Chương 36: Ở lại
Về đến nhà, Triệu Nghiễn dọn dẹp phòng ốc. Hiện giờ Triệu Nghiễn ngủ chung với Lạc Hoan, căn phòng trống còn lại vừa hay để Ngu Lạc Bảo ở.
Ngu Lạc Bảo cảm ơn rồi về phòng nằm. Mấy ngày nay chạy ngược chạy xuôi khiến cậu vừa mệt tinh thần vừa mệt thể xác, cậu vui đến mức muốn khóc. Cha mẹ không còn nữa, cậu cứ tưởng từ nay về sau mình sẽ cô độc một mình, không ngờ lại gặp được chị.
Ngu Lạc Bảo tuổi còn nhỏ, cảm xúc lên xuống thất thường khiến cậu không nhịn được mà trốn trong chăn khóc.
Lạc Hoan vẫn chưa ngủ. Triệu Nghiễn ở dưới nhà đang nướng bánh nhỏ. Món ăn trên bàn nhìn thì đẹp mắt nhưng mùi vị thì kém xa Triệu Nghiễn làm.
Thấy Lạc Hoan ăn không được bao nhiêu, Triệu Nghiễn xuống nhà làm chút điểm tâm cho cô. Ngày nào Lạc Hoan cũng ăn cơm không nhiều, nhưng đồ ăn vặt, bánh ngọt thì ăn rất nhiều.
Nướng xong, Lạc Hoan định mang một ít cho Ngu Lạc Bảo, đoán chừng đứa nhỏ đáng thương này chưa từng ăn món gì ngon, nhìn còn gầy yếu hơn cả Lạc Hoan.
Lạc Hoan đi đến cửa thì nghe thấy Ngu Lạc Bảo đang khẽ nức nở trong phòng.
Cô khựng lại, gõ cửa. Tiếng bên trong im bặt, rồi có tiếng chân tay luống cuống ra mở cửa.
Lạc Hoan nhìn đứa em trai rẻ tiền này, hốc mắt đỏ hoe, mặt bị chăn bịt đến đỏ bừng, dưới mũi còn treo một dòng nước trong suốt.
Trông như một thằng ngốc nhỏ.
Ngu Lạc Bảo hít hít mũi, ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào, nhìn thấy chiếc bánh nhỏ trong tay Lạc Hoan.
"Oa, chị, cái này cho em ạ?"
"Cho chó ăn."
Ngu Lạc Bảo bĩu môi, đưa tay nhận lấy chiếc bánh nhỏ vừa ra lò, quay người vào phòng.
Lạc Hoan cũng theo cậu vào trong, nhìn thấy trên gối có một vết ướt lớn.
"Chị, chị còn nhớ cha mẹ trông như thế nào không? Em sắp quên mất rồi..."
Lạc Hoan làm sao biết được trông như thế nào, nhưng ảnh chắc là Triệu Nghiễn giữ. Lạc Hoan đứng dậy định đi lấy cho cậu xem.
Ngu Lạc Bảo kéo cô lại, vẻ mặt như muốn tâm sự với cô.
Lạc Hoan lại ngồi xuống: "Lại sao nữa?"
"Chị..."
"Nói."
"Em đoán chừng ở được vài tháng là phải về rồi... Em không muốn xa chị..."
Thật ra Ngu Lạc Bảo muốn ở lại Căn cứ H mãi mãi bên người thân, nhưng chuyện Căn cứ H có chịu thu nhận cậu hay không đã đành, cậu là người của Căn cứ Thần Tứ ở lại đây chỉ bị coi là gián điệp. Anh rể Triệu Nghiễn này e rằng cũng không muốn em vợ quấy rầy thế giới riêng của hai người.
Cậu không muốn ngày ngày học tập nghiên cứu ở Căn cứ Thần Tứ, nhưng Mã Phương Châu có ơn với cậu, Mã Phương Châu từng nói nếu cậu muốn rời đi thì có thể đi bất cứ lúc nào. Nhưng Ngu Lạc Bảo nhát gan, vẫn luôn không dám ra ngoài nhìn ngắm.
Lần này gặp được chị, cậu chỉ muốn ở bên chị.
Lạc Hoan tưởng Ngu Lạc Bảo muốn cô và Triệu Nghiễn cùng theo cậu đến Căn cứ Thần Tứ.
Ở đâu thì cũng không quan trọng, chỉ có điều ở Căn cứ H cô quen thuộc hơn, hơn nữa ở đây cô sống rất tốt, không ai dám chọc vào cô.
Đứa em trai rẻ tiền này nhìn là biết sống ở Căn cứ Thần Tứ không ra gì, một đứa nhỏ không ai coi ra gì, hơn nữa trông còn ngây thơ ngốc nghếch như vậy.
"Chị không theo em về đâu, chị ở đây sống tốt lắm. Nếu em muốn thì cũng ở lại đây với chị đi."
Mắt Ngu Lạc Bảo sáng bừng lên: "Vâng vâng!"
Rồi lại nghĩ đến điều gì đó, cậu cúi đầu:
"Anh rể có đồng ý cho em ở đây không? Em không ở chung với hai người cũng được, em có chỗ ngủ là được rồi..."
Triệu Nghiễn đang nghe trộm ở cửa không đứng yên được nữa:
"Chị em cho em ở thì em cứ ở, anh không có ý kiến."
Triệu Nghiễn ban đầu không định nghe trộm, nhưng sợ Lạc Hoan thật sự nhất thời hứng lên theo Ngu Lạc Bảo đi, nên vẫn luôn canh ở cửa.
