đi tắm trước, mai anh về sẽ dạy em dùng súng.”
“Không cần anh dạy, tôi biết dùng, anh đưa thẳng cho tôi là được!”
Lạc Hoan không nói khoác, cô thật sự biết dùng súng. Lạc Hoan không thích học hành, nhưng lại hứng thú với bắn súng. Theo lời người khác thì đó là không học vấn không nghề nghiệp.
Nhưng ba cô thấy Lạc Hoan có sở thích thì vui mừng, bèn đầu tư một câu lạc bộ bắn súng để cô đến chơi.
Triệu Nghiễn tưởng Lạc Hoan lại làm ầm, không đồng ý, nhất định phải tự mình dạy cô mới yên tâm. Lạc Hoan nhún vai, muốn dạy thì dạy, miễn đưa súng là được.
Triệu Nghiễn tắm xong lại quay về phòng Lạc Hoan. Lạc Hoan thắc mắc sao hắn cứ dai dẳng không buông:
“Tôi muốn ngủ rồi, anh cứ lần lượt vào phòng làm gì?”
Triệu Nghiễn khó giấu vẻ thất vọng, cúi đầu:
“Hoan Hoan… chúng ta đều ở bên nhau rồi…”
“Ừ, thì sao?”
“Làm gì có vợ chồng nào ngủ riêng phòng… hôm qua chúng ta còn ngủ cùng nhau…”
Nói đến đây mặt hắn đỏ lên. Da mặt mỏng vậy mà vẫn cố nói hết. Lạc Hoan đã không nhớ nổi dáng vẻ mặt lạnh ban đầu của Triệu Nghiễn nữa.
Nhưng Lạc Hoan vẫn bị lời này chọc cười: “Anh cũng gia trưởng nhỉ, tôi ở bên anh là thành vợ chồng rồi? Phải có cầu hôn, kết hôn mới gọi là vợ chồng chứ. Anh muốn tay không bắt sói trắng à!”
Lạc Hoan biết rõ Triệu Nghiễn không có ý đó. Triệu Nghiễn đưa hết đồ tốt cho cô, kể cả tấm thẻ chứa toàn bộ tài sản của hắn, nhưng cô vẫn muốn dùng lời nói để nhắc nhở hắn. Đúng là được voi đòi tiên, chiếm lợi không biết đủ.
“Không… anh không phải… anh chưa từng nghĩ vậy, anh muốn kết hôn với em, nằm mơ cũng muốn…”
Triệu Nghiễn bắt đầu nói năng lộn xộn. Một gã đàn ông thô kệch như hắn không biết nên nói thế nào. Lạc Hoan ở bên hắn, hắn đã nhận định cô, nên trực tiếp coi quan hệ của họ là vợ chồng.
Kết hôn lại càng là chuyện hắn nằm mơ cũng muốn. Tuy mạt thế nhiều cặp vợ chồng không có hôn lễ, chỉ cần mời người thân bạn bè ăn một bữa ngon là coi như kết hôn.
Nhưng Triệu Nghiễn vẫn chưa quên cảnh kết hôn trước mạt thế. Hắn là người truyền thống, kết hôn nhất định phải tổ chức long trọng, vì cả đời chỉ có một lần.
Nhưng trong lòng Triệu Nghiễn có linh cảm Lạc Hoan không muốn kết hôn. Dù cô nói vậy, Triệu Nghiễn không muốn chiếm lợi của cô, chỉ muốn ngủ cùng giường với Lạc Hoan mà thôi. Triệu Nghiễn phát hiện mình rất khó chịu khi ngủ một mình cô đơn.
Lạc Hoan thấy hắn đứng cạnh giường đáng thương:
“Được rồi, ra ngoài đi, tôi ngủ đây.”
“Tại sao, em không phải đã chấp nhận anh rồi sao? Anh không làm gì cả, nếu em không thích anh ngủ trên giường em thì anh trải chiếu dưới đất được không?”
“Không! Anh tối kiểu gì cũng ngáy, ảnh hưởng giấc ngủ của tôi!”
“……”
66【Cô ngủ như heo ấy, đừng nói ngáy, sấm đánh cũng không tỉnh】
Lạc Hoan chỉ muốn ngủ một mình một phòng, còn có thể thức khuya đọc tiểu thuyết, truyện tranh. Nếu Triệu Nghiễn ở đây chắc chắn sẽ quản cô.