Đã không xúi giục Lạc Hoan đi thì Triệu Nghiễn trở nên dễ nói chuyện lạ thường, hơn nữa một tiếng một "anh rể" gọi khiến Triệu Nghiễn cũng không sinh ra tâm tư ghen tuông.
Chủ yếu là Ngu Lạc Bảo trông giống Lạc Hoan, ba phần giống đôi mắt của Lạc Hoan khiến Triệu Nghiễn sinh lòng thiện cảm với cậu.
Cũng chỉ là thêm một người ăn cơm mà thôi.
Ngu Lạc Bảo lúc này hoàn toàn yên tâm, ngáp một cái, khóe mắt tràn ra nước:
"Em ăn xong là ngủ đây, hai người cũng nghỉ sớm đi."
Không thể không nói, chuyện tự nhiên quen thân này Ngu Lạc Bảo rất giống Lạc Hoan, cậu như ở nhà mình mà bảo họ nghỉ sớm.
Lạc Hoan nằm dang tay dang chân trên giường thành hình chữ đại, Triệu Nghiễn như một cô vợ nhỏ cởi giày, bưng nước rửa chân cho cô.
"Mệt quá..."
Triệu Nghiễn nghe vậy liền nhẹ nhàng xoa bóp cho cô.
Lạc Hoan thấy hôm nay anh nghe lời biết điều như vậy, đưa tay véo cằm anh.
Mắt Triệu Nghiễn sáng lên, nuốt nước miếng: "Em không phải mệt rồi sao..."
"Hừ."
...
Sáng hôm sau, Ngu Lạc Bảo thấy Triệu Nghiễn đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp.
"Anh rể, chị em chưa dậy ạ?"
Cậu nhìn đồng hồ phòng khách chỉ chín giờ.
Lần này cậu cũng ngủ quên, bình thường bảy giờ cậu đã dậy rồi, có lẽ vì trong lòng yên tâm nên mới ngủ say như vậy.
"Ừ, em ăn trước đi, lát nữa anh làm cho Hoan Hoan."
Hóa ra Triệu Nghiễn làm cơm cho Ngu Lạc Bảo, buổi sáng Ngu Lạc Bảo phải đến viện nghiên cứu trao đổi thảo luận với Trần Hữu Dư và mọi người.
"Cảm ơn anh rể, sau này không cần phiền anh đặc biệt làm cho em đâu, bữa sáng ăn qua loa chút là được."
Triệu Nghiễn gật đầu: "Em ăn trước đi, anh lên xem chút."
Ngu Lạc Bảo ăn ngấu nghiến rồi ra khỏi cửa.
*
Viện nghiên cứu của Căn cứ H rất khác với Căn cứ Thần Tứ. Mỗi phòng nghiên cứu đều sáng sủa rộng rãi, hơn nữa còn có kính hai chiều, không lo nghiên cứu bị người khác nhìn thấy.
Phòng nghiên cứu của Căn cứ Thần Tứ như tường đồng vách sắt, bên trong quanh năm bật đèn không thấy ánh mặt trời, người vào đó sẽ cảm thấy ngột ngạt, quên đi thời gian trôi qua, không phân biệt được ngày đêm.
Ngu Lạc Bảo tuổi còn trẻ đã bị hạ đường huyết nghiêm trọng, da trắng đến mức nhìn rõ cả những mạch máu xanh nhỏ.
Trần Hữu Dư tiếp đón cậu. Trần Hữu Dư biết cậu là em ruột của Lạc Hoan nên đối xử với cậu rất tốt, rất nhiệt tình.
Trong số mấy người cùng đến Căn cứ Thần Tứ, chỉ có Ngu Lạc Bảo được hoan nghênh, vì cậu tuổi nhỏ lại trông dễ thương. Quan trọng nhất là cậu không truyền bá văn hóa thần giáo.
Những người mở miệng ngậm miệng đều quy mọi thành quả nghiên cứu cho thần linh ban cho khiến người của Căn cứ H vô cùng tức giận.
Vì vậy dần dần hai nhóm người trong phòng nghiên cứu phân chia rõ ràng. Ngu Lạc Bảo vừa bước vào đã nhìn thấy cảnh tượng như vậy.
Ngu Lạc Bảo không nhìn ngang liếc dọc, theo Trần Hữu Dư đi đến chỗ người của Căn cứ H. Người đứng đầu Căn cứ Thần Tứ là Đoàn Dự, ánh mắt như phun lửa trừng mắt nhìn cậu, như thể cậu là một kẻ phản bội khiến người ta căm hận đến nghiến răng.
Ngu Lạc Bảo chẳng thèm để ý. Ở Căn cứ Thần Tứ, Đoàn Dự đối với cậu lạnh lùng châm chọc vô cùng không thân thiện, Ngu Lạc Bảo không có bạn bè gì, thường xuyên chịu uất ức từ Đoàn Dự.
Ngu Lạc Bảo đầu óc nhanh nhạy, làm thí nghiệm tốc độ nhanh mà số liệu còn rất chính xác. Đoàn Dự ghen tị vì Ngu Lạc Bảo được thần ưu ái nên thường xuyên giở trò.
Trần Hữu Dư thấy Ngu Lạc Bảo bị ánh mắt như muốn ăn thịt người của Đoàn Dự trừng nhìn, liền khoác vai cậu vỗ vỗ:
"Em trai của cô Ngu chính là em trai tôi, không ai dám bắt nạt em ở viện nghiên cứu Căn cứ H đâu."
Nói rồi liếc nhìn Đoàn Dự một cái, ý tứ rất rõ ràng.
Ngu Lạc Bảo được họ bảo vệ.