Nhưng Triệu Nghiễn hiếm khi cứng rắn trong chuyện này. Hắn chưa bao giờ ngáy, Lạc Hoan chỉ là kháng cự hắn, hắn nhất định phải để Lạc Hoan thích nghi với sự hiện diện khắp nơi của hắn.
Tự mình lấy chăn chiếu trải xuống đất nằm im…
Một bộ dáng mặc đánh mặc mắng, nhất quyết không đi.
Lạc Hoan hết cách, đành tạm thời nhượng bộ.
*
Ngày hôm sau, Lạc Hoan lại tỉnh dậy dưới ánh mắt say mê yêu thích của Triệu Nghiễn. Triệu Nghiễn ngày càng giống biến thái, chỉ cần Lạc Hoan ở bên cạnh là mắt hắn dính chặt vào cô.
Lạc Hoan chấp nhận tốt, cô không sợ nhất là bị nhìn. Trước khi xuyên không, người nhìn chằm chằm cô quá nhiều: yêu thích, chán ghét, ghen tị, không có ý tốt. Lạc Hoan có thể tự động chặn ánh mắt người khác, kể cả Triệu Nghiễn.
Triệu Nghiễn nhẹ nhàng hôn lên trán cô, thấy bắt đầu ngày mới như vậy thật tuyệt vời, ở lại đây mặt dày đúng là lựa chọn chính xác!
Triệu Nghiễn không dám hôn môi cô, vì Lạc Hoan ghét hắn chưa rửa mặt đã hôn cô. Nhưng hôm trước Lạc Hoan chưa rửa mặt cũng hôn hắn, đúng là chỉ cho quan đốt lửa, không cho dân thắp đèn.
Lại bắt đầu công việc nhà ngày này qua ngày khác. Lạc Hoan lười biếng nhưng có bệnh sạch sẽ, nhà nhất định phải sạch bóng, sàn nhà bị Triệu Nghiễn lau đến phản chiếu.
Lạc Hoan ngồi trên sofa uống trà hoa quả Triệu Nghiễn nấu cho. Lạc Hoan không ăn sáng nữa, thấy ăn tiếp sẽ mất dáng, mỗi sáng đều bắt đầu tập thể dục.
Hai người đang mỗi người một việc thì chị em Ngô Lữ, Ngô Du đến.
Ngô Lữ mang quần áo đã làm xong cho Lạc Hoan. Một đống vải làm ra hơn mười bộ quần áo, còn có hai đôi giày đế mềm bằng da cừu thủy tinh, nhìn là thấy thoải mái, đều do Ngô Lữ và dì Hùng gấp rút làm trong hai ngày nay.
Ngô Du thì dẫn chị đến ăn chực, định chơi cả buổi sáng, ăn trưa xong sẽ cùng đội trưởng đi làm nhiệm vụ.
Lạc Hoan hứng khởi dẫn Ngô Lữ lên lầu thử quần áo. Ngô Du ngồi xuống sofa nói chuyện với Triệu Nghiễn:
“Hữu Dư vốn cũng định đi cùng chúng ta, nhưng thầy hắn không cho. Cũng phải, Hữu Dư là người có học hiếm có của căn cứ, ra ngoài bị thương thì lỗ, tôi khuyên hắn đừng đến.”
“Ừ, mấy người lúc đó bám sát tôi.”
Triệu Nghiễn ít nói với họ, nhưng Ngô Du biết Triệu Nghiễn rất chăm sóc họ. Khi họ còn non nớt chưa làm nên chuyện, hắn đã cứu họ mấy lần, đúng là mặt lạnh tim nóng.
Ngô Du nhìn căn nhà của Triệu Nghiễn chất đầy đồ dùng nhỏ của con gái, ấm áp hơn vẻ lạnh lẽo trước kia nhiều. Triệu Nghiễn đang cho Triệu Tiểu Cường ăn cháo.
Triệu Nghiễn ánh mắt dịu dàng, không còn vẻ lạnh lùng trước đây. Triệu Tiểu Cường đã trông mập mạp hơn nhiều so với lúc mới nhặt về, đi lại không còn loạng choạng, ăn tốt nên có chút thịt, mắt mở ra đen láy như nho. Người ta nói được yêu thương sẽ mọc ra thịt da, mèo cũng vậy.
